|
BUỒN RƯỜI RƯỢI
Huỳnh Bất Hoặc
Tơ lơ mơ ển ển x́u x́u như một con chó
ốm kể từ khi Trịnh Nhật chuyển cho tôi mẩu tin sức khoẻ của Clinton trầm trụy
sau lần giải phẫu thứ hai. Bạn bè Clinton lo ngại Clinton có thể sống bất quá
vài tháng nữa thôi. Mẩu tin như kiến đốt bụng tôi, làm tôi bứt rứt khó chịu. Tôi
buồn, không biết buồn chi, bực không biết bực chi… Tôi h́ hục đào bới những hăng
tin những tờ báo lớn, những web thời sự, nhưng vẫn không thấy thêm chút ánh sáng
nào về bệnh t́nh Clinton. Từ lục địa kangaroo khỉ ho c̣ gáy này có những con
nhái muốn làm con ḅ như Dishonest John này, tôi mong được gửi cho Clinton vài
chữ để chia sẻ nỗi niềm của một người sống sót. Đă đành sống là bị vứt vào xa
lộ một chiều, No Stopping, No U Turn, trước hay sau th́ cũng đến Bến Mê, Quán Lú.
Biết thế, nhưng nghe chuyện chết vẫn thấy nao nao.
Nhiều khi tôi sợ chết quá mà quên sống.
Sợ chết quá mà quay ra hành hạ người sống, và hành hạ chính ḿnh. Sợ chết quá
nên không dám nghĩ, không muốn nghĩ chết là hết, nên loay hoay bày ra thiên đ́nh
thượng giới, bày ra Ông Trời, ông Táo, Ngọc hoàng thượng đế, như cái móc áo để
treo ṭn teng những hi vọng, ước mơ của ḿnh. Hi vọng ước mơ của ḿnh nhiều khi
vĩ đại quá, to lớn quá cỡ thợ mộc nên tôi cũng không ngại chi bắt Ông Trời, Ngọc
hoàng thượng đế phải nói láo theo tôi. Cứ nhân danh ông Trời, ngọc hoàng thượng
đế mà phán, bố bảo đứa nào dám căi đă chứ? Ước mơ thành th́ lo hưởng, có khi
quên cả cám ơn trời, cám ơn ngọc hoàng thượng đế. Nhưng ước mơ không thành
thành quay lại thẳng tay cự nự không kiêng cử ǵ cả: Trời xấu! Trời buồn! Trời
giận! Trẻ Tạo đành hanh! Trời già! Làm như thể Ông Trời, Ngọc hoàng thượng đế
cũng thất t́nh hỉ nộ ái ố bi ai lạc như tôi. Không biết Lăo Tử hay Trang Tử đă
nổi nóng x́ nẹt trời đất bất nhân xem người như rơm rác?
Nhưng quyền năng như Ngọc hoàng thượng
đế, toàn thiện toàn mỹ như Phạm Thiên sinh muôn loài muôn vật th́ có thể bày ra
chuyện xấu chuyện ác chuyện bậy chuyện đau buồn cho con người không? Chăm phần
chăm chắc là không rồi! Ấy vậy mà tôi một mặt tin Ông Trời sinh ra trời đất
muôn vật, một mặt lại sinh ra bệnh phổi cho Clinton, tsunami cho dân Indonesia,
chứng xuất huyết năo cho bà Terri Schiavo và bệnh khó thở mất tiếng nói cho Đức
Thánh Cha. Đấng toàn chân toàn thiện toàn mỹ có thể sáng tạo ra một điều không
tốt không lành không? Ngọc hoàng thượng đế hay Phạm Thiên có thể tạo dựng ra
yêu tinh quỷ sứ diêm la không?
Tôi băn khoăn tự hỏi như vậy khi nghĩ
đến Clinton và bản tin vừa đọc được. Chẳng hiểu sao tôi thích Clinton. Không
biết có phải v́ cả Clinton và tôi đều thích Kennedy, kẻ đă đem vào khung cảnh
chính trị khô khan sắt máu của Mỹ thời Truman-Eisenhower một chút ǵ tươi mát
bay bướm lăng mạn? Không biết có phải v́ Clinton cũng có một chút ǵ gọi là
thích tươi mát kiểu cà-phê đèn mờ, bia ôm? Không biết có phải v́ tôi nghĩ cái
đám đạo mạo đứng đ… ắn đă làm t́nh làm tội Clinton trong vụ Monica cũng là đám
đạo đức giả như Newt Gingrich giỏi ăn vụng như khéo chùi mép như lịch sử đă
chứng minh? Không biết có phải v́ Clinton đă cứu nước Mỹ ra khỏi cơn khủng
hoảng sau chuyến phiêu lưu Iraq War I, đă vực nên kinh tế của Mỹ khỏi thế xuống
dốc với bao nhiêu tỷ tỷ thặng dư để Bush Tiểu Tử lên sẵn tiền mà giảm thuế cho
người giàu? Không biết có phải v́ Clinton vuốt mặt nín thở sang Việt Nam bắt
lại nhịp cầu giao thương giữa hai kẻ thù từng không đội trời chung? Không biết
và không biết… Nhưng tôi biết chắc một điều là tôi thích Kennedy, và từ
Kennedy, tôi thích Clinton. Bản tin cũng cho biết:
Clinton đă bí mật gặp luật sư để sửa đổi một phần
trong bản di chúc đă lập trước đó. Điểm sửa đổi đáng chú ư nhất là ngoài số tài
sản để lại cho vợ và con gái, ông muốn hiến một khoản tiền khá lớn cho quỹ từ
thiện và tổ chức điều trị bệnh nhân AIDS. Và nh́n vào tương lai, Clinton đă tự
an ủi: ông nội của ông chỉ sống được 57 tuổi, bố của ông qua đời năm 58 tuổi,
c̣n ông đă 59 tuổi, như vậy ông là người thọ nhất. Đúng là giọng điệu lạc quan
của một anh sinh viên ham chơi, trốn lính từng ngây thơ thú nhận khi bị chuy là
có hút cần sa hay không? Clinton tỉnh bơ trả lời: Có chứ, tôi hít vào nhưng
không nuốt! Mẹ kiếp! Tự giác là tự sát! Láo được lúc nào th́ cứ láo, bởi cái tụi
đang hành hạ Clinton cũng chỉ là những tên gian dối chưa bị phát giác đó thôi! Giờ
th́ Clinton h́nh như c̣n ở với chúng ta chẳng bao lâu nữa. Trời già có công
b́nh sáng suốt không?
Rồi đến Terry Schiavo. Bị xuất huyết và liệt năo
suốt 15 năm. Tất cả kư ức từ nhỏ đến lớn đều bị xóa hết, sống như cỏ cây, nhờ
những ống dưỡng trấp. Ông chồng vẫn bám trụ không quay lưng đi dù đă có vợ có
con khác. Bảy năm sau ông xin để cho vợ ḿnh chết yên ổn bằng cách rút ông
dưỡng trấp ra. Cơ thể không có nước th́ tế bào khô đi, lục phủ ngũ tạng không đủ
sức làm việc nữa như xe ngưng chạy khi không có xăng nhớt vậy. Và cuộc chiến
bắt đầu, giữa một bên là những kẻ muốn cho Terry chết nhẹ nhàng mau chóng, một
bên là những kẻ muốn Terry phải sống. Chỉ v́ Terry đă không có quyền sống th́
Terry cũg không có quyền chết. Quyền sống quyền chết là của Trời. Rút ống dưỡng
trấp cho Terry nhẹ nhàng ra đi là một hành động sát nhân. Đó là chủ trương của
những người tin vào Ông Trời ḷng lành vô cùng, chủ trương của Quốc Hội và của
TT Bush đang bị các giao phái bắt làm con tin đ̣i trả cái nợ họ đă giúp các ông
chiến thắng trong cuộc bầu cử vừa rồi. Quốc Hội họp đến bà giờ sáng để làm luật,
xong đem qua cho TT Bush kư ban hành. TT Bush không kịp sửa soạn phải mặc
pyjama tiếp các đại biểu Quốc Hội và tức tốc kư đạo luật để ban hành ngay với
mục tiêu trước mắt là để cứu một người đàn bà đă mười lăm năm nay sống không
biết sống chết không biết chết. Không biết khi kư lệnh gởi 150 ngàn quân sang
chết ở Iraq, khi kư lệnh hành h́nh trên 180 tử tội thời ông c̣n làm Thống Đốc
California, TT Bush có vội vàng hộc tốc bắt nước đuổi gà như vậy không? 80% dân
Mỹ muốn cho Terry Schiavo chết, nghĩa là cho rằng TT Bush và Quốc Hội sai. Nhưng
không sao, c̣n gần bốn năm nữa để họ bày tỏ bất măn. Và đến lúc đó, chưa chắc
người dân c̣n nhớ họ bất măn chuyện ǵ. Chỉ mong những người đ̣i Terry Schiavo
phải tiếp tục sống chứ không được chết có cơ hội săn sóc Terry một vài ngày hay
một tuần rồi biết. Đến lúc đó, biết đâu họ chính là những người ba giờ sáng đến
Ṭa Bạch Ốc dựng đầu TT Bush dậy bắt ông kư luật trợ tử giúp cho Terry đi?
Quyền sống thiên hạ đ̣i nhiều rồi đă đành, nhưng càng
ngày h́nh như lại có nhiều người đ̣i quyền chết. Quyền tự tử, quyền trợ tử. Mỗi
ngày nước Úc trung b́nh có năm người tự tử, bốn người hụt và một người dính. Không
có ǵ bảo đảm bốn người kia sẽ hông thử thời vận lần nữa. Rồi cha giết con,
cha mẹ giết con, chồng giết vợ con, vợ giết chồng con, học tṛ ôm súng khơi khơi
vào trường học gặp ai bắn nấy. Và tự tử. Phải chăng thiên hạ ngày càng chán
sống, càng thấy cuộc sống chẳng có ǵ hấp dẫn. Một thất bại của tôn giáo, một
thất bại của những hứa hẹn thiên đ́nh thượng giới thần tiên?
Một ngày sau lễ Giáng Sinh, sóng thần quét một cái
dứt 270 ngàn người. Một ngày sau lễ Phục Sinh, động đất ở Indonesia rung một cái
cả ngàn người vong mạng. Đại đa số nạn nhân không phải là những người chán sống,
muốn chết. Họ là những người dật gấu vá vai, tay làm hàm nhai, ăn bửa hôm lo
bửa mai để bám vào cuộc sống. Trời có mắt hay không? Có th́ Trời có cần đi thử
lại kính đeo mắt không?
Bây giờ là 11 giờ đêm ngày 2/4/05, Ṭa Thánh loan báo
Chúa Ki-Tô đă mở cửa thiên đàng cho Đức Thánh Cha. Đài cũng loan báo hàng triệu
người khắp nơi trên thế giới đang cầu nguyện cho Ngài. Quảng trường Thánh
Phê-rô lặng lờ tang tóc. Đài cũng cho biết là ngài đang dùng ống dưỡng trấp và
trợ hô hấp tương tự như Terry Schiavo.
Trong tủ sách tôi vẫn giữ quyển John Paul 2
Pilgrimage of Faith do National Catholic News Service ấn hành năm 1979 nhân
chuyến công du Hoa Kỳ của ngài. Chuyến thăm viếng Mỹ của ngài được gọi là cuộc
hành hương, chữ dùng để chỉ những cuộc chiêm bái đến những thánh địa. Đây là một
tài liệu do Mỹ, và nội cái tựa đề đó không cũng đủ thấy áp lực khả hữu ngài phải
chịu đựng khi ngồi trên ngai vàng Thánh Phê-rô. Sách in lại một số h́nh ảnh .
Sách đă gọi đó là ngài được kêu gọi từ một đất nước xa xôi, called from a
faraway nation. Nhưng ngài ở ngôi được ba năm th́ thảm họa xảy đến. Ngài bị
Mehmet Ali Agca bắn vào hông khi di chuyển bằng xe hơi mui trần trên quảng
trường Thánh Phê-rô. Vụ mưu sát xảy ra ngày 13/5/1981, ba năm sau ngày đăng
quang. Sức khỏe ngài suy yếu từ độ đó trong khi nhu cầu của giáo hội ngày một
nhiều, công vụ một sứ đồ ngày một chồng chất. Con đường Golgotha ngài đă đi qua
từ độ đó là lịch sử. So sánh h́nh ảnh sống động của vị Tổng Giám Mục Krakow, 56
tuổi, cường tráng linh hoạt ngự trị trên ngai vàng Thánh Phê-rô cả ngàn năm qua
vốn thuộc vào tay những người Italia, h́nh ảnh của một người từng đi qua 129
quốc gia trên thế giới trong 26 năm trị v́ với h́nh ảnh của một cụ già 84 tuổi
gần như toàn thân bất toại trên xe lăn, bên vai bị bắn ngày trước xệ xuống làm
cho sức nặng nửa người trên ép xuống lồng ngực và buồng phổi làm Ngà khó thở khó
nói. Nh́n h́nh ảnh đó tôi không khỏi bùi ngùi. Tôi tự hỏi nếu tôi có mặt ở đó
trong giờ phút này th́ tôi sẽ cầu ǵ cho Đức Giáo Hoàng đây? Tôi cầu chi đây,
nếu có phép lạ th́ tôi mong phép lạ nào hiện thực cho ngài đây? Thành thật mà
nói, tôi không dám trả lời một khi mà mọi sự đều đă được Khuôn Thiêng an bài. Nhưng
nếu được cầu th́ tôi chỉ cầu mong cho ngài chuyển nghiệp êm ái để đi về nơi ngài
muốn đi, và gặp lại người ngài muốn gặp. Gọi nơi đó là ǵ th́ tùy mỗi người,
bất quá chỉ là ngôn ngữ của thế nhân. Mà thực tại so với ngôn ngữ th́ bất quá
cũng như con người thật hiện qua bức h́nh chụp quang tuyến X. Vanitas, vanitas,
vanitatum hay giả diệc chân thời chân diệc giả th́ cũng thế thôi.
Đôi khi nh́n thấy gương mặt cương nghị nhưng khắc khổ
của Đức Giáo Hoàng, tôi có cảm tưởng như nghe văng vẳng đâu đây lời than của
Đức Ki-Tô trên cây thập ác: Êli Êli lêma sabakthani. [Matthêo 27:46, Kinh Thánh
– LM nguyễn văn Thuấn dịch, Ḍng Chúa Cứu Thế, TP HCM 1976.]
Nỗi buồn rười rượi ơi, chào ngươi!
Huỳnh Bất Hoặc
|
|