WWW CHUYỂN LUÂN

 

Chuyển Luân kính chúc quư bạn đọc gần xa một năm Mậu Tư-2008 Sức khoẻ, An lạc và Tinh tấn

Trang chủ || Liên hệ

   
  Trang chủ
  Thời sự - xă hội
  Khoa học
  Lịch sử
  Văn nghệ / văn hóa
  Hồ sơ
  Đọc sách
  Đọc báo bạn
  Bạn đọc viết
 

Góp nhặt cát đá

 

Tác giả

  Video clips
  Online số cũ từ 2003
  Các số báo trước 2003
   

 

Nối Kết:

      

   
  Tác phẩm chọn lọc
  Thầy Nhất Hạnh
   

CHUYỂN LUÂN SỐ THÁNG 02/2005

Nguyễn Vĩnh Nguyên sinh năm 1979 tại Cam Ranh, tốt nghiệp khoa Ngữ văn sư phạm - Trường Đại học Đà Lạt, hiện làm tại Báo "Sài G̣n Tiếp thị". Anh đă xuất bản tập truyện ngắn "Phù du của núi" (NXB CAND 2004).

MƯA BỤI

Nguyễn Vĩnh Nguyên

Theo ư của nàng th́ tôi nên bắt đầu truyện ngắn này bằng một cơn mưa bụi. Ừ th́ mưa bụi. Dù rất truyền thống nhưng ít ra nó cũng gợi chút ít không khí mùa xuân. Đại khái là thế này:

Chiều ấy, mưa bụi (nhưng không được quá dày hạt, không làm ăn ǵ được!). Cơn mưa bụi đến với tôi bắt đầu từ một mẩu tin nhắn không dấu trên mobile, nguyên văn: Mua bui dep qua. Ranh khong, qua deo em di dao pho! Lúc ấy tôi đang ngồi ở nhà bàn với mẹ tôi năm nay sẽ giải quyết vườn mai kiểng như thế nào. Có lẽ sẽ "mo cơm" v́ không dưng thiên hạ đổ xô đi trồng kiểng, làm bonsai bán chợ Tết nhiều như nấm. Bố tôi thở dài. Hai trăm gốc mai mất cả năm chăm tỉa đang đồng loạt bung nụ như không hăm được cái sự hứng khởi đến hẹn đơm hoa.

Chắc là nàng sẽ bảo tôi khô khan khi miêu tả đoạn này. V́ nói thiệt tôi là một thằng đàn ông rất khiêm tốn về khoản lăng mạn. Mẹ tôi bảo, c̣n lâu mới lấy được vợ. Tôi bảo, bán vườn mai năm nay được giá, con lấy vợ cho mà xem. Bà già bĩu môi, lắc đầu, vợ với chả con.

Đang lúc ngồi tính toán chở mai đi các chợ bonsai trung tâm th́ chiếc máy điện thoại lại rít lên một tiếng thứ hai làm tôi cầm ḷng không đậu. Nội dung tin nhắn lần này đầy vẻ trách móc và bất cần: Mua bui oi, thoi, nho nguoi khac cho di dao vay. Đến đây th́ tôi phải trả lời lại nàng rằng: Doi di. 15 phut anh toi. Co mang ao mua khong? Nàng reply: Khong. Nho di bang xe dap suon ngang nghe anh. Tôi nhắn lại: OK! Và đạp chiếc xe bon bon từ ngoại thành tiến vào trung tâm.

Hăy để câu chuyện đèo nàng đi dưới mưa bụi bằng xe đạp sườn ngang ở đó. Tôi muốn tiếp tục lan man nói về câu chuyện vườn mai của nhà tôi, tránh t́nh trạng v́ sự ơng ẹo của nàng mà làm mất hứng giữa chừng. Quả, tôi thấy thú vị khi nói về nó. Và đề tài sôi nổi nhất của tôi, bố tôi và mẹ tôi những ngày cuối năm là vườn mai. Bởi v́ mỗi năm đến Tết, nhà tôi trông chờ vào đó để có khoản sắm sửa nọ kia.

Mẹ tôi bảo, bố tôi chẳng làm được tṛ trống ǵ kiếm tiền mang về nhà cho vợ ngoài việc luẩn quẩn trong vườn bonsai năm này qua năm khác, vừa làm vừa chơi. "Đàn ông như thế cắt chim mà quăng đi cho rồi!". Tôi buồn cười quá cười vỡ ra: "Mẹ nói thế lỡ... bố bị cắt chim thiệt th́ sao? Nếu thế thiệt th́ làm ǵ có chúng con". Mẹ tôi đay đả: "Đó, cái giống mày rồi cũng như ông ấy. Mới nói đă bênh chằm chằm. Bố con nó vào hùa với nhau rồi đó trời ơi là trời...". Rồi mẹ khóc. Khóc hồn nhiên lắm.

Đúng là bố tôi chỉ biết cây với kiểng. Ai nói ǵ th́ mặc. Ai làm ǵ cũng mặc. Kể cả khi bị vợ hăm cắt cái của nợ ấy mà quăng ra ngoài đường, bố cũng lặng im, không vui, không buồn. Mẹ tôi bảo, gần cây nhiều quá, bố mày giờ cũng sắp thành cái cây luôn rồi. Sở dĩ mẹ tôi trở chứng hục hặc là có lư do của nó: Bố bảo, không được bán hết vườn bonsai của bố trồng bấy lâu nay. Chỉ bán vài gốc mai, đủ để ăn Tết thôi. Bố quư nó như vàng. Ngày đêm săm soi tỉa lá bắt sâu và nắn nót tạo dáng như một nghệ sĩ chăm chút cho tác phẩm của ḿnh một cách công phu. Bố đi đi lại lại trong vườn bần thần với cây, ngẩn ngơ với lá... Ấy vậy mà bán hết sao được. Nhưng nghĩ lại cũng đáng sợ, có khi được giá là mẹ bán hết chứ chẳng chơi.

Vườn mai ở phía sau căn gác của tôi. Sau vườn mai, cách một bờ rào xanh là khu nghĩa địa. Không biết có phải v́ thế mà tôi hay mở cửa sổ nh́n ra khu vườn, thấy nó mang một gam màu tối tối và có chút ǵ sương khói mơ màng. Và dáng bố tôi với bộ pyjama màu xám tro cũ kỹ cứ lặng lẽ lui tới chậm chạp nhỏ bé trong khu vườn như một cái bóng giữa oằn oại những thân mai đôi khi gợi cảm giác rờn rợn như lạc giữa một thế giới những dáng người rệu ră uể oải vũ điệu. Không, tôi nghĩ đó chỉ là tưởng tượng rất đỗi dở hơi của tôi - một thằng thanh niên vô công rồi nghề mà theo dự đoán của mẹ tôi th́ tương lai tôi sẽ lặp lại bước chân bố và dĩ nhiên sẽ bị vợ hăm cắt "cái ấy" quăng ra đường v́ không làm được tṛ trống ǵ.

Bi kịch của bố tôi là ở chỗ đó. Tôi hỏi: "Bố có buồn mẹ không?" Bố nói: "Đàn bà, hơi đâu buồn!" Bố nói vậy nhưng tôi biết bố buồn. Đàn ông chứ phải là bonsai đâu mà không biết buồn? Thằng đàn ông dù hết xí-quách rồi cũng c̣n cái niềm kiêu hănh của nó.

Tôi lại hỏi: "Bố ơi, con hỏi thiệt bố, sao mẹ không đ̣i cắt cái ǵ khác mà cứ nguyền rủa... cắt "cái ấy" miết vậy?". Bố tôi bật cười khùng khục, cười đến sặc sụa, cười đến khó hiểu làm tôi cũng cười theo ngon lành. Nhưng trớt quớt. Tôi cười a dua chứ chẳng hiểu v́ sao bố cười. Về sau có mon men đọc kinh Phật, tôi nghĩ rằng đó là cái cười của bậc thánh nhân, của Di lặc, đầy tính phá chấp. Trời, thật thế th́ nguy cho bố quá!

Nàng bảo, anh ngốc lắm. Đàn ông được cái đó làm ăn, mẹ anh nói thế là mắng yêu chứ ai mà mong thế! Trong khi nói điều đó, nàng dựa lưng vào ngực tôi. Nàng mang áo lửng, quần ngáp, tôi nghe hơi ấm từ da thịt nàng toả lên ngực, lên mặt ḿnh. Hương tóc nàng (h́nh như dùng loại nước hoa đắt tiền) thơm dịu dàng làm tôi thấy ḷng nhẹ nhàng khoan khoái trong một buổi chiều mưa phùn thế này. Tôi đạp xe đèo nàng qua mấy dăy phố mà như đang bay trên trời mây lồng lộng.

*
* *

Chuyện giữa tôi (người viết) và nhân vật nữ
Nàng thích tôi để cho nàng đi lấy chồng. Trời ơi, không thể được, cặp mông nở nang ấy, hơi ấm da thịt nơn nà ấy, mùi hương tóc thơm d́u dịu ngan ngát ấy bỗng dưng bỏ tôi đi lấy chồng ư? Không. Không thể.

Vả lại, em ơi, việc ấy rất sến. Anh đă để cho biết bao cô gái đi lấy chồng rồi. Nhưng em cứ lấy! - nàng vừa nói vừa nghiêng đôi má ấm áp vào cánh tay gân guốc của tôi làm cho tôi thấy vừa xao động vừa bâng khuâng buồn.

Tôi hỏi, sao em không lấy gă con trai bán mai chợ Tết? Nàng cười: - Hắn khờ lắm. Hắn chở em đi trên xe đạp trong một chiều mưa xuân mà đề tài nói chuyện không ǵ khác là chuyện giá mai Tết năm nay lên hay xuống, thị trường bonsai đang chuộng mẫu cây ǵ, bắt h́nh con giáp ǵ. Em làm sao mà chịu được. Em muốn hắn phải nói chuyện về mưa bụi, về mùa xuân, về t́nh yêu, thậm chí, hắn phải hôn em hoặc phải len lén nh́n vào khe ngực tṛn đầy đang thổn thức nơn nà của em dưới lớp áo hở lửng kia.

Em muốn hắn cứ rón người lên để ṿm ngực đàn ông cứ cạ vào mái tóc thơm tho của em và đôi khi hắn cũng làm bộ cúi người để mũi hắn chạm vào cái trán bướng bỉnh của em như một nụ hôn bản lĩnh. Hắn sẽ cúi xuống để "tỏa nhiệt" trước bộ ngực lơ thơ măng tơ của em. Hắn sẽ dịch hai cánh tay lại để càng ôm sáp vào hai vai em. Em muốn được ngộp thở trong cơn mưa bụi không đủ ướt áo ấy. Em muốn cùng hắn và con ngựa sắt của hắn bay lên trong sự thăng hoa dịu dàng trong một chiều mùa xuân lăng mạn...

Nhưng không...

Tôi dừng xe đạp ở góc công viên. Nàng cứ ngồi ĺ, không xuống. Nàng bảo đi shop. Giữa shop và công viên, tôi cho rằng, công viên lăng mạn và... đỡ tốn tiền hơn. Shop là một sự lựa chọn đưa lại cho tôi sự lo âu sầu năo v́ tôi biết tính nàng không hề tiết chế trong khoản mua sắm. Đó là điều ám ảnh của tôi.

Tôi nhớ đến vườn mai đang rớt giá. Tôi nhớ gương mặt mẹ tôi chàu bàu khi tôi ngửa tay "mượn" tạm 100 ngàn nói dối là đi mua mobile card rồi sẽ làm có tiền trả sau. "Biết hồi nào mày mới làm được đồng tiền hả con!" - mẹ tôi làu bàu cay đắng móc ví lấy ra hai tờ xanh năm chục và bảo: - Đây, đừng dại gái như bố mày nghe con! Trời ạ, th́ ra xưa nay chưa có việc ǵ mà tôi qua mắt được mẹ.

Tôi nhận tiền từ tay mẹ mà nghĩ thương bố quá trời. Bố chưa bao giờ ngửa tay xin mẹ ứng tiền cả, bởi v́ bố chẳng tiêu xài ǵ. Thuốc không. Rượu không. Càphê không. Em út lại càng không (nếu có chắc bị mẹ tôi xé xác lâu rồi). Cái đời đàn ông như bố kể cũng khổ hạnh thật đấy. Một sự khổ hạnh không bao giờ thành chính quả nhưng nó chứng minh cho một thứ u mê ngày càng trầm trọng. Tôi th́ nghĩ, cuộc đời đàn ông như bố thế là hết.

Ấy thế mà bố th́ nh́n mọi thứ an nhiên lắm. Suốt ngày quanh quẩn với vườn mai. Quá lắm là lọc cọc đạp xe sang nhà mấy ông bạn hưu trí ngồi đàm đạo chuyện thời sự thế giới đến chữ nghĩa thánh hiền. Nhưng cũng may cho bố, suốt hai mươi tám năm chung sống với mẹ th́ chỉ có một điều an ủi là mỗi sáng, mẹ vẫn có thói quen dậy ra vườn ngắt một vài bông hoa lài trắng, pha vào b́nh trà thật thơm đặt lên bàn cho chồng. Mẹ làm việc đó như một thói quen không bỏ được. Dù giận nhau hay căi nhau toé lửa th́ cái ấm trà hoa lài thơm ngan ngát kia vẫn được duy tŕ đều đặn mỗi sớm.

Th́ ra, cuộc sống hôn nhân buồn tẻ của bố mẹ tôi vẫn c̣n t́m thấy một chi tiết khả dĩ romantic để có thể đưa vào truyện ngắn này. Và th́ ra, cái đời con người ta có khi chung sống với nhau mà quên hết khổ hạnh chỉ v́ cảm một cái thói quen nhỏ nhoi thế ư? Nhất là một thói quen có liên quan đến chuyện ăn uống. (Dù uống trà hay uống nước lă cũng là uống).

Và tôi giả dụ, nếu như ngày đầu tiên trong đời sống vợ chồng, mẹ tôi không bưng cho bố một ấm trà mà bưng lên đó một ly nước lạnh (hoặc nước sôi nguội) vào mỗi sớm th́ sao nhỉ? Hẳn rằng bố vẫn yêu. Đàn ông sinh ra để mà mơ mộng và mê muội cơ mà. Và cái thói quen mỗi sáng bưng lên bàn một cốc nước lọc không màu không mùi không vị kia chắc chắn cũng sẽ là lư do để bố tôi chịu đựng mẹ tôi suốt gần 30 năm trời vợ chồng. Dù bố tôi đă thấy giới hạn của ḿnh, một sự ư thức giới hạn đă chuyển sang giai đoạn phá chấp. Và cái ly nước lạnh, cái ấm nước trà hoa lài thơm thanh thoát kia là điều may mắn cứu văn cuối cùng cho bố tôi, một nhà tu khổ hạnh chưa hề mơ đạt chính quả.

Lại nói về nàng. Nàng có thói quen mua quần ngáp. Mode càng hiện đại càng ngáp sâu. Cái lưng quần ngày càng mất tác dụng neo giữ một cách an toàn mà chỉ có tác dụng tạo cảm giác tạm bợ cho địa bàn nhạy cảm của các nàng. Một sự phô bày gây ṭ ṃ và dễ làm rúng động. Nàng thích cái quần jeans ống rộng ngáp cách rốn mười phân. Nghĩa là có thể nói rơ hơn, sẽ phô bày cái vùng ven của cánh rừng pḥng hộ có nhiều cây cỏ hồn nhiên và tốt tươi. Nàng sẽ bôi lên đó một lớp phấn thơm và làm sáng da, sửa lại dáng đi một chút cho mọi thứ chỉ đủ để loáng qua mà không gây sốc văn hoá quá đáng.

Nàng đưa tay chỉ một chiếc áo tay cánh nhỏ xíu như áo em bé và bảo, đó là loại áo hở Hàn Quốc, mặc với quần jeans bát này rất hợp. Tôi ngáp một phát theo sự thúc giục từ nội tại của sự buồn ngủ (cũng có thể là xuất phát từ bản năng lo sợ). Nàng tiếp tục ngồi vắt lên sườn ngang xe trong sự thở phào nhẹ nhơm của tôi. Nàng đă cứu tôi một bàn thua trông thấy. Hay nói cách khác, nàng đưa tôi vào cảm giác sợ hăi đột ngột bằng cách lựa một mớ áo quần mode rồi sau đó hỏi anh có thích bộ này bộ kia không, tôi im lặng, thế là chúng được trả về chỗ cũ.

Nàng là người con gái thông minh. Tôi nghĩ thế v́ nàng hiểu sự lặng thinh khó giăi bày của tôi. OK! Tiếp tục dạo phố. C̣n vài hôm nữa mới Tết mà. Mua sắm ǵ cho sớm. Nàng nói và nắm tay tôi kéo ra khỏi shop làm cho cơn lo lắng kim tiền của tôi đang dâng lên tột đỉnh bỗng biến tan mất tiêu.

*
* *

(Nhân vật nam vừa van xin vừa thách đố tôi:
- Ông là nhà văn, ông phải để cho chúng tôi hôn nhau chứ. Trời mưa bụi mịt mù thế này, chỉ có tôi và nàng đi trên con đường ướt sương lá cỏ. Chẳng lẽ chẳng có cớ ǵ để tôi đặt lên môi nàng một nụ hôn đắm đuối ư? Phí lắm. Phí cả chiều mưa bụi. Ông phải làm cách nào đi chứ?)
Thú thật, đến đây th́ sương khói mịt mù. Một chiều cuối năm đang mưa bụi lây phây bỗng dưng một đám mây bay qua thành phố làm một cơn mưa nặng hạt. Eo ôi, mất cả lăng mạn.

Nhưng không sao. Nàng vẫn ngồi vắt lên sườn xe và tôi cứ h́ hục đạp đi hun hút trong mưa. Nàng bảo. Từ lâu lắm rồi mới lại được tắm mưa thế này. Tôi hỏi, em thích không? Nàng nói thích, rồi dụi mái tóc ẩm ướt gợi cảm vào cánh tay trần của tôi. Tôi cúi xuống, hôn lên môi nàng, đôi môi say đắm đă đợi từ lâu đón nhận cuồng nhiệt và neo giữ đôi môi tôi say đắm.

Tôi phải giảm tốc độ. Tôi bóp thắng xe đạp. Nhưng trời ơi. Chiếc xe không dừng lại. Nó phăm phăm tuột dốc. Nhưng biết sao được. Đôi môi tôi đang dính chặt môi nàng say mê thế, trong tư thế vừa lái xe vừa mi nhau, làm sao tôi la lên được đây, nàng bám chặt vào ngực tôi và ngoái đầu hút chặt tôi bằng nụ hôn cuồng nhiệt trên xe đạp. Chiếc xe cứ thế tuột dốc phăm phăm. Tay tôi run rẩy lách cổ lái và cố dùng ngực đẩy nàng ra. Nhưng chưa bao giờ nàng lại có thể cuồng nhiệt với tôi đến thế.

Phăm phăm trôi. Trôi trong mưa bụi. Làm sao tôi nỡ hăm những khoái cảm tuyệt vời của nụ hôn đầu đắm say? Đôi tay tôi như muốn tách khỏi cơ thể v́ những mâu thuẫn bên trong, những đường gân máu cũng đang cuộn lên. Nó không chấp nhận được một trạng thái đê mê ngay trên sự nguy hiểm và tuột dốc thảm hại. Ít ra là nghĩa đen của từ tuột dốc.

Tôi trố mắt khi phía trước, con đường trắng xoá và biến mất. Lúc bấy giờ tôi cố lấy hết sức b́nh sinh nhấc người lên khỏi đôi môi cuống quưt của nàng và thét lên: "Thôi em!". Cũng là lúc chúng tôi mất thăng bằng. Và con ngựa sắt của tôi đang ào ào trôi không phanh nào có thể hăm kịp.

Trôi, trong hơi thở, nụ hôn đắm say...
Và mưa bụi...
Và máu...
Chúng tôi lồm cồm ḅ dậy t́m nhau.

*
* *

- Thưa anh, tôi là nha sĩ chứ không phải nhà văn. Một nha sĩ chỉ có biết trồng răng giả, c̣n việc của nhà văn là có quyền cho nó mọc lại. Nhưng vô lư lắm. Ở tuổi anh, răng cỏ không c̣n có thể mọc lại một cách đường hoàng nữa rồi.

- Thế c̣n nàng th́ sao? Tôi chịu làm sao nổi nếu nàng cũng bị mất... hai chiếc "cửa sổ" như tôi?
- Về điều này, tôi thấy thằng cha nhà văn nào đó tạo nên anh và cô ta rất có lư trong sự phi lư. Hắn phải hy sinh mỗi người hai chiếc răng cửa (thực ra chẳng hy sinh ǵ mấy, v́ tôi có thể trồng răng giả cho anh và cô ấy). Nhưng hắn đă làm cho anh và nàng có một điểm chung. T́nh yêu là một sự bổ sung nhưng phải xuất phát đồng thời, trang bị từ một hướng lao và có một điểm đáp rất bi hài.

- Ông là nha sĩ, sao ông rành chuyện đó quá vậy?
- V́ tôi đă trồng răng cho nhiều cặp như hai bạn. Nhưng khác một điều là tất cả họ đều đă... già.

Chàng trai nóng nảy quay lưng bỏ đi. Không quên cầm theo hai cặp răng giả. Chàng bước đi không thèm ngoái lại cho đến khi nghe bên hành lang một tiếng kêu í ớ. Phải rồi. Giọng nàng. Nàng đă đợi chàng từ lâu ở đó. Suốt buổi sáng, nàng sốt ruột ngồi đợi chàng từ pḥng khám nha khoa bước ra với cặp răng giả. Nàng chờ đợi điều đó như chờ đợi một phép lạ sau những cuồng nhiệt quá khích mà ḿnh đă gây ra. Và chàng sẽ th́ thầm nói rằng: - Em ơi, I love you! Sau khi chàng đă "khoác" răng giả vào một cách an toàn.

Và sao nữa? Họ hôn nhau đắm say và tự tin lắm. Bởi v́ họ đang đứng dưới mặt đất. Chỗ họ đứng rất vững vàng. Hôm qua nàng cam đoan với chàng rằng, để kỷ niệm cho vụ tai nạn này, năm sau, dù có chồng hay đang một ḿnh ở xứ khác, dù bỏ chồng hay chưa kịp lấy chồng đi nữa, th́ cứ thấy tiết mưa bụi, là em sẽ khóc thương cái răng. Ôi, cái răng của em...

Rồi sau đó, họ sẽ lại đèo nhau dạo phố. Nàng vẫn quần jeans xanh, cạp lửng, áo khoét hở nửa ngực. C̣n chàng, vẫn nghĩ về vườn mai của nhà ḿnh, về đời sống hôn nhân rất buồn cười của bố mẹ ḿnh và về... nàng.

*
* *

- Đôi bạn trẻ ơi, các bạn yêu nhau và đă có điểm chung rồi đó. Nhưng xin nhớ cho, khi hôn nhau, hăy xuống khỏi xe! Mặt đất là điểm tựa đáng tin cậy cho... những nụ hôn. Những dặn ḍ và triết lư của gă nhà văn lẩm cẩm khi tạo ra đôi t́nh nhân này trong một địa đàng đầy mưa bụi có thể xuất phát từ sự cô đơn và lư tưởng về t́nh yêu của hắn. Nhưng không sao. Đôi bạn trẻ đă thẳng tay ném trái cấm vào mặt hắn như cách một tín đồ ném cà chua vào mặt vị giáo chủ và bảo rằng: Dẹp, tôi đếch cần ông triết lư dài hơi. Chúng tôi đếch cần những lời nói suông. Chúng tôi đang bận sống. Chúng tôi có cuộc sống nằm ngoài những lề luật và triết lư rối rắm của ông!

- Em ơi, năm nay mưa bụi đến sớm...
- Dạ, chắc mai vườn nhà anh nở muộn.

- Không, mẹ anh bảo, mai nở sớm. Sẽ kịp bán Tết. Mẹ anh sẽ bán một ít để sắm sửa và dành khu vườn lại cho ba anh tha thẩn vào ra tuổi già.
Mấy hôm nay hai ông bà hay dậy sớm, ngồi im lặng ngắm từng nụ mai nở...
- Thế mẹ anh không đ̣i cắt...

- Không, bả nói thế chứ lo lắm...

Họ cùng cười đùa gịn tan trên chiếc xe đạp sườn ngang, bon bon trên những nẻo đường mưa bụi giăng giăng mịt mù những lối cỏ ướt mùa xuân. Phía trước họ là đại lộ, là phố xá và ngổn ngang những mặt người. Không lo. Họ đang ngồi ở ngoại thành. Một không gian ngoại thành c̣n chỗ cho những t́nh yêu kiểu "xe đạp ơi" và c̣n không gian cho mưa bụi đi về. Họ ngồi đó. Và chờ đợi. Không lâu sau, phố xá sẽ tự t́m đến, trải dài trên con đường họ đi qua.

Và biết đâu, mưa bụi sẽ là chuyện cổ tích, không c̣n về nữa.

*
* *

Tôi muốn kể câu chuyện vô duyên vô nợ này như một hoài niệm đẹp một thời ngoại ô. Bạn sẽ bảo, thế ông là gă con trai đă rụng răng trong truyện ngắn này à?

Chỉ xin nói rằng: Tôi viết câu chuyện này trong vườn mai của ba mẹ tôi. Và họ cung cúc với nhau như đôi chim cúc cu cuối mùa. Khi họ dắt tay nhau trôi theo mưa bụi. Ở nơi nào đó, có lẽ mẹ vẫn pha trà cho ba mỗi sớm. Nhất là giữa tiết xuân ngậm ngùi. C̣n chiếc xe đạp, tôi vẫn yêu nó như kỷ vật một thời. Riêng cô gái, sự thật mà nói, nàng đă đi một ḿnh, ch́m vào mưa bụi cuối mùa xuân ấy

Nguồn: Báo Lao động số Xuân Ất Dậu

Bài trong tháng

Chào Ất Dậu
Con gà Ất Dậu của tôi
Hôm nay là Xuân mai c̣n Xuân
Khởi nghĩa Yên thế
Mưa bụi
Một cơi đi về
Phật giáo thời đại tin học
Phỏng vấn Ngô Bảo Châu
Tản mạn về gà
Xuân Nhật Bush đàm

 

 

   

Copyright Chuyển Luân 2005

Designed by HT MEDSOFT

CHUYỂN LUÂN ONLINE