|
Hồng y Crescenzio
Sepe,Tổng trưởng Bộ Truyền bá đức tin sẽ thăm Việt Nam
Minh Mẫn
Đó là tựa đề trong bản
thông tin của Giáo xứ Phanxico Dakao số 8-05 (35) tháng 8 năm 2005.
Là cấp cao nhất của
Vatican từ khi Vatican có tân Giáo Hoàng sang Việt Nam! Tại sao một quan chức
trọng yếu như vậy đến Việt Nam sau khi ông Ngô Yên Thi, trưởng ban Tôn Giáo qua
xă giao với giáo triều Vatican?
Hẳn nhiên GH Kitô La-Mă
tính toán kỹ lưỡng khi bổ cử sứ giả đặc trách truyền bá đức tin đến ngoại giao,
không chỉ đơn thuần thăm viếng GH Kitô ở Việt Nam hay Ban tôn giáo chính phủ,
chắc chắn phải mang theo thư vấn an của Giáo Hoàng đến chính phủ Việt Nam, chỉ
thị của Toà Thánh đến Hội đồng Giám mục Việt Nam, biết đâu có cả Tông Huấn, kế
hoạch cải đạo trong sách lược cải đạo châu Á mà cố Giáo Hoàng J.P2 đă huấn thị,
trong đó, có cả sự đóng góp của đương kim Giáo Hoàng Benedicto, thời c̣n dưới
trướng J.P2, và biết đâu có một kế hoạch cải đạo, truyền bá đặc biệt cho riêng
người Việt, kế hoạch chui sâu leo cao và mai phục trong mọi giai tầng của xă hội,
kèm một ngân phiếu dollar, Euro... Biết đâu!?
Suốt thời Pháp đô hộ, thời
Diệm-Thiệu nắm quyền, mảnh đất mầu mỡ Việt Nam có nhiều thuận lợi về quyền và
thế, phương tiện và tiền bạc để Kitô giáo phát triển mà cũng chỉ 5% dân số theo
đạo. Theo thống kê, hiện nay tín đồ chiếm 7%, người ta nghĩ là phát triển, nhưng
xét theo tỷ lệ, dân số 25 triệu cho phân nửa nước vào thời chiến, tín đồ chiếm
5%, bây giờ trên dưới 80 triệu dân cho cả nước, chiếm 7%, như vậy đâu có thể gọi
là phát triển, chưa nói đến số bỏ đạo không khai báo. Vatican quan tâm đặc biệt
đến Việt Nam, Ấn Độ và Trung Quốc trong kế hoạch chiêu dụ tín đồ.
Theo thống kê của GH Kitô
tại Việt Nam, toàn quốc có hơn 2.730 nhà thờ, chưa tính nhà nguyện và đền thánh,
2 Hồng Y, 41 Giám mục, 2.810 Linh mục, 13.442 cơ sở giáo dục đức tin, 185 cơ sở
từ thiện tuyển mộ tín đồ, riêng Giáo phận Sàig̣n đă có 197 nhà thờ. So với trước
1975, nhà thờ có phát triển, khang trang và đồ sộ hơn. Trong chiều hướng hiện
nay, một số giáo xứ tung tiền mua đất ngoại ô để lập giáo xứ và nhà thờ, các nhà
thờ chỉnh trang, tái thiết, mang dáng dấp châu Á, có mái cong kiểu đ́nh chùa, có
Long Lân Qui Phụng ở đầu hồi hay chót đao vuốt cong như nhà thờ ḍng Đa Minh, Ba
Chuông trên đường Lê Văn Sĩ…trông ngộ nghĩnh gượng gạo như ông Tây bà Đầm mặc áo
dài bịt khăn đóng, đội nón lá mong ra vẻ hoà nhập với bản xứ, thời gian cũng
quen mắt thôi. Nhưng hoà nhập không chỉ ở h́nh thức mà ngay cốt lơi của văn hóa.
Đi với Bụt mặc áo cà sa,
Vatican muốn lợi dụng điều đó nên đă chỉ thị: Không thể xây dựng nước Chúa mà
không vay mượn một số yếu tố lấy từ các nền văn hoá nhân loại. Nhưng văn hoá
Việt Nam là văn hoá Phi Thần, nghĩa là không Hữu Thần cũng không Vô Thần. Đạo
Phật hoà nhập và phát triển dễ dàng nhanh chóng cũng nhờ tính chất Phi Thần đó.
Có người sẽ nói, thờ cúng ông bà, thần thánh, h́nh tượng là hữu thần! Có thể,
nhưng Thần đây không phải loại thần quyền, thần giáo của Thần học Kitô mà là
thần thức của tổ tiên, thần tượng từ huyết thống, uống nước nhớ nguồn. Cái rốt
ráo của thần thức là trở lại với bản tâm, về với chính ḿnh (mà Hồng Y Ratzinger
bị ức chế tâm sinh lư gọi Phật giáo là loại thủ dâm) chứ không thể vong
thân, vong bản, tha hóa như Thần của các tôn giáo độc thần. Tóm lại, hai loại
văn hoá đối lập, khó mà hoà nhập vay mượn, ngoại trừ lập lờ đánh lận. Vấn đề nầy
thuộc lănh vực triết giáo, chưa thể phân giải nơi đây.
Trở lại vấn đề cải đạo
châu Á, rút kinh nghiệm trên 5 thế kỷ thất bại khi dựa vào gót chân xâm lược của
thực dân, quyền lực của giới lănh đạo, bạo lực của Vatican, mănh lực của vật
chất, bất chấp t́nh cảm, tín ngưỡng, văn hoá, tập quán của dân bản xứ, bị quần
chúng chống đối mănh liệt, v́ thế suốt 20 thế kỷ, trên 4 tỷ dân châu Á, Kitô
giáo và những giáo phái thờ Chúa, chỉ chiếm 3%. Giờ đây, sau công đồng Vaticano
II (1962-1965), GH Kitô ở Việt Nam, năm 1965 cho phép tín hữu thay đổi một số
điều cấm để thích hợp với tập quán quần chúng như thờ cúng tổ tiên, [với điều
kiện tín hữu phải hiểu tổ tiên chỉ là loại ma quỷ ở hoả ngục đời đời nếu chưa
được rữa tội và chịu các phép bí tích khác.] GH địa phương được lệnh tránh chống
đối lộ liễu và ráng tỏ thiện chí đối thoại, nhưng thực tế lại mạt sát, hạ bệ các
tôn giáo khác, v́ đối với họ, tất cả đều ngoại đạo, tà giáo nếu không thuộc sự
chỉ đạo của Vatican. Mọi thiện chí Ṭa Thánh đưa ra không ngoài mục đích lôi kéo
ngoại đạo vào ngưỡng cửa Thiên chúa. Sám hối núi tội với nhân loại như một chiến
thuật tạo cảm t́nh, ru ngủ nhân loại mất cảnh giác để ṿi bạch tuột chui vào
ruột gan của các tầng lớp xă hội. Ca tụng cái hay cái đẹp của Phật Giáo để rồi
tuyên bố đó cũng chỉ do Thiên Chúa mặc khải. Kitô giáo từ Vatican đến địa phương.
Tuy thay đổi chiến thuật, nhưng bản chất cao ngạo, lạm dụng quyền lực vẫn không
hề thay đổi. Tuy nói tôn trọng tín ngưỡng kẻ khác, nhưng luôn t́m cách cải đạo
họ, chẳng những thế, khi tân ṭng vào tṛng, bắt buộc tự tay phá huỷ kinh sách
h́nh tượng của tôn giáo ḿnh theo trước đây. Tại vùng Ông Tạ, Tân B́nh, một mục
sư Phi Luật Tân giúp đỡ một gia đ́nh Phật tử nghèo khổ khi chồng đi học tập vào
năm 1975, một thử thách đức tin cuối cùng trước khi giúp cho một số tiền, tên
mục sư bắt buộc khổ chủ đập đổ lư hương, chà đạp ảnh Phật, cho vào thùng rác,
sau nhiều lần ngần ngại, cuối cùng bị thúc ép, khổ chủ phải hành động theo lệnh.
Gần đây nhất, lănh tụ Tin Lành Pat Robertson công khai đ̣i t́nh báo Mỹ phải ám
sát Hugo Chavez, Tổng Thống hợp pháp hợp hiến của Venezuela như BBC đă loan báo.
Như vậy đâu phải những sai phạm, cấu kết với thực dân đế quốc sát hại lương dân
ngoại giáo trong quá khứ là một sai lầm không hề tái diễn? Dưới nhiều h́nh thức,
có cơ hội, những giáo phái thờ Chúa luôn thể hiện mọi thủ đoạn trấn áp, cải đạo,
thao túng chính trị, đầu tư chiến tranh, sát hại lương dân, lật đổ chế độ bất
lợi cho tôn giáo ḿnh! Nếu những sai phạm đó chỉ xuất hiện tại Việt Nam hay một
vài vùng th́ có thể phân bua đó chỉ là bộc khởi cá biệt cục bộ. Thế nhưng trên
toàn hành tinh nầy, nơi nào có mặt các đạo binh của Chúa, nơi đó đều ẩn hiện mưu
ma chước quỷ, xem như loại gen di truyền suốt hai ngàn năm của đạo Chúa mà Hội
Ma [Hội Thánh] cần phải thể hiện đúng tinh thần Ma Kinh [Thánh Kinh] để làm sáng
danh Chúa!
Tại Á châu, tuy các giáo
sĩ dùng ngôn ngữ PG, h́nh thức Tam giáo, hoà nhập sinh hoạt tín ngưỡng quần
chúng, nhưng đó chỉ là cách mượn đầu heo nấu cháo để chuyển tải linh hồn Kitô
giáo. Thậm chí, Đức Phật Thích Ca, Đức Khổng Khưu, Đức Lăo Tử, những giáo chủ
vượt trội đạo đức và triết giáo so với Jesus, vẫn bị xem là sứ giả của Chúa, mở
đường cho Thượng Đế truyền bá Tin Buồn [Tin Mừng]. Nói theo ngôn ngữ b́nh dị,
tất cả đều là tiền trạm mở đường cho một Đấng nhân từ, luôn mang lại tai ương,
chiến tranh, khổ nạn cho cuộc sống, một Đấng toàn năng sáng tạo ra con người
mang dáng dấp của Chúa, cũng tạo luôn các chủng loại sâu bọ mang dáng dấp của
Chúa để h́nh thành bức tranh vân cẩu mua vui cho một Chúa trời không b́nh thường!
Như vậy, cố gắng cải đạo
toàn cầu, nhất là toàn bộ châu Á, cũng chỉ biến Á châu thành một lục địa đần độn,
làm con rối, một robot hầu xây dựng một thiên đường hạ giới mang bệnh tâm thần,
trong con người không có quyền quyết định bất cứ việc ǵ, v́ mọi sự đều do
Thượng Đế toàn năng đặt định. Thử tưởng tượng một thế giới được sống dưới quyền
một tôn giáo phó thác hết cho Thượng Đế, con người không có quyền quyết định cho
bản thân ḿnh, mọi lỗi lầm đều chờ cha cố tha tội, mà cha cố cũng đầy phàm tục,
biến loài người thành con cừu con chiên dưới sự điều khiển của các đấng chủ chăn.
Trong t́nh cảnh ấy, nhân loại không phải trở về thời tiền sử mà trở lại giai
đoạn của động vật hạ đẳng trước khi tiến hóa làm người, vậy th́ tương lai thế
giới sẽ đi về đâu?
Không phải các nhà Thần
học không biết đến điều đó. Nhưng quyền lợi cá nhân và của tập đoàn phải cấu kết
để bảo vệ lẫn nhau, nên họ đành phải làm lơ trước quyền lợi của nhân loại. Dĩ
nhiên, số trí thức và tu sĩ lương thiện can đảm nói lên sự thật và can đảm từ bỏ
bổng lộc, vứt bỏ chiếc áo chùng thâm, để hănh diện làm người trung thực, có
lương tri không phải là không có, nhưng số này vẫn ít!
Truyền bá đức tin để chia
xẻ những điều ḿnh cảm nhận là hay, có giá trị cho những ai chưa biết là quyền
tự do của mọi người và mọi tôn giáo. Nhưng dùng mọi thủ đoạn để làm cho mọi
người phải tin như ḿnh, thuộc quyền dẫn dắt của ḿnh, là ư đồ chính trị bạo lực,
không phải của một tôn giáo nhân danh t́nh thương. Thế mà suốt hai mươi thế kỷ,
Vatican chưa hề thay đổi cách truyền đạo, chưa bao giờ xét lại giáo thuyết để
thích hợp với dân trí thời đại. Ngược lại, Vatican c̣n xem tiến bộ khoa học là
những cám dỗ của ma quỷ, kéo loài người ra khỏi ṿng tay Thượng đế, như Adam-Eva
từng nghe sự cám dỗ của rắn độc ăn trái khôn ngoan phản lại Thượng đế, và các
tôn giáo Đông Phương đang thế chổ Kitô giáo tại phương Tây là những học thuyết
Satan lấn quyền Thượng Đế. J.P2 mưu đồ ǵ khi tuyên bố không có thiên đường
trên tầng mây, không có hoả ngục dưới ḷng đất, chấp nhận thuyết tiến hóa của
Darwin, chấp nhận bản án sai lầm đối với Galileo? Và tân Giáo Hoàng từng
mang hỗn danh Hồng Y Thiết giáp âm mưu ǵ ở một cuộc bang giao với Việt Nam
trong tương lai?
Chuyện bang giao là vấn đề
của các nguyên thủ, của những nhà lănh đạo đất nước, chịu trách nhiệm trước nhân
dân. Nhưng con đường bang giao cần phải dọn dẹp sạch sẽ những gai góc vướng mắc,
cân phân lợi hại. Crescenzio Sepe được Ṭa Thánh công cử sang Việt Nam, hẳn
nhiên GH Lamă đă nghĩ đến cái lợi nhiều hơn cái hại. Nếu có hại, cũng chỉ hại
cho nhân dân Việt Nam, nếu có lợi, cũng chỉ lợi cho nước Chúa với âm mưu t́m
cách thu hồi những tài sản, bất động sản đă chiếm dụng của nhân dân Việt Nam,
của PG ở các trung tâm lớn trên ba miền, Champa ở Trà Kiệu. Giả thử nhà thờ Đức
Bà, La Vang.. là tài sản trước đây của Hồi giáo bị KiTô giáo chiếm đoạt, hẳn
nhiên sự kiện không êm xuôi như PG ngày nay đối với Kitô giáo. Ta nghĩ thế nào
một kẻ vừa vào nhà người, chân ướt chân ráo vội cướp đoạt tài sản của gia chủ,
chủ nhà im lặng, kẻ cướp lấn lướt làm tới, ta có thể bảo kẻ cướp có lương tâm và
nhân cách? lại càng không thể bảo kẻ cướp biết điều khi không một lời xin lỗi,
vẫn hiu hiu tự đắc có quyền hành động như vậy với bất cứ ai và bất cứ nơi đâu,
thời Ngô triều và Pháp thuộc, ta đă thấy một cách lộ liểu, và bây giờ vẫn diễn
ra một cách ngấm ngầm. Hàng ngàn mẫu đất nhà chung chiếm dụng vào thời Pháp, 18
tỷ dollar vào năm 1963 (2005 tương đương 60 tỷ dollar theo sách Our Worst Own
Enemies của TS William Lederer, xuất bản tại New York) chưa kể những nguồn lợi
kinh doanh từ lâm sản, ngân hàng, nhà hàng, ṣng bạc, thuốc phiện... vào thời
chiến tranh. Chắc chắn khi Sepe hành trang sang Việt Nam, không bao giờ nghĩ đến
những món nợ đó đối với dân tộc Việt, chỉ nghĩ đến t́m thế đứng hợp pháp tại
mănh đất nhiều oan nghiệt nầy hầu bành trướng thế lực và vơ vét máu xương Việt
Nam một lần nữa như đă từng xẩy ra trên khắp thế giới, câu nói để đời của Edmond
Tutu, một Giám Mục Anh giáo da đen : trước khi họ đến, trên tay họ có quyển
kinh Thánh, chúng tôi có đất đai, sau khi họ đến, họ có đất đai, chúng tôi chỉ
c̣n quyển kinh Thánh.
Giả thử Ṭa Thánh bỏ ra
một số tiền phục hồi nền kinh tế Việt Nam, tái thiết đất nước một cách vô tư,
gọi là viện trợ không điều kiện, và thật tâm như vậy, cũng chưa thể gọi là một
thái độ ăn năn, như Trần đ́nh Trường từng hiến cho quê hương Hà Tỉnh, khi về
Việt Nam, 2 triệu dollar, cũng chưa phải là Việt kiều yêu nước, v́ đồng tiền đó,
không do xương máu của ḿnh mà là tài sản đương sự giữ cho Ngô Đ́nh Diệm, chỉ
1/10 tài sản của Diệm đă là người Việt Nam giàu nhất thế giới. Số tiền nhà Ngô
gởi vào ngân hàng Vatican, Mỹ quá thèm muốn nhưng không cách nào để tịch biên.
Bà Nhu, sau thời gian sống lưu vong, bố mẹ bà bị đứa con điên khùng giết chết,
bà cũng không được phép đi dự đám. Thấy rơ bản chất của Mỹ và Vatican khi bị
giam bà tại Roma, bà đă sai con trai sang Hoa Kỳ gặp HT Măn Giác xin lỗi Phật
Giáo vụ 1963. Số tiền bà Nhu gởi ngân hàng Pháp và Thụy Sĩ, khi bà chết, đương
nhiên sẽ mất, bà không muốn dâng hiến cho Hội Thánh, bèn mua chuộc những tên
lính canh để thoát ngục, không qua mắt được t́nh báo Vatican, nên rốt cuộc vợ
chồng người chỉ huy toán gác và một lính canh bị hạ sát ngay trong quốc gia
Vatican. Ṭa Thánh dàn cảnh người lính gác giết vợ chồng vị chỉ huy rồi tự sát
vào năm 1998, nhưng mẹ của Cedric Torny khẳng định con bà bị kết tội oan để che
đậy một âm mưu đen tối! Đó là tiết lộ của Đại Tá Pius Segmuller với các kư giả
trong buổi lễ tuyển lựa 28 nhân viên bảo vệ Giáo Hoàng. Số phận bà Nhu ra sao,
chưa ai rơ! Đây không phải là án mạng duy nhất xẩy ra tại bộ đầu năo Vatican, ta
c̣n nhớ cố Giáo Hoàng John Paul I bị đầu độc v́ muốn trọn quyền số tài khỏan của
ngân hàng nước Chúa, [Mỹ lên phim vụ án mạng nầy qua tựa đề Godfather], qua tài
liệu Tại sao tôi khôing theo đạo Chúa; Thời đại dâm loạn của các Giáo Hoàng
và vô số tài liệu từ thâm cung bí sử của Vatican do các Hồng Y, Giám Mục
tiết lộ cho thấy Giáo Hoàng đương nhiệm trả thù Giáo Hoàng quá cố, nội bộ tranh
quyền sát phạt lẫn nhau, chứ không chỉ vụ án sát hại các lính bảo vệ vào năm
1998 vừa nêu. H́nh như hàng ngày trong nội bộ Ṭa Thánh luôn diển ra bất ổn về
quyền lực, quyền lợi, chính trị và tham vọng. [Nếu Việt Nam xem bà Nhu là đứa
con dân tộc một thời lầm lạc, can thiệp cho bà ta hội nhập với t́nh đồng bào tại
quê hương, biết đâu đó là nghĩa cử tạo cho bà ta hối hận ăn năn, tiết lộ nhiều
bí mật mà những nhà viết sử cần phải biết, sự xác nhận của bà số tiền gởi ngân
hàng của Diệm Nhu sẽ là yếu tố quan trọng cho dân tộc thu hồi tài sản đă mất;
chắc chắn bà ta sẽ ấm ḷng trong ṿng tay dân tộc khi biết rơ bộ mặt thật của
tập đoàn Mafia đội lốt tôn giáo mà một thời bà lầm tin.]
Và nếu GH nghĩ đến lót tay
cho một số quan chức để t́m sự dễ dăi trong việc bành trướng nước Chúa th́ cũng
là mưu mô thường thấy của xă hội đen mà Kitô giáo từng thi thố trên mọi chính
trường! Bày tỏ nghĩa cử vô tư với món nợ to lớn đối với dân tộc Việt Nam chưa
thể gọi là hào hiệp nhân đạo, th́ những viện trợ có điều kiện lại càng không thể
chấp nhận, v́ bang giao không phải là món hàng, tổ quốc Việt Nam không thể là
vật trao đổi!
Để cùng sống chung ḥa
b́nh trong một quốc gia thanh b́nh như Việt Nam ngày nay...
Có khi nào tân Giáo Hoàng
và toàn bộ GH Kitô Roma nghĩ rằng nên giao trả toàn bộ tài sản đă chiếm đoạt
trong quá khứ cho nhân dân Việt Nam?
Có khi nào Ṭa Thánh nghĩ
đến chuyện thực tâm tôn trọng mọi tôn giáo và có quyền tồn tại b́nh đẳng, thay
v́ xem họ là tà ma ngoại đạo không thể cùng song song tồn tại khi Kitô giáo
thắng thế?
Có khi nào giới chủ chăn
không c̣n nhục mạ các tôn giáo, không bày mưu ma chước quỷ để cải đạo ngoại giáo?
Có khi nào huỷ bỏ kế hoạch
cải đạo châu Á, vận dụng kinh điển, giáo lư Phật Giáo chuyển tải giáo lư Kitô và
hạ thấp giáo chủ Phật Giáo?
Chắc chắn không thể, v́
mục đích bang giao không ngoài phát triển mối lợi của Kitô giáo, củng cố thực
lực của đạo quân nằm vùng, và đất nước nầy th́ không được hưởng một chút công
ích nào qua sự bang giao này. Khi Sepe đến Việt Nam, Giáo Hoàng Benedicto có
nhớ lại lời xúi dục của cố Giáo Hoàng Piô 12 thời chiến tranh lạnh muốn Mỹ ném
cho Bắc Việt sáu quả bom nguyên tử như từng làm ở Nhật? Có nhớ lại những kế
hoạch triệt tiêu Vô Thần như đă làm tại Đông Âu? Có nhớ xúi dục Phật Giáo, Cao
Đài, Ḥa Hảo nổi lên chống Cộng, đ̣i tự do tôn giáo, nhân quyền và dân chủ, để
một khi thành công, Vatican không ngại tay triệt tiêu mọi tôn giáo v́ không chấp
nhận bất cứ tôn giáo ma quỷ Satan nào đội trời chung với Kitô giáo?
Có khi nào Vatican thử đặt
vấn đề: Hồi giáo đ̣i bang giao và thiết lập ṭa đại sứ Hồi giáo tại Vatican, Hồi
giáo nổ lực bành trướng tín đồ tại Roma, thu hẹp quyền lực Ṭa Thánh tại Ư,
Vatican nghĩ sao?
Có khi nào Vatican nghĩ
đến ngày mà Tin Lành và Hồi giáo chiếm đoạt tài sản Ṭa Thánh ngay trên đất nước
quư ngài, nhục mạ các ngài mà không hề có lời xin lỗi, đ̣i tự do truyền bá, tự
do nhân quyền, dân chủ trong quốc gia Vatican, một quốc gia chuyên chế độc tài,
độc quyền, không một tu sĩ, chức sắc tín đồ nào dám công khai phê phán?
Nếu Crescenzio Sepe chỉ
đến Việt Nam thuần túy nội bộ Kitô giáo, không ảnh hưởng đến chính trường, không
kế hoạch cải đạo Việt Nam, không mở đường cho bang giao hay Giáo Hoàng sang Việt
Nam, th́ sẽ không có vấn đề nêu ra, cũng không cần một quan chức cao cấp của Ṭa
Thánh làm công việc tầm thường như vậy. Người Việt Nam hiểu tầm quan trọng bước
đi của Sepe, nhưng đồng thời đừng quên câu nói của văn hào Nga, Leo Tolstoy rằng:
“Tôi tin chắc rằng giáo lư của Kitô giáo là một sự nói láo xảo quyệt và xấu xa
theo lư thuyết, là sự pha trộn của mê tín thô thiển nhất và là tṛ ma thuật
trong phương diện thực hành.”
Nhân dân và
nhà nước Việt Nam cần cảnh giác.
MINH MẪN
01/8/05
|
|