AI BẢO LÀM TỂ TƯỚNG LÀ KHỔ?
Huỳnh Bất Hoặc
Đêm qua, Huỳnh Bất Hoặc vừa có một giấc mơ rất… thực thế này…
Bà Tể Tướng vứt bộ suit mới lên ghế sa lông, mặt cau có rầu rầu tiếc nuối:
-Ông thấy có tức không! Bỏ ra gần ngàn bạc hối thúc người ta may bộ đồ vía để sang London triều kiến nữ hoàng và dự đại yến mừng đám cưới thế kỷ của ngài thái tử Charles và công nương Camilla, rồi tui cũng điện thoại hẹn chị thủ tướng Tony đi shopping nữa, thế mà… Báo hại người ta, hỏng đường hỏng bột hết… Cũng tại ông mà ra cả! Chớ ba chớp ba nháng nghe tin đâu mà ông hồ hởi quyết một quyết hai ḿnh sẽ đi London dung dăng dung dẻ đầu tháng Tư này vậy hả?
-Th́ thằng cha đại diện của ḿnh bên đó khẩn báo về chứ ai nữa. Không tin thằng chả th́ tin ai? Tin Costello à? Tui cũng không ngờ Nữ hoàng của chúng ta nổi nóng sản tử đến như vậy.
-Costello! Costello! Cả ngày càm ràm Costello, tối ngủ cũng nằm mơ Costello… Hai người có ǵ với nhau không đó, có 'gay' không?
-Gay với gắt ǵ, cứ nghi oan người ta hoài! Costello là Brutus của Ceasar. Hắn chỉ chờ tui sẩy cẳng là bồi thêm cho chết luôn, ở đó mà gay với gắt!
-Ông là tể tướng, nhất là sau cuộc đại thắng mùa xuân mấy tháng trước, ông trở thành lănh tụ quyền uy có thua ǵ Tổng thống Bắc Hàn, dân chúng người ta giao Thượng viện cho ông luôn rồi, ông c̣n sợ ai nữa, sao không đẩy Costello xuống hàng ghế sau cho hắn ngồi ngáp vặt chờ lệnh vổ tay hoan hô đá đảo mà cứ kè kè giữ anh ta bên cạnh rồi lo ngày lo đêm vậy?!
-Ấy! Bà rục rịch làm chuyện ấy là bà ngủm trước. Bà không thấy phe của hắn vận động ngầm loạn lên từ sau bầu cử đó sao?
-Ối! vận động nổi c̣n chưa sợ nữa là vận động ch́m. Mặt đó mà đ̣i thế chồng tui làm tể tướng à? Nghèo mà ham! Xí! C̣n mụ vợ hắn như rứa làm răng bằng tui mà cũng đ̣i làm Bà Tể Tướng!?
-Costello không muốn nhưng phe hắn muốn th́ sao? Bà nên coi chừng, anh tám lạng nàng nửa cân, đám Victoria đàng sau Costello không vừa chi mô. Bà không nhớ mấy chục năm trước Andrew Peacock đă hành tôi chết lên chết xuống như thế nào à? Tui ngán hắn đến độ đắc cử xong là phải tống hắn đi làm đại sứ ở Mỹ cho khuất mắt và bịt miệng hắn. May cho ḿnh là kỳ rồi, phe đối lập lú lấp chứ nếu họ cứ đem những lời Peacock tố khổ tui khi tôi c̣n làm lănh tụ đối lập th́ biết đâu giờ này tui đă về đuổi gà cho bà! Cũng v́ để trấn an phe Costello nên tui đă đánh tiếng là sang năm sẽ rút lui nửa chừng chứ không ngồi trọn ván đến 2007. Nhưng bà biết rồi, kẹt th́ phải hoăn binh chi kế nhưng nào tui có muốn. Với lại…
-Với lại, ông đă lỡ hứa nhường ghế cho Abbott rồi phải không?
-Dĩ nhiên rồi. Tôi không có ǵ phải lo với Tony cả. Tony có phe phái tùng đảng chi mô mà sợ, giả dụ hắn mà có làm Tể Tướng được th́ cũng là nhờ tôi. Nhưng tôi đă giúp hắn làm tể tướng được th́ tui phải giúp tui trước chứ! Cho nên, hứa cho Tony là để hắn nơm nớp hi vọng mà không nghĩ chuyện phản thôi. Nhưng sau cái vụ có con rơi con rớt, Tony xem ra cũng hết hi vong rồi. Nói lui nói tới th́ Costello vẫn là cái đau đầu.
-Đau đầu th́ dẹp quách nó đi, về đi chơi với tui có sướng không?
-Chơi ǵ? Chơi ai? Có tṛ chơi nào khoái bằng tṛ Tể Tướng hả bà!? Tui xấu mồi ngồi dai ngậm đắng nuốt cay bao nhiêu năm mới được như hôm nay chứ bộ!
-Biết rồi ông tướng! cứ khoe tài khoe giỏi hoài. Kỳ bầu cử vừa rồi đám Lao Động mà không bảy bước ra ba bước vào cứ nhắm mắt đồng ca: Đắc cử là rút quân ở Iraq về th́ chưa chắc ông c̣n ngồi đây mà nói thánh nói tướng đấy!
-Chứ sao nữa. Chính trị th́ phải quyền biến chơ! Được cái là dân ḿnh ngán khủng bố quá nên nói ǵ nghe nấy. Bà nghĩ xem, tui ri mà khi tui vỗ ngực thề xông pha ra trận chống khủng bố lừng trời lên như anh Bush, anh Blair dân cũng tin bỏ phiếu ào ào cho tui đếm mệt nghỉ.
-Khủng bó là ba đầu sáu tay ǵ mà người ta sợ dữ vậy?
-Dân không sợ th́ cũng phải làm cho dân sợ, không rét th́ cũng phải làm cho người ta rét, người ta mới tin ḿnh bỏ phiếu cho ḿnh chứ.
-Sợ khủng bố th́ phải quét sạch khủng bố, nếu vậy sao trong khi tranh cử ông không hô hào đánh mạnh, hô hào tăng quân, hô hào hi sinh đến người Úc cuối cùng để bảo vệ Iraq mà ông lại thề bán sống bán chết là không gửi lính thêm qua Iraq?
-Th́ chính trị là phải tính đúng đô mà bà. Ḿnh nói hăng quá người ta nhớ ra là con họ sẽ qua Iraq chứ không phải con ḿnh th́ c̣n nguy nữa. Cho nên, ḿnh phải làm cho họ sợ khủng bố, phải ham chống khủng bố, nhưng đồng thời cũng phải làm cho họ quên chuyện tăng quân, chuyện con họ đi lính chứ không phải mấy thằng cu của ḿnh…
-Hèn ǵ, ông chống khủng bố mà không hứa tăng quân. Ông chỉ hứa không tăng thuế, không tăng lăi xuất, không đánh single mum, không làm t́nh làm tội mấy người lănh lương thất nghiệp, không ép mấy ông nghiệp đoàn, không dằn mặt mấy ông aborigines… Toàn là những hứa hẹn ngon lành. Người ta chỉ ba không bốn không, c̣n ông cả chục cái không ngọt như mía lùi thế th́ làm sao mà không ăn. Học ai mà ông lém thế?
-Lém ǵ! Tui có nói láo ai đâu! Trước ngày bầu cử, tui chưa làm mấy chuyện trời ơi đất hỡi đó th́ tui có quyền nói là tui không làm chứ. Bây giờ dân đă giao mệnh trời cho tui th́ tui muốn làm ǵ tui làm chớ. Nhất là không c̣n mống nào trên Thượng viện để cản mũi kỳ đà nữa.
-Nghĩa là ông sẽ làm tất cả những điều ông đă nói ông không làm?
-Chơ sao nữa!
-Nhưng ông đă nói ông không gởi thêm quân qua Iraq, hai tuần trước đây ông c̣n lặp lại lời hứa đó. Bây giờ ông gởi thêm 450 mạng qua cái rụp, có ai bắt ông làm chuyện mà 71% dân chúng Úc không muốn đó đâu?
-Muốn hay không th́ cứ đợi ba năm nữa rồi dùng lá phiếu mà nói chuyện với tui, bây giờ đă chọn tui th́ phải ráng nghe tui cái đă. Dân chủ mà! Với lại đây cũng là chuyện chẳng đặng đừng thôi.
-Ai ép dầu ép mỡ chi ông mà chẳng đặng đừng với không đừng?
-Có chứ bà! Tui đă hứa với anh Bush và anh Blair khi nào họ cần, họ chỉ ới một cái là tui đứng lên đáp lời sông núi ngay! Lâu nay, sẵn có 1400 quân Ḥa Lan bảo vệ an ninh cho toán lính công binh Nhật, giờ Hoà Lan rục rịch rút quân về, không ai canh gát cho mấy ông lính Nhật ăn ngủ th́ ḿnh phải thế vào thôi. Đồng minh môi hở răng lạnh mà. Rồi đây chắc sẽ c̣n những anh đồng minh chết nhát khác rục rịch rút nữa… Italia, Poland, Slovakia chẳng hạn. Ḿnh cũng phải sẵn sàng, hở đâu châm thêm vào đó.
-Ông thấy ḿnh có hi vọng chi bên Iraq không mà ông cứ nín thở theo dài dài vậy.
-Ấy, bọn đối lập đang rung cây nhát khỉ đó bà biết không. Chúng bảo là đồng minh đang sa vào vũng cát chuồi. Đó là vùng Tam Giác chung quanh thủ đô Baghdad của đa số dân Sunni ủng hộ Saddam Hussein trước đây. Nhưng sa hay không sa là chuyện người lớn của anh Bush và anh Blair lo, c̣n ḿnh th́ thiên lôi chỉ đâu đánh đó. Phần tui, súng bắn nước th́ có, c̣n tui phân biệt AK, XM hay B.40 c̣n chưa biết nữa th́ nói ǵ đánh nhau. Bà tưởng tui thích đánh nhau lắm sao?
-Năm ni năm con gà, thân dậu niên lai kiến thái b́nh. B́nh đâu chẳng thấy, tui thấy ông loay hoay cà ịch cà đụi. Mai mốt chi rảnh, tui phải đi gặp bà thầy bói xem bà luận bàn mưu chước nào hay không mới được chứ hết cái vụ thằng khủng bố Habib lại đến chuyện mụ điên Cornelia Rau, nghe bực quá. Ông không có cách chi bịt miệng chúng sao?
-Ồ, chuyện ruồi bu! Hơi đâu bà lo. Cứ ĺ ra như tui là yên hết. Với lại, ḿnh kẹt đứt đuôi con ṇng nọc trong hai vụ đó, may mà đám Kim Beazley mới chân ướt chân ráo lên ghế lănh tụ đối lập nên cứ lơ mơ như rắn mồng năm bằng không th́ ḿnh c̣n kẹt nữa…
-Kẹt ǵ mà kẹt. Habib là thằng khủng bố th́ ḿnh phải trị tận mạng, kêu ca chi nữa. Mụ Rau điên th́ ḿnh cũng phải giữ một chỗ để khỏi long nhong phá làng phá xóm, ḿnh đúng quá rồi, c̣n lầu bầu cự nự chỗ nào. Cho nên, hơi đâu ông nghe mấy tên tả khuynh thân cộng bất mản kinh niên cho mệt?
-Đúng, khủng bố th́ phải trị thẳng tay! Nhưng thằng chả Habib này, Mỹ bắt nhốt hắn mấy năm, ḿnh cũng nhắm mắt cho anh Bush làm chuyện đó, nhưng cuối cùng chẳng biết phải xử hắn tội ǵ nên họ thả hắn ra rồi lại bắt ḿnh nhận cái của nợ, thế mới phiền… Phải chi họ cứ cho hắn lên chiếc bè, thả ra ngoài biển trôi đi đâu th́ đi… C̣n bà Rau, đúng! Điên là phải nhốt cho khỏi phá làng phá xóm, nhưng kẹt một cái là nhốt đâu không nhốt lại nhốt bà vào nhà giam di dân lậu! Đă không biết bà điên sao lại biết bà là di dân lậu? Hóa ra, cảnh sát không thích ai th́ cứ bảo hắn là di dân lậu và điên rồi nhốt cho mút chỉ cà tha là xong à?
- Ờ há! Ăn nói có đầu có đuôi kiểu đó, xem ra ông làm đối lập cũng được lắm chơ!
- Đối lập?! Trời ơi là vợ với con. Tui đang làm tể tướng sao bà lại hạ tui xuống hàng đối lập? Thất bại là con đường vinh quang của lănh tụ đối lập, bà quên rồi sao? Đúng là trù ẻo. Nói vậy mà không sợ xui xẻo vận vào người tôi à?
-Ừ nhẩy! Thôi tui không nói nữa đâu, ông muốn làm chi đó th́ làm!
-Tui mà muốn ǵ được nấy th́ tui đâu có ngồi đây?
-Không ngồi đây th́ đi đâu?
-Đi đâu th́ bà biết rồi, khỏi hỏi!
-Ừa! đi th́ đi, sợ ông Tây nào!
Đến đây, v́ sợ c̣n léng phéng không khéo sẽ mang tội xâm phạm đời sống riêng tư của thiên hạ nên Huỳnh Bất Hoặc tôi đành phải tỉnh cơn mê dài.
Huỳnh Bất Hoặc