TÂM THƯ

của

Hạnh Măn Hoàng Xuân Hương

 

Kính gửi: Chư Tôn Đức Hoà Thượng, Thượng Toạ, Đại Đức Tăng Ni

                 và Giáo sư Vơ văn Ái cùng toàn thể Phật tử trong và ngoài nước.

 

Huế, ngày 22 tháng 02 năm 2005,

Kính thưa quư Ngài,

Con là Hoàng Thị Xuân Hương, Pháp danh Tâm Hoa, Pháp tự Hạnh Măn, ở Kontum, miền cực bắc Tây Nguyên.  

Hơn một năm nay con có may mắn được Pḥng Thông Tin Phật Giáo quốc Tế luôn gửi cho những thông cáo báo chí, nên dù ở xa con cũng đọc được những ḍng thông tin do quư vị truyền đạt. Nhưng v́ quá bận việc, cũng như những tin tức trước không làm con xúc cảm nhiều, nên con im lặng.  

Lần này qua bài viết: HT Quảng Độ và Thầy Tuệ Sĩ không tiếp Sư Ông Nhất Hạnh và Tăng thân Làng Mai cũng như tin tức qua các thư khác mà con đă nhận, con thấy ḿnh phải viết Tâm Thư này gửi đến Giáo Sư cũng như quư bậc Thiền Đức Trưởng Lăo, Thượng Toạ, Đại Đức Tăng Ni và quư Phật tử xa gần.

 

Kính thưa quư Ngài,

Trước hết con xin thành tâm đề đầu đảnh lễ sám hối tất cả quư Ngài, những vị Thầy của con, nếu những lời nói sau này của con, v́ không đủ sáng suốt, nên không được thông đạt rồi có thể dẫn đến sự bực bội ít nhiều trong ḷng quư Ngài th́ xin quư Ngài nhắm mắt lại và sẽ thấy được trước mặt quư Ngài, con đang thành tâm đảnh lễ ngàn lạy để xin quư Ngài tha tội!  

Nếu tâm thư này được quư Ngài, những vị Phật tương lai, đón nhận một cách hoan hỷ, th́ con cũng xin thành tâm đảnh lễ một ngàn lạy trước mặt quư Ngài như con là đệ tử ruột của quư Ngài vậy.

 

Kính thưa quư vị,

V́ bao nhiêu năm qua, con đă nhiều lần can thiệp với Nhà nước cho việc về thăm quê hương của Sư Ông Nhất Hạnh, nên khi biết Ngài về con có ra phi Trường Nội Bài để đón Sư Ông.  

Khi ra đến Sân bay nh́n thấy một số Chư Tăng Ni và đồng bào Phật tử đi đón, con thật sự chạnh ḷng chua xót v́ số lượng không nhiều (khoảng hơn 1.000 người) và chỉ có mỗi ḿnh Thượng Toạ Thích Gia Quang là Đại diện cho GHPGVN c̣n lại là Chư Tăng Ni Phật tử ở Huế, Đà Nẵng, chùa Bồ Đề, chùa Định Quán, Vân Tŕ, Tảo Sách và Phụng Thánh.  

Tuy nhiên, thật là cảm động khi nh́n ánh mắt và nụ cười hân hoan của đoàn người đi đón Sư Ông ta mới thấy cái khát khao, kính ngưỡng Sư Ông trong ḷng họ. Ai cũng muốn tận mặt chiêm ngưỡng Sư Ông nên họ đổ dồn vào khi Sư Ông từ sân bay bước ra khiến hàng rào danh dự của Chư Tăng Ni bị phá vỡ hoàn toàn và làm cho Sư Ông suưt phải nghẹt thở. 

Con nghĩ rằng, một người con, một Thiền Sư ưu tú của đất nước Việt Nam đă chinh phục hàng triệu trái tim (có khi sắt đá) trên thế giới th́ chắc ngày về sẽ được Đạo bạn đồng môn tiếp đón trọng thể lắm chứ. Ngài có làm ǵ, có nói ǵ sai với Giáo lư của Đức Phật đâu có chăng là Ngài chỉ thực sự triển khai Giáo lư của đấng Thế Tôn: Khế Thời, Khế Cơ, Khế Lư để tuỳ duyên độ sinh đó thôi.  

Hôm ở Hà Nội, mấy ngày đầu, phái đoàn c̣n đi thăm đây đó nên không khí cũng rất ngột ngạt, nghi ngờ. Nhưng, đến ngày 6 tháng Chạp, với bài Pháp thoại đầu tiên Ngài giảng ở Chùa Định Quán vào sáng hôm đó đă mang đến niềm vui vô tận cho thính chúng (khoảng 4000 người, trong đó có những vị đă từng chỉ trích Ngài rất gay gắt v́ họ chưa nghe, chưa hiểu Ngài mà thôi). Và, vài ngày sau con được biết Nhà nước thật sự yên tâm, cảm động trước những lời dạy đơn giản nhưng thâm thuư, dễ dàng nhưng vô cùng bổ ích, b́nh dị nhưng rất khoa học, đời thường nhưng rất cao siêu, như bài toán sơ cấp nhưng lại vô cùng vi diệu ... và một sự b́nh an đă thấm nhẹ nhưng rất sâu vào ḷng người! Con thấy thính chúng ngồi nghe có khi cả trên 10.000 người (ở TP. Hồ Chí Minh) mà không một tiếng động, có lúc họ lấy khăn chậm nước mắt và rồi khi Sư Ông nói “Chúng ta hăy nghỉ tại đây” th́ họ bảo: “Tiếc thật, sao Sư Ông không giảng nữa” lúc bấy giờ đă hơn 11giờ trưa. 

Một Thiền Sư, một đệ tử của Đức Phật, một đồng đạo có khả năng như vậy mà Bạn Lữ  đành quay lưng sao? Thế th́ chúng ta làm bạn với ai đây? Tại Hà Nội con được biết có lệnh của quư Ngài trên không cho phép các Tăng Ni được đi nghe giảng. Ở Thành Phố HCM cũng vậy, mặc dù trong thế “chẳng đặng đừng” phải cho mượn chùa chứ thật sự trong ḷng không vui vẻ ǵ mấy. C̣n bên HT Quảng Độ và TT Tuệ sĩ th́ cho rằng “nếu gặp Sư Ông Nhất Hạnh th́ coi như bao nhiêu năm đấu tranh sẽ tan theo mây khói!” và sau này con được biết thêm hai lư do là không có trong lịch đi thăm cũng như nói Sư Cô Chân Không cho rằng c̣n e ngại những chùa treo cờ “3 sọc đỏ”.  

Tại sao lại như vậy? làm sao gặp Sư Ông Nhất Hạnh mà bao nhiêu năm tranh đấu phải tan theo mây khói? không ai làm sao có thể lư giải vấn đề này cho chính xác! Bởi v́ Sư Ông Nhất Hạnh là một Thiền Sư của Đạo Bụt, Ngài không thể là giả danh, không thể là của thế lực này hay thế lực khác. Nhưng, thật sự mà nói th́ Ngài là của tất cả, tất cả là của Ngài bởi Ngài không trụ bên này hoặc trụ bên kia mà là hoà nhập với tất cả. Bất Nhị Pháp Môn. Ai là người con chân chính của Phật cũng đều phải sống như vậy. Điều đó sai với Giáo lư và cuộc đời của Đức Phật sao? Và v́ vậy, cái ǵ chạm vào Ngài phải tan biến.  

Xin Chư Thiền Đức hăy suy nghĩ cho kỹ ư niệm này. Chúng ta không nên suy diễn như lư luận của thế gian, của chính trị để cứ chụp mũ cho nhau. Bởi tư tưởng “Tất cả chúng sanh đều có Phật tánh” nên mới có h́nh tượng của  Thường Bất Khinh trong Pháp Hoa để cảnh tỉnh chúng ta trong Đệ Nhất Nghĩ Đế. Thể nhập vào pháp giới đó rồi th́ không c̣n tức giận, trách móc, buồn tủi, hận thù, thành, bại, được, mất... ǵ nữa cả. Mặc nhiên như vậy.  Chúng ta chỉ c̣n trách nhiệm mỗi khi đă thể nhập tư tưởng của Như Lai là: Khai, Thị, Ngộ, Nhập, Phật Tri Kiến cho chúng sinh mà thôi. 

Về vấn đề không có trong lịch đi thăm th́ theo con được biết Đại Đức Pháp Ấn có xin phép gặp nhưng quư Ngài chưa trả lời,  th́ làm sao biết ngày nào để đưa vào lịch đi thăm? Với lại, như Ngài Viên Định, đă có lịch đi thăm mà Ngài không chịu tiếp th́ cũng có sao đâu?  

C̣n lá cờ “3 sọc đỏ” là lá cờ của một chế độ đă sụp đổ và cũng chính dưới màu cờ này Phật Giáo cùng những đồng bào yêu nước chống ngoại xâm của chúng ta đă đổ bao nhiêu xương máu trong thời gian tồn tại của nó, mà sao quư Thầy c̣n bảo vệ, c̣n nhân danh v́ nó? Nhưng nó là chính trị, là hiện tượng giới hư ảo chứ có phải là chân lư của Phật Giáo đâu? Hơn nữa, ngày trước, khi chế độ Cộng hoà và Cộng sản c̣n tồn tại song song, nếu trong nhà chúng ta có dấu một lá cờ Giải phóng th́ gia đ́nh ta phải chịu hậu quả như thế nào quư vị đều đă biết, huống ǵ bây giờ chế độ đó đă sụp đỗ, chúng ta lại muốn dựng nó sống lại qua h́nh ảnh lá cờ th́ có phải chúng ta làm chính trị muốn lật đổ chế độ hiện tại th́ làm sao Nhà nước để cho chúng ta yên? cho chúng ta tự do? có phải ḿnh nặng về thế gian pháp mà bỏ rơi lư tưởng chính của ḿnh không?  

C̣n quư vị cho rằng Sư Ông Nhất Hạnh về lúc này là để rửa mặt cho Nhà nước. Nếu chuyện ấy có thật th́ đó là việc của người con Phật phải làm. Anh em trong nhà người này thấy mặt người kia bị dính bụi trần th́ đích thân rửa mặt cho nhau là việc tốt chứ đâu phải là việc xấu?! Với hai câu đầu của Tứ Hoằng Thệ Nguyện:

Chúng sinh vô biên thề độ hết,

Phiền năo vô tận nguyền dứt sạch...

Chúng ta đă làm được ǵ qua cuộc đời của chúng ta? Quư Ngài mạt sát chế độ Cộng sản hiện tại là sắt máu không c̣n nhân tính, không thể đối thoại... th́ có quá đáng chăng khi một Thiền Sư có thể chuyển hoá một bạo chúa Dục Vương, gặp bất cứ Thiền Sư nào cũng đều bỏ vào vạt dầu sôi giết chết, thế mà với năng lực tu chứng thật sự của Ngài qua Thân giáo và Khẩu giáo đă chuyển thành A Dục Vương, Chuyển Luân Thánh Vương?  

Thế giới này không phải là bùn đen như Thầy Tuệ Sĩ đă từng nói với con mà nó là Tâm Tịnh Nhi Quốc Độ Tịnh. Chúng ta phải khởi Bi Tâm th́ mọi việc sẽ chuyển hoá một cách nhiệm mầu.  

Con cũng đă từng nghe một số quư Thầy xuyên tạc về ư nghĩa Thiền Ôm và Thiền Buông Thư của Sư Ông Nhất Hạnh nhưng con xin quư Ngài hăy đến nghe hoặc mua băng nghe để tránh cho ḿnh cái hậu quả nghiêm trọng không đáng phải có như vậy. 

Trở về với quá khứ, sau 1975, làn sóng người ồ ạt bỏ tổ quốc ra đi v́ chế độ hà khắc, v́ vấn đề kinh tế (trong đó có vợ chồng chúng con nhưng chúng con không đi được) cho dù biết rằng ḿnh sẽ là miếng mồi cho cá mập, cho cướp biển ... Nhưng bây giờ họ lại trở về với cội nguồn của dân tộc, góp sức ổn định và xây dựng quê hương, có phải họ đă thấy sự đổi thay diệu kỳ của đất nước? Vào thập niên 75 đất nước ta chỉ có khối Cộng sản bang giao nhưng bây giờ tất cả các nước trên thế giới đều bang giao ngay cả nước Mỹ là nước căm thù Cộng sản số 1 cũng phải ban giao kư hiệp ước ngoại thương. Họ là người đời mà họ c̣n quên quá khứ để hướng về tương lai trong khi chúng ta là người Tu theo Phật, sống với thực tại, cái đang là, lại ôm chặt quá khứ th́ làm sao giải thoát được? Chẳng lẽ việc HT Huyền Quang gặp Thủ Tướng trong t́nh thân thiện là lỗi lầm sao mà quư Thầy bên Giáo Hội cũ đành phá vỡ hoàn toàn cơ hội ấy? Như thế th́ tất cả thế giới này đều sai lầm hết, hèn yếu hết, chỉ có một số quư Thầy, quư Phật tử chống bán chế độ là thông minh, là anh dũng, là đúng chân lư sao?  

Giáo Hội của Phật Giáo, theo con nghĩ, là một Tăng Già hoà hợp thanh tịnh. Nhưng, trong một nhóm nhỏ chúng ta đă có hoà hợp thanh tịnh chưa? Hay là Thầy này bất như ư Thầy kia và trong đó quư vị xem lại ḿnh chắc ǵ đă thanh tịnh? Vậy mà chúng ta cố gắng ngồi chung để rồi đối kháng với cái tập thể cũng không kém phần như thế th́ tương lai sẽ đi về đâu ? Quư Ngài làm như thế là tốt hay là ḿnh dùng ḷng Từ Bi vô hạn của ḿnh để cảm hoá chúng sinh là tốt? Như vua Trần Nhân Tông, khi đất nước bị ngoại bang xâm chiếm th́ đứng lên đánh đuổi Nguyên Mông để bảo tồn Tổ quốc, Dân tộc. Khi đất nước yên b́nh th́ xem danh lợi như đôi dép rách, một ḿnh hiên ngang t́m đường lên Yên Tử, nơi núi rừng trùng điệp, hùm beo rắn độc để tu hành và hàng phục được tất cả đều quy thuận để truyền bá Chánh Pháp làm rạng danh cho ḍng Thiền Việt Nam mà cả thế giới đều kính phục. 

Là con Phật, chúng ta hăy nỗ lực tu theo Ngài rồi mọi chuyện nhiệm mầu sẽ đến. Đừng nên dùng những tiểu xảo của thế gian vào Đạo, nó quật chúng ta phải thân bại danh liệt do cái tâm bất chính của chúng ta đấy. Con tuy là Cư Sĩ, con sống rất b́nh thường nhưng tâm con không có ư hại ai nên bao nhiêu lần người đời t́m cách hăm hại vậy mà con đều thoát qua trong gang tất và con tin đó là sự hiện hữu nhiệm mầu của chư Phật, chư Bồ Tát ở cơi đời này.

 

Thưa Giáo sư Vơ văn Ái,

Nếu Giáo sư là đệ tử Phật, là Giám đốc Pḥng thông tin Phật Giáo Quốc tế th́ GS phải nói những lời Từ Ái của Chư Phật, luôn đem lại hoà b́nh cho nhân loại, không thân không sơ, v́ tất cả là anh em ruột thịt, một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ. Chúng ta có trách nhiệm chuyển hoá, bao dung, đùm bọc lẫn nhau bằng cái nh́n “Từ Nhăn Thị Chúng Sinh”, có thế chúng ta mới làm Sứ Giả của Như Lai (như tên gọi khác của Pḥng TTPGQT) c̣n những chuyện thị phi, hơn thua, có nói không, không nói có, lăng nhục lẫn nhau là chuyện của người đời không hiểu Đạo (Đạo Phật).  

Câu đầu tiên trong 14 lời dạy của Đức Phật là: “Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính ḿnh” vậy th́ thưa quư vị, chúng ta hăy xem lại tự thân thử ḿnh đă đưa ḿnh đi về đâu, ḿnh có phải là bạn của ḿnh hay là kẻ thù của ḿnh? Chỉ có ta mới là người đích thực thương ta.  

Đạo Phật là Đạo của Không, Vô Tướng, Vô Tánh. Thầy Tuệ Sĩ chuyên triển khai về giáo lư này nên con nghĩ rằng Thầy đừng để nó kẹt cứng trong thế giới huyễn mộng làm chi.  

Xin quư Ngài hăy thương HT Huyền Quang hăy để cho Ngài tự quyết định cuộc đời Ngài theo sự sáng suốt của bậc Tuệ Giác. Đừng áp lực Ngài để Ngài phải sống trong dằn vặt đau khổ để quư vị thoả măn những đ̣i hỏi mà Đức Phật cho là vô bổ v́ nghiệp lực, v́ cộng nghiệp và biệt nghiệp. Chỉ có năng lượng Đại Bi, Đại Trí mới là sự nghiệp của chúng ta. Hăy t́m mọi cách để hàn gắn, để xây dựng trong tinh thần hiểu và thương của chư Phật, chư Bồ Tát để cứu văn những ǵ đă rạn nứt, tan vỡ, khổ đau v́ những hành vi kém trí tuệ của anh em chúng ta, cho dù ḿnh phải chịu thiệt tḥi, hy sinh hết cả cuộc đời, sự nghiệp “phù phiếm” của ḿnh. Có thế chúng ta mới lột bỏ được bản ngă, thành kiến, cố chấp... cho ḿnh và cho tha nhân để biến cơi Ta Bà thành Tịnh Độ được. Đó là mục đích, là lư tưởng của chư Phật xuất hiện ra nơi đời. Đức Di Lặc đă và đang ở trong ta, trong trái tim ta, Ngài đang vật lộn với phong ba băo táp để cứu vớt nhân loại đang quằn quại trong thống khổ v́ sự cố chấp, tàn bạo của  con người nên ác nghiệp đó đă khiến đồng loại chúng ta phải chịu hậu quả của thiên tai, của tật dịch! Xin hăy thương ḿnh, thương người, buông bỏ tất cả để ôm nhau vào ḷng trong h́nh tượng Đại Bi Đại Trí Ngàn Mắt Ngàn Tay của Bồ Tát Quán Thế Âm. 

Nếu ngày hôm nay, 14 tháng Giêng Ất Dậu (22 tháng 02 năm 2005), quư vị nào ở Huế nơi Tổ đ́nh Từ Hiếu chứng kiến cảnh chư Tăng hơn 300 vị và hàng ngàn đồng bào Phật tử đă cùng nhau không biệt Giáo Hội này, Giáo Hội nọ, Tông Phái này, Tông Phái khác ... làm phép Yết Ma để Bố Tát dưới sự chủ tŕ của Sư Ông Nhất Hạnh, quư vị mới thấy niềm hân hoan vô tận của mỗi người con Phật nơi đây! Ai ai cũng hớn hở và tán thán công đức này. Trong đó, con cũng biết c̣n một vài quư Thầy không được vui, nhưng rồi con hy vọng cái niềm vui lớn chung quanh, cái toả sáng tuyệt vời của ngọn hải đăng sẽ khiến con tim quư vị sẽ ấm áp, sẽ hoà quyện vào hào quang ấy.  

Thật vậy, không công đức nào lớn bằng công đức làm cho Hoà Hợp Tăng và cũng không có tội ác nào lớn bằng tội ác phá Hoà Hợp Tăng. Quư vị thừa hiểu như vậy. Năm ngón tay có ngón ngắn ngón dài, nhưng không có ngón nào vô dụng, đáng bỏ hết. Bất uư tham sân khởi, duy khủng tự giác tŕ, không sợ tham sân nổi dậy, chỉ sợ tự giác chậm mà thôi. Chúng ta ngồi lại bên nhau, sửa đổi cho nhau để thanh tịnh lẫn nhau khi ư thức được rằng Ngũ Dục là cái hố chôn vùi Tuệ Giác của chúng ta. Xin quư Ngài hăy nâng niu, ǵn giữ, trau chuốt ngọn hải đăng này bừng sáng và lan toả khắp hang cùng ngỏ hẹp cũng như thành đô rộng lớn trên toàn đất nước Việt Nam thân yêu chúng ta để làm gương lớn cho thế giới, để quét tan mây mù chia rẽ, hận thù, tàn bạo khổ đau cho chúng sinh. Cơ hội ngàn vàng lại đến với Huế, với Việt Nam lần thứ hai, sau lần kêu gọi của HT Huyền Quang bị thất bại. Chúng ta đừng để bất cứ một thế lực vô minh nào đánh mất lần nữa như điểm thứ tư trong Thông Bạch mà HT Thiện Hạnh đă kư phổ biến. Xin đừng để cho hàng triệu con tim của chư Tăng Ni và Phật Giáo đồ cũng như những người con thân yêu của đất Mẹ Việt Nam đang hân hoan ngời sáng phải bị tan vỡ tắt lịm! 

Nếu là đệ tử Phật, chúng ta hăy đứng dậy và đi không dẫm chân lên nhau với hết cả tâm tư b́nh lặng, vô phân biệt trí, cứu ḿnh, cứu người. Không thể chần chờ được v́ Sóng Thần đang cuồn cuộn đến với anh em chúng ta! Xin hăy thương nhau thật sự v́ Hội Long Hoa đang Toả Sáng giữa biển đời đen bạc cuồng phong!

 

Nam mô Đương Lai Hạ Sanh Từ Thị Di Lặc Tôn Phật.

Kính bái,

Hạnh Măn Hoàng Xuân Hương.