|
Ư THỨC và TRÁCH NHIỆM
Minh Mẫn
Tháng bảy, mùa Vu Lan 2584 vừa qua, ngày báo hiếu của nhà
Phật, ngày lễ trọng đại thường niên của ṭan thể PG thuộc hệ phái Bắc tông,
không những mùa lễ đánh dấu tuổi hạ lạp của tu sĩ, c̣n là ngày cho tín đồ tưởng
nhớ, báo đáp thâm ân cha mẹ, cửu huyền, đă trở thành ngày truyền thống dân tộc;
nhưng lại là ngày chuyện lạ khó tin của PGVN tại Cao nguyên.
Qua mạng và các nguồn tin từ Tây Nguyên, gần 300 tín đồ
PG sắc tộc bị ngăn chận, không cho về TP.HCM tham dự giao lưu văn nghệ Vu Lan,
nguyên nhân không phải nhà nước địa phương gây khó dễ mà do chính nội bộ PG tỉnh
Đắc Lắc yêu cầu nhà nước hành động. Đây là vấn đề hết sức sai quấy của ông chánh
đại diện tỉnh hội – Thích Giác Dũng, kể cả chính quyền địa phương không nắm rơ
nội vụ, trở thành công cụ cho những tu sĩ có danh, có chức nhưng không có tâm,
không có trí!
Từ lâu PG tỉnh Đắc Lắc, giữa hệ phái Khất Sĩ và hệ phái
Bắc tông có nhiều tranh chấp thế và lực. H́nh như Cao nguyên là vùng đất mầu mỡ
cho hệ phái Minh Đăng Quang phát triển, v́ vậy Giác Dũng đă ngồi ghế chánh đại
diện tỉnh, với chức danh đó, nếu là người tâm huyết v́ đạo, Giác Dũng có thể kết
hợp với quư thầy và Phật tử cư sĩ để phát triển Phật Pháp sau 30 năm thanh b́nh
tại vùng sắc tộc, PG đi sâu vào các buôn làng, sẽ không có những cuộc bạo lọan
của Tin Lành đ̣i xé lẻ quê hương làm quốc gia riêng biệt, và cái từ Dega xa lạ
đó, sẽ không bao giờ trở thành âm hưởng hăi hùng cho quê hương khi liên tưởng
tới Hồi giáo miền Nam Thái Lan nổi lọan giết các sư và Phật tử để đ̣i tách vùng
Hồi giáo thành vùng tự trị. Sự kiện xẩy ra trước rằm tháng bảy mấy hôm, tuy
không ồn ào, đă ch́m trong quên lăng. Nhưng cái lợi và hại, cái ư thức v́ quyền
lợi cho dân tộc và cái vô ư thức v́ lợi dưỡng cá nhân vẫn c̣n lẩn khuất đâu đó
trong tâm tư của người địa phương, của anh em sắc tộc, của những người Kinh lăn
xă v́ đạo và đời và của những nhà trí thức ưu tư cho dân tộc. Chỉ riêng những
thế lực đen mới th́ nở nụ cười hả dạ khi phá họai được sự đ̣an kết PG, mà sự phá
họai đó chỉ đổi giá thật rẻ: bằng mua chuộc và khích động.
Trong tỉnh Đắc Lắc, tuy Tin Lành chiếm đa số, nhưng cũng
có khoảng tám buôn làng thờ cúng ông bà hoặc theo PG, trên dưới 500 người, và
những buôn làng này không hề bị lôi kéo vào những cuộc bạo lọan vừa qua; nhân
dịp Vu Lan, họ tự nguyện về tỉnh xin quy y, không hiểu lư do nào các sư từ chối
( có lẽ họ nghèo chăng? Cũng đúng, v́ người kinh quy y c̣n có của cúng dường,
người thượng không những không có của, mà chùa c̣n có trách nhiệm chu cấp như
Tin Lành và Kitô giáo đă làm). Theo danh sách đăng kư về thành phố dự văn nghệ,
có dấu đóng cho phép 118 người, số c̣n lại không xin phép. Ban tổ chức chuẩn bị
cho 5 chiếc xe lăn bánh, một cú điện thọai từ Ban Đại Diện PG tỉnh cho công an
biết sắp có nổi lọan của người sắc tộc, thế là tất cả đều bị chặn lại; anh
Sơn,trưởng đ̣an Phật tử Từ Thiện Phật Quang gặp giới chức địa phương làm rơ sự
vụ, nhưng đâu lại vào đó, thế là chuyến đi bị hủy bỏ, sự hồ hởi của anh em Phật
tử sắc tộc ch́m trong uất ức, bởi lẽ, bọn Dega phản lọan lại được nhà nước ưu
đải, o bế, các anh em ư thức bổn phận công dân, bảo vệ ṭan vẹn lănh thổ trước
đe dọa, mua chuộc của Tin Lành, ư thức tự do tín ngưỡng, sống và làm đúng luật
pháp lại bị gây khó khăn, không những khó khăn từ chính quyền mà c̣n từ các sư
vô ư thức của PG. Một cuộc gọi đến từ số điện lạ cho anh Sơn, báo cho biết lư
do: không xin phép Giáo Hội Tỉnh! Nghe cũng lạ!
Một đất nước tự do, sống trong một tôn giáo lấy tự giác tự
do làm đầu, thế mà việc giao lưu văn nghệ cũng phải xin phép các sư có quyền thế;
chẳng những do chuyên quyền mà vi phạm quyền tự do của một công dân, chính quyền
địa phương cũng sợ uy lực của các sư nên răm rắp nghe theo để rồi chính nhà nước
địa phương chà đạp lên hiến pháp XHCNVN trong vấn đề tự do đi lại, tự do tín
ngưỡng, tự do tôn giáo, và tệ hơn, đă gây bất măn cho đồng bào sắc tộc theo đạo
Phật, làm mất chính sách của Dân Vận mà nhà nước đang cần đến. Cán bộ nhà nước
chỉ quen tuân lệnh mà không cần dùng đầu óc suy luận, dù lệnh đó của một nhà sư
không đặt quyền lợi của đất nước lên trên mà chỉ v́ tự ái cá nhân và lợi dưỡng
ch́nh trị.
Rất tiếc, trưởng ban Tôn Giáo huyện Ydhun gốc Tin Lành;
trưởng banC.A xă Cumgar tên Ma Khách và phó C.A là Hồ văn Ḥa cũng gốc Tin Lành.
Khi các anh em Từ Thiện Phật Quang đem băng giảng cho đồng bào sắc tộc xem, đă
bị Anh Minh, an ninh huyện Cumgar, cấm đóan: gốc dân tộc không phải đạo Phật,
anh đưa họ về chùa là sai chính sách. Chả lẽ gốc dân tộc là Kitô giáo, Tin Lành
giáo, họ đưa anh em sắc tộc vào nước Chúa để làm lọan là đúng?? Băng kinh giảng,
các anh chị có quyền xem nhưng không có quyền phổ biến cho người sắc tộc. Chi
Hoa hỏi lại: Những điều tốt đẹp tại sao các anh lại cấm, chính các anh gây chia
rẽ Kinh Thượng!…
Qua vài tiểu tiết trên đây, chúng ta thấy ǵ?
-Tŕnh độ cán bộ chuyên trách quá ư hạn hẹp, làm việc theo
lịnh và bản năng cho dù mất ḷng dân và thiệt hại chính sách.
-Người Tin Lành nắm nhiều chức vụ trong chính quyền mà
không phát hiện được những cuộc nổi lọan có tổ chức quy mô, ư nghĩa ǵ?
-Tin Lành, Kitô giáo tự do phát triển, tại sao PG vẫn bị
nhiều khó khăn từ địa phương?
-Ban Đại Diện tỉnh hội Đắc Lắc có liên hệ ǵ với giáo
phái Tin Lành để gây chia rẽ nội bộ PG và cản trở niềm tin của đồng bào sắc tộc
đối với đạo Phật?
-Tư cách cư xử vừa qua của Giác Dũng đối với việc
quy y của 300 người Thượng, sự tŕ trệ PG tỉnh nhà suốt thời gian Giác Dũng làm
chánh đại diện, việc cản trở phật sự với chư tăng trong tỉnh khi không có lợi
cho bản thân Giác Dũng, tại sao Ban Tôn Giáo tỉnh và GH Trung ương vẫn phải lưu
nhiệm?
Tại sao chính quyền không thấy tinh thần an lành, tự tồn
trong đạo Phật đă giúp nhân dân ta chống và thắng bao lần ngọai xâm, giúp xă hội
an ninh trật tự, không hề phản bội tổ quốc, chính v́ thế mà Tây nguyên rất cần
cho một sự ḥa nhập PG vào các buôn làng. Chế độ cũ cũng ư thức được tầm quan
trọng của Tây nguyên, mất Tây nguyên là mất tất cả, Cách mạng trong cuộc chiến
chống Mỹ cũng lấy Tây nguyên làm bàn đạp tràn xuống miền Nam; Tin Lành cũng biết
chọn vùng heo hút bị xă hội bỏ quên, cán bộ không biết thương anh em sắc tộc, để
len lỏi vào buôn làng cấy vào sự hiểu biết non nớt sắc tộc một ư thức hệ tôn
giáo phản khoa học, tiềm phục phản lọan, luôn có ư đồphá họai an ninh đất nước.
Tại sao đạo Phật không được nâng đở để ḥa nhập vào buôn
làng sắc tộc? Không có quyền xây chùa, hướng dẫn và quy y cho đồng bào thiếu may
mắn đó? Và tại sao PG không là hàng rào chắn cơn lũ hồng thủy của luồng văn hóa
ngọai lai? Bất cứ nhà nước nào cũng không đủ năng lực chống đở sự phá họai từ
các tôn giáo phản lọan, ngọai trừ nhân dân và tôn giáo có ư thức.
PG trung ương và Ban tôn giáo tỉnh cần thanh lọc nhân sự
trong ban đại diện tỉnh hội PG, cần người có khả năng, có uy tín, có tâm hồn
thương dân, mến đạo, không cần những kẻ tham danh hám lợi, phe đảng vây cánh bất
tài, tự ái vặt…
Tuy sự kiện Vu Lan đă qua, nhưng những vấn đề đối với cộng
đồng sắc tộc vẫn c̣n măi. Những cơn sóng ngầm âm ỉ trong buôn làng vốn đă thua
thiệt người Kinh lại đang bị Thần quyền khích động, Đừng để anh em sắc tộc PG
thêm một bất măn không cần thiết mà lại phát xuất từ các sư vô trách nhiệm,
thiếu ư thức. PG cũng như nhà nước cần đặt quyền lợi tổ quốc lên trên cá nhân;
người cán bộ PG chân chính lăn xả vào đời bằng đôi tay trắng với khối óc minh
mẫn và bầu máu nóng tuần lưu. Không có bao thư trên tay hay có mặt trên bàn
tiệc nhậu, nhưng có nhiều khó khăn từ mọi phía, cần hổ trợ cho họ tṛn tâm
nguyện với đạo và đời.
Một Cao nguyên yên lành khi nhà nước ư thức được PG là tố
chất tối ưu của xă hội, một Tây nguyên vững mạnh khi PG ư thức hạnh Bồ Tát xă
thân chịu khó cho mọi anh em.
Nếu ư thức được tầm quan trọng đó và có tinh thần
trách nhiệm, có lẽ nói lời phải quấy với đồng bào sắc tộc PG trong sự kiện Vu
Lan vừa qua, không những là nguồn an ủi họ, tạo niềm tin cho họ, c̣n mang đến
cho họ một mùa Vu Lan ư nghĩa của tứ trọng ân, mà ân Tổ Quốc là một. Chính quyền
và giáo hội tỉnh tỏ ra khiêm hạ trước anh em sắc tộc thử một lần xem!
Tháng 9/05
|
|