|
Biểu t́nh lạc mục tiêu
Biểu t́nh là một hành động mang tính thách thức, muốn nhằm
bày tỏ ḷng căm phẫn trước một bất công nào đó. Có thể nói biểu t́nh là một cách
thực hành quyền dân chủ của người dân thấp cổ bé họng. Cho nên, ai có ǵ không
hài ḷng đều có quyền biểu t́nh. Những người chống chiến tranh biểu t́nh chống
Tổng thống Bush. Những người tranh đấu cho sự thịnh vượng của dân chúng trên thế
giới biểu t́nh chống các lănh tụ G8. Người mập biểu t́nh chống phẫu thuật giảm
béo ph́. Ngay cả chó cũng biểu t́nh. Như hôm 8/5/2005 vừa qua ở Phi Luật Tân có
đến 3000 con chó dưới sự điều khiển của chủ nhân cũng biểu t́nh v́
nạn ngược
đăi loài chó tại đây v..v…
Ở hải ngoại, một số người Việt ở các nước như Mỹ, Úc và
Canada h́nh như rất thích biểu t́nh. Họ biểu t́nh cũng có mục đích hẳn hoi đấy
chứ, cũng dĩ nhiên là chống thôi. Mà mục đích của họ h́nh như chỉ để chống Việt
Nam chứ không phải chống chính quyền Việt Nam. Việt Nam b́nh thường hóa quan hệ
ngoại giao với Mỹ: biểu t́nh chống. Việt Nam làm ăn buôn bán với Mỹ: biểu t́nh
chống. Thủ tướng Việt Nam sang thăm chính thức Mỹ: biểu t́nh chống. Văn nghệ sĩ
Việt Nam sang biểu diễn ở nước ngoài: biểu t́nh chống. Biểu t́nh đối với họ đă
thành một cái nghề.
Thế nhưng mục đích của biểu t́nh không mấy thuyết phục lắm.
Vẫn những khẩu hiệu quen thuộc như dân chủ, nhân quyền, tôn giáo … mà ai cũng
“biết rồi, khổ quá, nói măi”. Vẫn những tranh thủ ngoại bang để chèn ép Việt Nam
mở cửa cho mục sư vào truyền đạo đạo Tin Lành, dưới chiêu bài “tự do tôn giáo”.
H́nh như các chuyên gia biểu t́nh này quên rằng người Việt Nam thực tế lắm,
không phải quá cuồng tín với tôn giáo để ôm bom hi sinh cho thượng đế hay thần
linh nào đó, hay để xuống đường đấu tranh “tự do tôn giáo”. Và kỳ thực nếu không
dùng những chiêu bài đó th́ biểu t́nh chống cái ǵ! Người Việt Nam cũng biết
hiện nay ḿnh thiếu dân chủ và thiếu nhân quyền và từng bước tranh đấu để cải
thiện t́nh h́nh, chứ không đợi đến người biểu t́nh nói cho họ biết. Mà t́nh
trạng thiếu nhân quyền trong xă hội Mỹ, Úc, Canada cũng có đấy (cứ xem cái đạo
luật Yêu nước – Patriot Act – của Mỹ th́ biết) và báo cáo của ủy ban nhân quyền
quốc tế cũng đề cập nhiều lần. Sao họ không biểu t́nh đ̣i nhân quyền cho xứ sở
họ đang sống, mà lại nhiều chuyện đi đ̣i nhân quyền cho người Việt Nam ở Việt
Nam? Có phải v́ họ sợ cái xứ đă cho họ nương thân? Hay là v́ họ được người Mỹ
nuôi nấng kỹ quá? Hay có phải v́ chửi đổng một nước ngoài dễ dàng hơn, bởi v́
đối tượng chửi chẳng ai thèm nghe họ chửi?
Những người ham thích biểu t́nh này chỉ có một đối tượng
duy nhất: chống Việt Nam, và chỉ chống Việt Nam. Đối với họ bất cứ điều ǵ người
trong nước làm cũng đều sai lầm và phải chống đối. Hễ “Việt Nam nội địa” th́
luôn luôn bất di là “Cộng sản Việt Nam” là chống. Có khi nào chúng ta thấy người
Việt ở Bolsa biểu t́nh chống chiến tranh Iraq không? Không. Ngược lại, họ xuống
đường ủng hộ chiến tranh Iraq (trong khi cả thế giới xuống đường chống cuộc
chiến ở Iraq, th́ có một số bộ phận lại lâm râm cầu nguyện cho đoàn quân “cờ sao”
“b́nh địa” xong Iraq làm ơn thẳng tiến đến Việt Nam!) Đối với họ, chế độ chính
trị của Mỹ là mô h́nh, là kiểu mẫu mà Việt Nam phải làm theo. Thành ra, nếu có
ai trong nước hoan hô nước Mỹ vĩ đại muôn năm th́ họ cười toe toét ủng hộ và gọi
là “tiến bộ”. Có thể nói những người biểu t́nh này đă tự biến ḿnh thành những
người cực đoan chuyên nghiệp chống Việt Nam và quyền lợi của người Việt Nam.
Đối với một số người khác th́ biểu t́nh là một hành động
với một mục đích đơn giản hơn: trả thù. Hồi xưa họ bị giam trong các trại học
tập cải tạo khổ quá, bây giờ thấy người từ Việt Nam, không hẳn là người cộng sản,
qua đây phải trả thù cho hả dạ. Mắt đổi mắt, tai đổi tai. Cố nhiên, dùng lư luận
kiểu này, người du kích cộng sản cũng có hàng vạn lư do để trả thù. Nói như một
nhà hiền triết nào đó nếu cái kiểu “Mắt đổi mắt, tai đổi tai” này diễn ra măi,
mọi người trên thế giới này sẽ mù và điếc hết.
Động cơ trả thù của người biểu t́nh gốc Việt thật đáng sợ
v́ nó biến họ thành những người cực đoan nguy hiểm. Tại Sydney tuần vừa qua một
số người Việt tụ tập la ó ồn ào biểu t́nh chống các ca sĩ từ Việt Nam sang tŕnh
diễn. Điều đáng nói là họ tung cả những thức ăn “nặng mùi” như mắm nêm và nước
mắm vào khách đi nghe nhạc. Có khi khách bị hành hung. Một số khác th́ đi t́m xe
của ban tổ chức để phá hoại. Điều đáng nói là tất cả những mưu mô, thủ đoạn
chống đối người đi xem văn nghệ đều được bàn tính công khai trên đài radio. Thế
nhưng có một kết cục đoạn tuồng mà không đài báo nào dám nêu là sau khi “lănh
đạo” đoàn biểu t́nh rút th́ số c̣n lại trong đoàn đi biểu t́nh đến xin người gác
cửa cho vào xem “xuất hai” (xem “cọp”, xem không phải mua vé)!!!
Một số cơ quan truyền thông người Việt ở hải ngoại, như
talawas chẳng hạn, tỏ vẻ hân hoan đăng bài tường thuật biểu t́nh. Điển h́nh
cho xu hướng này là bài của tác giả
Đinh Từ Thức
trên talawas và các tường thuật của đài RFA liên quan
đến chuyến thăm Mỹ và Canada của ông Phan Văn Khải vừa qua. Họ đếm đầu người để
như nói với người đọc là biểu t́nh lớn lắm. Con số 200 có khi viết nhầm (hay
được thổi phồng) thành 2000. Các nhóm truyền thông hải ngoại cũng (vô t́nh ?)
biến thành những cái loa ủng hộ ngầm biểu t́nh chống Việt Nam.
Cuộc chiến đă kết thúc 30 năm rồi. Những kẻ cựu thù bây
giờ đă bắt tay nhau rồi. Kẻ cựu thù lớn nhất là Mỹ cũng đă bang giao với Việt
Nam về mặt kinh tế, chính trị, xă hội cả 10 năm nay rồi. Chiến lược đă thay đổi.
Chống cộng, phục quốc, tự do, dân chủ, nhân quyền, tôn giáo … chỉ là những khẩu
hiệu to tát của giới lái buôn chính trị của ngày hôm qua. Người Việt ở trong
nước muốn biết làm sao làm cho Việt Nam thoát cảnh nghèo nàn. Thoát nghèo rồi
mới tính đến những chuyện to tát kia. Biểu t́nh không làm cho người dân thoát
cảnh nghèo nàn. Những khuyến khích biểu t́nh của giới báo chí hải ngoại không
những đi lạc mục tiêu của biểu t́nh mà c̣n đi ngược lại quyền lợi của tuyệt đại
đa số người Việt ở trong nước.
Trần Đ́nh Hoàng
Sydney, Australia
|
|