|
NÊN NHỚ ƠN AI ĐĂ HOÀN THÀNH CHỮ QUỐC NGỮ NGÀY HÔM
NAY
Hoàng Hoa Nhân Kiệt
Thành kính tri ân các vị cách mạng tiền
bối ĐÔNG KINH NGHĨA THỤC.
Tưởng niệm anh hồn chiến sĩ
văn hoá Charlie Nguyễn, người chống lại sự nô lệ đề cao tên cố đạo gián điệp
Alexandre de Rhodes đă dẫn đường cho bọn Gia-Tô La-Mă và thực dân Pháp chiếm
đoạt nước Nam và đô hộ dân tộc ta hơn 80
năm.
Nước Việt ta là một nước Á Đông duy nhất đă bỏ chữ
tượng h́nh được dùng hàng ngàn năm và la tinh hoá chữ viết. Từ năm 1915, khi
thực dân Pháp và triều đ́nh nhà Nguyễn tay sai bỏ kỳ thi hương cuối cùng bằng
chữ tượng h́nh Hán Nôm đă gây một cái shock mạnh vào nền văn hoá nước nhà sau
bao ngàn năm xử dụng chữ tượng h́nh Hán Nôm. Việc ngôn ngữ Việt được la tinh hoá
qua h́nh thức chữ quốc ngữ và được xử dụng chính thức từ đây. Các cố đạo Gia-Tô
La-Mă khi sáng tác ra thứ chữ này không phải để làm lợi ích cho dân tộc Việt, mà
chỉ phục vụ cho việc giảng đạo của họ được dễ dàng. Mục đích giảng đạo của họ là
phá nát nền văn hoá của dân tộc, ru ngủ những kẻ ngu muội để khi có quyền trong
tay quên đi những công lao khó nhọc của tiền nhân trong việc dựng nước và giữ
nước, thậm chí chối bỏ cả quốc tổ Hùng Vương dâng đất nước cho người đàn bà Do
Thái không có một chút máu mủ Việt Nam, sự việc này đă được chứng minh qua thời
Ngô đ́nh Diệm cầm quyền đă làm ngày 16 tháng 8 năm 1961 khi Ngô đ́nh Diệm và cái
gọi là chính quyền Việt Nam Cộng Hoà ở miền nam đă long trọng tổ chức lễ “Dâng
Tổ Quốc Việt Nam cho Trái Tim Vô nhiễm Nguyên Tội Đức Mẹ Maria”, thực chất là
dâng tổ quốc Việt Nam cho Vatican, một Mafia quốc tế tinh thần. Sau y, với
Nguyễn văn Thiệu cũng có những hành động tương tự. Từ thời Pháp thuộc cho đến
nay, bọn bán nuớc đặc biệt là bọn mệnh danh là trí thức được đào tạo bằng tinh
thần nô lệ đă cổ vơ, đề cao dân tộc phải biết ơn bọn cố đạo Gia-Tô La-Mă đặc
biệt là tên cố đạo gián điệp Alexandre de Rhodes v́ bọn này đă sang chế ra chữ
quốc ngữ.
Thật ra khi xét tổng quát về tiến tŕnh hoàn thành
chữ quốc ngữ, chúng ta có thể ví thứ chữ quốc ngữ ngây ngô của bọn cố đạo Gia-Tô
La-Mă chỉ là một chiến lợi phẩm mà dân tộc Việt đă dành được từ bọn cố đạo
Gia-Tô La-Mă và đă được các vị tiền bối ĐÔNG KINH NGHĨA THỤC trui rèn, phát
triển làm thành một thứ vũ khí văn hoá sắc bén chống lại âm mưu nô lệ dân tộc
Việt. Sự kiện này nếu so sánh với việc anh hùng THƯỢNG TƯỚNG CAO THẮNG đă đoạt
được súng của giặc Pháp, lấy làm kiểu mẫu để đúc súng đánh lại chúng trong cuộc
khởi nghĩa của CỤ Đ̀NH NGUYÊN PHAN Đ̀NH PHÙNG th́ có tầm vóc to lớn hơn nhiều.
Như vậy khi kẻ cướp vào nhà ta, ta chống lại chúng, chúng bỏ chạy để lại con dao,
ta có nên nhớ ơn ngài kẻ cướp đă để lại dao không? Tương tự trong phạm vi
đất nuớc dân tộc, bọn cố đạo Gia-Tô La-Mă làm ra chữ quốc ngữ ngây ngô với mục
đích cướp đất nước ta, nô lệ dân tộc ta bị các vị TIỀN BỐI ĐÔNG KINH NGHĨA THỤC
giựt lấy và trui rèn thành ra thứ chữ quốc ngữ trong sáng hôm nay, một vơ khí
văn hoá sắc bén để tranh đấu dành độc lập cho dân tộc, chúng ta phải biết ơn ai
đă làm ra thứ chữ quốc ngữ trong sáng hôm nay? Alexande de Rhodes, tên cố đạo
gián điệp cướp nước hay các vị TIỀN BỐI ĐÔNG KINH NGHĨA THỤC ?
Trong thế kỷ XX, thậm chí qua thế kỷ XXI này vẫn c̣n
có những loại bọ hung tự xưng là trí thức nhưng vẫn mang tinh thần nô lệ vẫn đề
cao tên cố đạo gián điệp cướp nước Alexandre de Rhodes như là người phát minh ra
chữ quốc ngữ mặc dầu chính tên cố đạo gián điệp này cũng phủ nhận việc này. Sự
kiện Việt Nam là quốc gia Á Đông duy nhất đă la tinh hoá chữ viết của ḿnh, và
tiến tŕnh thành lập chữ quốc ngữ đă tiến triển ra sao, đặc biệt là h́nh thái
chữ quốc ngữ hiện tại do ai hoàn thành, ai là người có công?
Anh Charlie Nguyễn đă viết về vấn đề này trong bài :”
Trở lại vấn đề vấn đề: Alexandre de Rhodes và chữ quốc ngữ” như sau:
Những người đầu tiên có ư nghĩ la-tinh-hóa
ngôn ngữ Á châu (gồm có tiếng Nhật, tiếng Tàu và tiếng Việt) là các tu sỉ ḍng
Tên (Jesuists) Bồ Đào Nha giảng đạo tại Á châu trong thề kỷ 17.
Đây là một sự thật lịch sử hiển nhiên mà hầu như các nhà nghiên cứu văn hóa và
giáo hội Công giáo Việt Nam, cũng như các giới chức thực dân Pháp (trước 1945)
đă vô t́nh hay cố ư bỏ quên để chỉ đề cao một ḿnh Alexandre de Rhôde như vị
thánh tổ duy nhất đă sáng tạo ra chữ quốc ngữ.
Ngày nay, nếu chúng ta chịu khó sưu tầm
các tài liệu c̣n lưu trữ tại văn khố Ḍng Tên tại La Mă, Madrid, Lisbone (“Nguồn
Gốc Chữ Quốc Ngữ” – trang 21 của Huỳnh Ái Tông – so sánh các bản lưu trữ mới
thấy Alexandre de Rhôde chưa định chuẩn được cách phiên âm tiếng Việt. Các tài
liệu khác của các bậc thầy Bồ Đào Nha của Alexandre de Rhôde như Christoforo
Baris, Jao Ruiz, Gaspa Louis, Antonio de Fontes, Gasparo d’Amiral mới thấy phiên
âm tiếng Việt của họ đă định chuẩn như chúng ta viết ngày nay – saomai.org.
Như vậy, việc tôn vinh Alexandre de
Rhôde lên tận mây xanh hoàn toàn là một chuyện thần thoại hoang đường.
Chữ quốc ngữ Việt Nam cũng không phải là chữ duy
nhất “la tinh hóa” tại Á Châu ngày nay. Chữ Mă Lai và Indonesia (Nam Dương) cũng
được La Tinh hóa trong thời kỳ thuộc địa. Tiếng Tagalog là một trong 168 ngôn
ngữ của người Phi Luật Tân đă được la-tinh-hóa. Điều đáng chú ư là các chữ quốc
ngữ la-tinh-hóa của Mă Lai, Nam Dương và Tagalog đều không có dấu rắc rối như
chữ quốc ngữ của ta.
Vấn đề chữ quốc ngữ Việt Nam, các nhà văn
hóa Việt Nam thực sự chưa thống nhất quan điểm xác nhận ai là tác giả đă phát
minh ra nó. Ngoài ra c̣n một vấn đề khác không kém quan trọng, đó là: chữ quốc
ngữ là một món quà tặng của ngoại nhân cho dân tộc Việt Nam hay chỉ là một chiến
lợi phẩm do ta tịch thu của địch ?
Tôi đă viết bài bày tỏ ư kiến của tôi về
những vấn đề trên dưới tựa đề “Ḍng Tên, thánh Phanxico Xavier, cố đạo Đắc Lộ
và chữ Quốc Ngữ”, tức chương 2, phần III trong cuốn “Công Giáo - Huyền Thoại
và Tội Ác” của Charlie Nguyễn – Giao Điểm xuất bản Hè 2001 (trang 297-320). Phần
cuối của bài viết này (từ đoạn viết về Phanxico Xavier) đă được đăng trong cuốn
“Alexandre de Rhôde, người đầu tiên vận động Pháp chiếm Việt Nam và chữ Quốc Ngữ”
gồm 9 tác giả - Giao Điểm xuất bản năm 1998 (trang 160-166).
Riêng với tên cố đạo gián điệp cướp nước Alexandre de
Rhodes, anh Charlie Nguyễn cũng đă hài tội hắn như sau:
Riêng đối với lịch sử Việt Nam,
Alexandre de Rhôde phải được coi là kẻ thù số một v́ chính y là kẻ đầu tiên
cósáng kiến lập ra hội Thừa Sai Paris và cũng là người đầu tiên vận động Pháp
chiếm Việt Nam. Sử gia Pháp là ông Bonifacy, tác giả cuốn “Les Debuts du
Christianisme en Annam” xuất bản tại Hà Nội năm 1930 đă viết: “Vai tṛ của
Alexandre de Rhôde trong việc thành lập hội Thừa Sai Paris đă đưa giáo hội Công
giáo Đàng Trong và Đàng Ngoài ra khỏi ṿng kiểm soát của người Bồ Đào Nha, đă
đem lại cho người Pháp vai tṛ quan trọng nhất ở bán đảo Đông Dương – pages
16-17. (“Sự Du Nhập đạo Thiên Chúa vào Việt Nam từ thế kỷ 17 đến thế kỷ 19”
của giáo sư Nguyễn Văn Kiệm - Hội Khoa Học Lịch Sử Việt Nam – Hà Nội 2000 –
trang 123). Phê b́nh về Alexandre de Rhôde và các giáo sĩ thừa sai, giáo sư Kiệm
(sách dẫn chiếu, trang 300-301) viết: “Các giáo sĩ thừa sai, trong đó có
Alexandre de Rhôde, dẵ gây nên một cú sốc lớn đối với đời sống tâm linh và văn
hóa của dân tộc ta… làm băng hoại nền tảng của cộng đồng. Họ mang mặc cảm tự cao
cho rằng Cơ Đốc giáo là tôn giáo hoàn vũ, cao siêu hơn bầt cứ tôn giáo nào khác
…. Do đó, họ coi các tôn giáo truyền thống bản địa đều là thấp kém, man muội cần
phải xóa sạch để thay thế bằng Cơ Đốc giáo. Sự cấm đạo của nhà cầm quyền Việt
Nam và tâm lư bất ḥa giữa lương giáo trong dân chúng c̣n kéo dài đến ngày nay
chính là những phản ứng tất nhiên chống lại sự xúc phạm đó và đồng thời là một
hành động tự vệ chính đáng của một dân tộc đă có một nền văn hóa định h́nh và
một ư thức tự tôn dân tộc cao.
Trên đây chỉ là mấy nét đại cương về tội ác
của bọn giáo sĩ Tây phương đối với dân tộc Việt Nam nói chung, và đối với văn
hóa của dân tộc ta nói riêng. Xin đọc thêm tác phẩm “Alexandre de Rhôde, người
đầu tiên vận động Pháp chiếm Việt Nam và chữ Quốc Ngữ” 9 tác giả - Gia Điểm xuất
bản 1998 – và bài viết “Hồ Sơ Tội Ác của hội Thừa Sai Paris và Giáo Hội Công
Giáo Việt Nam trong lịch sử mất nước hồi cuối thế kỷ 19” của Charlie Nguyễn -
tháng 8, 2003 (giaodiem.com).
Với những chứng liệu rơ ràng ở phần trên, chúng tôi
thấy không cần phải nêu thêm những tài liệu khác (nếu có ai c̣n thắc mắc xin
kiếm đọc những sách nói về Alexandre de Rhodes của các nhà xuất bản Văn Sử Địa(
ban Tu Thư Tự Lực), nhà xuất bản Giao Điểm).
Trong bài viết này chúng tôi chỉ so sánh thứ chữ quốc
ngữ ngô nghê vô văn hoá của bọn cố đạo Gia-Tô La-Mă dùng làm vơ khí văn hoá để
thống trị, nô lệ dân tộc ta với chữ quốc ngữ trong sáng hiện tại do các vị cách
mạng tiền bối của trường ĐÔNG KINH NGHĨA THỤC lấy gậy ông đập lưng ông sáng tạo
ra từ thứ chữ quốc ngữ ngô nghê dùng làm vơ khí chống lại bọn cố đạo Gia-Tô La-Mă
liên kết với bọn thực dân Pháp qua các bài thơ ca từ những năm 1907, 1908 đầu
thế kỷ XX để đặt vấn đề dân tộc Việt Nam phải biết ơn ai trong cuộc hoàn thành
chữ quốc ngữ hiện tại trong hoàn cảnh một nước độc lập tự chủ.
Trước hết chúng tôi xin trích dẫn một số đoạn văn của
thứ chữ “quốc ngữ ngô nghê vô văn hoá của bọn cố đạo Gia-Tô La-Mă” mà tiêu biểu
là “Bài Phép Giảng Tám Ngày” của tên cố đạo gián điệp Alexandre de Rhodes do
Tinh Việt Văn Đoàn xuất bản ở Sàig̣n năm 1961 như sau:
-ngày thứ
nhít
Ta cầu cừ đức
chúa Blời giúp fưu cho ta biết từâng đạo chúa là nhừâng nàov́ vậy ta phải hay ở
thế này chẳng ai fớu lâu; v́ chưng ké đến bảy tám mươi tuổi chẳng có nhềo. V́
bậy ta nên t́m đàng nào cho ta được fớu lâu thật là vịe của người cuên tử. khác
phép thế gian này, dù mà làm cho người được phú quí: fấu le chẳng làm được cho
ta ngày fau (Phép Giảng tám Ngày trang 5)
Sau đây là đoạn văn tên cố đạo gián điệp Alexandre de
Rhodes cũng vẫn những lời lẽ ngô nghê giống như trên dùng loè bịp đám chiên cừu
Bùi Chu, Phát Diệm, Bắc Ninh, Kẻ Sặt ngu dốt nhắm mắt tin theo:
“…Mà khi
đang làm việc ấy hết sức, th́ đức chúa trời lộn tiếng nó, cho nênai nấy chẳng
biết tiếng an hem. V́ vậy th́ nó bỏ việc mới làm thể ấy, mà dấu tích tháp làm
đầu biết ấy hăy c̣n thấy ở đất tên là Babilon, nghĩa là lộn lạo. Vậy th́ con cái
ông Adam ĺa nhau mà đi khắp thiên hạ…(Phép Giảng Tám Ngày trang 74)
Sau đây là những đoạn văn tên cố đạo Gián điệp
Alexandre de Rhodes chửi Tam giáo(Khổng, Lăo, Phật) của Á Đông nói chung và Việt
Nam nói riêng:
_...lộn lạo
tiếng nói đoạn th́ mới ra nước Đại Minh mà An Nam chịu đạo bởi nước ấy. Khi lộn
lạo tiếng nói đoạn, mà Đại Minh phải mất tiếng nói trong đạo thật, mà chẳng c̣n
có kinh đạo thật, th́ phải phân ra nhiều đạo vạy….Song le Đại Minh vốn th́ có
phân ra ba đàng cả. Đàng thứ nhất là đàng kẻ hay chữ, gọi là đạo Nho. Đàng thứ
hai là đàng thờ quỉ, mà làm việc dối, gọi là đạo Đạo. Đàng thứ ba là đàng thờ
bụt gọi là đạo Bụt (Phép Giảng Tám Ngày trang 75)
Dường như chưa đủ với tính mất dậy vô học của ḷ huấn
luyện ḍng Tên, tên cố đạo gián điệp Gia-Tô La-Mă Alexandre de Rhodes c̣n gọi
đức Phật bằng thằng, nhục mạ hai vị hiền triết Lăo Tử, Khổng Tử như sau:
“….bên Thiên
Trúc quốc th́ có vua, tên là Tinh Phạm, mà đẻ con, dạ th́ sang, song kiêu ngạo
lắm. Đă lấy con vua nào gần đấy gả cho, mà sinh đẻ được một con gái đoạn, th́
khiến đi ở trên rừng một ḿnh, dẫu vợ căi mà chẳng cho, v́ ḿnh đă quen làm việc
dối, như pháp môn phù thuỷ…..Mà trong nhiều qủi dạy nóth́ có hai quỉ, tên là
Alala và Calala, quen làm thày nó liên, mà nó th́ ngồi giữa hai thằng quỉ ấy, mà
nó dạy đầu hết chớ có tin ǵ có chúa trời, cùng đặt tên nó là Thích Ca. Đến khi
Thích Ca ra dạy kẻ khác đạo gian ấy….cũng có dạy nó sự luân hồi, dối trá đầy tớ
vậy,…dầu đàn ông dầu đàn bà, cũng là vật âm ḿnh lấy làm bụt vậy (Phép Giảng Tám
Ngày trang 75-76)
“….Cũng có kẻ
hay chữ mà thờ bụt bề ngoài, phỉnh đi vua vậy, dù trong làng chê đạo Bụt, mà gọi
là đạo mọi rợ.
Cũng có kẻ
thờ Bụt mà bày đặt đứa nào dối, khiến đă làm nên trời đất song le chẳng có thờ
Bàn Cổ ấy sốt, mà chẳng có chùa nào cho nó, một là chùa Thích Ca là đứa gian vậy
(Phép Giảng Tám Ngày trang 79)
_…..như thế
có chém. Cây nào đục cho ngă, các ngành cây ấy cũng tự nhiên cũng ngă với. Vậy
th́ ta làm cho Thích Ca là thằng hay dối người ta, ngă xuống, th́ mọi chuyện dối
trong đạo Bụt bởi Thích Ca mà ra….(Phép Giảng Tám Ngày trang 83)
“ – giáo này
th́ thờ ma quỉ mà làm những phép giả (chửi đạo Lăo) (Phép Giảng Tám Ngày
trang80)
“ v́ bằng ông
Khổng Tử chẳng biết chúa trời là cội rễ, và cội rễ mọi sự lành, mọi sự thánh nên
thánh, nên hiền làm chi được? v́ vậy chẳng khá gọi là thánh sốt. Huống lọ lấy
phép phải thờ một đức chúa trời, mà thờ ông Khổng Tử th́ càng lỗi( Phép Giảng
Tám Ngày trang 81)
Dân tộc Việt Nam chúng ta có một mỹ tục, một phong
cách văn hoá rất cao đẹp đó là sự thờ cúng, tế lễ tổ tiên tiêu biểu trên b́nh
diện quốc gia dân tộc nhân dân thờ Quốc Tổ Hùng Vương, ngoài xă hội dân chúng
thờ các vị anh hung liệt nữ đă vị quốc vong than hay có công với địa phương làng
xă, trong gia đ́ng thờ phụng tổ tiên cha mẹ vậy mà tên cố đạo Gia-Tô La-Mă gián
điệp Alexandre de Rhodes đă phỉ báng mỹ tục, phong cách văn hoá cao đẹp này như
sau:
“…Mà người An Nam mời linh hồnăn của xác th́
lỗi xa. V́ chưng linh hồn ta trọng hơn, mà chẳng có dung ăn uống giống ấy đâu….(Phép
Giảng tám Ngày trang 86)
Lại người An Nam càng vô phép, mà như thế
cười nhạo cha mẹ, khi đă sinh th́, mà dung những giấy làm nhà, cùng áo, tiền
vàng bạc, và các ḱ sự vẽ ma cúng cha mẹ…(Phép Giảng Tám Ngày trang 87)
Là người Việt Nam dù có không theo tam giáo Phật
Khổng Lăo đi chăng nữa nhưng không ai có thể bỏ thờ cúng tổ tiên (chỉ trừ một số
bọn con chiên Gia-Tô La-Mă và Tin Lành(Tin Dữ th́ đúng hơn), chỉ trừ có súc vật
mới quên công ơn của tồ tiên bỏ thờ cúng tổ tiên.
Những đoạn văn tiêu biểu trên của thứ chữ “quốc ngữ
ngô nghê của bọn cố đạo Gia-Tô La-Mă” với sự hợm hĩnh kiêu căng trong “Phép
Giảng Tám Ngày” có phù hợp với chữ quốc ngữ hiện tại và phong cách văn hoá của
dân tộc Việt không?
Nếu thử đem so sánh thứ chữ quốc ngữ ngô nghê trênvới
thứ chữ “quốc ngữ trong sáng do các vị cách mạng tiền bối của trường ĐÔNG KINH
NGHĨA THỤC hoàn thành” qua các bài ca, thơ tiêu biểu sau, thứ chữ nào đúng với
chữ quốc ngữ hiện tại, đúng với phong cách văn hoá con ngưới Việt Nam. Chúng ta
thử đọc qua bài ca Cắt Tóc của cụ Nguyễn Quyền, giám học trường ĐÔNG KINH NGHĨA
THỤC:
Bài Ca Cắt Tóc
Phen này cắt tóc đi tu,
Tụng kinh Độc Lập ở chùa Duy Tân
D(êm ngày khấn vái chuyên cần
Cầu cho ích nước lợi dân mới là
Cốt tu sao cho mở trí dân nhà,
Tu sao độ được nước ta phú cường
Nam Mô Phật Tổ Hồng Bàng chứng minh
Tu hành một dạ định minh,
Nắng mưa dám quản công tŕnh một hai
Chắp tay lạy chin phương trời,
Kêu trời phù hộ cho người nước tôi.
Tiểu tôi trông đứng trông ngồi,
Trông sao cho đặng giống ṇi vẻ vang
Nào là tín nữ thiện nam
Nào là con cái thập phương giúp cùng
Giúp tôi đúc quả chuông đồng,
Đúc thành quả phúc ta cùng hưởng chung
Ai muốn tu xin dốc một ḷng
Ngàn thu tạc một chữ đồng đến xương
Nam mô Phật Tổ Hồng Bàng
Chẳng những thế các cụ đă dạy con cháu phải ghi nhớ
công ơn của tổ tiên qua bài ca Đại Lư như sau:
Bài Ca Địa Lư
Năm châu quanh mặt địa cầu,
Á châu thứ nhất, Mỹ châu thứ nh́
Châu Âu, châu Úc, châu Phi,
Mỗi châu mỗi giống sắc chia rành rành
Giống vàng, giống trắng tinh anh
Giống đen, giống đỏ, giống xanh ngu hèn
Cuộc đời là cuộc đua chen
Giống khôn th́ sống, giống hèn th́ sa (nghĩa là sa
sút)
Lạc Hồng là tổ nước ta
Nước non từ trước gọi là Đại Nam…
Các vị tiền bối ĐÔNG KINH NGHĨA THỤC không những sáng
tác không, các cụ c̣n dịch các sách ngoại ngữ để thâu thập tinh hoa trên thế
giới, các cụ đă khuyến khích công việc này câu ca sau:
Chữ Tầu dịch lấy chữ ta
Chữ Tây cũng phải dịch ra chữ ḿnh
song song với công cuộc phát triển dân trí, có những
bài ca của các cụ đấu tranh trực tiếp tới chính sách cai trị gây ảnh hưởng quan
trọng tiêu biểu là bài THIẾT TIỀN CA đă phá hỏng chính sách kinh tế của tên toàn
quyền đương thời Beau làm tên này rất tức giận. Bài THIẾT TIỀN CA do cụ Nguyễn
Phan Lăng viết như sau:
THIẾT TIỀN CA
Tiền với bạc đó là máu mủ
Không có tiền no đủ được sao?
Một ngày là một tiêu hao,
Máu rơi của hết sống sao đựoc mà!
Trời đất hỡi! dân ta khốn khổ,
Đủ trăm đường thuế nọ thuế kia,
Lưới vây chài quét trăm bề,
Róc xương róc thịt c̣n ǵ nữa đâu?
Chợt lại thấy bắt tiêu tiền sắt,
Thoạt tai nghe bần bật khúc ḷng.
Trời ơi có khổ hay không.
Khổ ǵ bằng khổ mắc trong cường quyền.
Họ khinh lũ đầu đen không biết,
Lấy mẹo lừa giết hết chúng ta
Bạc vào đem sắt đổ ra
Bạc kia thu hết sắt mà làm chi?
Họ tính lại suy đi đă kiệt,
Trói chân tay để chết người ḿnh.
Anh em thử nghĩ cho tinh
Sẽ đem soi xét tâmt́nh họ xem
Họ không muốn người Nam buôn bán,
Để một ngày một cạn của đi,
C̣n trơ đống sắt đen ś,
Bạc kia không có lấy ǵ thông thương?
Dầu có muốn xuất dương thương mại
Đem sắt đi ai dại với ḿnh,
Rồi ra lẩn quẩn lanh quanh,
Vốn kia không có, lợi sinh được nào?
Nó lại thấy lương cao muốn chiết,
Sợ người ḿnh thấy thiệt th́ kêu,
Nó đưa tiền sắt cho tiêu,
Tuy rằng không chết mà hao thiệt nhiều.
Ấy nó nghĩ mưu cao dường thế,
Chỉ t́m đường làm tệ nước ta.
Làm cho kẻ xót người xa,
Làm cho lớn bé trẻ già bỏ nhau,
Làm cho muốn cất đầu không được,
Làm cho đi một bước không xong,
Thế mà ta vẫn ngay ḷng,
Tưởng làm như thế cũng không hề ǵ!
Rồi chỉ sợ đến khi hết cả,
Muốn làm ǵ cũng chả làm xong
Muốn công cũng chả nên công,
Muốn nông không vốn th́ nông thế nào?
Muốn buôn bán không dào lưng vốn,
Muốn học hành phí tổn lấy đâu?
Bấy giờ ta mới biết đau
Dại rồi cắt rốn vật đầu được chi?
Nếu họ có bụng ǵ ta nữa,
Sao họ không mở cửa thông đồng?
Nhà đoan, kho bạc tiêu chung,
Lúc buôn lúc bán lúc cùng vào ra.
Sao nó chỉ bắt ta tiêu lẫn,
Mà nó không chịu bận đến ḿnh?
Chẳng qua giở thói ma tinh,
Sao không cứ phép công minh mà làm?
Người Pháp với người Nam như một,
Bảo hộ th́ chỉ cốt thuận dân;
Nhẽ đâu trái lẽ cầm cân công b́nh?
Nào hiệp-biện, văn-minh đâu đó?
Nào thượng-thư, đốc-bộ là ai?
Nào là phủ huyện, quan sai,
Hội viên thông kư là người nước ta/
Ai tách bạch cho ra lẽ phải,
Ai dám đem lời căi cho ḿnh?
Thị phi ai biện cho rành?
Búa ŕu chẳng nhụt, lôi đ́nh chẳng kinh!
Làm cho của dân ḿnh đỡ hại,
Làm cho tiền trở lại mới nghe,
Bảo nhau mạnh cánh, mạnh bè,
Cho người lừa đảo hết nghề hết khôn.
Tôi xin nhớ như chôn vào ruột,
Tôi xin châm đốt lửa hương trầm,
Tôi xin tạc chữ đồng tâm,
Dựng đài kỷ niệm trăm năm phụng thờ!
Thôi đừng giữ thói nhơ ô mị,
Bảo thế nào người kư cả tay
Ngại khi nhời nói hay hay,
Trăm người trăm miệng đắng cay muôn phần.
Này hỡi bạn quốc dân ta nữa,
Cơ sự này lo sợ đến đâu,
Bỗng như tiếng sét trên đầu,
Kinh kinh hăi hăi biết đâu thế nào
(1)………………………………
Ấy là phước nước Nam ta đó
Ấy là cơ máu mủ ta c̣n
Đời đời cháu cháu con con,
C̣n non c̣n nước vẫn c̣n Việt Nam.
NGUYỄN PHAN LĂNG
(1) Bài ca này bị mất một đoạn ở đây, nếu quí vị nào
sưu tầm được, xin gởi cho chúng tôi để chúng tôi bổ túc. Xin trân trọng cám ơn.
Mặc dầu trường ĐÔNG KINH NGHĨA THỤC chỉ hoạt động
chưa đầy một năm nhưng thứ chữ quốc ngữ của các cụ làm ra qua các bài thơ ca đă
làm nền tảng cho chữ quốc ngữ hiện tại, nhờ đó các văn thi sĩ, nhạc sĩ đă làm ra
những bài thơ, bản nhạc góp phần vào gieo hào khí vào ḷng những chiến sĩ trong
cuộc chiến đấu dành độc lập của dân tộc từ mùa thu năm 1945 tiêu biểu như những
câu hát trong bài NAM BỘ KHÁNG CHIẾN sau đây:
Muôn ḷng nguyện với tổ tiên
Thề giết hết quân xâm lăng
Ta đem thân ta liều cho nước
Ta đem thân ta đền ơn trước
Muôn thu sau lưu tiếng anh hào
Người dân Việt ta lắm chí cao
Sự đóng góp to lớn của các vị tiền bối ĐÔNG KINH
NGHĨA THỤC vào chữ quốc ngữ trong sáng hiện tại cho tới nay gần một trăm năm đă
chưa được các thế hệ sau nhắc nhở tới, vinh danh các cụ ngoại trừ hai quyển sách
cùng có tên là ĐÔNG KINH NGHĨA THỤC của các ông Đào trinh Nhất và Nguyễ hiến Lê
cùng một số ít bài viết. Măc dù bản thân các vị tiền bối này cùng gia đ́nh đă
chịu sự tù đầy ngược đăi của bọn thực dân Pháp với sự tiếp tay của bọn cố đạo
Gia-Tô La-Mă qua vụ Hà Thành Đầu Độc 1908. Điển h́nh như cụ THỤC TRƯỞNG LƯƠNG
VĂN CAN bị đầy 10 năm ở Nam Vang, các con cụ như các ông LƯƠNG NGỌC QUYẾN, LƯƠNG
NGHỊ KHANH đă phải trốn qua Nhật và trở thành những học sinh Đông du đầu tiên.
Sau ông LƯƠNG NGỌC QUYẾN bị Anh bắt giao cho Pháp giam giữ ở Thái Nguyên, bị đục
chân để cùm. Nhưng cũng ở đóông đă giác ngộ ông ĐỘI CẤN và một số binh sĩ làm ra
cuộc khởi nghĩa Thái Nguyên năm 1917. Ông cùng với ông ĐỘI CẤN đă là linh hồn
của cuộc khởi nghĩa Thái Nguyên và đă hy sinh cho tổ quốc tại đây. Trong các học
tṛ của cụ CỬ CAN đă có hai nguời nổi bật ở hai chiến tuyến đối nghịch là các
ông Nguyễn hải Thần (lănh tụ Việt Quốc) và Trần huy Liệu(lănh tụ Việt Minh) giai
đoạn 1945.
Các cụ khác bị đầy từ nam ra bắc, dù bị đầy ở đâu, các
cụ vẫn gieo những hạt giống cách mạng cho các thế hệ sau điển h́nh như cụ Vơ
Hoành ở Sa đéc, cụ Nguyễn Quyền ở Bến Tre…..
Trước khi anh Charlie Nguyễn từ trần, anh có nói với
tôi hăy nêu ra vấn đề chữ quốc ngữ và chỉ cho mọi người thấy h́nh thái chữ quốc
ngữ trong sáng hiện tại là của các vị tiền bối ĐÔNG KINH NGHĨA THỤC chứ không là
thứ chữ “quốc ngữ ngô nghê” của bọn cố đạo Gia-Tô La-Mă, chúng ta là con cháu
các cụ phải có bổn phận vinh danh nhớ ơn các cụ chứ không phải đi nhớ ơn tên cố
đạo gián điệp cướp nước Alexandre de Rhodes như loài trí thức bọ hung làm qua
những thời gian qua. Chúng ta phải bắt chước vua Quang Trung đă đề cao chữ Nôm
chống lại chữ hán của bọn xâm lược Tầu bằng cách đề cao, vinh danh chữ quốc ngữ
trong sáng hiện tại của ĐÔNG KINH NGHĨA THỤC chống lại sự vinh danh thứ chữ quốc
ngữ ngô nghê của bọn cố đạo Gia-Tô La-Mă do bọn trí thức bọ hung vong bản lừa
bịp nữa.
Nước Việt Nam đă độc lập thống nhất từ 30 năm qua dù
có thể có một số người không đồng ư với thể chế chính trị hiện tại nhưng đây là
một thực thể. Chúng tôi kêu gọi mọi người dù bất đồng chính kiến, dù ở trong hay
ngoài nước phải chung sức nhau trong mặt trận văn hoá về chữ quốc ngữ phải vinh
danh các vị tiền bối ĐÔNG KINH NGHĨA THỤC bằng cách lấy ngày thành lập trường
ĐÔNG KINH NGHĨA THỤC làm NGÀY CHỮ QUỐC NGỮ VIỆT NAM, hàng năm nên tổ chức ngày
giỗ CỤ THỤC TRƯỞNG LƯƠNG VĂN CAN để nhớ ơn vinh danh các cụ đừng làm như loài
trí thức bọ hung trong nước như Chương Thâu, Hoàng thanh Đạm…đă vinh danh tên
cướp nước Alexandre de Rhodes. Cũng đừng làm như lũ trí thức bọ hung hải ngoại
đă nhập nhằng làm lễ giỗ tên cố đạo gián điệp Alexandre de Rhodes cùng ngày với
ngày giỗ văn hào Nguyễn Du, tụi bọ hung hải ngoại c̣n tôn tên gián điệp này lên
ĐỨC( tựa như thánh) ở chỗ tụi bọ hung hải ngoại gọi là quốc tổ vọng từ thật ra
nên gọi là QUÁN VỌNG GIẶC THỜ GIAN ( v́ làm lề giồ, thờ Việt gian Nguyễn văn
Thiệu, Việt gian Ngô đ́nh Diệm, kẻ không biết QUỐC TỔ HÙNG VUƠNG và đă long
trọng tổ chức lễ “Dâng tổ quốc Việt Nam cho đức mẹ Maria của nó” ngày
16-8-1961), buổi giỗ này tổ chức ở San Jose, California, Hoa Kỳ và được Lâm văn
Sang tường thuật trong San Jose Mercury Việt số 330, ngày 12 tháng 11 năm 2004,
mục Địa Phương.
Chúng tôi đề nghị với chính quyền Việt Nam v́ danh dự
dân tộc, v́ độc lập tổ quốc hăy cấm chỉ những hành động suy tôn cố đạo gián điệp
Alexandre de Rhodes, lập bảo tang viện chữ quốc ngữ ở địa điểm trường ĐÔNG KINH
NGHĨA THỤC cũ làm VIỆN BẢO TÀNG CHỮ QUỐC NGỮ, sưu tầm các bài văn, tài lịêu các
vị tiền bối ĐÔNG KINH NGHĨA THỤC làm ra, vinh danh các vị tiền bối ĐÔNG KINH
NGHĨA THỤC và hang năm lấy ngày thành lập trường làm ngày chữ quốc ngữ.
San Jose, ngày
30 tháng 3 năm 2005
HOÀNG HOA
NHÂN KIỆT
|