|
CHƯA BAO GIỜ BUỒN THẾ…
Anthony Darlic
Tuần này, nh́n thấy TT Howard lần này lủi thủi lên máy bay
sang London và Washington phó hội với hai ông anh nhỏ Bush và Blair, không hiểu
sao Anthony tui bỗng liên tưởng đến lời nhạc …lên xe tiễn em đi chưa bao giờ
buồn thế!... Ừa, mặt Thủ Tướng trông buồn rượi rượi phát tội nghiệp. Làm Thủ
Tướng sướng đâu không thấy, chứ ở trong địa vị TT Howard bây giờ, dĩ nhiên nghèo
mà ham làm ǵ được, nhưng có được th́ thật cũng chẳng ham chút nào.
Sao Thủ Tướng buồn rượi rượi vậy? Phải chăng v́ bước chân
ra đi của Thủ Tướng c̣n vướng phải những chiếc cùm nội bộ có tên là Immigration,
Industrial Relations và Costello.
Trước ngày lên đường, Thủ Tướng đă d́u bà Bộ Trưởng Di Trú
ra trước bàn dân thiên hạ nhận tội đă nhốt oan bà Cornelia Rau cũng như trục
xuất oan bà Vivian Alvarez-Solon. Cả Thủ Tướng và Bộ Trưởng đều một mực bi ai
đấm ngực sám hối. Chỉ lạ một điều. Tội th́ có nhưng không có tội nhân. Bằng
chứng là bà Vanstone vẫn yên bàn tọa trên ghế Bộ Trưởng, ông Tổng Thư Kư hay
Đổng Lư Văn Pḥng Bộ Di Trú th́ được thăng làm Đại Sứ ở Indonesia chứ không về
vườn đuổi gà cho bà xă. Như vậy, may mà Bộ Di Trú chỉ mới gây 2 tội để Thủ
Tướng phải xin lỗi xin phải thôi và bà Vanstone chẳng sứt cái móng tay và Đổng
Lư Văn Pḥng th́ lên Đại Sứ, chứ nếu lỡ gây 20 tội tương tự th́ bây giờ bà
Vanstone dám đă thăng lên Thủ Tướng và ông Đổng Lư Văn Pḥng th́ lên Bộ Trưởng
rồi chưa biết chừng! Đối lập của Kim Beazley không thấy chuyện ấy khó chịu nhưng
chính quyền Indonesia thấy Úc đem rác đổ qua nhà ḿnh nên cũng quê nên đă lên
tiếng phản đối lấy cớ ông tân đại sứ là nhân vật bất hảo. T́nh cảnh ấy, TT
Howard làm sao mà vui ra đi?
Chưa hết, chuyện nghiệp đoàn nữa. Nghiệp đoàn là xương
sống của Đảng Lao Động, bẻ găy xương sống nghiệp đoàn là Đảng Lao Động cớ cơ hội
ngồi chơi xơi nước dài dài. Đă hơn một lần Howard lăm le chơi nghiệp đoàn. Đó là
lần BT Lao Động Peter Reith lăm le uưnh nghiệp đoàn bến cảng mà căn cứ địa là
Melbourne. Rieth thất bại và đi tàu suốt chính trị luôn. Lần này Howard lại lăm
le chơi nữa nhất là khi chính quyền kiểm soát được cả Viện dưới lẫn Viện trên.
Nghiệp đoàn biết vậy nên tiên hạ thủ vi cường, xuống tay trước bằng những cuộc
biểu t́nh rần trời rần đất.
Sau vụ thuyền nhân bị chính quyền tố ném con xuống biển,
vụ đối xử tàn tệ với bà Rau và Alvarez-Solon, đa số người dân nh́n chính quyền
như thằng bé rắn mắt mồm mép quậy cả làng với chuyện báo động hoảng chó dại! chó
dại!... nên lần này dân chúng tin những ư kiến của chính quyền về nghiệp đoàn là
rung cây nhát khỉ mà thôi. Uy tín của chính quyền và riêng TT Howard xuống thê
thảm, Beazley chó ngáp phải ruồi nên uy tín lại lên. TT Howard phải bỏ dở nghỉ
hè nửa chừng để về lo chữa lửa! Do đó TT Howard đă quyết định bỏ 20 triệu mở
chiến dịch phản tuyên tuyền. Tiền của dân đóng thuế chứ đâu phải tiền túi của
Thủ Tướng mà lo! Nếu nhốt được cứ nhốt th́ xài được cũng cứ xài, tội chi.
Nhưng điều TT Howard lo không phải là chiến dịch bẻ găy
xương sống nghiệp đoàn có thành công không. Điều Howard lo là chiến dịch này mà
thất bại th́ lại vô t́nh tiếp bổi cho phe Costello đốt nhà ḿnh. Nghĩ rằng
Costello không thừa nước đục thả câu chuẩn bị hạ bệ ḿnh th́ cũng chẳng khác ǵ
tin rằng mấy ông thần khủng bố không bao giờ đụng đến nước Anh, nước Mỹ!
Liên minh thần thánh trụ cột ở Trung Đông là Mỹ-Anh-Úc và
trước đây c̣n có Spain ngựa non háu đá. Thua me gỡ bài cào, đối phương đă phản
ứng. Mỹ lănh đủ ở New York và Ngũ Giác Đài. Spain lănh đủ ở Madrid. Anh lănh đủ
ở London dưới hầm tàu điện và trên đường phố. Giả dụ mấy ông khủng bố chỉ chơi
bạo lấy tiếng th́ có lẽ họ sẽ không trở lại những chiến trận cũ như New York,
Washington, Madrid hay London, và họ nhắm đến những chỗ mới. Úc là một. Nhất là
khi TT Howard khắn khít với Mỹ và Anh du dương điệu nghệ anh đâu em đó như lâu
nay. Ăn mắm ăn muối có thể nói bậy, nếu Úc có thể là mục tiêu tới th́ đâu đây?
Darwin, Perth, Adelaide xa vắng quá. Canberra, Sydney, Melbourne và Queensland…
Xét về cả hai phương diện tuyên truyền và chiến lược, Sydney và Melbourne có thể
là nơi đáng lo nhất. Không biết có dân ghiền cá độ nào bày ra dzụ đánh cuộc này
không? Và đánh cuộc như vậy th́ có là cờ gian bạc lận không?
TT Howard lên đường với lời hứa hẹn gửi thêm 150 quân biệt
kích thiện chiến SAS sang Afghanistan để bảo đảm thành công cho cuộc bầu cử Quốc
Hội vào tháng 9 sắp tới. Trong khi đó, Mỹ cũng cho biết sẽ gởi thêm sang
Afghanistan 700 binh sĩ. Ơ hay, chống khủng bố thế nào mà cứ thêm quân dài dài
vậy? Kư giả ngoại quốc và phe Dân Chủ ở Mỹ thỉnh thoảng dại mồm dại miệng bảo
Afghanistan hay Iraq là những băi cát chuồi, nghĩa là những cái hố không đáy.
Tướng Richard Myers Tổng Tham Mưu Trưởng Liên Quân cho rằng gọi Afghanistan băi
cát chuồi là quá đáng. Nhưng không băi cát chuồi th́ là ǵ?
Bài học quan trọng của lịch sử là chẳng ai chịu học lịch
sử cả. Bài học lịch sử đó đại loại thế này…
1979- Nga Xô đổ quân vào Afghanistan thiết lập một chính
quyền thân Nga.
1989- Mỹ không muốn Afghanistan lọt vào tay Nga và muốn
trả thù Nga đă đá gị lái ḿnh ở Việt Nam nên bỏ tiền bỏ của cho Pakistan đấu
thầu việc chống Nga bằng cách khởi động một phong trào Hồi giáo thánh chiến
chống quỷ đỏ. Chế độ Taliban được khai sinh từ đó. Sau 10 năm đánh nhau, Taliban
đẩy Nga ra khỏi Afghanistan và lật đổ chính quyền thân Nga với cái giá là 15
ngàn quân Nga, 70 ngàn chiến binh Afghanistan và 1 triệu dân cả thân Nga và lẫn
theo thánh chiến về chầu tiên tổ, chưa kể khoảng 5 triệu người trốn súng đạn bỏ
xứ lêu bêu trong các trại tỵ nạn sống nhờ Cao Ủy chờ đất nước sạch bóng quân thù
trở về quang phục quê hương.
1992 - Nhưng khi sạch bóng quân thù để xung phong "sát!"
th́ những cá nhân và phe phái từng chống Nga và tay sai lại quay vào giết nhau.
Kabul biến thành chiến trường của những đồng minh chiến thắng đang trở thành
lang sói với nhau khiến cho dân than trời v́ cảm thấy ḿnh đă ngu thế mà c̣n kẻ
ngu hơn.
1996 - Dân chúng chưa biết hoan hô ai, đả đảo ai th́ đám
Taliban lù lù xuất hiện như một đoàn âm binh dứt gọn đám dũng sĩ diệt Nga và nắm
chính quyền bằng những bàn tay sắt bọc...sắt. Dân Afghanistan đàn ông lo dưỡng
bộ râu xồm, đàn bà lo trùm mạng từ đỉnh đầu đến gót chân đổ ra đường đả đảo quân
độc tài Mujaheddin và hồ hởi hoan hô chính quyền Taliban và giáo chủ kiêm Quốc
Trưởng Mullah Muhammad Omar và một người được bắt đầu nhắc tới như một đại ma
đầu khủng bố là Osama bin Laden, coi như cha đẻ của tổ chức kỳ bí sắt mắu al-Qaida.
Chính quyền của TT Bush đang phân vân chưa biết khai thác
t́nh h́nh Afghanistan như thế nào th́ vụ 11/9 xảy ra.
Ngày 11/9/2001, nước Mỹ bị tấn công, Mỹ đổ riệt cho
bin-Laden và al-Qaida và yêu cầu chính quyền Taliban giao nạp bin-Laden. Chờ ít
lâu không thấy đáp ứng nên Mỹ phải mất công đem bom dập tưng bừng để lật đổ
chính quyền Taliban. Dân chúng một lần nữa lại đổ ra đường đả đảo quân cuồng
tín độc tài Taliban và hồ hởi hoan hô liên minh giải phóng quân dưới sự giám sát
của pháo đài bay B.52, máy bay tàng h́nh B-2 và 18 ngàn tay súng Liên Hiệp Quốc,
chủ chốt là Mỹ, Anh, Úc có sứ mạng thiết lập một chính quyền quyết tâm xây dựng
dân chủ, tôn trọng nhân quyền, tự do tôn giáo.
Đă ba năm rưỡi kể từ khi bin-Laden và cha vợ là giáo chủ
kiêm Quốc Trưởng Mullah Muhammad Omar lếch thếch chui vào núi trốn biệt dạng.
Đoàn âm binh Taliban và al-Qaida lại xuất hiện, và những ǵ xảy ra ở Baghdad lại
được sao y nguyên bản ở Kabul. Xe chở bom, người mang bom, những cuộc tập kích
chớp nhoáng và TT Hamid Karzai suưt bị sát hại trong đường tơ kẻ tóc. Và tháng
trước, 19 người nhái biệt kích thiện chiến đă bỏ mạng khi trực thăng của họ đă
bị hỏa tiễn địa không bắn hạ.
TT Howard mô tả t́nh trạng đó là một cách trổi dậy của
những kẻ mà Tổng TMT Liên Quân Mỹ gọi là những kẻ không thích bầu cử tự do dân
chủ thực sự ở Afghanistan và Iraq. Nhưng phải chăng đó là một cách nói cho có
nói? Thực tế, có lẽ phải nói rằng kẻ thù của Mỹ ở Afghanistan có tên là Á Phiện
và Pakistan!
Thật vậy, từ khi Taliban bị triệt hạ, Afghanistan trở
thành nước sản xuất nhiều á phiện nhất thế giới, và lợi tức á phiện đang chiếm
khoảng 25% lợi tức quốc gia. Đó là nguồn tài chính căn bản của Taliban và al-Qaida,
và đó cũng là lư do khiến các sứ quân phải nhắm mắt cho al-Qaida và Taliban hoạt
động. Bởi v́ nếu t́nh thế ổn định và có một chính quyền trung ương mạnh th́ nghề
trồng và bán á phiện coi như chết đứng cửa tứ.
Mặt khác, kẻ hưởng lợi nhiều nhất trong cuộc chiến Taliban
chống Nga, và bây giờ Mỹ chống khủng bố ở Afghanistan và Iraq là Pakistan. Vùng
núi non và sơn cước giữa biên giới Pakistan-Afghanistan chính là căn cứ địa của
al-Qaida và bin-Laden. Chỉ có Pakistan mới có thể khóa kín hay triệt hạ căn cứ
địa này, do đó mà đồng minh phải cần đến Pakistan, phải nhờ đế Pakistan. Nhưng
dẹp bin-Laden, al-Qaida rồi th́ ai cần ǵ Pakistan nữa?! Pakistan trở thành
người gác cổng cho bin-Laden và al-Qaida.
Afghanistan đă thế, Iraq lại càng đau đầu hơn. Hoạt động
khủng bố đă tăng đến độ tàn bạo một cách có tính toán để làm cho Baghdad chết
ngạt v́ những đợt bom biết đi bộ hay đi xe. V́ an nguy và hoảng sợ, dân chúng
thủ đô mà ùn ùn bỏ đi là coi như xôi hỏng bỏng không hết!
Nh́n theo viễn ảnh đó, t́nh h́nh Afghanistan và Iraq ngày
càng trở nên vô vọng. T́nh cảnh của những nơi này bây giờ thật không khác ǵ
Cambodia trước khi Pol Pot cướp chính quyền, hay Afghanistan trước khi Taliban
tràn vào thủ đô Kabul. Cho nên, phải chăng câu mà Thủ Tướng Howard sẽ nói với cả
TT Bush và Thủ Tướng Blair khi họ gặp hau là: Này, khi nào các anh… tái phối trí
th́ nhớ nhắc tôi với đấy nhé. Đừng để tôi một ḿnh leo nóc nhà…!?
Gương mặt của Thủ Tướng Howard có ủ ê như…chưa bao giờ
buồn thế th́ cũng dễ hiểu thôi.
Anthony Darlic
|