CẢNH
HỒ NEW ORLEANS
Anthony Darlic
Lại Katrina.
Niềm đau của người da đen
đă trở thành chất liệu cho thơ, nhạc, họa, điện ảnh. Tôi nhớ đến Uncle’s Tom
Cabin của Harriet Beecher Stowe đă quấy động lương tâm của người Miền Bắc châm
ng̣i cho nội chiến Nam-Bắc. Những số phận nhục nhằn hẩm hiu trong The Grapes of
Wrath và Winter of our Discontent đă đem lại giải Nobel cho John Steinbeck. Rồi
Mississippi Burning bốc cháy màn bạc. Và tiếng kèn trumpet và giọng khàn đục đến
đứt hơi của Louis Amstrong khi ông hát What A Wonderful World như tiếng nấc của
kẻ đang ở dưới chín tầng địa ngục mơ thiên đường.
Nói đến tam giác châu
Mississippi với những cánh đồng bông vải ngút ngàn trắng xóa làm nổi bật màu đen
của những công nhân đổi bát mồ hôi lấy bát cơm, ai mà quên được bản nhạc Summer
Time với lời tiếng Pháp h́nh như c̣n dễ thương hơn cả lời tiếng Anh mà tôi c̣n
nhớ lơm bơm: C’est l’été. Tous les navires du monde qui s’étirent sur le
Mississippi. Ils emportent au loin tous les cottons du monde pour faire une
ronde loin d’ici. Et qui sur terre saura le nom du nègre qui sema un jour le
cotton de joie? Et quelle fille se dira le dimanche que sa robe blanche vient de
moi?
Trước cảnh New Orleans
biến thành cái hồ vĩ đại nhắc người ta nhớ đến phim Water World với Kevin Kosner
về một thế giới ngột ngạt chết lần ṃn v́ bị nước vây phủ.
Những người sống sót trong
ba bang Alabama, Mississippi và Lousiana, nhất là các thành phố chịu nhiều tai
ương như New Orleans, Mobile, Biloxi nghĩ ǵ?
Những người Mỹ nơi khác
nghĩ ǵ khi nh́n những tử thi dập dềnh trên biển nước đục ngầu śnh thối. Cảnh
xác ông già bà cả chết trên xe lăn im ĺm như ngủ mê trên hiên nhà hay lăn lóc
trên đường lộ khô ráo nhộn nhịp người qua xe lại. Cảnh con mất cha mất mẹ, mất
vợ mất chồng. Cảnh đói đầu gối cũng ḅ, bần cùng sinh đạo tặc v́ thiếu đồ ăn,
nước uống, thuốn men, áo quần, chăn mền. Khi nh́n cảnh một con chó nhe nanh múa
vuốt quyết giữ cái xác của người chủ cô độc trên căn gác lửng?
Những ngón tay cuồng nộ
xỉa xói, chỉ qua chỉ lại...Lỗi tại ai, v́ ai?
Đầu tiên lănh đủ dĩ nhiên
là địa phương, mà nặng nhất là New Orleans. Do đó kẻ bị búa đẽo đầu tiên là Thị
Trưởng New Orleans Ray Nagin về tội báo động chậm trễ, tản cư chậm trễ, lo cơm
lo nước chậm trễ cho những nạn nhân. Chiều thứ Sáu 26/8/2005, thành phố đă được
đặt trong t́nh trạng báo động nhưng đến hôm sau th́ mới có lệnh di tản khi tin
tức chắc chắn cho biết Katrina sẽ không làm ngơ cho New Orleans trên đường tàn
phá điên cuồng. Superdome và Convention Center chỉ được mở ra vào phút chót khi
dân chạy lụt đă cùng đường. Rủi thay, người vào được những nơi đó đă không chết
hay khốn đốn v́ gió băo mà v́ thiếu ăn, thiếu uống, v́ bạo hành và hiếp dâm, v́
thiếu chỗ tiểu tiện đại tiện. Và những kẻ tới số thiếu nhà xác để an nghỉ.
Ṭa Bạch Ốc và phe muốn
chạy tội cho trung ương đă đặt câu hỏi: Sao không t́m cách di tản những người
không có xe hơi? Cảnh sát có làm tṛn phận sự trong hoàn cảnh đó không? Tại sao
không ai lo thứ ăn thức uống thuốc men chỗ nằm cho các nạn nhân băo lụt trong
Superdome? Tại sao không tận dụng đội xe buưt của thành phố? Tại sao nhân viên
công lực chẳng thấy đâu trong khi dân chúng đang khốn đốn v́ nạn bạo hành và
cướp giật? Và nhất là câu hỏi: Tại sao không tản cư sớm?!
Thực tế, Thị Trưởng Nagin
chỉ cần hỏi lại một câu: Ra lệnh bỏ ngơ thành phố, cưỡng bách di tản?! Nhưng kẻ
nào có xe, có tiền mua xăng, tiền ăn tiêu khi sẩy nhà ra thất nghiệp, có bà con
thân để nương nhờ th́ đă dông rồi, c̣n ngót nửa triệu dân kẹt lại này sẽ đi đâu,
đi bằng ǵ, ai nhận, ai nuôi ăn, ai lo cho tương lai ngắn hạn và dài hạn của họ?
Mà Nagin lo là phải, phải
đánh lưỡi bảy lần trước khi huưt c̣i hô ‘Dọt!’ là phải. Texas là một trong những
bang giàu nhất, rộng nhất mà mới nhận khoảng 200.000 nạn nhân băo lụt đă la trời
lên!
Để có phương tiện cứu trợ,
định cư, tái thiết, Quốc Hội đă thông qua hai lần một ngân sách 62.3 tỷ dành cho
nạn nhân của Katrina trong khi năm ngoái Florida chịu bốn trận băo dồn dập cũng
chỉ nhận được 14.5 tỷ, và 12.5 tỷ cho băo Andrew. Cơ quan quản trị cấp cứu liên
bang FEMA mỗi ngày phải chi 500 triệu chỉ để cấ cứu, rồi đây đến giai đoạn tái
thiết th́ mỗi ngày có thể lên đến 2 tỷ! Thị Trưởng New Orleans đào đâu ra số
tiền đó mà mạnh miệng ra lệnh di tản? Quyền ǵ mà Nagin điều động ngót 50 ngàn
Vệ Binh Quốc Gia, chưa kể cả Sư Đoàn bộ binh vào vùng băo lụt?
Quyền ǵ mà Nagin điều
động hàng không mẫu hạm, tàu bệnh viện, các phi đội trực thăng, công binh, xe
tăng tàu ḅ đến? Chỉ có Ṭa Bạch Ốc mới có đủ quyền hạn và phương tiện để thực
hiện một chiến dịch vô tiền khoáng hậu có tên là Hiệp Chủng Quốc Chiến Thắng
Katrina. Cho nên những nạn nhân băo lụt, cũng như Ray Nagin, chắc phải bắt chước
Thanh Tuyền hay Carole Kim mà ca lên: Anh George [Bush] ơi, bây giờ anh ở đâu?!
Tại sao Ṭa Bạch Ốc không
tiên liệu kế hoạch cứu trợ ngay khi phát hiện Katrina sẽ đi vào đất liền? Câu
trả lời rất đơn giản: Tại v́ TT Bush bận đi nghỉ hè long nhong, Phó TT Cheney
nghỉ hè ở Wyoming, Ngoại Trưởng Rice đi shopping ở New York, Đổng Lư Văn Pḥng
Andy Card nghỉ hè ở Maine, Cố Vấn truyền thông Mark McKinnon dự tiệc tùng đám
cưới của Giám Đốc Thông Tin Phủ TT Nicolle Devenish ở Greece. Tóm lại, ở nông
trang Crawford, Texas hay về Washington th́ TT Bush cũng chóc ngóc một ḿnh loay
hoay như con cua găy càng. Chẳng ai nhắc tuồng cho ông, chẳng ai bày việc cho
ông. Cũng v́ vậy mà ông đă phạm phải một lỗi lầm có thể bị nghiệt ngă lên án là
vô tâm khả ố lố bịch, khi ông từ nông trang nghỉ hẻ trở về, dù có đi ngang vùng
băo lụt nhưng ông chẳng thèm ghé thăm mà khi xuống máy bay ở sân cỏ xanh mướt
của Ṭa Bạch Ốc, ông c̣n tưng tiu con chó Barney trên tay trong khi cả nước đang
vừa xấu hỗ, vừa lo lắng đau khổ dùm cho vùng ngập nước và nạn nhân băo lụt đang
lâm vào cảnh cực... hơn chó!
Bị tố quá, TT Bush loay
loay chữa lửa dư luận. Khốn nỗi, TT Bush lại bị bệnh... nói lịu. Cho nên TT Bush
đă buột miệng nói những điều làm cho cả bộ tham mưu của ông đớ lưỡi ngao ngán
trong khi đám kư giả đói tin lại hớn hở như bắt được vàng.
Trước tiên, TT Bush thủ kỹ bằng cách nói rằng: Tôi không tin trên đời này lại có
kẻ nghĩ rằng những con đập ở New Orleans có thể bứt. [nguyên văn: I don’t think
anybody expected the New Orleans levees to give away.] Mấy ngày sau th́ tờ Time
trả lời bằng cách trích đăng một bài trong số báo phát hành 5 năm trước báo động
về thiên tai có thể xảy đến cho New Orleans nguyên văn: ‘...nếu một trận băo lụt
cỡ trận đại hồng thủy nói tới trong Thánh Kinh tàn hại New Orleans th́ chuyện ǵ
sẽ xảy ra. Từ Vịnh Mexico, một trận băo cấp 5 sẽ dập vào. Hồ Pontchartrin phía
Bắc thành phố sẽ tràn ngập đổ hàng triệu thùng nước vào thành phố. Và chuyện tồi
tệ sẽ xảy ra. Đường di tản sẽ bị nghẽn. Nhà cửa sụp đổ. Hóa chất và các chất
thải nguy hại sẽ tan hoà vào nước lụt biến thành một thứ xúp chết người. Rốt
cuộc cái ǵ c̣n lại chưa bị băo lụt tàn hại cũng sẽ trở thành vô dụng chẳng đáng
quan tâm nữa. Thiên hạ sẽ lo ngại là thành phố sẽ bị triệt hạ. Do đó sẽ có những
nổ lực ồ ạt của các nhà môi sinh và kiến tạo úa tới để mong cứu văn New Orleans.
Và điểm gai góc chẳng làm ai ngạc nhiên cả đó là tiền. Cái giá cho một giải pháp
toàn diện có thể là 14 tỷ. [Time số ngày 10/7/2000] Năm năm trước, tạp chí Time
nói đúng chóc những ǵ xảy ra, chỉ sai một điển, đó là thiệt hại mà Katrina gây
ra gấp 5 lần số mà Time dự liệu.
Cái lịu thứ hai là TT Bush là đă thân mật bốc thơm Giám Đốc FEMA Michael D.
Brown: Brownie à, anh đă làm được một việc quỷ khốc thần sầu. [nguyên văn:
Brownie you’re doing a heck of a job.] Trong mùa tranh cử năm 2000, TT Bush đă
khen Giám Đốc FEMA là James Lee With rằng: Anh ta là kẻ làm rất được việc với
các thống đốc tiểu bang trong những thời kỳ khủng hoảng. Nhưng đắc cử xong là
Bush đá cổ Witt và đem Joseph Allbaugh vào thay. Tại sao? Tại v́ Witt là người
do Clinton bổ nhiệm và Allbaugh là kẻ cầm chịch chương tŕnh tranh cử cho Bush
dù chẳng có chút kinh nghiệm nào về cứu trợ khẩn cấp. Cũng dễ hiểu thôi. Và bây
giờ Brown, một thủ túc của TT Bush khác ngồi vào chỗ của Allbaugh. Thành tích
quản trị duy nhất của Brown là chân ủy viên ban chấp hành một hội ngựa đua. Bị
dư luận giũa quá, TT Bush vừa mới kư lệnh cất chức Brown và triệu hồi về
Washington để... chém đầu trám miệng đối lập!
Thứ ba, bốn ngày sau băo
đến, TT Bush mới cất công đi thăm dân cho biết sự t́nh. Nhưng thay v́ đi thẳng
đến vùng hư hại, ông chỉ loanh quanh trong khuôn viên một sân bay ở Mobile, ôm
hôm vài đứa trẻ, xoa dầu cù là cho vài ông gà bà già làm kiểng cho kư giả chụp
h́nh. Trong cái show chớp nhoáng me mé vành ngoài này, TT Bush lại lịu một lần
chết người nữa, đó là thay v́ nói chuyện lo cho nạn nhân khố rách áo ôm th́ ông
lại hứa dùng công quỹ để xây lại căn nhà cho Thượng Nghị Sĩ của bang Mississippi
là Trent Lott bằng những lời văn hoa chích choè hiếm hoi rằng th́ là: Từ đống
gạch vụn nhà Trent Loss hoàn toàn đổ nát này sẽ xuất hiện một ngôi nhà tráng lệ.
Và tôi đang mong ngày sẽ ngồi trước hiên nhà mới đó.
Vô tâm h́nh như tiềm ân
sẵn trong máu của bộ tham mưu Ṭa Bạch Ốc. Trong khi TT Bush chỉ thấy ngôi nhà
tráng lệ mà không thấy những ‘túp lều của chú Tom’ đang nhấp nhô trong nước thối
độc th́ h́nh như tai mắt của ông là Phó TT Cheney cũng tơ lơ mơ như người sống
trong tháp ngà. Thật vậy, trong chuyến viếng thăm lấy lệ vùng Gulport,
Mississippi, trong lúc ông đang ba hoa chích choè khen công tác cứu trợ th́ một
nạn nhân nổi cáu chưởi thề. Các kư giả hỏi Phó TT có nghe ǵ không và nghĩ sao
th́ Cheney trả lời tỉnh bơ: Lần đầu tiên tôi nghe thấy [nguyên văn: First time
I've heard it.] C̣n câu nói nào trứ danh hơn nữa đă vô t́nh tự tố cáo tinh thần
tháp ngà sống chết mặc bây, ai ngu ráng chịu hơn thế không? Hèn ǵ mà nước Mỹ có
thể tính được từng phút từng giây cho hai phi thuyền ráp vào nhau trên quỹ đạo,
tính được mấy giờ mấy phút Katrina sẽ đến đất liền với tốc độ bao nhiêu cây số,
nhưng số thương vong ở vùng băo lụt th́ lúc 10.000, lúc vài ngàn trong khi FEMA
lại bỏ tiền ra mua đến 25.000 ‘poncho buồn’ dự định dùng để hốt xác chết trôi.
Với một thành phần chóp bu
tiêu biểu như thế, làm sao mà người dân b́nh thường không hoảng hốt suy nghĩ lại:
Nếu nước Mỹ bị một tsunami như ở Aceh, Indonesia hôm giáng sinh hay một hai quả
bom nguyên tử chiến thuật với mức độ tàn phá như thế th́ chuyện ǵ sẽ xảy ra, và
dân Mỹ biết trông cậy vào ai đây? Phải chăng là nạn nhân sống sót sẽ chỉ c̣n
biết sắp hàng nhận 2000MK để xài vào việc mua đồ ăn, mua xăng và đi tàu đi xe và
chờ đợi dự ngày quốc lễ tưởng niệm những nạn nhân xấu số vào ngày 16/9/2005 như
Ṭa Bạch Ốc quyết định?
Chiến dịch cứu trợ và
tưởng niệm băo lụt xảy ra trong lúc nước Mỹ đang chuẩn bị ngày giổ 11/9 cho
những nạn nhân ở New York. Cái kẹt cho TT Bush là trong ngày 11/9 mấy năm trước
đây, ông đă có chuyện để nghiến ngầm. Ông có thể nặng lời kết án những kẻ gây
tai họa là Đồ Qủy Sứ, ông có thể trấn an quần chúng bằng cách hứa hẹn bằng mọi
giá tóm được bin Laden sống hay chết, là sẽ phát động thánh chiến chống trục ma
quỷ. Nghe vừa sướng tai, vừa yên bụng.
Nhưng khó khăn tai họa ở
Iran c̣n đổ cho Ayatollah Khomeini, Bắc Hàn cho Kim chính Nhất, Afghanistan cho
bin Laden, Iraq cho Saddam Hussein, rồi kẹt lắm th́ cứ uưnh cái đă, tới đâu hay
đó. Lần này th́ không phải là nhân họa mà là thiên tai. TT Bush có dám gọi Ông
Trời là đồ quỷ sứ, có dám tiên hạ thủ vi cường để triệt hạ Ông Trời ‘death or
alive’ không?
Kẹt thiệt hí!
|
|