|
CON TÔM HÙM THƯỢNG THỌ
Huỳnh Bất Hoặc
Tuần báo Văn Nghệ ở Sydney Australia số
ngày 10/3/05 đăng tin nguyên văn: Tôm hùm 100 tuổi, nặng 10 kg - Một cửa hàng
thực phẩm ở bang Pennsylvania [Mỹ] đang trưng bày một con tôm hùm được cho là
lớn nhất thế giới. Với trọng lượng 10 kg con tôm hùm khổng lồ này được bán với
giá khởi đầu là 500 USD. Theo chủ của nhà hàng thực phẩm Wholey’s Food ở thành
phố Pittsburg, mỗi bên càng của con tôm này nặng hơn 4.5 kg. Người ta ước tính
tuổi của nó vào khoảng 100 năm. ‘Cụ’ tôm vẫn được sống khỏe trong lồng kính và
được đặt tên là Big Bubba. Nó sẽ được bán với giá khởi điểm là 500 USD và khách
hàng nào trả cao hơn sẽ là người được thưởng thức món tôm hùm ‘sống lâu trăm
tuổi’ này.
Bài báo này chắc là thuổng vô tội vạ ở
đâu chứ không hẳn là do mấy cây bút chuyên nghiệp của ṭa soạn viết! Cũng OK
thôi. Như vậy chuyện là ngư phủ bắt được con tôm hùm thượng thượng thọ, đem
trưng trong hồ cá bán đấu giá, giá chót là 500 MK. Không biết người ngư phủ bắt
được cụ tôm này bán cho nhà hàng bao nhiêu? Cũng không thấy nói, đây là cụ tôm
ông hay cụ tôm bà? Cũng không nghe nói nếu con tôm ày là con đực th́ đă trăm
tuổi rồi c̣n cấy giống được không, c̣n khả năng làm bố không? Nếu c̣n th́ tại
sao chủ quán không bày ra cái nghề bán giống tôm hùm, theo kiểu ta nuôi heo nọc
cho thuê nhảy đực vậy?
Ừa! có năm bảy trăm bỏ ra mua cụ tôm
này về để trong hồ biểu diễn, rồi quảng cáo, rồi bán vé, 50 xu, một đô la… Biết
đâu chẳng kiếm bộn tiền? Why not? Hoặc không làm tiền kiểu đó th́ đem bán cho
các hải học viện, các nhà nghiên cứu chuyên nghành. Biết đâu chẳng kiếm được
chút tiền? Không có tiền th́ cũng có danh, có bằng tưởng lệ khen thưởng cảm tạ.
Ừa, tại sao không?
Sau hết, chính nhà hàng chủ cụ tôm hùm
đó cứ khua chiêng đánh trống tùm lum lên là bán đấu giá, nhưng thực tế th́ không
bán, mà chỉ để câu khách tới xem rồi mua các thứ khác trong cửa hàng của ḿnh.
Như kiểu chiến thuật Đèn Đỏ cuối tuần trong các shopping ế ẩm. Lấy một món đang
ăn khách, hạ xuống nửa giá để câu khách vào siêu thị của ḿnh để dành nhau mua
món đó nửa giá. Nhưng có khách nào vào siêu thị mà mua một món rồi ra về? Họa
may chỉ có những người bị mát giây. Thế nào khách cũng ngứa tay bốc thêm một
vài món khác nữa, và các món đó th́ giá tăng gấp đôi gấp rưỡi, và dĩ nhiên là
không có đèn đỏ báo hiệu mà cũng không quảng cáo trên TV, radio! Ừa, tại sao
không biến con tôm hùm trăm năm này thành cụ tôm thượng thượng thọ đèn đỏ?
Như vậy, người ta có thể có cả chục
cách làm tiền một con tôm hùm đă bị bắt. Đây không phải là vật dưỡng nhơn hay
vật để cho con người hưởng thụ như cụ Khổng Tử nói hay Thánh Kinh dạy. Ngoài
chục cách trục lợi đó ra, h́nh như c̣n có cách thứ 11 nữa đó là như bài báo nói:
bỏ tiền ra mua con tôm không phải đem ra biển tha cho mày sống nhé, mà là phanh
thây xẻ thịt nó ra để được thưởng thức món tôm hùm ‘sống lâu trăm tuổi’
như bài báo nói. Vừa ngon miệng, vừa khoái, vừa ăn được món bổ dương bổ thận bổ
phèo bổ ḷng bổ ruột… vừa được tiếng sẵn tiền chịu chơi.
Tội nghiệp cụ tôm hùm, sống đă trăm năm,
đi đâu lớ ngớ để bị bắt? Có phải cụ tôm hùm cũng tai nặng mắt mờ như mấy cụ
người cao niên cùng lứa? Nhưng nếu cụ người không con không cháu vây quanh th́
ít ra cũng có nursing home, cũng có welfare lo cho, c̣n cụ tôm th́ tứ cố vô thân
nên sa chân nạp mạng ngư phủ?
Ăn con tôm hùm trăm năm có ngon có bổ
như ăn nhân sâm trăm năm, hay nấm linh chi ngàn năm, hột sen ngàn năm trong tiểu
thuyết Kim Dung, hay biết đâu lại dai nhách, ải ải lạt lẽo như trâu ḅ già, như
heo nọc, như thịt kangaroo? Ai nói trước được. Phải ăn mới biết, phải bỏ ra ít
nữa cũng 500 đô để thử mới biết. Nhưng đến lúc đó th́ đă muộn, con tôm đă bị
phanh thây xẻ thịt lóc vỏ bỏ cọng rồi, biết làm chi nữa? Biết cũng như không.
Quả đất từng có thời là nơi sinh sống
của những loài khủng long bo bằng trăm, lớn bằng ngàn lần con người. Tưởng
tượng một ngày nào đây, quả đất bị những sinh vật to cỡ khủng long hay em em
khủng long một chút từ một hành tinh khác tấn công. Những sinh vật này cũng
biết thưởng thức những món lạ giống tính người thích của lạ như tôm hùm thượng
thọ, chó, rắn, rùa, cua đinh, cá sấu, óc khỉ, hàn nạm ăn cho lạ miệng cho vui. Về
tỷ lệ chiều cao, trọng lượng, những sinh vật này cũng cao lớn như người và người
th́ tí tẹo như con tôm hùm. Ai siêng năng thể dục thể thao th́ chân cẳng cũng
bằng hai cái càng nặng 4 kí rưỡi như cụ tôm hùm này là cùng. Thử tưởng tượng
khi đă khống chế được địa cầu rồi, những sinh vật này cũng bày tiệc mừng chiến
thắng với thịt người như người đang bày ra bữa tiệc tôm hùm thượng thọ… Chắc vui
lắm?
Vào tiệm ăn, ai mà chẳng một lần đối
diện với hồ cá, cua, tôm hùm và phân vân không biết chỉ con nào. Có con cá, con
cua, con tôm hùm mấy hôm nay bó rọ buồn quá thấy bóng người tưởng bạn là lơn tơn
bơi tới làm quen như chó mèo ở nhà buồn không biết giỡn với ai nên ngoắt đuôi
vui mừng thấy chủ về. Hoàn cảnh đó nên cười hay nên khóc, và ai cười ai khóc?
Phải chăng Ông Trời Bà Trời đă chỉ định cho con cá con cua con tôm hùm trong hồ
phải như thế? Hay phải chăng con cua con tôm con cá trong hồ kiếp trước làm
nghề đồ tể nên kiếp này phải lọt vào hồ nước trong tiệm ăn như thế? Nhưng thôi,
lai nhai hỏi măi ăn mất ngon! Kiến ăn cá th́ cá ăn kiến. Trời sinh voi trời sinh
cỏ mà. Có thật thế không…
Nếu đúng là Ông Trời Bà Trời sinh ra
các loài vật khác như tôm hùm, chó, rắn, rùa, cua đinh, cá sấu, ếch… trước và
sinh con người ra sau cùng, th́ có lẽ các loài khác không thể nào nghĩ đến
chuyện đói th́ kiếm người mà ăn, như người kiếm tôm cá, chó, rắn, rùa, cua đinh,
cá sấu mà ăn. Như vậy, phải chăng chỉ có con người mới biết đi t́m các sinh vật
khác mà ăn chứ các sinh vật khác không hề đi kiếm, đi săn, đi lùng, đi bẫy con
người hay các sinh vật khác mà ăn cả. Lại nữa, con người xuất chúng hơn các
sinh vật khác ở chỗ con người biết cách và rất giỏi nghề đi kiếm, đi săn, đi
lùng, đi bẫy chính đồng loại của con người. Thế mới trứ danh! Chiến tranh lùng
diệt, ḷ hơi ngạt của Hitler, những cú lừa gạt kinh thiên động địa, những vụ
tham nhũng tày trời… chẳng phải là những thứ nghề thượng thừa của con người dành
cho con người đó sao? Nếu con người không thương con vật như thương con người,
th́ con người cũng không ác với con vật như ác với con người, đúng không?
Sự thật bây giờ là không chỉ các sinh
vật khác mà cỏ cây cũng có trí khôn, cũng có linh giác, chỉ nhỏ hơn, ít hơn con
người mà thôi. Cỏ cây cũng biết đau, biết buồn như vật, như người. Một con tôm
hùm khác nghĩ ǵ khi thấy người ta mần thịt cụ tôm hùm thượng thọ? Như người mẹ
nh́n con gái ḿnh bị bạo dâm, như người cha chứng kiến con trai ḿnh bị hành
hung?
Ngày xưa, những người khai phá nước Úc
ở một vài vùng buổi sáng chủ nhật, đi xem lễ xong ra là ôm súng đi t́m
Aborigines bắn chơi cho đỡ buồn. Bây giờ th́ có những người cuối tuần đi picnic
và không quen đem cái cần câu đi theo. Không phải để câu cá nướng ăn mà câu để
chơi. Kỹ thuật câu bây giờ tối tân lắm, lưỡi câu rất sắc, đụng là dính và không
cần mồi thật mà là mồi nylon như thật khỏi sợ hư thối ǵ cả. Người ta vui v́ đă
đánh lừa được cá và đă giết được cá. Giết khơi khơi chơi vậy thôi, chẳng phải
v́ thiếu thốn, đói khát ǵ. Vui chơi mà. Như hai bố con ông Mỹ ở bang
Maryland, cha lái xe con bắn, rồi cha bắn con lái xe. Gặp ai bắn nấy, một thời
làm cho nước Mỹ hoảng loạn teo cần câu cả.
Nói cho lắm nhưng riêng Huỳnh Bất Hoặc
tui đây, cũng không dám vỗ ngực xưng là không hề giết, là chỉ ăn rau cỏ không mà
thôi. Mỗi bước đi, mỗi lần ngồi xuống, mỗi cú đụng chạm, mỗi ly nước uống tôi
đă giết bao nhiêu vi trùng vi khuẩn a míp rồi. Cả mỗi nhịp thở cũng thế. Ngày
xưa c̣n ở nhà, một lần cỡi Honda đi Vũng Tàu về ngang giáo xứ Tân Mai t́nh cờ
được chứng kiến cảnh làm thịt một con ḅ. Tôi về bỏ thịt luôn, cả ḅ cả heo,
nhưng chỉ được sáu tháng là quên. Tô phở Hiền Vương hấp dẫn hơn là h́nh ảnh con
ḅ sợ quá, nước mắt chảy ṛng ṛng và nước tiểu xịt có ṿi! Từ kinh nghiệm giáo
xứ Tân Mai đó, tôi chỉ nguyện với ḷng rằng ḅ gà voi ngựa cọp beo rắn rết ếch
nhái chi cũng ăn, miễn đừng thấy người ta giết cho ḿnh ăn, đừng nghe người ta
giết cho ḿnh ăn, đừng đ̣i người ta giết cho ḿnh ăn th́ thôi. Về sau tôi được
biết, ông Phật h́nh như cũng chỉ đ̣i các đệ tử của ḿnh bấy nhiêu thôi nếu họ
chưa bỏ thịt cá được.
Và cũng v́ kinh nghiệm đó mà tôi mất đi
một niềm khoái: Tiết Canh! Tôi vốn khoái tiết canh. Một hôm người chủ quán vốn
anh em quen biết đă bảo tôi: khi nào anh xuống phố, muốn ăn tiết canh th́ điện
thoại trước cho em, em nhắn người ta làm vịt, một giờ sau là có ngay! À th́ ra
thế. Nghĩa là muốn ăn th́ tôi phải… xin người ta giết cho tôi nhậu! Thế là tôi
đành bấm bụng tạ từ một món khoái khẩu. Được bao lâu?
Đời là thế, nói th́ hay vỗ tay th́ lếu!
Biết rồi, khổ quá cụ tôm hùm thượng thọ ơi!
Huỳnh Bất Hoặc
|
|