|
THẦY NHẤT HẠNH TẠI B̀NH ĐỊNH
Giai Điệu Cổ của Minh Mẫn là một tường tŕnh tại chỗ những ǵ xảy ra ngày Thầy
Nhất Hạnh đến hầu Ḥa Thượng Huyền Quang và bị phụ răy.
Chuyện quư ngài “thống nhất” tẩy chay Thầy Nhất Hạnh là điều chúng tôi đă tiên
liệu thế nào cũng xảy ra căn cứ vào cấp độ u minh chính trị của quư ngài đó. Bởi
nếu quư ngài “thống nhất” mà bớt u minh chính trị một chút th́ cái Giáo Hội Phật
Giáo Việt Nam Thống Nhất hữu danh vô thực hiện nay đă không phải tồn tại như như
một thây ma dưới ngón tay phù phép của Vơ văn Ái như mấy năm qua. Bảy mươi chưa
què chớ khoe ḿnh lành, trên bờ vực thẳm tử sinh, nguyện cầu Ḥa Thượng Huyền
Quang có một phút giây hoát nhiên đại ngộ để sám hối về cái quyết định bế môn
“trích dịch Đại Tạng Kinh” nên không tiếp khách của Ḥa Thượng.
Chuyển Luân
GIAI ĐIỆU CỔ
Minh Mẫn
Tăng Thân làng Mai và Thiền sư đă về đến Quy Nhơn lúc 3 giờ 30, tốp thứ hai phải
lấy xe Bus từ Đà nẵng, đến muộn hơn hai tiếng, nghĩa là không có chuyến bay
thẳng Hà Nội B́nh Định, phải quá cảnh Đà Nẳng vào ngày 30/3/05. Công việc đón
rước được tổ chức khá chu đáo, tuy số người tham dự đón tiếp không quá 200 vị.
Tỉnh hội B́nh Định, đang dang dở công tŕnh kiến thiết Chánh Điện, nhưng vẫn
tươm tất trong việc ăn. Không hiểu do Tỉnh Hội không kêu gọi các huyện xă đưa
người đến đón đoàn, hay do bận vụ mùa thu hoạch, nên số Phật tử thật thưa thớt,
tuy nhiên, các huynh trưởng G.Đ.P.T. khá nhiệt t́nh, ngoài Gia Đ́nh Kỳ Hoàn của
chùa Long Khánh, c̣n có sự góp mặt một vài Gia Đ́nh khác, số huynh trưởng trong
công tác đón tiếp khoản một trăm anh, phần lớn các anh bận công ăn việc làm, cán
bộ, nhân viên, công nhân và nghề tự do, tuổi từ 30 đến trên 50, tổ chức các khâu
đưa đón, hàng rào danh dự, ṿng đai an ninh, thật chu toàn. Số Phật tử hiện diện
đa phần các bà. Có một số các tỉnh về tham dự như Gia Lai, Komtum, Quảng Ngăi,
Nha Trang, Sài G̣n, Huế…Nhưng so với Sài G̣n, Huế, nơi đây vẫn c̣n thưa thớt!
Khí hậu thật oi bức, chùa tuy khuôn viên rộng, nhưng pḥng ốc vẫn có cảm giác
chật chội. Như phần lớn các nơi đoàn đến, Thiền sư và Tăng thân vào chánh điện
lễ Phật, lễ tổ, lễ chư tôn đức trong Ban Trị Sự Tỉnh, Tổ Đ́nh…Thiền sư đáp từ
sau khi Ḥa Thượng Tưởng Ban tác bạch cung đón. Bất cứ nơi nào đến, Thiền sư
luôn có món quà tinh thần, các thủ bút được lộng kính, các đầu sách của sư ông
được trân trọng lưu tặng.
Sáng hôm sau, Thiền sư và đoàn , theo chương tŕnh ấn định, đáp xe về Tu Viện
Nguyên Thiều, thăm trường Trung cấp Phật Học, ban giám hiệu.
Trên đường lễ Phật từ chánh điện, đoàn đi ṿng qua dăy nhà đóng cửa im ỉm nằm
khép ḿnh lưng núi, phía trên không xa lắm, tháp Chàm cổ c̣n loang lổ vết thời
gian, đơn điệu đứng buồn như cái buồn thầm lặng của tu viện mà một thời vang
tiếng trong nước, trong những dăy nhà ngũ lặng, có treo tấm bản: Phổ cáo - V́
thời gian tôi làm việc trích dịch Đại Tạng Kinh, nên không tiện tiếp khách, mọi
việc có thầy Minh Tuấn trụ tŕ đảm nhận và giải quyết, mong quư liệt vị thông
cảm. HQ.
Thiền sư và đoàn chậm bước ṿng qua trường Phật Học, đàm đạo với ban
giám hiệu trong 15 phút, Thiền sư đề nghị trở lại trước cổng vào tư thất của
HT.H.Q ngồi niệm Quán Thế Âm cầu nguyện cho HT và đại chúng tại Tu viện. Giọng
xướng tụng bổng trầm của Tăng Thân Làng Mai hoà quyện gió núi thật du dương, lan
tỏa vào không gian tĩnh mịch. Sau thời tiếng Anh, là tiếng Việt, nhạc điệu tâm
linh đó, có sức chấn động mănh liệt, làm xúc động ḷng người, bởi trên 500 người
hiện diện như cảm thấy lẻ loi với núi rừng, tâm nguyện của đại chúng như ch́m
lắng trong vô vọng.
Ngày Thiền sư chấp nhận lời mời về thăm quê hương, trong đó có t́nh đồng đạo của
mọi hệ phái Giáo hội, HT Huyền Quang là một trong những Pháp lữ nhiểu kỷ niệm
gắn bó với Thiền sư, không những trong thời kỳ 1963, sau 1964, và có lúc HT HQ
cùng đứng chung tác phẩm với Thiền sư. Những khi công tác hải ngoại với HT Thiện
Minh, các ngài cũng được Thiền sư giúp đỡ, hướng dẫn trên đất khách. Thiền sư
cũng hổ trợ cho HT trong thời gian điều hành GH, ngay khi tù tội, Thiền sư không
ngớt t́m cách giúp đỡ hiệu quả nhất. V́ đối với các ngài, t́nh máu mủ vẫn chưa
thấm bằng đạo nghĩa đồng môn. Có những lúc các ngài thư qua thư lại, chuyện buồn
vui cũng lắm lúc đậm đà.
Tuy xa quê, nhưng Thiền sư vẫn sống bằng trái tim của người con đất Việt. Ngài
cưu mang những công dân các quốc tịch như gom về làm người VN thuần túy, từ ăn
mặc, nếp sống thường nhật cũng đậm nét quê hương, khi được tin ḥa cùng nhịp thở
trên đất mẹ, những h́nh ảnh dân quê, những diện mạo pháp lữ hiện về trong tâm
tưởng, trái tim nhân ái đó đem lại cho Thiền sư nhiều thành công, nhưng trên quê
mẹ cũng thắm đượm chua xót.
Thăm quê và Hoằng pháp là hai trọng tâm trong chuyến về, Hoằng pháp như đă biết
gần ba tháng qua, Thiền sư mang lại nhiều kết quả làm nền tảng đạo đức tâm linh
và xă hội cho những tâm hồn chao đảo, mất mát, thay đổi tâm cảm và tầm nh́n cho
những ai chưa hiểu Đạo Phật.
Nhưng thăm viếng, h́nh như chưa toại nguyện khi một vài pháp lữ vẫn c̣n có những
tri kiến hẹp ḥi. Cái im lặng của không gian Nguyên Thiều tuy dễ chịu hơn cái im
lặng nơi Già Lam G̣ Vấp. Nhưng niềm cô đơn vây kín hơn nỗi thất vọng tại Sài g̣n.
Hàng vạn dặm cách nửa ṿng trái đất, thầy tṛ về đây chỉ để đón nhận một sự
trống trải tàn nhẫn mà đạo nghĩa vẫn chưa hề phôi phai. Thầy tṛ đối diện với
núi và cây, đáp lời bằng tấm ḷng cầu nguyện cũng chỉ có cây và núi cảm nhận. V́
con đường dẫn vào thất HT Huyền Quang xa quá, cửa kính đóng kín quá, âm vang
lời kinh cầu không thấu lọt, nhưng chấn động lực nội tâm chắc ǵ không phủ sóng
lên trái tim 86 năm nhiều khắc khoải. Biết đâu phía sau bốn bức tường, niềm chua
xót gậm nhấm tâm can một cao tăng nhiều cố chấp, tri kiến lầm lạc lớn hơn t́nh
đồng đạo, để rồi ngày mai sẽ bị gục ngă bởi đau xót ăn năn, hay những tri kiến
lầm lạc làm cho anh em quay lưng lại. Chưa biết ai thất vọng, nhưng thanh thản
vẫn là những bước chân nở sen của một Thền sư giàu nhân ái!
Trưa đó, đoàn đến thăm chùa Thiên Phước, cách Quy Nhơn độ 70 cây số. Xe qua thôn
làng, hai bên trải đầy lúa vàng vừa thu hoạch, các căn nhà lụp xụp, tuy tường
xây, mái ngói nhưng không đủ che kín cái nghèo khổ của dân địa phương. Cũng như
các anh em trong GDPT, bộ đồng phục và ḷng nhiệt thành chưa dấu kín cái khó
khăn trên khuôn mặt. Hầu hết người dân miền duyên hải Trung Việt đều cơ cực,
nhưng giàu tấm ḷng và tánh hiếu khách. Chùa nằm sâu trong làng, bên ngoài cũng
phô diễn một kiến trúc kim cổ ḥa điệu, nhưng cũng biểu lộ vài nét thầm kín một
nội tâm thiếu sung măn. Nơi đây, trong cuộc đón tiếp, Thiền sư cảm hứng đọc bài
thơ : Bướm bay vườn cải hoa vàng. Có lẽ Thiền sư ấm ḷng khi đón nhận
những tâm chân t́nh của chư tôn đức nơi hẻo lánh xa xôi, từ những vị chưa bị
danh vị làm chai cứng t́nh người.
Sau đó, Chùa Thiên Đức là điểm thăm cuối ngày, trên chánh điện, Thiền Sư bộc
bạch một cách chân t́nh: Thiền sư gặp phải lắm khó khăn, vu khống xuyên tạc
trước khi về, và vẫn c̣n tiếp tục đón nhận những vu vạ khi c̣n trên quê hương,
nhưng đồng thời do những tri kiến sai lầm mà anh em không nh́n nhau, có lẽ đây
là lần đầu gần ba tháng, Thiền sư thốt lên nỗi xót xa, trước khi về quê, Ngài
cũng tiên liệu những khó khăn như vậy, nhưng hạnh nguyện của một Bồ Tát Vô Úy,
ngài chấp nhận. Những người hiện diện, ngoại trừ các vị ngoại quốc, đều
thấm thía nỗi chua xót của một Thiền sư trong lúc ấy. Bên ngoài chùa, trời ngă
bóng, không khí mát hơn, mỗi người đều mang một tâm trạng chơi vơi, Thiền sư và
Tăng thân giải lao, thầy Pháp Khâm hội ư quư thầy, cô, xin phép Thiền sư đưa
đoàn ra biển.
Biển B́nh Định nước xanh hơn, các thầy Âu châu hồn nhiên tung ḿnh xuống nước.
Thiền sư và các sư cô, Phật tử ngồi đón ngọn gió lành, nh́n sóng biển vỗ bờ,
theo gịng nước kéo trôi mọi oi bức phiền muộn trong ngày, chỉ c̣n lại những dấu
chân trên cát , thanh thản, nhẹ nhàng hơn, ngày đầu của chuyến về B́nh Định.
Minh Mẫn
31/5/2005.
|
|