|
MÔT CÀNH HOA TRONG VŨNG LẦY IRAQ
Anthony Darlic
T́nh h́nh Trung Đông và riêng Iraq ít lâu nay đă khiến cho
tỷ số dư luận quần chúng ủng hộ TT Bush xuống đến mức đáng lo ngại. Tỷ số đó xấp
xỉ với tỷ số mà TT Nixon đă nhận được trước khi ông từ nhiệm. Cho nên chẳng mấy
ai ngạc nhiên khi thấy TT Bush tiếp Thủ Tướng Việt Nam với khuôn mặt không mấy
hồ hởi. Chẳng phải chuyến viếng thăm Mỹ đầu tiên của Thủ Tướng Việt Nam là một
công vụ ngoại giao bất đắc dĩ không làm không được, nhưng là v́ Ṭa Bạch Ốc quả
đang ở trong t́nh trạng dầu sôi lửa bỏng.
Chuyện hành hạ tù nhân tại hai nhà ngục Abu Ghraib và
Guantanamo. Khắp hang cùng ngơ hẹp của Iraq, bom khủng bố nổ lia chia. Giá xăng
dầu tăng lên vùn vụt. Tiến tŕnh đổi màu da xác chết có tên là tái thiết và dân
chủ hóa Iraq cà rịch cà tang. Lộ đồ tái lập ḥa b́nh giữa Israel và Palestine
gặp bế tắc v́ phe Do Thái cuồng tín không chịu tử bỏ âm mưu lấn đất. Phe quá
khích đang có cơ trồi lên ở Iran khiến cho tương lai ḥa hợp ḥa giải giữa hai
giáo phái Sunni và Shia ở Iraq chắc sẽ bị ảnh hưởng tiêu cực. Âu châu lững lơ
con cá vàng chỉ đánh vơ mồm và để cho Mỹ bơi một ḿnh ở Iraq.
Ở quốc nội Hoa Kỳ, dân chúng bắt đầu tự hỏi có đáng chịu
đựng ở Iraq không? Cảm thức chính trị của quần chúng đó phản hồi vào sinh hoạt
Quốc Hội. Những Nghị Sĩ Dân Biểu từng ủng hộ hay ngậm miệng cho TT Bush đánh
Iraq v́ sợ chụp mũ là phản quốc bây giờ bắt đầu khó chịu, và lo ngại khi phải
giáp mặt cử tri thắc mắc trong cuộc bầu cử bán phần Quốc Hội sang năm. Thượng
Viện đang làm khó khăn không chịu thông qua việc Ṭa Bạch Ốc bổ nhiệm John
Bolton làm Đại Sứ Mỹ ở Liên Hiệp Quốc. Chính trong t́nh cảnh dầu sôi lửa bỏng đó
mà TT Bush đón tiếp Thủ Tướng Việt Nam.
Chuyến viếng thăm của Thủ Tướng Việt Nam thực tế là một
thành công cho cả Việt Nam lẫn Mỹ. Hơn nữa, đây là một món quà của Việt Nam tặng
cho TT Bush trong lúc mà mức tán trợ đối với cá nhân Bush cũng như uy tín quốc
tế của nước Mỹ nói chung đang tụt xuống mức đang quan ngại. Cuộc viếng thăm của
Thủ Tướng Việt Nam gián tiếp xác nhận nếu Mỹ không có thêm một đồng minh tại chỗ
ở Nam Á và Tây Thái B́nh Dương th́ ít ra Việt Nam cũng không phải là một đối thủ
của Mỹ trong một đấu trường mà Đài Loan, Bắc Cao Ly là những điểm nóng thường
trực, và Nga cũng như Trung Quốc là những đối thủ khả dĩ của Mỹ. Chuyến đi của
Thủ Tướng Phan văn Khải chứng tỏ Việt Nam Việt không phải là nhánh dây leo dưới
gốc cổ thụ. Bài học Trung Quốc, nhất là khi so sánh thành quả kinh tế của Trung
Quốc và Ấn Độ, cho thấy hội nhập kinh tế quốc tế cũng như lệ thuộc vào Ngân Hàng
Thế Giới hay Qũy Tiền Tệ Quốc Tế không hẳn là điều kiện ắt có và đủ để cho dân
giàu nước mạnh. Do đó, xây dựng một nhà nước pháp quyền, trọng luật, một nền
hành chính hữu hiệu hợp lư trong sáng, định chế hóa sinh hoạt dân chủ trước tiên
là dựa vào quần chúng như đ̣n bẫy để ngăn chận nạn tham nhủng và hối mại quyền
thế, để thâu ngắn hố ngăn cách giàu nghèo giữa những tầng lớp quần chúng và giữa
những vùng đất nước, để thực hiện một mạng lưới an toàn đủ hiệu lực nâng đỡ và
khuyến khích một số không nhỏ quần chúng đương nhiên sẽ bị rớt lại đàng sau qua
tiến tŕnh hiện đại hóa, chuyên môn hóa để có đủ khả năng cạnh tranh một khi
Việt Nam chấp nhận tham dự cuộc chơi kinh tế toàn cầu. Việt Nam không chỉ “cần”
giàu, mà c̣n cần đẹp nữa! Cho nên, những công tác đó phải được xem như nổ lực
đổi với đương nhiên chứ không phải điều kiện Việt Nam phải bất đắc dĩ làm, hay
làm lấy lệ để được nhận vào WTO. Việt Nam không đi ăn mày phép lạ hay xin xỏ một
ân huệ quốc tế nào để gia nhập WTO. Việt Nam đang theo đuổi một đường lối đối
ngoại giao cũng như quốc pḥng xứng đáng với một quốc gia độc lập tự chủ mà họ
đă phải hi sinh bao nhiêu xương máu để thành đạt. Đàng nào đi nữa, chuyến đi
của Thủ Tướng Phan văn Khải cũng đánh dấu một ly cách chiến lược đối với Trung
Quốc và Nga. Và đó là một món quà chính trị của Việt Nam tặng cho Mỹ.
Nhưng trong hoàn cảnh vừa kể th́ ḷng dạ nào mà TT Bush hồ
hởi đón nhận được? Thành công ngoại giao mà Việt Nam đem lại cho Ṭa Bạch Ốc quả
không đủ để giúp TT Bush nâng tỷ số dư luận quần chúng Mỹ ủng hộ ông lên thêm
một điểm nào. Đó là điều đáng tiếc cho TT Bush cũng như cho Thủ Tướng Việt Nam.
Mặt khác, chuyến viếng thăm Mỹ của Thủ Tướng Việt Nam có
thể nói là một quyết định lịch sử. Chứng tỏ trước tiên chính quyền Việt Nam hôm
nay quả đă không quên những bài học lịch sử. Bài học đó là tổ tiên người Việt
ngày xưa thời Lư, Trần, Lê, Nguyễn Quang Trung phải nhiều lần đương cự với Trung
Quốc và thành công. Có khi suưt thành công lớn như thời Lư Thường Kiệt hay Quang
Trung. Nhưng mười lần như một, sau đại thắng là vua quan Việt Nam một mặt phải
nhịn ăn để có gạo nuôi thương binh và bại binh địch, phải bấm bụng lo lừa ngựa
thuyền bè cho địch rút lui và lo sửa sang ngay đền thờ Khổng Tử để chứng tỏ ḿnh
vẫn tôn sư trọng đạo, mặt khác phải vội vàng theo bén gót đoàn quân chiến bại
sang tận Bắc Kinh để cầu ḥa và cầu phong. Trên đỉnh cao thời đại của ba ḍng
thác cách mạng v́ say sưa hăm hở tiến nhanh tiến mạnh nên một số người Việt đă
quên bài học đó, đă không triệt để khai thác chính sách ḥa hoăn của chính quyền
Jimmy Cater đang ngất ngư v́ vụ ṭa đại sứ Mỹ ở Teheran bị tấn công và tất cả
nhân viên bị bắt làm con tin. Hậu quả là Mỹ thu hồi được hết tù binh về nhưng
lại không bận tâm chuyện bồi thường chiến tranh dù là gián tiếp trong lúc cả
nước đang phải sống nhờ bo bo và bột ḿ, cũng như Mỹ không những không ghi nhận
công khó của Việt Nam đă chấm dứt chế độ diệt chủng Pol Pot mà c̣n lấy cớ mở
chiến dịch cấm vận trừng phạt Việt Nam. Tấn công Cambodia chấm dứt chế độ Pol
Pot và tấn công Iraq lật đổ Saddam Hussein, cái nào có lư và đáng hơn? Nếu cả
Việt và Mỹ nhớ đến những bài học đó th́ biết đâu người viếng thăm Mỹ đă là Phạm
văn Đồng hay Nguyễn văn Linh chứ không đợi Clinton rồi Phan văn Khải.
Phản ứng của một số người gốc Việt hải ngoại chứng tỏ khí
thế chống Việt Nam, chống Cộng của số này đă nguội lạnh hết than củi ngay cả
trong mùa chiến dịch kỷ niệm 30 năm mất nước của họ. Lá thư ngơ ngày 25/6/05 của
năm Dân Biểu Mỹ trong cái gọi là Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Cho Việt Nam (CRFV) gửi
Thủ Tướng Việt Nam là một tiếng kêu lạc lơng của những kẻ ngất ngơ cơ hội chủ
nghĩa. Cho nên h́nh ảnh cuối cùng c̣n sót lại trong màn kịch dàn chào Phan văn
Khải này có lẽ là h́nh ảnh đầu tṛn áo vuông của Thích Viên Lư ngơ ngác đơn độc
ôm lá cờ vàng ba sọc đỏ phất phơ ở Washington để hô hào ủng hộ tứ nhân bang
Quyền Quang, Quảng Độ, Tuệ Sĩ và Vơ văn Ái. Không thấy các chuyên viên giải thể
tức khắc như Tâm Châu, Giác Lượng, Chánh Lạc, Hộ Giác… Và dĩ nhiên, không thấy
một ông cha nhà thờ, một ông mục sư nhà nguyện, một lănh tụ Tây Nguyên Degas nào…
Tội ǵ họ chường mặt ra, đă có Thích Viên Lư và công ty chạy hiệu rồi. Lâu nay,
một số người Việt hải ngoại cứ nơm nớp ŕnh xem chính quyền Mỹ chống Cộng thế
nào để điều chỉnh những chiến dịch đối kháng phục quốc cuối tuần của họ. Họ sẽ
làm ǵ khi TT Bush dang tay tiếp đón kẻ mà họ thường gọi xách mé là Thủ Tướng
Cộng Sản Việt Nam?
Tại sao Mỹ phải đơn phương đánh Iraq? Câu trả lời đánh
Iraq v́ Iraq có WMD hay bom nguyên tử, bom vi trùng hay bom hóa học… đă trở
thành những lời đùa dai mà chính TT Bush, cũng như ThT Blair và Howard phải đỏ
mặt khi nghe nhắc tới.
Đánh v́ dầu hỏa? Nhưng hai năm rồi, chưa đánh Iraq th́ dầu
thô chưa tới 40MK một thùng. Bây giờ là Saddam Hussein đang bó gối trong tù chờ
ngày ra ṭa trong khi bin Laden đang trốn chui trốn nhủi ở biên giới
Afghanistan-Pakistan th́ dầu thô vọt lên 60MK! Xăng ở Úc lên đến 1.20 đồng, điệu
này đến Xmas dám lên đến 2.00 chẳng cho khỏi thối?
Đánh v́ chống khủng bố? TT Bush có thể đă làm được việc
cho nước Mỹ khi đẩy khủng bố ra khỏi lảnh thổ Mỹ và dồn khủng bố trở về hang ổ
cứ địa là Afghanistan hay Iraq. Nhưng đă thật làm được chuyện ấy chưa và để làm
được th́ TT Bush phải trả cái giá nào? Chiếc tính sơo khởi là 200 tỉ MK, 1.730
binh sĩ tử trận và 13.074 người bị thương. Và uy tín quốc tế…
Cuộc thăm ḍ dư luận thế giới được hăng Pew Research
Center for the People & the Press thực hiện qua 16 quốc gia kể cả Anh, Pháp, Đức,
Spain, Ḥa Lan, Nga, Turkey, Pakistan, Lebanon, Jordan, Ấn Độ, Indonesia và
Trung Quốc thực hiện hồi tháng Tư và Năm vừa qua, cho thấy đa số nghĩ rằng chiến
tranh Iraq càng làm cho thế giới bất ổn với khủng bố. Cảm t́nh của thế giới đối
với Mỹ giảm sút. Và điều nguy hiểm cho TT Bush là như cựu Ngoại Trưởng Madeleine
Albright thời Clinton nhận định cái lư do làm cho thế giới thiếu thiện cảm với
Mỹ là v́ TT Bush.
Mỹ đang có 135,000 quân ở Iraq và đang trang bị huấn luyện
một lực lượng 168.500 công an cảnh sát và địa phương quân Iraq để đối phó với
một đạo quân ma xuất hiện dưới nhiều tên gọi như Đạo quân Ansar al-Sunna, Đạo
quân Hồi giáo, Đạo quân Mujahideen. Nổi trội nhất lâu nay là tàn quân Al Qaida
do Abu Musab al-Zarqawi người gốc Jordan lănh đạo. Mới đầu, đạo quân ma này được
gọi là bọn khủng bố, bây giờ th́ là quân nổi dậy, không biết đến khi nào th́
được gọi là ‘quân giải phóng’?! Chiến thuật thông thường của quân nổi dậy là nổ
bom tự sát. Vụ nổ trầm trọng nhất là hôm thứ năm vừa qua ở Falluja làm cho 6
TQLC Mỹ chết và 20 người Iraq kể cả chục sĩ quan cảnh sát. Đây là vụ nổ thứ 479
trong suốt năm qua.
Chính quyền Iraq lâm thời gồm đại đa số người Iraq thuộc
giáo phái Shia và người Kurd. Đây là những thành phần không được Saddam Hussein
trọng dụng ngày trước. Nếu ngày trước Saddam Hussein chỉ tin dùng những người
thuộc giáo phái Sunni th́ bây giờ trong chính quyền lâm thời, người Sunni coi
như không có, hoặc v́ bị loại bỏ, hoặc v́ tẩy chay bất hợp tác. Đây là nguồn
phát xuất của các hoạt động phiến loạn. Chính quyền lâm thời có nhiệm vụ hoàn
thành dự thảo Hiến Pháp vào 15/8 là hạn chót và tổng tuyển cử phải được tổ chức
vào cuối năm. Nói thế khác, hai mục tiêu trọng yếu của Mỹ ở Iraq là thứ nhất,
cũng cố lực lượng trị an bản xứ và thứ hai, đẩy mạnh tiến tŕnh hợp thức hóa một
chính quyền Iraq thân Mỹ. Chính quyền này sẽ làm b́nh phong cho Mỹ rút về một ít
để trấn an dư luận quốc tế và quốc nội và đồng thời danh chính ngôn thuận yêu
cầu Mỹ ở lại Iraq. Bởi Mỹ bỏ công sức chiếm Iraq không phải để ra đi mà là để
bám trụ ở lại! Hai việc đó có thể hoàn thành đúng thời hạn không? Sẽ có trấn an
được phe nổi dậy và thu hút được sự hợp tác của phe nổi dậy không?
Ṭa Bạch Ốc và đích thân Bộ Trưởng Quốc Pḥng Rumsfeld xác
nhận là đă có những cuộc tiếp xúc giữa loạn quân với chính quyền. Abdul Karim
al-Enzi Bộ Trưởng Nội Vụ chính quyền lâm thời Iraq cũng cho thông tấn xă Reuters
biết rằng ông đang nhờ trung gian để tiếp xúc với loạn quân và nhắn với họ rằng:
Trong hàng ngũ nổi dậy thế nào cũng có những người v́ dân tộc mà chống lại sự
xâm chiếm của Mỹ. Chúng tôi yêu cầu họ chường mặt ra và ngồi vào bàn hội nghị
với chúng tôi.
Nhưng đàm phám bắt đầu th́ chém giết cũng sẽ gia tăng với
chiến thuật cố hữu vừa đánh vừa đàm, sức mạnh chiến trường là sức mạnh trên bàn
hội nghị. Cái kẹt nhất cho Mỹ và chính quyền thân Mỹ ở Iraq là phải đối phó với
những kẻ cùi không sợ lở, những kẻ đánh nhau không phải là để có tương lai và
sống để hưởng tương lai đó nhưng là t́m tương lai trong cái chết. Cho đến bây
giờ, qua ngót 480 vụ nổ bom trong một năm trời, quân nổi dậy chứng tỏ họ có khả
năng tuyển mộ người sẵn sàng liều chết, có phương tiện xe cộ, có chất nổ, và có
chương tŕnh hành động được hoạch định. Bế tắc chính là chỗ đó.
Hai chữ ‘vũng lầy’ đă được một vài Dân Biểu Nghị sĩ Mỹ
nhắc đến với dụng ư liên kết cuộc chiến ở Iraq và chiến tranh Việt Nam. Nhưng
chiến tranh Việt Nam kéo dài ngót mười năm và làm cho 58 ngàn binh sĩ Mỹ tử trận
trong khi chiến tranh Iraq chỉ mới kéo dài hơn hai năm và chí mới có chưa đầy
hai ngàn binh sĩ Mỹ hi sinh. Cái làm cho chiến tranh Việt Nam và chiến tranh
Iraq giống nhau có lẽ là điểm quần chúng mất ḷng tin vào hiệu năng phát động và
điều hành chiến tranh của chính quyền. Một nhóm Dân Biểu và Nghị Sĩ trong Quốc
hội Mỹ đang khai thác sở đoản đó của chính quyền Bush bằng cách đề nghị một dự
luật khuyến cáo hành pháp triển khai một kế hoạch khả dĩ rút chân khỏi vũng lầy
Iraq khởi sự từ 1/10/2006. Dĩ nhiên là TT Bush bác bỏ thẳng thừng đề nghị đó.
Bởi theo ông, đề nghị một chương tŕnh rút quân là nối giáo cho giặc. Nhưng TT
Bush sẽ làm ǵ khi mà đa số dân chúng Mỹ nghĩ rằng lật đổ Saddam Hussein là một
sự sai lầm, và 60% cử tri muốn Mỹ rút khỏi Iraq trong khi mức độ tín nhiệm TT
Bush chỉ hơn 40% thôi?
TT Bush sẽ trả lời câu hỏi đó trong bài diễn văn quan
trọng tại Fort Bragg, North Carolina vào thứ Ba 28/6/2005 này. Liệu có ǵ mới
hơn những điều ông từng nói khi ra lệnh đánh phủ đầu Iraq từ tháng 3/2004 không?
|
|