|
VATICAN: TẠI SAO KHÔNG NÊN BANG GIAO ?
Trong lúc Vatican đang ở vào thời kỳ đen tối nhất trong
lịch sử cận đại, th́ chính phủ Việt Nam dường như đang có những nỗ lực đàm phán
để thiết lập quan hệ ngoại giao với thế lực tôn giáo nầy. Việc làm nầy không
những nguy hiểm cho bản thân chế độ đương quyền mà c̣n vô cùng tai hại cho quốc
gia dân tộc.
Dưới đây, chúng tôi xin liệt kê một số bằng chứng cho ư
kiến vừa nêu.
1. Giáo Hoàng Benedict XVI
Suốt hơn 10 năm trước lúc chết, Giáo Hoàng Phao Lồ
II v́ tuổi già và bệnh hoạn nên tất cả chính sách mới củ đều đă do vị phụ tá là
Hồng Y Joseph Ratzinger thiết kế và thi hành. Nói cách khác,
Hồng Y Ratzinger đă thực sự làm Giáo Hoàng hơn 10 năm rồi,
việc bầu ông lên ngôi vị với danh hiệu Benedict XVI chỉ là một thủ tục hợp thức
hóa mà thôi. Do đó, nếu nói rằng Giáo Hoàng Benedict cởi mở và không có lập
trường chống đối hầu lật đổ
các chế độ cọng sản là một nhận định hết sức nhầm lẫn. Thêm vào đó, chúng ta cần
luôn luôn ghi nhớ nằm ḷng rằng con quạ lúc nào cũng đen. Không đen th́ không
thể gọi là quạ. Bất cứ ông giáo hoàng nào, bất cứ ông giám mục linh mục, hoặc
bất cứ con chiên nào cũng thế, họ đều đă được tẩy
năo và mù quáng tin rằng những người không theo đạo
của họ th́ đều là thành phần ma quỉ cần phải tiêu diệt bất cứ lúc nào có thể
được (trong Thường Niên Kinh Nguyện có dạy điều đó). Những con chiên nào không
có tư tưởng đó đều là những thành phần rối đạo không thể chấp nhận.
2. Quốc tế bang giao với Vatican.
Trên thế giới hiện nay có nhiều nước thiết lập bang
giao với Vatican chứ không phải tất cả các nước đều có liện hệ ngoại giao với
quốc gia thần quyền nầy. Bản chất của những mối quan hệ nầy cũng rất phức tạp,
không nước nào giống nước nào. Trái lại, cũng có những quốc gia đă lấy những
thái độ ngoại giao khác như Nga chỉ có liên hệ ngoại giao rất lỏng
lẻo với Vatican trái lại quốc
hội của quốc gia nầy lại đưa ra đạo luật cho phép tất cả các tôn giáo, kể cả
Phật giáo, đều được quyền truyền đạo tại Nga ngoại trừ Công Giáo và Tin Lành.
Một nước khác là Do Thái, tuy là một trong những đồng minh thân cận nhất của Mỹ,
nhưng nếu bắt được linh mục, giám mục hay mục sư nào lén lút vào truyền đạo trên
lănh thổ Do Thái th́
đều bị phạt 3 ngàn Mỹ kim và 6 tháng tù. Ngoài ra, tại các quốc gia Ả Rập, nhất
là các nước theo đạo Hồi, th́ các giáo sĩ Tin Lành và Công giáo La Mă nhất quyết
không thể bén mảng đến được.
3. Việt Nam và Vatican.
Bang giao với Vatican th́ không giống như bang giao
b́nh thường với các nước khác. V́ Vatican vốn không phải là một quốc gia b́nh
thường. Thí dụ, khi Việt Nam bang giao với Mỹ th́ kiều dân Mỹ sống trên lănh thổ
Việt Nam là con số ngàn (3 ngàn, 5 ngàn hay nhiều hơn) để kinh doanh, hợp tác
hay phục vụ cho các ṭa đại sứ hay lănh sự của Mỹ. Và những Mỹ kiều nầy phải
tuân theo luật pháp của Việt Nam. Trái lại, khi Việt Nam bang giao với Vatican
th́ dân Vatican sống trên lănh thổ
Việt Nam là số triệu (tỉ số giáo dân khoảng 5% trên 80 triệu người) và đă bắt rễ
bám chặt vào cơ thể quốc gia Việt Nam từ lâu đời rồi. Số tín đồ nầy bị chỉ đạo
và được vận động bởi giáo lệnh "thà mất nước không thà mất chúa". Họ tuân phục
Vatican cả phần đạo lẫn phần đời thông qua hệ thống linh mục giám mục nhiều hơn
là nghe lời của chính phủ. Khi có mâu thuẩn quyền
lợi giữa Vatican và Việt Nam th́ ít khi họ chịu tuân thủ luật pháp quốc gia và
bảo vệ quyền lợi dân tộc như tín đồ của các tôn giáo khác. Lịch sử nước ta trong
gần 150 năm triều Nguyễn đă minh chứng điều nầy qua những ông vua không theo đạo
Chúa nên bị dân Vatican tuân lệnh Cố đạo Tây chống đối
nổi loạn. Và tại miền Nam
Việt nam, có một thời kỳ sau 1963, những chính phủ nào không có cùng một tín
ngưỡng với con chiên th́ bị họ biểu t́nh phá hoại v́ cho rằng chính phủ đó không
thể là người lănh đạo họ được.
4. Vatican đang khủng hoảng.
Hiện nay, Vatican đang phải đối diện với bốn cuộc
khủng hoảng giáo lư, giáo quyền, giáo chế và giáo
sản khó khăn nhất
trong lịch sử 2000 năm của tôn giáo nầy. Đặc biệt tại Mỹ, trong nhiều năm qua,
hàng trăm linh mục, giám mục đă bị đưa ra ṭa v́ tội hiếp dâm và sách nhiễu t́nh
dục trẻ em từ nhiều thập niên trước. Các đài truyền h́nh, radio, báo chí, và
nhất là trên hệ thống Internet, hàng ngày đều loan tin đầy đủ các tội ác mà hàng
giáo sĩ Công giáo La Mă đă vi phạm. Nhiều nhà thờ, nhiều họ đạo phải bán đến 1/3
tài sản như đất, trường học, nhà thờ, cơ sở thương
măi... để bồi thường cho các nạn nhân. Bộ mặt đạo đức giả của các chức sắc Công
giáo bị phơi bày. Tại 23 quốc gia trên thế giới, nhất là các nước Phi Châu và
Châu Mỹ La Tinh, th́ linh mục giám mục dụ dỗ ăn nằm
và ngay cả hiếp dâm bà xơ (seours) v́ đi nhà thổ th́ sợ lây bệnh AIDS (xi đa).
Tại Mỹ, số thống kê những linh mục giám mục bị chết v́ bệnh AIDS gấp bốn lần dân
thường.
Ng̣ai những suy đồi về đạo đức trong hàng mục vụ của
giáo hội, Vatican cũng c̣n bị cáo buộc là đưa nhân loại vào con đường diệt chủng
v́ Vatican đă chống đối mạnh mẽ các phương tiện y khoa giới hạn và kiểm soát
sinh đẻ (birth control is a sin: kiểm soát sinh đẻ là một tội
lỗi). V́ giáo lệnh mù quáng
đó, và v́ đông đăo tín đồ Công giáo trong thế giới kém phát triển thiếu học chỉ
biết răm rắp tuân phục cha cố nên dân số thế giới mới gia tăng quá mức mà thực
phẩm th́ không đủ để nuôi dưỡng. Nhất là tại các nước Phi
Châu và Châu Mỹ La Tinh, nơi
nạn đói hoành hành khủng khiếp và bệnh dịch AIDS không kiểm soát
nổi, một vài quốc gia đă có đến 1/3 dân số bị
nhiễm cơn bệnh khốn khổ nầy.
C̣n tại các nước tân tiến, t́nh trạng con chiên bỏ
đạo hàng loạt xảy ra quá nhiều. Hiện nay, nước Anh chỉ có 7.5 % và nước Đức chỉ
c̣n 18 % con chiên đi lễ nhà thờ vào ngày Chủ Nhật. Tại Mỹ, Công Giáo La Mă
chiếm 26% trong 70% dân số (ở Mỹ, có 30% không theo một tôn giáo nào) nhưng, lúc
mới truyền vào Châu Mỹ, tín đồ hầu hết là những người thất học và nghèo nàn.
Thật vậy, "Trong thế kỷ 19, những người thuộc giai
cấp thượng lưu có học và nhiều người thuộc mọi giai cấp đă hàng loạt không đi lễ
nhà thờ, để lại cho giáo hội hầu hết là thành phần thất học" (During the 19th
century, members of educated upper classes, and men of all classes, ceased
attending service in droves, leaving behind a church composed mostly of the
under-educated"*.
"Đối với giới ưu tú trong xă hội, Công Giáo rơ ràng
là tôn giáo của những kẻ ngu dốt và cuồng tín, những khối dân dơ bẫn nầy được
t́m thấy trong các tỉnh phụ cận như Boston và Nữu Ước. Cho đến thế kỷ 20, chính
người Công giáo cũng không thể phủ nhận là số người nghèo đói th́ chiếm đa số
trong giáo hội Công Giáo Mỹ" (For the social elite, Catholicism was evidently
the religion of the ignorant and fanatical, the unwashed masses who were visibly
annexing cities such as Boston and New York. Well into the 20th century,
Catholics themselves could scarcely deny that the very poor were overrepresented
in the American Church) **.
Tại các lục địa Phi Châu và Châu Mỹ La Tinh, Vatican
có số tín đồ nhiều nhất v́ đa số dân nghèo và thất học. Tuy vậy, theo thống kê
truyền đạo của các tổ chức Tin Lành Mỹ th́ tại hai châu nầy, hằng ngày có gần 8
ngàn người bỏ Công Giáo
để qua tôn giáo khác.
5. Vai tṛ của Mỹ
Uy tín và sức mạnh ngoại giao của Mỹ trên thế giới
hiện nay đang rất khấp
khểnh. Cuộc chiến của Mỹ tại Iraq đă bị sa lầy trầm trọng. Iran đang muốn và có
khả năng chế vũ khí hạt nhân, c̣n Bắc Hàn th́ đă có vơ khí nguyên tử. Trung Quốc
th́ ngày càng bành trướng, gây ảnh hưởng mạnh mẽ trong vùng Á Châu và dần dà sẽ
làm giảm bớt ảnh hưởng của Mỹ trong lục địa nầy. Nga và Trung Quốc ngày càng
xích lại gần nhau để thiết lập một đối trọng với Mỹ. V́ thế, lúc nầy Mỹ cần Việt
Nam hơn là Việt Nam cần Mỹ để thiết lập một liên minh đa quốc gia ở Á Châu bao
gồm Phi Luật Tân, Đài Loan, Nam Hàn, Việt Nam, Miên, Lào, Thái Lan, Singapore,
Mă Lai, Indonesia và Nhật Bản. Lư thuyết Địa chính (Geopolitics) Rim Land /
Heart Land của Mackinder mà Spykman đă hiện đại hóa cho hợp với trật tự toàn cầu
mới (sau chiến tranh lạnh) đang được các chiến lược gia Tân Bảo thủ (neoconservatist)
của chính quyền Mỹ áp dụng để đối phó với cơn thức giấc đáng ngại của con Rồng
lớn Á châu.
Riêng đối với Việt Nam, Mỹ sẽ sử dụng chính sách vừa
đấm vừa thoa đối với Việt Nam. Đấm, bằng cách xử dụng hai vũ khí gọi là "Tự do
tôn giáo" và "Tôn trọng Nhân quyền" để ép Việt Nam nhượng bộ được chừng nào hay
chừng đó. C̣n Xoa là tạo điều kiện chính trị và kinh tế thuận lợi để Việt Nam
tham gia tích cực vào ṿng đai liên minh của Mỹ tại Á Châu. Mỹ cũng chủ trương
thúc đẩy Việt Nam trở thành một tiền đồn mới của Mỹ trong việc ngăn chận sự bành
trướng của Trung Quốc. Để thực hiện điều đó, Mỹ muốn hợp tác an ninh song phương
và giúp Việt Nam phát triển kỹ nghệ quốc pḥng đồng thời cũng ủng hộ Việt Nam
gia nhập WTO.
Trong kịch bản vĩ mô đó, giải pháp tối ưu của Mỹ và
Vatican là t́m cơ hội để thay thế chính phủ Việt Nam bằng một chính phủ bù nh́n
để làm tay sai cho Mỹ, nghĩa là một chính phủ Công Giáo hoặc Tin Lành dễ sai dễ
bảo, một chính phủ chủ trương "Thà mất nước không thà mất chúa". Thật vậy, Mỹ đă
từng "bồng" Ngô Đ́nh Diệm, một tín đồ Vatican ngoan đạo, về làm thủ tướng rồi
tổng thống trên một nửa
nước mà tín đồ Công Giáo La Mă chỉ có khoảng 5 %. Đến thập niên 1960, thấy Diệm
trở mặt phản chủ qua hành động liên lạc với miền Bắc để kiếm ghế Thủ
Tướng trong chính phủ Liên
Hiệp tại Việt Nam trong tương lại nên Diệm bị Mỹ bỏ rơi và cho quân dân miền Nam
lật đổ năm 1963. Sau vài năm tráo trở, cuối cùng Mỹ cũng đưa được một tín đồ
Công Giáo khác là Nguyễn Văn Thiệu lên làm tổng thống. Dưới chế độ Cọng ḥa nầy,
ngay cả Chủ tịch Thượng Viện, Hạ Viện cũng đều là người Công Giáo trên một phần
đất mà họ chỉ chiếm 5 % dân số như đă nói. C̣n các tôn giáo khác như Phật Giáo,
Cao Đài, Ḥa Hảo tuy cũng được ra ứng cử, cũng vào quốc hội, nhưng dụng ư chỉ là
để lừa dối thế giới hiểu lầm rằng tại miền Nam Việt Nam cũng có tự do bầu cử và
ứng cử, cũng có dân quyền nhân quyền!
6. Về nội t́nh của Việt Nam hiện nay
Đứng trên quan điểm dân tộc và lịch sử để phán đoán,
người cộng sản Việt
Nam đă có công lớn trong việc dành lại chủ quyền, độc lập quốc gia và thống nhất
đất nước. Trong 30 năm qua, Việt nam không những đă không có nội chiến như nhiều
quốc gia trên thế giới gặp phải sau những năm tháng chiến tranh, mà c̣n được thế
giới thừa nhận là một quốc gia ổn định và an ninh nhất vùng Đông Nam Á. Dân số
Việt Nam gia tăng hơn gấp đôi so với trước năm 1975, nhưng Việt Nam không những
đủ gạo để nuôi dân mà c̣n đứng hàng thứ nh́ trên thế giới về việc xuất cảng sang
nước khác. Kế hoạch xóa đói giảm nghèo đă thành công vượt bậc làm cho chính Liên
Hiệp Quốc cũng phải thán phục. Đô thị, đường sá, cầu cống được phát triển nhanh
chóng so với nhiều quốc gia trong vùng như Phi Luật Tân và Thái Lan. Việt Nam
không những đứng vững mà tốc độ phát triển vẫn đạt được 3% trong cơn khủng hoảng
tài chánh của Á Châu mấy năm trước. Một cuộc thăm ḍ dư luận được đăng trên tờ
Times năm trước đây cho thấy trên 70 % người dân Việt Nam cảm thấy họ sống có
hạnh phúc.
Về dân chúng, người Việt được thế giới ca ngợi là
những người cần cù,
thông minh, hiếu khách, hiền ḥa, vui tính. Thật vậy, tuy hạ tầng cơ sở và nhất
là hệ thống vệ sinh công cọng chưa hiện đại, tuy các tiệm ăn thiếu sạch sẽ và
chất lượng dịch vụ c̣n chưa đạt được chuẩn quốc tế, nhưng số lượng khách du lịch,
các tập đoàn nghiên cứu và kinh doanh ngày càng đến Việt Nam nhiều hơn so với
các quốc gia trong vùng. Đó là chưa kể đến có nhiều du khách đến nhiều lần trong
những năm liên tục hoặc quyết định ở lại lâu dài an cư lập nghiệp. Học sinh Việt
Nam đoạt được nhiều giải nhất trong các môn thi quốc tế như Giải toán Olympic
trong nhiều năm qua [Đàm Thanh Sơn lúc 15 tuổi chiếm huy chương vàng về thi toán
thế giới. Nguyễn Ngọc Sơn 23 tuổi vô địch về Toán Thuật (Algorithms) quốc tế...],
nhiều học sinh Việt nam được tuyển chọn vào thành phần xuất chúng trong các
trường đại học lớn của thế giới.
Bên cạnh những thành quả to lớn đáng trân trọng đó,
chính phủ Việt Nam đang đối đầu với nhiều khó khăn. T́nh h́nh tôn giáo chưa ổn
định. Nhóm Tin Lành Đê Ga vùng cao nguyên đ̣i độc lập tự trị, muốn tách rời lănh
thổ thành một quốc gia riêng biệt. Một số sư sải Phật giáo trong 30 năm qua,
thay v́ lo tu học và phát triển Phật giáo th́ lại chạy theo Vatican và vận động
Mỹ chống lại Việt Nam. Nay Vatican lại thèm thuồng muốn bang giao với Nhà nước
Việt Nam, c̣n Mỹ th́ ngày càng muốn thiết lập một liên minh chiến lược chặt chẻ
và cụ thể hơn, vậy th́ số các sư đó ăn nói thế nào với Phật tử và trả lời ra sao
cho một lịch sử Phật Giáo Việt Nam chưa hề dựa thế ngoại bang để hành hoạt? C̣n
tổ chức Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam th́ bị g̣ bó trong khuôn khổ của Mặt Trận Tổ
Quốc, và nhiều vị trong thành phần ban lănh đạo của giáo hội nầy vốn đă không đủ
đức đủ tài và già nua để điều hành một giáo hội đúng nghĩa cho thời đại mới, th́
nắm giử măi những chức vụ và trách nhiệm hữu danh vô thực làm ǵ! Ngoài ra, do
một số thế lực nước ngoài khích động, giáo hội Ḥa Hảo cũng lên tiếng chống đối.
Chỉ có Giáo hội và tín đồ Công Giáo ngồi cười mừng rỡ trước cảnh nghêu c̣ tranh
cải và đợi chờ "cơ hội" để an toàn thủ lợi và múa kiếm tuốt gươm !
Tham nhũng trở thành một quốc nạn làm tiêu hao ngân
sách quốc gia và băng hoại xă hội, tạo môi trường cho những cuộc xáo trộn chính
trị có thể xẩy ra trong tương lai v́ bị ngoại bang khích động rồi mua chuộc để
lật đổ nhau, mà thực tế hiện nay trong nhiều bộ
nhiều ngành đă có tín đồ Công giáo nằm mai phục sẵn. Tham nhũng cũng làm cho thế
giới khinh miệt dân tộc ta. Trước 1975, một người Việt Nam đi ra nước ngoài và
nếu được hỏi "bạn thuộc miền nào?" Nếu trả lời "tôi người Bắc" th́ người đó rất
được trọng nể. Nhưng ngày nay một viên chức nhà
nước đi ra nước ngoài chưa chắc họ có được một sự nể nang cần thiết. Sống ở đời,
tốt nhất là được thiên hạ thương và kính, nhưng tệ hơn là nếu có bị ghét th́
cũng đừng để bị khinh. Thực tế ngày nay, phần lớn các viên chức chính phủ bị
người nước ngoài nh́n dưới cặp mắt thiếu nể trọng. Và điều nầy cũng làm cho thế
ngoại giao của Việt Nam yếu kém và bị coi thường.
Điểm qua vài nét về uy tín suy sụp của Vatican
trên thế giới, vị thế bang giao đang suy nhược của Mỹ trên trường ngoại giao
quốc tế hiện nay, cũng như soát xét những ưu và khuyết điểm của Việt Nam trong
hiện tại. Chúng ta thấy:
a. Bang giao với Vatican là làm tăng thêm sức mạnh cho cho
một thiểu số khoảng 5 triệu người, vốn dĩ đă có một quá tŕnh phi dân tộc và
phản dân tộc, sẵn sàng làm tay sai cho ngoại bang. Ngược lại, việc bang giao nầy
sẽ gây bất măn và phẫn uất cho tuyệt đại đa số dân chúng c̣n lại.
b. Việt Nam có cần bang giao với Vatican không? Cái lợi
nhỏ (nếu có) có đổi được cho cái hại lớn không? Có ai bắt buộc chúng ta phải đưa
giây cho Vatican xiết cổ và đưa súng cho họ tàn phá quê hương không?
Thử làm một cuộc thăm ḍ ư kiến th́ sẽ biết có bao nhiêu
phần trăm dân chúng muốn bang giao với Vatican? Chắc chắn chỉ có 5 triệu con
chiên muốn điều đó, c̣n trên 90 % dân chúng c̣n lại, nhất là thành phần có kiến
thức, trong đó cũng có nhiều tín đồ Tin Lành, và nếu được phân tích lợi hại, th́
cũng nhất định đều chống đối việc bang giao. Tại sao chúng ta phải đi ngược lại
với ước vọng của toàn dân và chạy theo ư muốn của một thành phần thiểu số nguy
hiểm không những cho tánh mạng và số phận của người cầm quyền mà c̣n mang họa
đến cho cả dân tộc, đe dọa an ninh và độc lập quốc gia, vẹn toàn lănh thổ mà
những người kháng chiến và toàn dân đă đổi bằng xương máu.
c. Bang giao với Vatican không mang lại một lợi ích nào về
mặt kinh tế nhưng sẽ mang đến những xáo trộn về chính trị và gây bất măn chống
đối của toàn dân.
d. Việt Nam cần thêm một thời gian nhiều năm nữa để ổn
định các t́nh huống và các phe nhóm cần thiết trước lúc có thể bàn đến việc nên
bang giao với Vatican hay không.
e. Điểm cuối cùng là chính phủ nên thành lập một ban
chuyên trách nghiên cứu các tôn giáo để thấy rằng 2 cuốn kinh Cựu Ước và Tân Ước
được gọi là Thánh Kinh của Công Giáo và Tin Lành th́ sẽ thấy chúng không đáng
được gọi là Phàm Kinh chứ nói ǵ đến "Thánh" Kinh. Chúng cần bị phân loại vào
sản phẩm nhảm nhí dị đoan, phản khoa học...và đầu độc tri thức dân chúng. Hơn 80
% nội dung của hai cuốn Kinh nầy không những vi phạm thuần phong mỹ tục, luân lư
văn hóa mà c̣n vi phạm hiến pháp và luật pháp của hầu hết các quốc gia trên thế
giới. Những chuyện dâm ô trụy lạc, cướp của giết người... đầy
dẫy trong đó. Đó là lư do
chính để các nước như Nga, Do Thái, Á Rập và các quốc gia Hồi Giáo không cho
Công Giáo La Mă và Tin Lành vào truyền đạo trên đất nước họ.
Vậy th́ tại sao nhiều người vẫn c̣n tin và xử dụng
chúng? Về phía con chiên th́ họ không mấy lúc đọc "Thánh" Kinh mà có đọc cũng
rất khó để hiểu và bị mấy linh mục, giám mục giải thích sai lạc. C̣n linh mục
giám mục th́ v́ nghề làm ăn và cuộc sống của họ nên họ biết nhưng không nói. C̣n
các quốc gia tư bản, các thế kỷ trước đây họ dùng cuốn "Thánh" Kinh và khí giới
để đi chiếm thuộc địa, nay xử dụng chúng như là loại khí cụ cho chiêu bài "tự do
tôn giáo" để xâm thực văn hóa và chiếm thị trường tiêu thụ. Tôi cam đoan và quả
quyết những đánh giá về "Thánh" Kinh như trên là trung thực. Những ai c̣n không
tin lời tôi nói th́ nên t́m để đọc hai cuốn Thánh Kinh Cựu Ước, nhất là các
chương 31 Cuốn Dân Số Kư (Numbers), chương 2 cuốn Malachi... và Tân Ước: chương
15 cuốn Mathiơ
(Matthew) bản tiếng Anh (v́ bản tiếng Việt giáo phận Sài g̣n cố t́nh dịch sai).
Chương 6, đoạn 1, Timothy...
Ngoài ra, riêng đối với đảng
Cộng sản Việt Nam, bang giao với Vatican sẽ đặt cho
đảng một vấn nạn cốt tử: Tính
chính thống văn hóa của Đảng
trong ḍng sử Việt và trong ḷng dân Việt.
Thật vậy, hai cuộc chiến tranh chống xâm lăng mà
Đảng đă oanh liệt lănh
đạo thành công chính là hai chiến thắng chính trị và văn hóa cho quê hương xứ sở.
Chiến thắng chính trị để quét sạch một chế độ tay sai ngoại bang mà thay bằng
một chế độ v́ dân v́ nước (mặc dù hiện nay chưa đạt
được). Chiến thắng văn hóa là
để xóa tan một cuộc sống nô lệ vong bản mà thay bằng một cuộc sống văn minh tiến
bộ đậm đà bản sắc dân tộc. Như Quang Trung Nguyễn Huệ đă tuyên hịch cách mạng
trong ngày ra quân: "Đánh cho để dài tóc, đánh cho để đen răng,
đánh cho chúng chinh luân bất
phản, đánh cho chúng phiến giáp bất hoàn, đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi
hữu chủ". Tây và Mỹ là kích thước chính trị, có đánh nhau rồi ḥa nhau cũng là
quy luật tùy duyên của mỗi thời đại. C̣n Vatican là
kích thước văn hóa, dẹp đi vốn là lẽ bất biến muôn đời của một dân tộc. Nay
Đảng đă đánh Tây đuổi
Mỹ mà lại đón Vatican về th́ c̣n ǵ là tính chính thống văn hóa của
Đảng nữa.
Trên đây là ư kiến của một người dân Việt xin được bày
tỏ với chính phủ và toàn thể đồng bào trước quốc nạn nếu Việt Nam bang giao với
Vatican.
Xin tất cả những ai cảm thấy sự thăng trầm vinh nhục
và hiểm họa của quốc gia dân tộc cũng là hiểm họa của chính ḿnh th́ xin mạnh
dạn lên tiếng trước lúc quá muộn.
Hồng Chương
Sydney 9.9.2005
_______________________________________
Ghi chú:
*Bruce Bawer, Stealing Jesus. Three Rivers Press, New
York, 1998, p. 164.
**Philip Jenkins, The New Anti-Catholicism, Oxford
University Press, 2003, p. 29.
|
|