|
Đi t́m dấu tích cuộc khởi
nghĩa Yên Thế
Hơn 100 năm đă trôi qua,
nhưng nói đến Bắc Giang, nói đến Yên Thế không ai là không biết đến cuộc khởi
nghĩa của nghĩa quân nông dân do người anh hùng dân tộc Hoàng Hoa Thám lănh đạo.
Đây là cuộc khởi nghĩa cuối cùng và cũng là lớn mạnh nhất, khiến thực dân Pháp
đau đầu nhất diễn ra cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20
Ngay tại Phồn Xương, bên cạnh bức tượng lớn Hoàng Hoa Thám vẫn c̣n ghi một câu
nói nổi tiếng của ông: "Chúng tôi gắn bó với phong tục của đất nước chúng tôi.
Chúng tôi không bao giờ từ bỏ phong tục ấy dù có phải hy sinh cả tính mạng" (thư
Đề Thám gửi quân Pháp trong trận Hố Chuối - ngày 22.12.1890).
Minh Quang - Đức Hoà
Đường từ thành phố Bắc Giang đi về Yên Thế (khoảng 30 cây số) bằng ôtô
khá dễ dàng. Nhưng theo các cụ cao niên ở Yên Thế c̣n nhớ lại được th́ ngày
trước vùng Yên Thế kéo từ Cao Phong vào đến Phồn Xương rừng núi cực kỳ rậm rạp,
hoang vắng, chỉ có duy nhất một con đường độc đạo là đi được vào nơi đây. Hoàng
Hoa Thám đặt một trạm canh gác trên núi (nay vẫn c̣n dấu tích đặt trong chùa
Lèo). Từ Hố Chuối vào đến Phồn Xương là nhiều lũy canh cũng như hào thành để
chiến đấu chống lại quân Pháp.
|
 |
|
Đồn Phồn Xương - căn cứ một thời
là nỗi kinh hoàng của thực dân Pháp.
|
Di tích đồn Phồn Xương
Vào đến trung tâm huyện Yên Thế, chúng tôi có cảm giác như sống lại hơi thở
khói lửa của hơn 100 năm trước với những cái tên phố Hoàng Hoa Thám, phố Bà Ba
(bà Ba Cẩn, vợ ba Hoàng Hoa Thám) hay đường Cả Trọng, Cả Dinh (các con của Hoàng
Hoa Thám)... Ngay giữa trung tâm huyện lỵ Yên Thế, trong khu quần thể di tích
cuộc khởi nghĩa là một bức tượng lănh tụ nghĩa quân Hoàng Hoa Thám đứng uy nghi.
Đứng từ đây, chúng tôi có thể nh́n thấy đồn Phồn Xương được đắp bằng đất, sừng
sững. Đồn được Hoàng Hoa Thám cho xây dựng vào năm 1892, trấn giữ con đường độc
đạo để đi vào căn cứ của nghĩa quân. Bây giờ th́ đồn luỹ này không phải nằm
khuất sau rừng cây rậm rạp để che tầm mắt địch nữa mà nó gần như lộ thiên. Một
con đường độc đạo nối từ phía ngoài đường chính, bắc qua một cái hồ nước và theo
như lịch sử c̣n lưu lại th́ sau khi tiêu diệt được cuộc khởi nghĩa Yên Thế, Pháp
đă cho san phẳng đồn Phồn Xương. Sau này người ta mới cho dựng lại và phục chế y
như ngày xưa.
Phía sau đồn Phồn Xương là doanh trại, chiến lũy của nghĩa quân Đề Thám. Ông đă
cho xây dựng ở khu vực này một bát quái trận với nhiều đồn lũy thông nhau. Phía
sau đồn Phồn Xương vẫn c̣n một cái xóm mà gần đây đă được đổi tên thành phố gọi
là phố Bà Ba. Tương truyền, ngày trước chính chỗ này là nơi ở của bà Ba Cẩn - vợ
ba Hoàng Hoa Thám, người vợ mà ông yêu thương nhất, cũng là một tướng tài của
cuộc khởi nghĩa.
Khoảng cuối những năm 80, con gái của cụ Hoàng Hoa Thám là bà Hoàng Thị Thế có
về đây, đứng ở chính xóm này thắp hương cho vong linh của cụ Đề Thám. Lịch sử
c̣n ghi lại bà bị Pháp bắt cùng với mẹ (bà Ba) trong trận Pháp đánh vào Phồn
Xương năm 1907 và bị đày sang đảo Guam (thuộc địa của Pháp) lúc bà mới có 6
tuổi. Trên đường đi, mẹ của bà đă nhảy xuống biển tự vẫn, c̣n bà lúc đó quá nhỏ
vẫn bị đày tiếp. Sau hàng chục năm sống ở Pháp, lấy chồng Pháp có con cái, bà
vẫn nhớ về quê cha đất tổ và xin về Việt Nam để sống (nhiều năm bà vẫn sống
trong một căn hộ ở khu tập thể Văn Chương, Hà Nội).
Khi bà Thế mất, mộ của bà được đặt ở đây. Chúng tôi lặng người khi đứng trước
ngôi mộ của bà, trên tấm bia mộ chỉ ghi ḍng chữ thật giản dị: "Bà Hoàng Thị
Thế, sinh năm 1901, mất 9.12.1988". Như vậy, sau biết bao thăng trầm của lịch
sử, bà lại trở về với mảnh đất thiêng liêng. Mộ của con gái Hoàng Hoa Thám th́
nằm đây, nhưng c̣n mộ của ông?
Mộ Hoàng Hoa Thám ở đâu?
|
 |
|
Đền Thề, nơi nghĩa quân làm lễ xuất quân đánh Pháp
vẫn được giữ nguyên vẹn. |
|
Một tài liệu của Pháp ghi:
"Sau khi cuộc khởi nghĩa thất bại, Đề Thám cùng vài thuộc hạ rút về Hố Nẩy,
nhưng có 3 thuộc hạ của cánh quân Lương Tam Kỳ gặp cụ, chuốc cho cụ uống rượu
say, rồi giết chết cụ. Pháp bêu đầu cụ ở Nhă Nam, Bắc Ninh để thị uy dân chúng".
Hiện ở Hố Nẩy vẫn c̣n một ngôi mộ mà người ta nghi là mộ của Đề Thám. Nhưng vẫn
c̣n một thuyết khác cho biết cụ không bị giết mà cụ đă hoá thánh. Sau này bà Hải
(người giúp việc cho bà Hoàng Thị Thế) đă thuê một số nhà ngoại cảm t́m mộ của
cụ Đề Thám nhưng vẫn không t́m thấy.
Có khá nhiều người Pháp đă lặng lẽ đến đây, đứng rất lâu trước đồn Phồn Xương và
trước những di tích c̣n sót lại của cuộc chiến... Có thể họ là hậu duệ của những
lính Pháp đă từng tử trận tại Yên Thế, họ muốn t́m lại những chứng tích của một
thời đă xa và khi đứng đây họ sẽ hiểu được cuộc chiến mà cha anh họ đă tham gia
thật vô nghĩa biết bao.
Đi t́m di tích ao Ḅ, đồi Tăngxê
Khi đến Phồn Xương, chúng tôi được anh Hồng, dân bản địa cho biết, muốn t́m
di tích của nghĩa quân Hoàng Hoa Thám th́ phải t́m theo địa danh, có nghĩa nhiều
nơi vẫn c̣n được đặt theo sự kiện của cuộc khởi nghĩa Hoàng Hoa Thám như đền Thề
(nơi nghĩa quân cắt máu ăn thề trước trận đánh với Pháp) hay đồi Tăngxê (nơi
nghĩa quân đào rất nhiều hào giao thông) và chúng tôi không quên đi t́m di tích
của ao Ḅ, nơi mà theo tương truyền được nghĩa quân giết ḅ khao quân trước mỗi
trận đánh. Vượt qua thành lũy khá cao của đồn Phồn Xương, nơi có thể nh́n bao
quát một thung lũng xanh mướt cây lá, chúng tôi đi t́m di tích ao Ḅ.
Người ta kể rằng khoảng năm 60, ao Ḅ vẫn c̣n rộng lắm, nghĩa quân đặt ở đây một
phiến đá to như cái phản để giết ḅ, khao quân. Chúng tôi đứng cạnh ao Ḅ và cảm
thấy không khỏi ái ngại v́ bây giờ di tích ao Ḅ chỉ c̣n là một cái hố nông
choèn với tí nước c̣n sót lại. Phiến đá to ngày xưa cũng đă bị lấp mất (hoặc lấy
mất). Một ruộng rau muống khá to bên cạnh đang lấn dần và theo đà này, chỉ sau
ít năm nữa ao Ḅ sẽ biến mất hẳn.
Một di tích thật đẹp, thật sống động như vậy mà mất đi quả thật là phí. Người ta
đă san lấp gần hết các hào tăngxê ngày xưa và trồng lên cả một rừng nhăn. Trước
đây đoàn làm phim "Thủ lĩnh áo nâu" khi về đây làm phim có đào lại một số đoạn
hào, nhưng nguy cơ chẳng c̣n một chút chứng tích nào rất có khả năng xảy ra.
Đứng trên đỉnh đồi, có thể phóng tầm mắt nh́n bao quát ra cả một dải Yên Thế.
Đúng là cụ Đề Thám có một tầm nh́n thật xa khi chọn nơi này làm căn cứ kháng
Pháp. Từ đây có thể chi viện dễ dàng cho đồn Phồn Xương, mà chỉ duy nhất có một
con đường độc đạo. Nếu chẳng may đồn thất thủ, Pháp chỉ có thể phơi ḿnh ra trên
một khoảng trống lớn trên cánh đồng để nghĩa quân tiêu diệt mà không thể tấn
công sâu vào bên trong căn cứ của nghĩa quân.
Một tiềm năng thật quư giá
Trở về qua khoảng ruộng của lăo nông Nguyễn Văn Chức, năm nay 72 tuổi, chúng
tôi được ông mời vào uống nước. Ông Chức cũng sống ở xóm Bà Ba này từ năm 45,
nơi mà theo ông kể: Hồi ấy rừng ở đây c̣n rậm rạp, c̣n cả thú rừng và cướp rất
nhiều. Ông cũng hiểu rằng ḿnh đang sống trên mảnh đất đầy truyền thống yêu nước
và phải giữ ǵn, nhưng ông nói với vẻ e ngại: Ngay như ông cũng chẳng hiểu ǵ
nhiều lắm về lịch sử cuộc khởi nghĩa Đề Thám, nói ǵ đến con cháu. Quả thật, khi
chúng tôi hỏi mấy đứa cháu của ông về cụ Đề Thám, chúng chỉ cười.
Đứng dưới bức tượng Đề Thám uy nghi chúng tôi có cảm nghĩ như ḿnh đang được
ngắm nh́n một bức tranh tổng thể, thật bi hùng về cuộc khởi nghĩa. Chính ở đây
có thể dựng lại gần như nguyên bản bức tranh của cuộc khởi nghĩa với con đường
độc đạo, trạm gác, với tiếng vó ngựa, thành lũy... thậm chí cả trang phục thời
ấy, chắc chắn sẽ là một di tích có một không hai c̣n lại, có thể làm được. Những
cuộc khởi nghĩa kháng Pháp hồi ấy như của Phan Đ́nh Phùng, Đốc Ngữ, Nguyễn Thái
Học... đến nay di tích gần như không c̣n ǵ. Có lẽ c̣n lại một cách đầy đủ nhất
là những di tích của cuộc khởi nghĩa Hoàng Hoa Thám. Nhưng rất tiếc mọi thứ vẫn
đang chỉ là đề án...
Chúng tôi thử đặt vấn đề này với ông Dương Hồng Cơ - Trưởng pḥng VHTT huyện Yên
Thế, một trong những người đang chịu trách nhiệm xây dựng đề án khai thác tiềm
năng Yên Thế. Ông Cơ cho biết: Tỉnh và huyện đang tích cực xây dựng trung tâm
này thành một quần thể di tích lịch sử, trung tâm văn hóa và du lịch không những
cho Bắc Giang mà c̣n cho cả nước. Nhưng ngặt một nỗi là kinh phí. Ông Cơ cho
biết: Từ Hà Nội đi lên đây chỉ hết khoảng 2 tiếng đồng hồ. Yên Thế lại có phong
cảnh hữu t́nh với rất nhiều đồi, núi trùng điệp xen lẫn hồ nước trong xanh, vừa
tốt để làm du lịch vừa có thể tắm ḿnh trong lịch sử.
Chúng tôi cũng đă cất công thử đi t́m những hậu duệ của nghĩa quân ngày trước,
nhưng h́nh như chẳng c̣n mấy ai. Rồi những hiện vật c̣n lại như súng ống, mă
tấu, gươm, giáo... cũng chẳng c̣n lại bao nhiêu. Tuy nhiên, người ta vẫn có thể
phục chế lại được. Cái quan trọng là quyết tâm. Trên đường trở về chúng tôi cứ
trăn trở măi với câu hỏi: Đến khi nào th́ việc khai thác tiềm năng lịch sử văn
hoá ở đây mới trở thành hiện thực?
Nguồn: Báo Lao động xuân
Ất Dậu 2005
|
|