|
Về
những cảm nhận kỳ dị
của
Nguyễn Thanh Giang
Hà Giang
Mới đây, lang thang trên xa lộ thông tin internet t́m
những bài viết liên quan đến ngày 30/4/1975 tôi t́nh cờ đọc được bài viết của
Nguyễn Thanh Giang (NTG) với tựa đề “30 năm – Vài cảm nhận”. Nội dung bài viết
của NTG đề cập đến nhiều vấn đề tiêu cực ở Việt Nam mà ai cũng đă biết rồi v́
báo chí ở trong nước nêu lên hàng ngày, nhưng điểm đáng chú ư nhất là bài viết
khai thác những khó khăn kinh tế - xă hội của Việt Nam hiện nay, và từ đó chất
vấn công cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ; phủ nhận thành quả của 30 năm
thống nhất đất nước; phủ nhận thành quả của công cuộc đổi mới. Nói trắng ra,
Nguyễn Thanh Giang mượn vấn nạn tham nhũng để qua đó cho rằng công cuộc kháng
chiến chống Mỹ, chống Pháp là không cần thiết mà chỉ đem lại nghèo đói cho Việt
Nam. Cái ư chính của NTG, cố nhiên phải được hiểu ngầm, là Việt Nam thà để cho
Mỹ tiến chiếm và kiểm soát để xă hội được giàu sang, để người dân được ăn uống
như một tổng thống Mỹ, để ông ta không phải bỡ ngỡ trước những hiện đại của Tây
phương, cụ thể là không phải lúng túng trước cái cửa tự động ở khách sạn khi ra
nước ngoài, để có được cái tivi màu … Nguyễn Thanh Giang viết:
“Năm 1980, lần dầu tiên đi dự Hội nghị khoa học quốc tế
ở một nước tư bản. Đi gần đến cấnh cửa nhà chờ sân bây, thấy cánh cửa bỗng tự
nhiên từ từ mở. Ngạc nhiên quá. Hơn cả thần thoại à ? Ḿnh đă kịp nói câu “Vừng
ơi, mở ra !” đâu. Đi tiểu tiện, không t́m thấy cái nút đẻ giật nước dội nhưng
vùa quay ra, nước đă ào ào xối. Ki cóp bao nhiêu năm mới mua được một chiếc
“quạt tai voi” Liên Xô. Lúc bấy giờ, nhà nào có được chiếc tivi đen trắng th́ cả
xóm đến xem nhờ. Thế mà ngày nay, tivi mầu, cánh cửa tự động, ṿi nước tự động
không chỉ có ở sân bay, ở các khách sạn mà cả trong tư thất. Ngạc nhiên lắm chứ.
Lạ kỳ lắm chứ. Đấy là nhờ chính sách mở cửa của Đảng và Chính phủ. Mở cửa để đón
nhận kỹ thuật-công nghệ Phương Tây.”
Đọc đoạn văn trên tôi nhớ lại lúc mướn một khách sạn bên
Singapore, v́ không biết cái ch́a khóa pḥng cũng chính là cái thẻ tôi cầm trên
tay, nên tôi đứng xớ rớ chờ cái ch́a khóa. Đến khi được giải thích th́ ḿnh mới
biết! Nhưng khác với NTG, tôi không cảm thấy mặc cảm là ḿnh “lạc hậu” hay quê
mùa, tôi không thấy đó là thước đo của quyết tâm theo Mỹ hay không theo Mỹ. Tôi
không cảm thấy ḿnh nói tiếng Anh giọng Mít là một xấu hổ. Tôi tự hỏi nếu một
ông Tây đến xứ tôi có chèo xuồng được không, có cấy lúa được không, có nói tiếng
Việt được không … Không biết th́ hỏi. Không rành th́ học. Biết hay không biết
những tṛ chơi điện tử chẳng có dính dáng ǵ đến lạc hậu hay không văn minh tiến
bộ cả. Chỉ có những kẻ mang mặc cảm thấp hèn mới thấy ḿnh quê mùa. Nó cũng
chẳng dính dáng ǵ đến Đảng hay chính phủ ở đây cả; nó phản ảnh tŕnh độ và bản
lĩnh văn hóa của con người Nguyễn Thanh Giang mà thôi.
Thật ra, những luận điệu của Nguyễn Thanh
Giang nghe rất quen. Nghe quen v́ đó là luận điệu của giới viết sử Mỹ và đồng
minh của Mỹ trong thời chiến. Họ đă viết hàng tá sách giải thích t́nh trạng
nghèo khó của Việt Nam sau chiến tranh để biện minh cho sự xâm lăng thô bạo của
họ. Tất nhiên, trong những trang sử như thế họ đâu có bao giờ đề cập đến 20 năm
cấm vận của Mỹ áp đặt lên Việt Nam. Họ cũng đâu bao giờ đề cập đến chiến dịch
bao vây kinh tế Việt Nam trong thời gian đó. Thay v́ nói đến cái tội của họ, họ
đổ lỗi cho người chiến thắng. Nó chẳng khác ǵ thái độ của một tên phú hộ thôn
Đoài bị thua một gia đ́nh nghèo ở thôn Đông, rồi t́m cách trả thù bằng cách bao
vây bỏ đói gia đ́nh nghèo, đến khi thấy gia đ́nh này kiệt quệ, bèn quay sang chỉ
tay nói “tại mày dám thắng tao” hay "mày là thứ tiểu tốt mà dám sờ dái ngựa"!
Nguyễn Thanh Giang, không biết có sự ủy nhiệm của giới sử
gia xét lại của Mỹ hay không, đă nói lên cái luận điệu ngược ngạo đó. Thay v́
t́m hiểu vấn đề một cách nghiêm chỉnh, Nguyễn Thanh Giang chỉ tay đổ thừa tất cả
những khó khăn của Việt Nam ngày nay là tại v́ … dám chiến thắng bộ máy quân sự
của Mỹ! Người chiến thắng trở trành kẻ có tội, và người gây tội được vinh danh.
Thật là một luận điệu của một người … lưu manh và láu cá.
Có lẽ v́ quá xu phụ ngoại bang cho nên Nguyễn Thanh Giang
c̣n so sánh một cách hài hước về quá tŕnh phát triển của Việt Nam với Nhật, với
Hàn Quốc sau chiến tranh. Một đứa trẻ con có chút tế bào trí tuệ cũng biết được
cái kiểu so sánh này thiếu thông minh tối thiểu. Người Tây phương có cách nói
“so sánh giữa trái táo và trái cam” để dạy những đưa bé từ nhỏ đừng nên so sánh
bừa băi. Không biết có khi nào Nguyễn Thanh Giang tự động năo để hỏi nước ta sau
chiến tranh có thời gian để tập trung xây dựng kinh tế như Nhật hay Hàn Quốc
không, có được bồi thường chiến tranh hay không? Có khi nào Nguyễn Thanh Giang
tự hỏi tại sao kẻ thua trận bắt kẻ thắng trận phải trả nợ dùm cho phía “Việt Nam
Cộng Ḥa” không? Có khi nào Nguyễn Thanh Giang tự hỏi tác hại của 80 triệu lít
chất độc da cam, 13 triệu tấn bom và 25 triệu hố bom trên quê hương ḿnh không?
Đành rằng Việt Nam phạm phải một số sai lầm trong chính
sách kinh tế sau 1975, nhưng khi đánh giá t́nh h́nh kinh tế Việt Nam ngày nay mà
bỏ quên những sự thật trên đây th́ chẳng khác nào nh́n sự việc bằng một con mắt
nhắm nghiền, nếu không muốn nói là mù một mắt. Ấy thế mà nó lại xuất phát từ
một người gọi thường tự xưng ḿnh là “tiến sĩ”, là “viện sĩ”! (Mà cũng phải thôi
bởi v́ cái “tiến sĩ” và “viện sĩ” mà Nguyễn Thanh Giang đeo trước tên cũng chỉ
là một thứ trang sức dỏm).
Cái xu hướng viết lại sử để biện minh cho sự
xâm lăng của ngoại bang không phải là mới, nhưng nó càng ngày càng được khuếch
trương không những bởi giới sử học xét lại bên Mỹ, mà c̣n được sự tiếp tay của
những người có tư tưởng giống như Nguyễn Thanh Giang. Một “đồng minh” của Nguyễn
Thanh Giang ở hải ngoại là Nguyễn Gia Kiểng, một tín đồ Kitô giáo thuần thành
mang quốc tịch Pháp, từng viết một quyển sách với cái tựa đề trịch thượng “Tổ
quốc ăn năn” và được Nguyễn Thanh Giang ca ngợi hết lời. Nguyễn Gia Kiểng viết
như đinh đóng cột rằng người Việt Nam không biết viết, không biết đọc, không
biết nói, tức là ngu dốt, rằng Lê Chiêu Thống là yêu nước, rằng những trận đánh
thắng của quân Tây Sơn chỉ là thổi phồng lịch sử, vân vân và vân vân. Tức là
những luận điệu ngược đời, không phải để tự làm nổi cá nhân, mà để biện minh cho
sự xâm lăng của ngoại bang. Cái ư chính của Nguyễn Gia Kiểng là một đất nước
Việt Nam nghèo nàn, một dân tộc Việt Nam ngu dốt như thế, th́ trước
sau cũng sẽ bị đô hộ mà thôi, không Pháp đô hộ th́ cũng một nước nào đó;
vậy th́ đừng có trách tại sao Pháp xâm chiếm Việt Nam, đừng có trách nếu Ngô
Đ́nh Diệm muốn dâng Việt Nam cho Đức Mẹ hay Đức Thánh Cha nào đó ở Vatican. Ngày
nay, nhân dịp ngày 30/4 Nguyễn Thanh Giang t́m cách khai thác và phát triển ư
của Nguyễn Gia Kiểng để biện minh cho sự có mặt của gần nửa triệu quân Mỹ trên
đất nước Việt Nam, để hà hơi tiếp sức vực dậy các xác “Việt Nam Cộng Ḥa” đă
chết 30 năm về trước.
Những người ồn ào như Nguyễn Thanh Giang thường núp dưới
danh nghĩa đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam để lên án Việt
Nam. Nhưng có thật họ đấu tranh v́ tự do dân chủ hay nhân quyền không? Để trả
lời câu hỏi này, chúng ta có thể xem những tổ chức, những nhóm mà Nguyễn Thanh
Giang gắn liền với. Chỉ cần một ṿng lướt qua các websites trên xa lộ thông tin
internet, chúng ta sẽ thấy tên tuổi của Nguyễn Thanh Giang xuất hiện trong các
nhóm như “Mặt trận Hoàng Cơ Minh”, nhóm của Nguyễn Gia Kiểng ở Pháp, và các nhóm
người Việt ở Đông Âu, các tờ báo tiếng Việt ở Mỹ, đài RFA ở Mỹ, v.v…
Các nhóm này là ai? Nói một cách ngắn gọn: họ là những
nhóm có mục tiêu chống phá Việt Nam. Xin nói lại cho rơ và nhấn mạnh: “Chống phá
Việt Nam”. Đài RFA là một cơ sở tuyên truyền do chính phủ Mỹ tài trợ, đang có
một chiến dịch xuyên tạc t́nh h́nh và kích động hiềm khích tôn giáo ở Việt Nam,
nằm trong mục tiêu lâu dài gây bất ổn cho Việt Nam. Nhóm “Mặt trận Hoàng Cơ Minh”
từng kêu gọi lật đổ chính quyền Việt Nam. Tất cả các nhóm này cũng có xu hướng
này, cũng tích cực viết lại lịch sử, cũng biện minh cho hành động chạy theo
ngoại bang của họ trước đây. Họ cũng đang hết ḿnh làm hô hấp [một cách tuyệt
vọng] cho cái xác “Việt Nam Cộng Ḥa” chết đă 30 năm qua, với hy vọng nó sẽ
sống lại với 75% ngân sách do Mỹ chi viện. Họ vận động cho lá cờ ba que của chế
độ quân phiệt Diệm – Thiệu. Họ cũng rất tích cực ăn tiền hay chạy chọt trong các
hành lang quyền lực ở Mỹ, ở Tây, ở Úc … để van xin chính phủ các nước này can
thiệp vào Việt Nam, gây khó khăn kinh tế và chính trị cho Việt Nam. Họ kêu gọi
các nước này đừng giúp đỡ Việt Nam; họ vận động đồng hương đừng về thăm Việt
Nam, đừng gửi tiền về cho Việt Nam, và đừng mua hàng hóa của Việt Nam. Họ chống
phá đoàn kết dân tộc bằng cách lên án chuyến về Việt Nam của Thầy Nhất Hạnh, của
ông Nguyễn Cao Kỳ, của Nhạc sĩ Phạm Duy … Nói tóm lại, các nhóm này không chỉ
muốn trở thành những tên Lê Chiêu Thống tân thời, mà c̣n muốn làm những tên Việt
gian phản quốc, chống lại Việt Nam, chống lại quyền lợi của dân tộc Việt Nam.
Do đó người ta không ngạc nhiên khi Nguyễn Thanh Giang lớn
tiếng chỉ trích chuyến về quê của ông Nguyễn Cao Kỳ và mỉa mai những ai về đầu
tư ở quê nhà là ngu ngơ, dại dột đem tiền bỏ sông bỏ biển. Qua các hành động
trên và mối liên hệ của Nguyễn Thanh Giang, người ta có thể kết luận ǵ về ông?
Chỉ có thể nói ông hoặc là thành viên, hoặc nhận thù lao, hoặc ủng hộ hoạt động
của các nhóm chống phá dân tộc Việt Nam. Có thể khẳng định rằng Nguyễn Thanh
Giang chẳng phải là “nhà dân chủ” ǵ cả, ông chỉ là một đại lư ở trong nước cho
các tổ chức phản dân tộc ở nước ngoài. Và v́ thế, mục đích của Nguyễn Thanh
Giang chẳng phải là đấu tranh cho các lư tưởng dân chủ hay tự do ǵ cả, mà chỉ
đơn giản là chống phá Việt Nam, chống phá quyền lợi của người Việt Nam.
Có điều khá nghịch lư là Nguyễn Thanh Giang được Nhà nước
trả lương hưu để chống lại Việt Nam! Những ai biết ít nhiều về Nguyễn Thanh
Giang đều biết rằng ông vẫn c̣n nhận tiền hưu bổng từ Nhà nước, vẫn phây phây
hai buổi cà phê đấu láo cùng bè bạn ở Hà Nội. Nơi của ông ở dù chỉ là "khu tập
thể", nhưng là "khu tập thể cao cấp", và hiện nay khu vực của ông ở đang dần trở
thành trung tâm Hành chính và Kinh tế của Hà nội (Quyết
định số 98/2003/QĐ - UBUBND thành phố Hà Nội về việc phê duyệt quy hoạch chi
tiết khu đô thị mới Cầu Giấy). Ấy thế mà
khi xuất hiện trên các kênh truyền thông hải ngoại, NTG kêu ca là bị đàn áp thô
bạo! Thực tế này nói lên cái tâm tính hai mặt của NTG rất đáng nghi ngờ.
Việt Nam vẫn c̣n nghèo, c̣n nhiều khó khăn,
tham nhũng tràn lan ... Nhưng bên cạnh những khó khăn đó, Việt Nam đang tự ḿnh
cố vươn lên và vươn tới. Những thành tích xóa đói giảm nghèo trong ṿng 10 năm
qua là một thành công ngoạn mục. Những chỉ tiêu kinh tế - xă hội gần đây cũng
rất đáng mừng. Việt kiều, dù ra đi trong hoàn cảnh nào, càng ngày càng hướng về
quê để góp một bàn tay xây dựng. Những phát triển này phản ảnh một ư chí của dân
tộc: Mấy mươi năm trước bộ máy quân sự của Mỹ và Pháp đă không xô đẩy nổi Việt
Nam, và hôm nay và ngày mai, Việt Nam cũng không ngồi một chỗ để các thế lực
chống phá ḿnh xô đẩy. Đất nước đang chuyển ḿnh, và bánh xe lịch sử sẽ nghiền
nát những kẻ ngồi một chỗ để nguyền rủa quê hương ḿnh và làm tay sai cho ngoại
bang.
HG
Tái bút. Có thể khi đọc bài viết này Nguyễn Thanh
Giang sẽ bác bỏ đây là một bồi bút cho báo chí trong nước. Không phải. Dứt khoát
không phải. Chẳng ai kêu tôi viết cả. Chẳng ai trả tiền cho tôi viết cả. Chỉ v́
đọc thấy những luận điệu chướng tai gai mắt của Nguyễn Thanh Giang nên lên tiếng
mà thôi. Người viết bài này hoàn toàn ở nước ngoài, và cũng từng vượt biên, cũng
từng bị dập vùi qua nhiều năm ở trong nước. Nhưng người viết không bắt tổ quốc
phải “ăn năn”, không nguyền rủa vào bóng tối, và dứt khoát không tham gia vào
những chiến dịch chống phá đến quyền lợi của dân tộc Việt Nam.
|
|