|
CON HƠN CHA LÀ NHÀ CÓ PHÚC…
Huỳnh Bất Hoặc
Tôi nhớ măi cái thời phải học chữ Nho. Hồi nhỏ tôi ham
chơi phá làng phá xóm nên chiều Thứ Năm, thứ Bảy hay Chủ Nhật bà nội tôi bèn bày
việc giữ chân tôi ở nhà bằng cách nhờ ông bạn tên ông giáo dạy kèm chữ Nho cho
tôi. Ngày đầu tiên, tôi nghe ông nói chuyện chũ Nho thật chẳng khác chi nghe
Thầy chùa tụng kinh tiếng Phạn hay nghe Cha nhà thờ đọc kinh bằng tiếng La Tinh!
Để ví dụ, ông chỉ cho tôi một chữ rồi hỏi: chữ ni chữ chi? Tôi cứ ngỡ ông dạy
tôi đọc chữ đó nên yên chí lập lại nguyên văn: Chữ ni chữ chi! Ông nổi sùng
tưởng tôi giỡn mặt nên thưởng cho tôi một cái tát như trời giáng! Chuyện học chữ
Nho tưởng thế là xong, không ngờ khi lên lớp Ba hay lớp Nh́ Tiểu Học lại phải
học chữ Nho nữa!
Bạn bè chỉ cho cái mánh là đến giờ chữ Nho, trước khi đến
trường nhớ lén viết những chữ khó vào ḷng bàn tay đề pḥng trường hợp bị kêu
lên trả bài th́ chỉ cần liếc vào ḷng bàn bàn tay rồi sao y nguyên văn! Dễ ợt!
Tôi sướng quá, thực hành ngay. Thời đó chưa có viết bi, chỉ viết bằng ng̣i bút
sắt gắn vào cán bút bằng gỗ viết với mực tím hay bút máy với mực Paker không
permanent, nghĩa là thấm nước là nḥe ngay. Trường mở cổng sớm, bao giờ chúng
tôi cũng có khoảng mươi lăm phút, nửa giờ chơi giỡn trước khi vào lớp. Giờ học
bắt đầu, lúc bị thầy kêu lên bảng trả bài chữ Nho, ngữa bàn tay ra mới hởi ơi!
Bao nhiêu chữ tôi lén viết trong ḷng bàn tay đều theo mồ hôi và bụi bẩn hạt
nḥe hết trơn. Cho nên, bị đ̣n hay bị phạt có vẽ oan như quả thực cũng chẳng oan
ǵ.
Lớn lên, tôi rắn mắt gọi những thằng bạn ăn chậm tiêu học
chậm hiểu của tôi là “Thằng chữ ni chữ chi”. Trong khi chúng gọi tôi là “Thằng N
chó đái”. Sự thể chỉ v́ tôi lười không biết nắn nót chữ viết nên khi viết cái
gạch thứ hai của chữ N bao giờ cũng nhếch lên vội vàng chứ không cẩn thận hạ sát
xuống hàng gạch nên trông thật không khác chi con chó đứng tè nh́n từ sau tới!
Tôi bị thầy đánh hoài v́ cái tội viết chữ N như cho đứng tè!
Bởi cái chuyện “Thằng chữ ni chữ chi” và “Thằng N chó đái”
đó nên mới đây tôi rất khoái khi đọc bản tin ngày 21/6/2005 trên mạng lưới ngoại
quốc. Bản tin có tựa đề Dùng Bộ Năo Đi Bằng Không Bệnh Alzeimer Sẽ Thuổng Mất
Đấy [Use Your Brain or Lose it to Alzeimer’s]. Ai c̣n nhớ cuộc đời của TT
Reagan nhất là 10 năm cuối cùng của ổng th́ biết cái bệnh Alzeimer này là ǵ.
Người Việt ḿnh h́nh như gọi đó là chứng lú, là bệnh lú lẫn hay lú lấp.
Với cái vốn Anh văn ăn đong của tôi, nếu tôi có dịch văn
thành dịch… tả th́ cũng mong độc giả lượng thứ. Ai muốn có nguyên văn xin cho
biết, tôi sẽ gửi hầu cho mà so sánh. Với lại, đọc bài này xong mà người đọc nổi
giận chưởi tôi bố lếu bố láo th́ đúng là tôi đạt mục đích rồi. Tại sao? Xin cứ
đọc sẽ biết. Bài đó nó thế này…
Để ngăn chận bệnh Alzeimer phát tác, khuyến cáo tốt đẹp
nhất của các bác sĩ là hăy thao dượt năo bộ của bạn. Hăy bồi dưỡng cẩn thận năo
bộ. Đó là công việc nên làm càng sớm càng tốt. Dĩ nhiên, cho đến bây giờ cũng
không có ǵ là bảo đảm điều đó đúng chăm phần chăm. Nhưng càng ngày càng có
nhiều nghiên cứu cho thấy những thao tác đơn giản nhất quả thực rất hữu hiệu
ngăn chận cái chứng lú lẫn chết người này. Hơn nữa, ngay cả khi bị chứng này xâm
nhập th́ những nạn nhân từng thực hành những lời khuyên pḥng bệnh vừa kể cũng
có cơ may tŕ hoăn căn bệnh phát tác.
Mục đích chính của việc pḥng bệnh này là bồi đắp cái gọi
là “ khối trí tuệ dự pḥng”. Theo bác sĩ Yaakov Stern của Đại Học Columbia tŕnh
bày trước hội nghị các chuyên viên về bệnh Alzeimer th́ khối trí tuệ dự pḥng
này không cố định mà có thể đổi thay và biến thái theo thời gian.
Quả thực v́ có nhiều kết quả nghiên cứu xác chứng lư
thuyết về khối trí tuệ dự pḥng này nên Hội Những Người Bệnh Alzeimer mới tổ
chức khắp nước Mỹ những lớp miễn phí để huấn luyện mọi người, nhất là lớp tuổi
50 và 60, nên làm ǵ để gầy dựng khối trí tuệ dự pḥng này. Các chương tŕnh
huấn luyện này có tên là Bảo tŕ năo bộ của bạn. Chuyên viên tâm lư Elizabeth
Edgerly ở California là người chủ đạo chương tŕnh bảo tŕ này cho biết điều
quan trọng là làm thế nào mà khi quư vị đă 80 năo bộ của quư vị vẫn c̣n đó để
phục vụ quư vị.
Bộ năo lành mạnh cân nặng khoảng 900 gram bằng cỡ một bắp
cải bông xanh. Hệ thống gân máu chuyền dưỡng khí nuôi 100 tỉ tế bào năo. Một năo
bộ lành mạnh có thể gầy dựng những nơ-ron mới suốt cả đời người. Những nhánh
nơ-ron này phát triển ở phần cuối các tế bào năo bộ tạo thành một hệ thống
truyền tin đặc biệt. Nh́n qua kính hiển vi, hệ thống này trông tợ những nùi tóc.
Một năo bộ lành mạnh có thể tiếp tục cấy những nơ-ron mới và thiết lập thích ứng
hệ thống truyền tin này suốt cả đời người. Năo bộ càng rậm rạp càng tốt.
T́nh trạng nơ-ron phát triển rậm rạp này khởi sự từ lúc
tuổi thơ khi cha mẹ bắt đầu đọc truyện hay kể chuyện cho con ngủ. Bác sĩ Yaakov
Stern cho biết là t́nh trạng phát triển này cũng hết sức tùy thuộc vào tiến
tŕnh giáo dục mà mỗi người thừa hưởng. Sau một thời gian 20 năm, người thất học
có nguy cơ mắc bệnh Alzeimer hơn là người có tŕnh độ giáo dục cao đẳng. Người
thất học hay có một công việc không lấy ǵ làm thích thú th́ nguy cơ mắc bệnh
Alzeimer sẽ tăng lên gấp ba hay bốn lần.
Nhưng, đừng hoảng hốt tuyệt vọng ngay cả khi quư vị đă
ngoài 40.
Các chuyên viên khuyên ǵ đây? Năo bộ th́ cũng như bắp
thịt – không dùng th́ hư mất, thế thôi. H́nh chụp quang tuyến năo bộ cho thấy
khi vận dụng năo bộ một cách bất thường th́ máu sẽ luân lưu nhiều hơn vào những
vùng nơ-ron và tạo nên những hệ thống giao liên mới. Chuyên viên tâm lư
Elizabeth Edgerly khuyên hăy tập chơi những tṛ lắp h́nh – puzzle- mới, tập đánh
cờ, học một ngoại ngữ, t́m cách giải quyết một vấn nạn ở sở làm… Ǵ cũng được,
nhưng hăy cố thử thách năo bộ ḿnh hàng ngày.
Một bộ năo lành mạnh không chỉ là một bộ năo khôn ngoan
trí thức. Hoạt động xă hội cũng là một thao tác quan trọng. Đừng ngồi chẩy thây
xem tivi. Những người sinh hoạt với đoàn thể, như hội đoàn tôn giáo hoặc các
nhóm đọc sách, đều là người có năo bộ lành mạnh.
Các nghiên cứu mới của chính quyền cho thấy giảm thiểu
tương giao xă hội là giảm thiểu trí tuệ. Lo rầu căng thẳng cũng thế. Bác sĩ
Robert Wilson của Trung Tâm Y Học Đại Học Rush quả quyết rằng những người mắc
chứng lo rầu ưu uất kinh niên th́ nguy cơ mắc bệnh lú lẫn cao gấp đôi người
thường. Tại sao? Tại v́ khi mỗ năo bộ của những người ưu uất kinh niên này ra
th́ người ta thấy giữa các tế bào năo số tụm nơ-rơn liên kết ít hơn, nghĩa là dễ
bị chứng Alzeimer tấn công hơn. Chưa có một kết luận khoa học nào cho thấy làm
sao mà cải thiện chứng ưu uất kinh niên nơi người, nhưng các nghiên cứu về thú
vật th́ chứng tỏ vận động hay hoạt động quả có tác dụng giảm bớt lo âu căng
thẳng.
Vận động cơ thể cũng rất quan trọng. Chứng kém trí nhớ đi
liền với bệnh tim và tiểu đường, v́ nghẽn động mạch ảnh hưởng đến lượng máu tuần
hoàn vào năo. Những người già mà thời trung niên thường không vận động thân xác
cũng như tinh thần nhiều th́ nguy cơ mắc bệnh Alzeimer cao gấp ba khi về già.
Một điều tra ở Thụy Điễn cho thấy những người bị ph́ th́ khả năng mắc bệnh
Alzeimer nhiều gấp đôi.
Cố gắng chơi một tṛ chơi nào đó đ̣i hỏi phải vận dụng
cùng lúc tâm trí, cơ thể và khả năng giao tế. Ví dụ như làm ông bầu cho đội banh
của con trai ḿnh. Mở lớp khiêu vũ. Chơi golf chẳng hạn.
Và nhất là đừng quên chuyện ăn uống. Món nào tốt cho tim
th́ cũng tốt cho năo. Tránh các thức ăn làm nghẽn động mạch. Cá và các thứ hột
rất tốt. Ăn trái cây xanh và rau xanh thường có nhiều vitamin E và C rất tốt cho
năo. Các nhà nghiên cứu thuộc Đại Học Harvard cho thấy rau tươi màu xanh đậm như
spinach thường có ích cho hoạt động trí tuệ. Vitamin B, acid folic trong mễ cốc,
bánh ḿ và một vài loại trái cây như dâu tây cũng rất bổ năo.
Đó, đại để nội dung bài viết là như thế. Tin bao nhiêu về
nội dung bài này? Nếu nhắm mắt trả lời rằng tin “chăm phần chăm” th́ không khéo
lại phản tác dụng. Bởi chủ điểm của bài báo là cho thấy thủ phạm chính gây bệnh
lú lấp mê muội là thiên hạ nói ǵ ḿnh đều nhận là chân lư tuyệt đối như bị quỷ
ám vậy. Nhắm mắt lặp lại điều người khác nói một cách thuần thành là tự đưa ḿnh
vào đường điên loạn vậy. Nếu khuyến cáo “phải tự thắp đuốc lên mà đi” đó là điều
chấp nhận được th́ phải nhận ông bà tổ tiên ḿnh quả thực là khôn ngoan khi họ
biết dẹp tự ái để chấp nhận thực tế con hơn cha là nhà có phúc, hay chấp nhận
một điều có vẽ trái cựa là cha mẹ cú đẻ con tiên, hay cha làm thầy con đốt sách.
Đốt sách không phải để khỏi học, nhưng đốt sách để có thể viết sách hay hơn.
Một trong những bi kịch của người Việt tị nạn hôm nay là
hố ngăn cách thế hệ ngày càng rộng mở vô phương lấp cạn. Thoát đến bến bờ tự do,
người tị nạn thật không khác ǵ đă đến Tây phương cực lạc. và bi kịch bắt đầu.
Các bậc phụ huynh lo đầu tắt mặt tối xây lại cuộc đời nên giao con cho nhà
trường và bạn bè. Ngôn ngữ không đủ, tŕnh độ không đủ, hiểu biết không đủ, thời
giờ không đủ để học thêm, suy nghĩ thêm… trong khi kinh nghiệm quá khứ, những
hoài bảo dở dang của ḿnh lại hoàn toàn vô bổ và xa lạ với con cháu. Lấy ǵ để
dạy giổ, hướng dẫn, nhắc nhở răn đe cảnh giác chúng? Trong quan hệ con cái cha
mẹ hay quân thần phụ tử, h́nh như co cái chỉ chính thưc thừa nhận cha mẹ ông bà
khi chúng cần tiền tiêu vặt, tiền học, tiền đi nghỉ hè vớ bạn bè, tiền deposit
mua xe mua nhà, hay khi chúng cần kư giấy mời, cần kẻ chủ hôn cho chúng kết hôn?
Đây là nỗi ám ảnh bất tuyệt của một số cha mẹ. Đây là cái giá của tự do. Nh́n
qua cách đạt tên của những thuyên nhân tị nạn cho con cái th́ thấy. Chưa bao giờ
trẻ ra đời lại có những cái tên đẹp, trang trọng, nghiêm túc họ cha, họ mẹ và
tên bao giờ cũng hai hay ba chữ văn hoa chứ không Nguyện thị, Trần văn… cụt ngũn
như thằn lằn đứt đuôi hồi ở nhà. Nhưng vào trường hay ra ngoài xă hội, con cái
đă nhắm mắt vứt bỏ những cái tên đó như vứt một đôi vớ cũ để chỉ c̣n giữ lại
Peter Nguyen, Alice Pham, Johnny Tran… chẳng cần băn khoăn sắc huyền hỏi ngă
nặng, ai muốn đọc sao th́ đọc. Không khéo cái hố ngăn cách thế hệ này chính là
mồ chôn Việt tính, nếu cha mẹ cũng như con cháu của thế hệ thuyền nhhân tị nạn
di tản hôm nay không t́m ra một phương thức quân b́nh cho nhu cầu “suy nghĩ toàn
cầu – hành động địa phương”, không t́m ra một phương thức khế hợp cho nhu cầu
“bảo tồn truyền thống - hiện đại hóa tư duy”. Ǵ đi nữa, mỗi người cũng phải ư
thức rằng ḿnh là một cây sây biết tư duy, như Pascal bảo. Biết tư duy một cách
tự chủ, tự lập có ḿnh có người, có trước có sau, chứ không phải nô lệ mù quáng
một chiều, dù là nô lệ mù quáng một chiều thiêng liêng mầu nhiệm. Tui nói như
rứa mấy ông khủng bố vừa mang bom đầy người vừa đọc kinh, hay mấy ông chống
khủng bố vừa đọc kinh vừa bóp c̣ chớ buồn nghe!
Phải chi ông thầy dạy chữ Nho của tôi mà cũng cảnh giác
tôi ngay những điều này, hoặc phải chi tôi mà cũng đủ khôn ngoan để nghe ông
cảnh giác phải “tự thắp đuốc lên mà đi”, chứ đừng tưởng ngón tay ông là mặt
trăng rồi cứ đăm đăm nh́n vào đó mà tưởng là chân lư, th́ tôi đâu có bị một cái
tát khai tâm như trời giáng v́ câu lặp lại ngô nghê “chữ ni chữ chi?” trong ngày
đầu đi học chữ Nho. Bậy thiệt hí?
Huỳnh Bất Hoặc
|