|
Dịch cúm
gà: hoang mang và sự thật khoa học
Nguyễn Văn
Một tựa đề giật gân: “Bird flu experts warn
of pandemic” (đại nạn dịch cúm gà – các chuyên gia cảnh báo). Đó là tựa đề của
một bản tin do đài BBC truyền đi, nhân dịp tường tŕnh về một hội thảo y khoa ở
Singapore. Trong vài năm qua chúng ta chứng kiến một loại vi khuẩn cúm có tên
là H5N1 xuất hiện và gây bệnh cho hàng triệu chim và gia cầm trong vùng Đông Nam
Á. Theo thống kê của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) đă có 54 bệnh nhân chết v́
tiếp xúc (hay t́nh nghi có tiếp xúc) với vi khuẩn. Một số chuyên gia y tế lo
ngại rằng vi khuẩn H5N1 có thể tiến hóa nhanh chóng để biến thành nhiều vi khuẩn
mới nguy hiểm cho con người.
Bởi v́ tiềm năng biến hóa thành vi khuẩn mới
chưa thành thực tế, chưa có vắc-xin nào được bào chế để pḥng chống bệnh. Chúng
ta cũng chẳng biết nếu vắc-xin được bào chế th́ hiệu quả của nó như thế nào.
Người phát ngôn của WHO cho BBC biết rằng các nước giàu có (ư nói Mĩ và Tây
phương) có vẻ tự măn và xem thường tiềm năng tác hại của dịch cúm gà trên qui mô
toàn cầu. Người phát ngôn của WHO c̣n dọa rằng “Chúng ta không biết con số tử
vong sẽ là bao nhiêu, nhưng chúng ta có thể tiên đoán rằng con số sẽ rất cao.
Rồi ảnh hưởng đến kinh tế toàn cầu. Thị trường chứng khoáng sẽ bị đóng cửa.
Việc đi lại giữa các nước sẽ bị hạn chế.” Đúng là một viễn ảnh đáng lo ngại!
Hăy tạm bỏ qua những tiên đoán rùng rợn đó,
và bỏ ra vài phút suy nghĩ về vấn đề này. Trong khi chưa ai dám nói nạn đại
dịch sẽ không xảy ra trong tương lai (có ai dám xác quyết chuyện ǵ sẽ xảy ra
trong tương lai?), chúng ta hăy xem xét sự thật khoa học về H5N1 mà y khoa biết
được. Tính từ tháng 12 năm 2003 đến tháng 6 năm 2005 có 108 trường hợp nhiễm
(hay bị nghi nhiễm) H5NA được báo cáo lên WHO, trong số này 54 tử vong. Trong
khi H5N1 là một mối đe dọa đối với giới nông dân, và trong thực tế họ đă chịu
những thất thoát lớn về thu nhập và mất đi hàng triệu gà vịt, nó chỉ là một
“đóm” đối với bệnh tật con người. Những trường hợp tử vong xảy ra thường là
những người tiếp xúc trực tiếp với gia cầm ở nông thôn.
Những tiên đoán rùng rợn về một nạn đại dịch
sự thật chỉ là những suy đoán dựa vào một giả định quan trọng là một vi khuẩn
mới sẽ xuất hiện. Đúng là thỉnh thoảng có vài vi khuẩn mới xuất hiện, nhưng
chưa lần nào chúng gây ra những cơn đại dịch kể từ nạn dịch Hồng Kông vào năm
1968-69. Thành ra, cho rằng sẽ có một nạn đại dịch khác xảy ra trong tương lai
có vẻ thiếu cơ sở khoa học, nếu không muốn nói là vô lí. C̣n việc so sánh với
nạn dịch năm 1918 mà trong đó 50 triệu người chết th́ có vẻ gượng ép v́ không
đúng chỗ. Vào thời đó (1918) Âu châu đang bị suy yếu kinh tế sau 4 năm chiến
tranh, và việc phát triển các phương tiện cấp cứu cũng như vắc-xin chống cúm rất
hạn chế. Y học của năm 2005 khác với y học của đầu thế kỉ 20.
Cũng như vài hoảng hốt gần đây về những bệnh
mới, nhất là SARS, nỗi sợ hăi về hủy diệt thường đi trước những sự thật khoa học.
Nhưng cuối cùng th́ chưa đến 1000 người không may bị chết v́ SARS. Những “thảm
họa kinh tế” mà WHO cảnh báo đă, may mắn thay, không thành sự thật. Nói trắng
ra là WHO đă sai lầm. Trong thời đại chúng ta đang sống, cảm giác mập mờ về một
tai họa nào đó lúc nào cũng canh cánh trong đầu óc chúng ta – cái hiện tượng mà
Susan Sontag từng gọi là “Khải huyền từ hôm nay” (Apocalypse From Now On). Khả
năng một bệnh mới, một vi khuẩn mới xuất hiện cứ như là cái ch́a khóa mở cánh
cửa sợ hăi và làm cho công chúng mất b́nh tĩnh suy nghĩ. Mỉa mai thay, hiện
tượng này lại rất phổ biến tại các nước Tây phương, nơi mà những bệnh truyền
nhiễm rất hiếm v́ chúng đă được khống chế từ lâu.
Người viết bài này có lần nhận xét rằng chưa
ai biết cái gọi là “dịch cúm gà” (hay cúm vịt) đe dọa như thế nào, và t́nh trạng
bất định của khoa học có lẽ là nguồn gốc của những câu chuyện giật gân, hoang
tưởng được giới báo chí khai thác tối đa. Nhưng nỗi ám ảnh với những cái rủi ro
nhỏ nhất như dịch cúm gà đă dần dà tích lũy thành một mối đe dọa cho xă hội nói
chung. Giới truyền thông và giới trí thức, nhất là những người xuất hiện dưới
danh nghĩa khoa học (hay ngụy khoa học) đóng một vai tṛ không nhỏ trong việc
sản xuất ra nỗi ám ảnh trong người dân. Đă đến lúc chúng ta phải dùng lí trí,
bởi v́ mọi phán xét theo cảm tính đều có xác suất sai rất cao. Nhận thức về
những rủi ro như dịch cúm gà là một điều cần thiết, nhưng nhận thức như thế là
để chúng ta biết những điều không nên hành động, chứ không phải để hốt hoảng.
Vi khuẩn và bệnh tật đă, đang và sẽ tồn tại
cùng chúng ta trong cuộc sống; chúng ta không có cách nào loại trừ chúng hoàn
toàn. Vấn đề không phải là t́m cách loại trừ chúng (v́ không thể làm được),
nhưng phải học cách sống với chúng một cách sáng suốt. Có khi chúng ta phải
chấp nhận một mức độ nguy hiểm của cuộc sống đa chiều. Mức độ nguy hiểm có thể
chấp nhận được tùy thuộc vào nhận thức của từng cá nhân, và trong trường hợp này,
lí trí là một phương tiện không thể thiếu được trong cuộc sống mới.
|