|
CƠN MỘNG PALESTINE
Anthony Darlic
Cảnh cư dân Israel của hai khu định cư Kfar Darom và Neve
Dekalim trong dải Gaza bạo động cù nhầy với lính tráng và công an cảnh sát để
quyết bám lấy chỗ đất cắm dùi được tivi chiếu đi chiếu lại hằng ngày suốt tuần
qua, chắc không khỏi có người mủi ḷng, nhất là những người Việt lêu bêu xứ
người.
Có một khoảnh đất để được gọi là nhà đă khó, có một không
gian để được gọi là quê hương c̣n khó hơn. Giữ cho được khoảnh nhà ấy, giữ cho
được không gian quê hương ấy lại càng khó hơn nữa.
Đó là bi kịch đang xảy ra cho ngựi Israel trong tuần qua.
Và cả cho người Palestine kể từ khi Israel lập quốc 57 năm trước đây, nhất là từ
sau Cuộc Chiến Sáu Ngày 38 năm trước. Thật vậy, năm 1967, Israel đă bất thần tấn
công chiếm đồi Golan, dải Gaza và một phần bờ Tây sông Jordan kể cả Jerusalem
từng được quốc tế thừa nhận như như thủ đô của người Palestine. Chiếm xong,
Israel đă tung dân tứ xứ mới hồi hương vào lập những khu định cư để cắm dùi giữ
đất. Hiện có khoảng 393.000 người Israel cắm dùi trên những phần đất đă chiếm
đóng của Palestine. Người Palestine gọi những khu định cư này là những khúc
xương mắc nghẹn trong cổ họng họ. Ḥa b́nh Palestine-Israel không thể nào có
được khi những khúc xương này chưa được giải tỏa. Và kẻ phải chịu hậu quả của
thế kẹt này không chỉ là Palestine hay Israel thôi, mà cả Mỹ nữa.
Quan hệ tay ba Mỹ-Palestine-Israel là một mắc mớ bi hài.
Mỹ đă bị mang tiếng là sen-đầm thế giới thế nào th́ Israel cũng bị mang tiếng là
phó Cẩm của Mỹ ở Trung Đông thế ấy.
Cũng dễ hiểu thôi. Mạnh v́ gạo, bạo v́ tiền. Ăn cây nào
th́ rào cây ấy. Dân số Israel ở chính quốc là 5.7 triệu và chỉ có 82% là Israel
giáo trong khi người Israel ở Mỹ cũng xấp xỉ số đó và và tỷ lệ Israel giáo đương
nhiên cao hơn. Tiền bạc cơm gạo của hơn 7 triệu người Israel ngoại kiều đổ về
cũng rất đáng kể. Đây là những đồng tiền t́nh nghĩa đồng bào đồng đạo cộng thêm
với mặc cảm ăn năn hối hận không chịu trở về quê cha đất tổ khi quê hương đă
được tái tạo. Cộng thêm với viện trợ Mỹ, Israel trở thành một nước giàu mạnh với
lợi tức trung b́nh tính theo đầu người là 36.000MK nghĩa là cao gấp 12 lần lợi
tức của người Palestine. Nguồn nước uống, những đường thông thương ra biển,
đường giao thông trên bộ, đa số công ăn việc làm và chuyện học hành của
Palestine đều do Israel kiểm soát. Nước trong vùng núi non sa mạc là vàng, nhưng
tính theo đầu người th́ các di dân Israel xài nước gấp 6 lần người Palestine. Ở
dải Gaza, 1.3 triệu người Palestine sống trên một diện tích 360km2, trong khi
8.500 di dân Israel trong 21 khu định cư chiếm hết 30% đất đai. Hậu quả là trong
khi mật độ dân số trung b́nh của Israel là 280 người/km2 th́ mật độ ở Gaza là
khoảng 3.200. Điều này phần nào đă giải thích tại sao số phận người Palestine
lâu nay đă trở thành “chính nghĩa” cho số người Hồi giáo phát động cuộc chiến
chống Mỹ và Tây phương. Palestine trở thành nỗi đau riêng của người Ả Rập đồng
chủng, và nguy hiểm hơn nữa là đă trở thành lư do sống động cho những người muốn
lấy Hồi giáo làm ư thức hệ chống Israel, chống Mỹ, chống Tây phương và những ǵ
không phải là Hồi giáo. Mấy tượng Phật cổ trong vùng Bamyan ở Afghanistan là
“nạn nhân” điển h́nh của ư đồ chính trị vơ đũa cả nắm này.
Điều bi hài là Israel và Palestine đều nhận ḿnh là con
cháu của Tổ phụ Abraham và Moses, đều tin vào một đấng toàn thiện toàn chân toàn
mỹ mà người Palestine gọi là Allah, người Israel gọi là Jahweh hay Jehovah. Điều
lạ lùng trớ trêu là từ thuở hồng hoang tạo thiên lập địa, đấng đó đă chỉ vùng
đất Palestine sỏi đá hôm nay cho người Israel và dặn rằng: Ta đă chọn các ngươi
và con cháu sinh sôi nảy nở nơi đây để làm sáng danh ta. Trong khi đấng đó cũng
cắc cớ lặp lại y chang lời phán đó với tổ tiên người Palestine: Đây là quê hương
vĩnh cửu của ngươi, đứa nào láng cháng đến th́ đuổi nó đi để làm sáng danh ta.
Tổ tiên cả của người Israel lẫn người Palestine tin mê các giáo chủ đều nhận lời
đó là thật và không hề thắc mắc sao lại có chuyện trái cựa như vậy. Thế là cuộc
xung đột Israel-Palestine trở thành cuộc chiến giữa hai giáo chủ Moses và
Mahomet, giữa thánh kinh Cựu Ước, thánh thư Talmud và thán điển Koran, và hai
bên đều thề quyết ăn miếng trả miếng, mắt đổi mắt, răng đền răng bằng cách riêng
và bằng phương tiện riêng của ḿnh mà không hề băn khoăn là cứ cái đà này th́
không khéo rồi đây Palestine sẽ trở thành phần đất của những người mù húp cháo
v́ mắt bị móc hết mà răng cũng bị bẻ găy hết như... kẻ thù không đội trời chung
của ḿnh!
Người Palestine không muốn nh́n mặt người Israel trong khi
người Israel lại quyết đuổi hết người Palestine khỏi thánh địa. Nhưng đi đâu bây
giờ? Đó là thế kẹt cho lănh tụ của cả hai phe, đúng ra là thế kẹt cho Thủ Tướng
Ariel Sharon và Chủ Tịch Palestine là Mahmoud Abbas.
Abbas thay thế Arafat cầm đầu tổ chức kháng chiến Fatah
với chủ trương dựng lập một quốc gia Palestine bằng ḥa hoăn thương lượng với
Israel để thu hồi những phần đất đă bị Israel lấn chiếm, khác hẳn với khuynh
hướng c̣n ăn hết nhịn với Israel của các tổ chức thường bị lên án là cực đoan
khủng bố như Hamas hay Jihad.
Mặt khác, Ariel Sharon cũng kẹt với những thành phần quá
khích muốn thế thiên hành đạo, biến Israel thành một chế độ kỳ thị người Ả Rập
không khác ǵ Nam Phi thời tiền-Mandela. Đây là những kẻ chủ trương triệt hết
những người không theo Juda giáo, hay thường được gọi là Do Thái giáo. Họ sẵn
sàng ám sát, bắt bớ tra tấn, tước đoạt tài sản, cướp đất, phá nhà, tống xuất bất
cứ kẻ nào dám chống lại họ. Năm 1995 Thủ Tướng Israel Yitzhak Rabin đă ngă gục
trước họng súng của họ v́ muốn trả lại cho người Palestine những phần đất đă xâm
chiếm ở khu bờ Tây sông Jordan hay c̣n gọi là khu Tây Ngạn. Giờ đây th́ t́nh báo
Shin Bet của Israel cho biết là ít ra cũng có 200 người đang muốn xin Thủ Tướng
Sharon tí huyết v́ tội ông ra lệnh giải tỏa 21 khu định cư ở Gaza và 4 khu định
cư ở vùng Tây Ngạn. Họ tuyên bố sẵn sàng thánh chiến, sẵn sàng nội chiến để bảo
vệ giấc mộng lăng mạn về một quốc gia Israel thuần chủng, thuần đạo như đă nói
trong Thánh Kinh: Phàm nơi nào chân ngươi đạp đến đều thuộc về các ngươi. Biên
cương của các ngươi sẽ chạy từ đồng hoang đến Lebanon, từ sông Euphrates đến Tây
dương [Deuteronomy 11:24]. Quốc gia lư tưởng này sẽ chào đón tất că những người
Israel lưu lạc năm châu bốn bể đang thường xuyên bị kỳ thị, bị bách hại, bị trả
thù tội giết Chúa. Cũng v́ mộng ước đó mà Israel đă phát động những cuộc chiến
thần tốc như Cuộc Chiến Sáu Ngày năm 1967 và xâm chiếm Lebanon năm 1982.
Là một quốc gia chỉ khoảng 6 triệu dân, là một tôn
giáo chỉ vỏn vẹn 13 triệu tín đồ, thế nhưng Israel và Do Thái giáo đang trở
thành một điểm nóng toàn cầu. Điểm nóng đó đă cuốn hút và đốt cháy bao nhiêu tâm
sức của chính người Israel. Thật vậy, những đóng góp lớn lao của người Israel
lưu lạc cho sinh hoạt nghệ thuật, văn chương, khoa học, triết học của nhân loại
h́nh như ngày một thưa dần trong hàng ngũ những người Israel đă rời bỏ chốn tạm
dung để trở về cố quốc. Phải chăng v́ bao nhiêu tâm sức của họ đă không thể đổ
dồn vào sáng tạo mà phải tập chú vào cái đầu ruồi trên ṇng súng?
Điều bi hài là Israel kẹt với Mỹ th́ Mỹ cũng kẹt cứng với
Israel, và do đó kẹt cả với Palestine và khối Hồi giáo. Thật vậy, Mỹ là một văn
minh non trẻ chỉ mới 200 năm đang lâm vào thế một con ruồi kẹt giữa hai con ḅ
mộng ngàn năm là văn minh Juda giáo và văn minh Hồi giáo. Juda giáo của người
Israel và Hồi giáo của người Palestine đều là hai tín ngưỡng độc thần mà đặc
điểm là tự cho ḿnh gần Thượng Đế nhất nên có nhiều đặc quyền đặc lợi hơn kẻ
khác.
Nước Mỹ đă không có trên cơi đời này nếu tôn giáo và chính
trị ở Âu châu hồi thế kỷ 17, 18 tách rời nhau. Nước Mỹ đă không có trên cơi đời
này nếu tôn giáo độc trị của Vatican không dùng chính trị như phương tiện để đàn
áp các giáo phái thiểu số bất phục ở Âu châu khiến cho những giáo phái này phải
vượt biên lánh nạn. Lịch sử lập quốc của Mỹ gắn liền với Mayflower, tên chiếc
tàu đă rời Anh quốc đến Massachusetts thiết lập thuộc địa đầu tiên của những kẻ
tha phương cầu thực đi t́m một đất lành chính trị và tôn giáo. Cho nên, hơn ai
hết, Mỹ là quốc gia thấy rơ sự cần thiết phải phân tách thần quyền khỏi thế
quyền, phải bảo vệ thế quyền khỏi những khuynh loát lạm dụng của thần quyền. Thế
đó mà nửa thế kỷ qua, Mỹ lại kẹt vào thế mắc mớ bi hài giữa Juda giáo và Hồi
giáo, cả hai đều chủ trương thế quyền và thần quyền là một, và hơn nữa thế quyền
chỉ là một phương tiện thực hiện thánh ư của thần quyền.
Mỹ trở thành một hậu cứ cho Israel và Israel là căn cứ
tiền phương của Mỹ giữa biển cát Hồi giáo mênh mông ở Trung Đông để cạnh tranh
với Nga trong việc kiểm soát các giếng dầu cốt tử ở vùng này. Cho nên, tính theo
đầu người, mỗi năm Mỹ viện trợ cho các vùng khác ở Phi châu khoảng 6MK, trong
khi Israel nhận được trung b́nh là 1.000MK để bồi dưỡng cho anh phó Cẩm của ḿnh
đang loay hoay giữa biển Hồi giáo đầy nghiệp chướng oan khiên.
Cầu th́ lụy, Israel nương tựa vào Mỹ nên cuối cùng phải lệ
thuộc vào chính sách đối ngoại của Mỹ mà gút thắt hiện tại là Iraq-Afghanistan.
Thật vậy, năm 1991, khối Cộng Sản tan ră cộng thêm chiến tranh Iraq, một liên
minh Mỹ-Hồi giáo đă h́nh thành nhưng rồi các đồng minh Hồi giáo của Mỹ lại dần
dần rút lui v́ Mỹ không giải quyết xong những khổ đau oan nghiệt của Palestine
và vấn đề Afghanistan-Iraq. Mỹ cần một thế ḥa hoăn ổn định ở Trung Đông để rút
khỏi Iraq-Afghanistan mà không mang tiếng chạy làng, nhất là khi dư luận Mỹ đang
ngày một nôn nóng thiếu kiên nhẫn đối với việc làm của TT Bush nơi xứ Ngàn Lẽ
Một Đêm này. Palestine là tọa độ chính trong lộ đồ ổn định t́nh h́nh Trung Đông
và dải Gaza là thí điểm. Và Mỹ muốn thấy một vài thành quả cụ thể nơi dải đất
khốn khổ đó. Kẻ phải bảo đảm những thành quả đó cho Mỹ là Israel, là Thủ Tướng
Ariel Sharon. Những ǵ xảy ra giữa người Israel với người Israel tại dải Gaza
trong tuần qua chỉ là hậu quả đương nhiên.
Tuy nhiên, nếu trả đất lại cho người Palestine lập quốc là
điều kiện tiên quyết trong lộ đồ thực hiện ḥa b́nh Trung Đông th́ dải Gaza lại
chỉ mới là khởi điểm. Thật vậy, trong quá tŕnh đuổi dân lấn đất bằng các khu
định cư, Israel đă có 21 khu định cư ở Gaza, 36 khu ở Đồi Golan và 145 khu ở Tây
Ngạn. Chưa kể 105 tiền đồn hay những khu định cư nhỏ khắp Tây Ngạn. Và như vậy,
Tây ngạn sẽ là bước hai trên lộ đồ ḥa b́nh Trung Đông. Và như vậy, Tây ngạn sẽ
là bước hai trên lộ đồ ḥa b́nh Trung Đông. Cho đến hôm nay, Thủ Tướng Sharon
chỉ mới quyết định giải tỏa 21 khu định cư ở Gaza và 4 khu ở Tây Ngạn...
Chuyện ǵ sẽ xảy ra trong những ngày tới?
|
|