|
GOODBYE WESTY…
Anthony Darlic
Cùng với Elsworth Bunker và Cabot
Lodge, William Westmoreland là tên tuổi gắn liền với lịch sử Việt Nam hiện đại.
Ông Thống Tướng của quân đội Hoa Kỳ này vừa từ trần ngày 18/7/2005, thọ 91 tuổi.
Westy chào đời khi đại chiến thứ nhất
bùng nổ. Thân phụ muốn ông làm thầy kiện, thân mẫu muốn ông làm thầy thuốc. Ông
không khoái đánh nhau bằng mồm, mà cũng không muốn chữa bệnh cứu người kiếm ăn.
Ông chọn nghề lính. Cái chữ lính thuần túy căn cốt la tinh soldarius, mà
The Highroads Dictionary phiên nghĩa ra là “one who is paid to fight” hay như
chữ soldier với nghĩa mà Boris Pasternak đă dùng trong tác phẩm Bác Sĩ
Jivago.
Westy tốt nghiệp sĩ quan Westpoint ba
năm trước khi đại chiến thứ hai khởi phát, đủ thời giờ chuẩn bị tinh thần lâm
trận để thi thố tài năng trên các chiến trường Bắc Phi và Âu châu. Chiến tranh
chấm dứt với ông bằng quân hàm Đại Tá lúc mới 30 tuổi. Nghỉ ngơi ít lâu, ông lại
được thảy vào chiến trường Cao Ly thử lửa với chiến thuật biển người trên
nhữngchiến tuyến rạch ṛi. Chiến tranh Cao Ly kết thúc, ông hồi hương với quân
hàm Thiếu Tướng phục vụ ở Ngũ Giác Đài một thời gian rồi trở về trường mẹ
Westpoint làm Chỉ Huy Trưởng.
Năm 1965, hai năm sau khi Kennedy bị
sát hại, phe chủ chiến ở Ṭa Bạch Ốc đang cần một danh tướng để thủ bàn cờ
domino chống Nga Xô trên đấu trường Nam Á. Người trực tiếp cầm chịch chiến lược
này là McNamara. Danh tướng được lọt vào mắt McNamara là Westmoreland, người đă
được đào tạo và trưởng thành trong chiến thuật quy ước sẵn sàng ngăn chận đà
bành trướng khả hữu của Hồng quân vào Tây Âu cũng như đà tiến của Đệ Bát Lộ Quân
xuống Nam Triều Tiên năm 1950.
Không biết khi nhận nhiệm vụ tổng chỉ
huy MACV, có lúc nào Westy băn khoăn tự hỏi cái ǵ đă làm cho McMamara quay
ngoặc 180 độ từ chủ ḥa sang chủ chiến không? Thật vậy, trước khi Kennedy bị ám
sát, McNamara từng cam kết với Kennedy là cuối năm 1963, Mỹ sẽ bắt đầu rút một
ngàn quân về và chậm lắm là đến 1965 giao kết của Mỹ bảo vệ Miền Nam sẽ coi như
hoàn thành. Điều này chính Kennedy cũng công khai xác nhận trước khi bị giết. Ấy
vậy mà đến khi Johnson lên thay, quân Mỹ đă từ 12.000 cố vấn không tham chiến
lên đến 549.000 khi Westy từ chức rời Việt Nam.
Westy không hề băn khoăn thắc mắc. Cũng
như ông không cần phải giải thích tại sao cho đến năm 1963, quân Mỹ chỉ có 50
người thiệt mạng, nhưng đến khi Westy rời Việt Nam th́ có 58.000 chiến binh Mỹ
tử trận và 300.000 bị thương. Westy không băn khoăn bởi những con số đó là hậu
quả đương nhiên của chiến thuật tiêu hao và đếm xác địch mà Westy và McNamara
theo đuổi. Đây là chiến thuật thông thường của kẻ trường vốn trên chiếu bạc.
Bằng chứng là từ năm 1954 đến năm 1963, mỗi năm Mỹ chỉ tốn 400 triệu viện trợ.
Nhưng khi chiến tranh kết thúc th́ Mỹ đă tốn đổ đồng là 145 tỉ. Thế nhưng Mỹ vẫn
không thắng. Và thủ huề cũng không. Bởi trên bàn domino Việt Nam, con domino
tiên khởi đă đổ nhào rồi đẩy những con domino khác đổ theo lại không phải là
chính quyền Miền Nam, hay quân đội VNCH. Con domino tiên khởi đó chính là ḷng
dân Mỹ, hay dư luận quần chúng Mỹ. Và ḷng dân Việt Nam nữa. Một bài học lịch sử
mà các chiến lược gia Mỹ phải nhớ nằm ḷng là dân Mỹ không chấp nhận một cuộc
chiến nào quá 5 năm, nhất là khi số thương vong gia tăng rơ rệt. Năm 1950, 56
phần trăm dân chúng Mỹ ủng hộ chiến tranh Triều Tiên, hai năm sau số ủng hộ sụt
xuống c̣n 30 phần trăm, chỉ v́ số thương vong đă tăng từ 11.000 lên đến 40.000.
Truman đă học bài học ấy ở Triều Tiên, Johnson đă học bài học ấy ở Việt Nam và
Bush đang học bài học ấy ở Iraq. Khi đă thân bại danh liệt v́ chiến tranh Việt
Nam, Westy than thở là ḿnh đă bị các chính khách trói tay sau lưng hay bảo hai
chân xỏ một ống quần nên thất bại. Điều Westy quên nói là những chính khách ấy
lại chính là những con diều hâu chúa đă đẩy Westy sang Việt Nam mà quên lời cảnh
cáo của Huân Tước Wellington ngày trước: Đại cường không nhúng tay vào những
trận giặc nhỏ. V́ trận nhỏ có thể trở thành những vũng lầy, những băi cát chuồi
vô vọng cho kẻ sa chân vào. Hồi kư A Soldier Reports của Westy có ghi lại
lời ông đă phát biểu hôm treo ấn từ quan: Nh́n lại đời ḿnh, tôi cám ơn Chúa đă
cho tôi cơ hội làm lính. Nếu cơ hội đó lại đến với tôi th́ tôi sẽ tự hào và
khiêm cung hơn nữa để lại dơ tay lên thề như một người lính. Cầu mong cho Westy
là cơ hội đó sẽ không phải là một Việt Nam nữa! Như Johnson, như Nixon từng đấm
ngực than trời No more Vietnam! No more Vietnam!
Bản chất của chiến tranh tiêu hao, đếm
xác địch, lùng diệt…là hỏa lực của phi pháo, của chất khai quang và napalm để
tàn phá những ǵ không động đậy và giết chết những ǵ nhúc nhích. Chiến trường
Đông Dương đă nhận 10 triệu tấn bom và đại bác, nghĩa là nhiều gấp bốn lần tổng
số bom dùng trong thế chiến thứ hai để đánh cả ba nước Đức, Nhật và Italia. Chưa
kể 55.000 tấn napalm và Agent Orange. Hậu quả của số bom đạn đó là 12 trong số
18 triệu dân Miền Nam hơn một lần là nạn nhân chiến cuộc, 32 phần trăm lảnh thổ
và 20 phần trăm rừng già bị tàn phá. Chưa kể khoảng 27.000 tấn bom đạn ḿn đang
ngủ quên đâu đó chờ kẻ bất hạnh. Cả nước có khoảng 4 triệu thương vong, nghĩa là
1 phần 10 dân số cả hai miền thời đó, trong đó có 184.000 tử sĩ VNCH tính từ năm
1961 đến 1973 và 900.000 của Mặt Trận và Bắc Việt tính từ 1961 đến 1974. Phần
nước Mỹ tính gộp có khoảng 3 triệu người tham gia cuộc chiến cách này cách khác
trong đó có 300.000 thương vong trở về và có lúc 1 phần 3 quân đội Mỹ đă t́m
quên trog khói cần sa ma tuư bạch phiến, chưa kể những thác loạn tâm thần khác.
Thế nhưng người Mỹ h́nh như cũng không biết ḿnh muốn ǵ ở Miền Nam và cả Việt
Nam nữa, bởi Mỹ chưa bao giờ công khai tuyên chuyến, c̣n Quốc Hội Mỹ th́ chỉ cho
phép Johnson trả đũa vụ tàu chiến Mỹ “bị tấn công” ở Vịnh Bắc Việt thôi.
Thực tế, nếu Johnson là người khởi động
chuyển hóa cuộc chiến Bắc–Nam thành cuộc chiến Việt-Mỹ với vụ Vịnh Bắc Việt,
McNamara là người hoàn thành cuộc chuyển hóa đó bằng chiến dịch Rolling Thunder
th́ Westy chính là tay chân chịu trách nhiệm tại chỗ việc chuyển hóa đó bằng
chiến thuật Lùng Diệt khởi sự bằng hai tiểu đoàn TQLC Mỹ đổ bộ lên Chu Lai ngày
8/3/1965.
Nhân một lần tṛ chuyện với Kissinger
sau đó, ông thần nước mặn này hỏi Anthony sao không đi choàng ṿng hoa đón chào
chiến binh ở Chu Lai? Anthony hỏi lại đại ư Mỹ đổ bộ mà có sẵn sàng vượt vỷ
tuyến 17, có sẵn sàng đụng đầu với Trung Hoa như ở Triều Tiên không? Hay như
trong thế chiến thứ hai, Pháp bị Nhật đuổi chạy khỏi Đông Dương sau 1945 trở lại
tiếp tục tự tung tự tác. Sau 9 năm th́ phe “quốc gia” mất nửa nước. Bây giờ Mỹ
đến chủ động cuộc chiến, nếu Mỹ cũng hành xử như Pháp th́ nửa c̣n lại sẽ giữ
được bao lâu? Bao giờ th́ Mỹ sẽ cảm thấy Miền Nam là của nợ chứ không phải đồng
minh nữa? Anthony tôi bảo Kissinger là Mỹ đến Việt Nam xa nhà hàng vạn cây số và
lại quen sống với thời khóa biểu 9-to-5, rừng rú śnh lầy ruộng lúa xa lạ, ai
cũng có thể là kẻ thù nên vui th́ ở buồn th́ đi cũng chẳng ngạc nhiên ǵ. Người
Việt th́ coi như ở nhà 24 trên 24, được thua cũng phải bám đây mà sống, đi đâu
bây giờ? Cho nên, các anh đứng ra chủ động cuộc chiến theo kiểu ngăn chận làn
sóng đỏ tràn xuống Miền Nam và bảo vệ tự do cho Miền Nam, nghĩa là đổ quân để
thủ huề thôi, th́ phải nghĩ huề là thắng rồi. Với điều kiện là biết khai thác
thế thủ huề đó. Nếu không th́ phải nghĩ chuyện vượt vỷ tuyến 17 và đụng độ với
biển người Trung Quốc.
Johnson rút lui, Nixon thay thế và đă
phóng tay xử dụng bom đạn gấp hai lần hơn thời Johnson ở Đông Dương nhưng lại
đánh mất cái thế thủ huề đó khi tuyên bố chấp nhận ngưng bắn tại chỗ và đơn
phương rút quân.
Trong lúc Westy đang nói đến thành công
của chiến dịch Lùng Diệt th́ Vụ Mậu Thân bùng nổ. Westy đ̣i tăng thêm 206.000
quân để cung ứng cho chiến trường. Ṭa Bạch Ốc chối từ và Westy cho đó là một
thất bại chính trị. Như hành động rút lui của McNamara và Johnson. Chính trị đă
ngăn không cho Westy mở rộng chiến tranh qua bên kia vỷ tuyến 17, qua Lào và
Cambodia, sẵn sàng đụng độ với Trung Quốc. Chính trị đă trói tay quân sự. Westy
quên là Truman phải sang tận Triều Tiên để bốc Tư Lệnh Douglas MacArthur khỏi
chiến trường. Westy không đợi Johnson hay Nixon làm chuyện ấy. Ông từ nhiệm Tư
Lệnh MACV và về Mỹ nhận chức Tham Mưu Trưởng Lục Quân ngồi chơi xơi nước cho đến
1972 th́ nghỉ hưu.
Bốn năm sau Westy cho xuất bản tập hồi
kư A Soldier Reports [Da Capo Press, N.Y 1976]. Sách được tái bản năm
1989 thêm một lời tựa mới nhắc đến chuyện Westy đă kiện hăng thông tấn CBS ra
ṭa về tội vu không rằng ông đă lừa dối cấp chỉ huy và dư luận quần chúng khi
báo cáo về địch. CBS đă đưa ra lời tố cáo đó trong một chương tŕnh nhan đề
The Uncounted Ennemy: A Vietnam Deception tŕnh chiếu năm 1982. Vụ kiện đó
đă được giải quyết ngoại ṭa v́ như lời Westy thú nhận ông không đủ sức để
“chơi” CBS.
Westy đă từ trần gần như trong lặng yên
và quên lăng. Như ông đă rút vào quên lăng từ sau vụ đụng độ với CBS. Tang lễ
không có cờ rũ, không có quốc táng, không loan báo rầm rộ trên truyền thanh,
truyền h́nh, báo chí, không lễ lược mặc niệm, không thơ văn phúng viếng. Một số
người cả Việt lẫn Mỹ đều cho rằng Mỹ không thua ở Việt Nam, Miền Nam sụp đổ v́
“bọn” ngụy ḥa, phản chiến, đâm sau lưng chiến sĩ, v́ những quyết định chính trị
sai lầm, rốt cuộc Mỹ không thua trận nào mà lại thua giặc. Những người này vẫn
đan cử Westy như nạn nhân tiêu biểu. Những người này đă không bỏ sót một cơ hội
mượn hoa cúng Phật, hay mượn vong linh người quá cố để nhắc nhở thiên hạ phải
nhớ những chức vụ le lói hay tẹp nhẹp ngày xưa của ḿnh. Thế mà giờ đây khi
Westy ĺa đời, họ đă không có cả một lời phân ưu, khoan nói là một lễ tưởng niệm
phải đạo. Thẹn thùng đến như thế!
Westy tại thế 91 năm, giả từ nhân thế
đúng 30 năm sau ngày ḥa b́nh trở lại với phần đất mà ông đă tích cực tiếp tay
tàn phá. Nhất tướng công thành vạn cốt khô. Mừng Westy đă an nhiên chuyển nghiệp.
Goodbye Westy.
Anthony Darlic
|
|