|
Lời ban biên tập: Chúng tôi lại nhận được bài
viết mới của bạn đọc Trần Đ́nh Hoàng về việc một số danh xưng hội đoàn của cộng
đồng VIỆT NAM hải ngoại biểu t́nh phản đối chính phủ VIỆT NAM v́ đă gây áp lực
cho nhà cầm quyền các nước sở tại như Malaysia (Mă lai), Indonesia (Nam dương)
phá các bia tưởng niệm thuyền nhân Việt Nam tử nạn. Chúng tôi nhận thấy bài viết
tuy nêu lên ư kiến không lấy làm thuận nhĩ và không ủng hộ những người có chủ
trương biểu t́nh này, nhưng ư kiến của TĐH là điều đáng để suy ngẫm. Một lần nữa
chúng tôi xin cám ơn bạn đọc TĐH đă gửi bài, và xin giới thiệu cùng bạn đọc.
BBT Chuyển Luân
Câu
chuyện tấm bia: lạc đối tượng
Trần Đ́nh Hoàng
Mấy tuần nay ở hải ngoại, đặc biệt là phố Bolsa ở Quận Cam
bên Mỹ, lại rộ lên một chiến dịch – cũng như bao nhiêu chiến dịch khác – chống
phá Việt Nam, v́ những người chủ trương chiến dịch cho rằng chính quyền Việt Nam
đă gây áp lực cho chính quyền Mă Lai và Nam Dương phá hủy những tấm bia tưởng
niệm thuyền nhân đă chết trong khi vượt biển tỵ nạn. Cái điều trớ trêu ở đây là
họ không dám lên tiếng phản đối kẻ trực tiếp đập phá tấm bia mà lại tố cáo và
phỉ báng kẻ gây áp lực.
Trong phiên ṭa liên quan đến chất độc da cam, các công ty
hóa chất Mỹ biện minh rằng họ chỉ làm theo đơn đặt hàng của chính phủ Mỹ, các
nguyên đơn Việt Nam muốn kiện th́ kiện chính phủ Mỹ, chứ không nên kiện họ. Thẩm
phán J. Weinstein bác bỏ lư lẽ đó. Ông cho rằng các công ty vẫn có quyền từ chối
đơn đặt hàng không sản xuất độc chất của chính phủ. Các công ty đó phải chịu
trách nhiệm về sản phẩm của ḿnh.
Cũng có thể dùng phán quyết của ông Weinstein để nói rằng
nhà nước Mă Lai và Nam Dương phải chịu trách nhiệm về việc phá hủy tấm bia. Các
nhà nước này có quyền từ chối yêu cầu của Việt Nam (nếu quả thật Việt Nam làm áp
lực đến họ). Vậy th́ kẻ đáng có tội, kẻ đáng phản đối ở đây chính là nhà nước Mă
Lai và Nam Dương. Nhưng tại sao những người đang lớn tiếng trong chuyện này
không dám phản đối nhà nước Mă Lai và Nam Dương? Thú thật, nh́n qua diễn biến
của sự việc tôi thấy sao mà giống câu nói “khôn nhà dại chợ” quá. Đến đây người
ta phải hỏi những người đang ráo riết phỉ báng nhà nước Việt Nam là “ác” (như
bài của Phạm Phú Minh trên talawas, mà qua lời văn tôi đoán ông chưa từng ở qua
trại tỵ nạn) có thực sự đấu tranh cho tấm bia, hay muốn “mượn gió bẻ măng” để
chửi bới Việt Nam?
Người viết bài này từng ở qua hai trại ở Mă Lai trong cuối
thập niên 1970s, và qua hơn một năm lưu trú, tôi đă kinh qua nhiều chuyện không
mấy vui. Những kẻ ác ôn hành hạ người tỵ nạn Việt Nam chính là các chính phủ Mă
Lai, Thái Lan, Nam Dương. Những kẻ ác ôn hành hạ người tỵ nạn Việt Nam, đáng
buồn thay, cũng chính là người Việt Nam.
Những ai từng ở qua các trại tỵ nạn thời đó cũng đều biết
chính phủ Mă Lai (và cả Nam Dương và Thái Lan nữa) chưa bao giờ có cảm t́nh với
người tỵ nạn. Họ ngấm ngầm yểm trợ hay làm ngơ để cho những tên ngư dân biến
thành hải tặc đi cướp bóc, hăm hiếp và chém giết người tỵ nạn Việt Nam trên biển.
Họ xua tàu hải quân ra biển ngăn chận không cho ghe thuyền người tỵ nạn cập bến.
Những tàu hàng Tây phương cứu vớt người tỵ nạn bị làm khó không cho cập bến nước
họ để nhập cư tỵ nạn cho thuyền nhân ... Không ai biết chính xác bao nhiêu
thuyền nhân đă bị giết trên biển bởi những hành động kỳ thị người tỵ nạn của các
chính phủ Mă Lai, Nam Dương và Thái Lan. Theo ước tính của Liên hiệp quốc, con
số có thể lên đến nửa triệu.
Những ai may mắn thoát khỏi hải tặc lên được đất liền th́
bị hành hạ bởi cảnh sát và quân độ Mă Lai. Những cảnh sát trại lợi dụng thế yếu
của người tỵ nạn chúng đánh người một cách bừa băi. Có tên lấy việc hành hung
người tỵ nạn làm tṛ tiêu khiển. Đêm đến chúng thậm chí bắt cóc đàn bà con gái
tỵ nạn để hăm hiếp.
Phải nói thẳng rằng các chính phủ Mă Lai, Nam Dương và
Thái Lan c̣n nợ người tỵ nạn Việt Nam một lời xin lỗi.
Trong các trại tỵ nạn, không phải chỉ có cảnh sát Mă Lai
là ác ôn, mà chính những người Việt cũng ác ôn không kém. Những ai từng ở qua
các trại tỵ nạn Mă Lai đều biết các trại này là một quốc gia nhỏ. Trong quốc gia
do người Việt điều hành đó, có trại trưởng hành xử như là tổng thống; có ban
thông tin văn hóa hành xử như bộ thông tin văn hóa; có ban bưu điện hành xử như
tổng cục bưu điện; và đặc biệt là ban trật tự khét tiếng với chức năng như bộ
nội vụ. Người tỵ nạn nào được ban trật tự đến “hỏi thăm” đều tái mặt, bởi v́
những kẻ làm việc trong ban này đều có chung cái tính tàn bạo, hung hăn, và độc
ác. Tôi có một nhóm bạn 7 người bị ban trật tự hỏi thăm vào ban đêm v́ họ bị
t́nh nghi là “Việt cộng”, và 2 trong 7 người bạn đó mang tật vĩnh viễn sau một
đêm tra tấn. Chính tôi cũng có lần bị ban trật tự hỏi thăm v́ tôi đă dại dột
“phát biểu linh tinh”.
Ai là người điều hành trại hay các ban ngành đó? Những kẻ
điều hành những cái “tiểu quốc” đó chẳng ai khác hơn là các “cựu quân nhân”,
những người tự cho ḿnh cái quyền cai trị sinh sát đồng bào tỵ nạn. Tôi phải mở
một cái ngoặc ở đây để nói rơ rằng đại đa số cựu quân nhân chỉ chờ ngày định cư,
chẳng màng tham gia vào những tṛ chính trị của trại.
Những kẻ từng đánh giết người ở trại tỵ nạn nay vẫn c̣n
nhởn nhơ ở Mỹ hay ở Úc, và một số đang biến thành những “chủ tịch cộng đồng”,
những kẻ cầm đầu biểu t́nh, những kẻ chơi nổi bằng những tṛ “đấu tranh” cho tấm
bia. Thật là khôi hài! Những tên ác ôn đang muốn hóa thành kẻ thiện bằng cách
tưởng niệm nạn nhân của sự tàn ác của chính ḿnh! Tôi phải tự hỏi không biết họ
đấu tranh cho tấm bia để tưởng niệm những đồng hương xấu số chết trên biển, hay
chết v́ bàn tay sắt máu của họ, hay để họ tưởng nhớ một thời hào hùng làm mưa
làm gió trong trại?
Tôi muốn chính phủ Mă Lai và Nam Dương bày tỏ ḷng sám hối
bằng cách xây một tấm bia hay một cái miếu nhỏ tại mỗi trại tỵ nạn để tưởng niệm
người tỵ nạn đă quá cố. Tôi muốn thấy trên bia hay miếu ghi nhận những người
Việt bị chết và hành hạ trên biển cả và trên bờ bởi người Mă Lai và Nam Dương.
Tôi cũng muốn trên bia hay miếu ghi vài hàng tưởng niệm những người tỵ nạn đă bị
chết và bị hành hạ bởi những người Việt đă từng điều khiển trại.
(Và tôi không muốn thấy những kẻ ác ôn từng gieo rắc kinh
hoàng trong trại tỵ nạn thời nào giờ đây nói chuyện nhân nghĩa.
Họ nên đi tu.)
|