|
XIN CÁC THẦY B̀NH TĨNH…
Anh Nguyễn
Thời gian vừa qua, trên diễn đàn Việt Luận đă
tŕnh bày các tranh luận của giới giáo chức, phụ huynh cũng như độc giả về vấn
đề giảng dạy tiếng Việt, ở Victoria nói riêng, nhưng cũng là những quan tâm và
đóng góp chung cho nền văn hóa giáo dục trong cộng đồng người Việt/Úc Châu chúng
ta.
V́ quá bận rộn, tôi có ít thời gian xem báo, nên
không rơ ràng lắm về các tranh luận vừa qua. Tuy nhiên, vừa qua trong lúc ngồi
chờ Bác sĩ khám bịnh, t́nh cờ tôi có đọc được bài viết của anh Tú Cơm, anh
Nguyễn Xuân Sơn và anh…(xin lỗi tôi quên tên!) tranh luận về bộ sách giảng dạy
tiếng Việt lớp 11 – 12 của thầy Nguyễn Phú Bá (Không biết có đúng vậy không?).
Rồi trong lúc lời qua tiếng lại…các anh có “tặng” cho nhau
các từ ngữ như: “chụp mũ”, “nghị quyết 36” và “cộng sản” khiến cho ḷng
tôi đây cảm thấy ngậm ngùi cho thân phận bọt bèo của các thầy cô giáo Việt ngữ.
Ở tiểu bang NSW, th́ tôi chưa thấy cuốn sách lớp
11–12 Việt ngữ nào đă được biên soạn tại đây để mà so sánh, c̣n các sách được
biên soạn ở Victoria th́ tôi cũng không biết nhiều, nên cũng không dám nhiều lời
về việc này, mà chỉ có riêng chút ư kiến xin được đóng góp với các anh để cùng
b́nh tâm suy xét…
Qua tŕnh bày của anh Tú Cơm, tôi nghĩ, có lẽ
anh là một phụ huynh (?) nên lời lẽ có vẻ thẳng thừng, nặng cân và nóng nảy.
Những điều anh nói suy ra cũng là những góp ư hơn là những chỉ trích. Tuy nhiên
cách tŕnh bày của anh, dễ làm cho các giáo chức chúng tôi bị tổn thương…niềm tự
hào. Đây không phải là sự tự hào về kiến thức, mà chính là sự tự hào về những hy
sinh thời gian, công sức mà các anh chị em giáo chức đă bỏ ra vào mỗi cuối tuần
để suy tư, để cố gắng giảng dạy, mong sao giáo dục các em học sinh trở thành
những “con hiếu thảo của hôm nay”, và những “công dân hiền của mai sau” mà điều
đó cũng là để giúp đỡ các bậc phụ huynh người Việt phần nào sự dạy dỗ con cái.
Vả lại, anh Tú Cơm không nêu rơ danh tánh, nên dễ làm cho người khác nghĩ rằng
anh có ư này, ư kia. Tôi đồng ư với anh Tú Cơm rằng bộ sách đó có đôi chút sai
sót, nhưng không đáng kể. V́ bao giờ cũng vậy, tất cả mọi sản phẩm, sản phẩm trí
tuệ cũng như các sản phẩm hàng hóa, lần phát hành đầu tiên chỉ là để lấy kinh
nghiệm, nên sẽ không thế nào tránh khỏi sơ xuất. Vả lại, thời gian cũng khá cấp
bách để kịp đầu năm các học sinh có sách để học, nên thầy Bá chưa đủ thời gian
xem lại hoàn chỉnh. Tôi cũng đă xem qua bộ sách, thấy rằng không đến nổi phải
chịu những lời quá đáng như anh Tú Cơm đă phát biểu. Nh́n chung, bộ sách đă là
một sự cố gắng lớn, và cũng là niềm khích lệ đáng quư cho các giáo chức Úc châu
nói chung từ nay có được thêm một tài liệu để nghiên cứu vào việc giảng dạy
Tiếng Việt cho con em chúng ta.
Về nội dung bộ sách, v́ chương tŕnh ở mỗi tiểu
bang một khác, tŕnh độ học sinh mỗi nơi một khác, v́ thế chúng ta nên để các
giáo viên hiện đang giảng dạy, các phụ huynh học sinh, cùng sự góp ư của các vị
trong ban giám khảo hay ban chấm thi Việt Ngữ thẩm định.
Ở đây, tôi xin được lạm phép bàn góp ư một chút về
“nghị quyết 36” và vấn đề “chụp mũ cộng sản” trong cộng đồng chúng ta.
Từ sau biến cố 1975, cộng đồng (*) chúng ta đă
đến Úc định cư được 30 năm. Qua ba mươi năm nh́n lại, với một đất nước ủng hộ
chính sách Đa Văn Hóa và có quyền tự do phát biểu, chúng ta phải nh́n nhận rằng
ḿnh quá được đất nước Úc ưu đăi. Tuy nhiên, 30 năm
qua, chúng ta đă không tận dụng những ưu đăi ấy để tiến lên một cộng đồng vững
mạnh. Nếu đem so sánh với các cộng đồng đến sau, đến muộn th́ chúng ta
vẫn c̣n thua xa một cộng đồng khác (tính theo so tỷ lệ thất nghiệp do thống kê
của Bộ An Sinh Xă Hội). Cụ thể nhất là so sánh với các cộng đồng thuộc khối Liên
Xô cũ, họ đến Úc tị nạn từ một quốc gia cộng sản nghèo đói vào năm 1989, nhưng
đến nay th́ họ đă trở nên một trong những cộng giàu có người Âu, sống tại các
vùng bờ biển Sydney. Lư do tại sao? Từ bao nhiêu năm
qua, chúng ta đă lạm dụng các tư “cộng sản” để “chụp mũ” lẫn nhau, chia rẽ, ganh
tị, v́ một lợi ích và tham vọng cá nhân của một số người. Những kẻ ấy không muốn
cho người khác hơn ḿnh, v́ dù rằng người ta đă bỏ ra biết bao công sức làm việc
tạo thành kết quả để chứng tỏ khả năng của họ. Thấy người khác làm thương mại
thành công có nhiều khách hang hay thân chủ họ chỉ cần rĩ tai người này xầm x́
vài tiếng “thân cộng”, “cộng sản nằm vùng”, hoặc “kinh tài cho cộng sản” là ngày
hôm sau của tiệm đối phương sẽ trở thành đ́u hiu quạnh quẽ ngay. Chúng ta đă
từng hô hào chính quyền Việt Nam phải đa đảng, phải tôn trọng nhân quyền, nhưng
trên đất nước Úc tự do này, không ai dám nói v́ sợ “mích ḷng”, sợ ḿnh sẽ bị
“chụp mũ cộng sản”. Nếu như thế th́ chúng ta có thực sự tự do và nhân quyền được
tôn trọng hay không? Đó là lư do, ba mươi năm nay, cộng đồng người Việt chúng ta
vẫn chưa trở nên thực sự vững mạnh so với các cộng đồng di dân khác.
Trở lại vấn đề bàn cải bộ sách của Thầy Bá và
việc giảng dạy Việt Ngữ trong cộng đồng chúng ta cùng “nghị quyết 36”, thực ra
cái gọi là “nghị quyết 36” không quá to lớn, kinh hoàng như mọi người đều tưởng.
Từ trước đến nay chắc hẳn chúng ta ai ai cũng biết câu “thùng rỗng kêu to”,
thùng càng rỗng bao nhiêu th́ tiếng kêu càng to, quảng cáo càng rùm ben bấy
nhiêu! Chỉ v́ nghe con số chi phí 150 triệu USD của cái nghị quyết này mà chúng
ta đâm ra hốt hoảng. Và cũng chỉ quá sợ hăi cái gọi là “nghị quyết 36” này mà
người người chúng ta nh́n nhau bằng cặp mắt e dè sợ sệt. Thế rồi, từ người này
lan qua người khác tạo thành một nỗi hoang mang rối rắm trong công đồng chúng ta.
Một trường Việt Ngữ mới mở, chúng ta lo ngại đó là “nghị quyết 36”. Một ca sĩ
mới vừa lên sân khấu, chúng ta cũng xầm x́ “người…của nghị quyết 36”. V́ thế, có
người vội vă cho rằng bộ Việt ngữ 11 – 12 của thầy Bá ra đời hay ư kiến đóng góp
của anh Tú Cơm chẳng qua cũng v́ mục tiêu của “nghị quyết 36” !?
Nếu tôi là nhà chính trị, tôi sẽ cho rằng cái
“nghị quyết 36” này sẽ không dám vào Úc châu. Tại sao? V́ chính quyền Việt Nam
sẽ không dại ǵ vướng mắc vào chuyện rắc rối với cộng đồng người Việt/Úc châu.
Một cú SBS/TV4 là họ cũng đủ biết rồi! C̣n như nếu có, th́ họ cũng sẽ đi vào
bằng con đường cái quan qua hệ thống Văn Hóa và Giáo Dục của chính
phủ Úc để danh chánh ngôn thuận, chính phủ Úc sẽ đưa tài liệu thẳng từ Việt Nam
xuống các trường học để giảng dạy. Thế th́ việc ǵ họ phải mượn tay thầy Bá,
mượn tay anh Tú Cơm, hay trường Việt ngữ này, hội đoàn kia…? Cho nên cuối cùng,
chỉ có người trong chúng ta tự ḿnh ngờ vực và khích bác lẫn nhau, chia rẽ lẫn
nhau, dùng những từ “to tát” để trao nhau khiến các phụ huynh học sinh ngơ ngẩn,
hoang mang và tự hỏi: “Ḿnh có nên cho con học tiếng Việt không? Trong hàng ngũ
giáo viên cũng có tranh chấp chính trị nữa hay sao?”
Qua những điều lạm bàn trên (v́ thân phận đàn bà
nên ngồi xó bếp, để việc lớn cho các đấng nam nhi), tôi xin chỉ có lời kết luận
rằng: Các thầy b́nh tĩnh …coi chừng kẻ hại ta không phải là cộng sản mà
chính là chúng ta đấy! Tôi không cho rằng anh Tú Cơm có ư “phá hoại” việc giảng
dạy tiếng Việt, mà thực sự là những góp ư cần được lắng nghe. Vừa qua, chỉ là
một sự ngộ nhận, một hiểu lầm qua lời lẽ nên mới có những tranh luận xảy ra. Tôi
không nghĩ rằng ai có ư “phá hoại” hay “chụp mũ” ai cả. V́ nếu kẻ có ư thực sự
th́ họ đă không dám lên tiếng trên báo chí, mà chỉ rĩ tai xúi dục người khác
thôi!
Anh Nguyễn
(Liên Trường Việt Ngữ NSW)
[*] Cộng đồng, tôi dùng để nói chung, không ám
chỉ một ai.
|
|