|
Con
gà Ất Dậu của tôi
Tâm Đàn
Nhân tết Ât Dậu tôi kể
chuyện gà hầu các bạn. Sáu mươi năm trước khi tôi bốn tuổi, cũng vào năm Ất Dậu,
ngoại cho tôi nuôi một con gà cồ. Hầu hết mọi ngày, chỉ có tôi và ngoại ở nhà.
Mẹ tôi và mấy d́ đi buôn bán. Anh chị tôi đi học trường làng. Ngay cả những ngày
cuối tuần anh chị tôi phải làm việc nhà, không có th́ giờ chơi với tôi. Hơn nữa
họ cũng chẳng thèm chơi với tôi có lẽ v́ tôi quá nhỏ tuổi so với họ. (Anh tôi
hơn tôi bốn tuổi, chị tôi hơn tôi sáu tuổi). Nhưng vũ khí lợi hại nhất của tôi
là út, nhỏ nhất trong nhà. Tuy mẹ tôi là con đầu ḷng của ngoại, nhưng mấy d́
đều c̣n trẻ, chưa có ai thành gia thất. Tôi vẫn chiếm địa vị độc tôn là cháu út
của ngoại. Do đó ngoại thương tôi nhất nhà. Tôi tha hồ làm nũng.
Bây giờ ngoại đă ra đi. Chỉ c̣n kỷ
niệm. Chỉ có thể viết vài vần thơ để tỏ ḷng thương nhớ:
Ngày xưa
ấy, ngày xưa khi c̣n bé
Tuổi
ngọc ngà, tuổi thơ dại thần tiên
Quê ngoại
ngày xưa, quê ngoại dịu hiền
Đầy thương yêu và nâng niu tŕu mến
…
Hằng ngày ngoại loay hoay việc nhà,
không có nhiều th́ giờ chơi với tôi. V́ vậy ngoại cho tôi nuôi con gà cồ. Ngoại
nuôi cả mấy chục con gà. Tôi thích nhất đám gà con vừa nở. Tiếng kêu chip chip
quấn quít bên mẹ thật dễ thương. Nhưng tôi không dám đến gần, càng không dám
đụng mấy con gà con. Con gà mẹ dữ lắm. Nó x̣e cánh gầm gừ muốn mổ chân tôi mỗi
khi tôi đến gần bầy con của nó. Tuy tôi thích gà con hơn, nhưng v́ không thể đến
gấn chúng nó, tôi đành nhận con gà cồ ngoại cho. Dù sao con gà cồ cũng đang c̣n
trẻ lắm, có lẽ cũng mới vừa rời khỏi ṿng tay mẹ. Ban đầu không thích mấy, nhưng
dần dần tôi thương nó nhiều hơn.
Tôi bắt đầu kỳ thị bầy gà của ngoại.
Mỗi lần cho gà ăn lúa (chỉ thỉnh thoảng thôi, đâu có lúa thừa thải để có thể cho
gà ăn thường xuyên), tôi cố t́nh xua bầy gà của ngoại cách xa con gà cồ của tôi
để nó được ăn nhiều lúa hơn. Nhưng ngoại phản đối. Tôi đành cho cả bầy gà ăn
chung vậy. Nhưng trong ḷng vẫn muốn con gà cồ của tôi được dành phần lớn nhất.
Nghiệt nỗi có mấy con gà cồ khác to con hơn gà cồ của tôi, và nhất là mấy con gà
mẹ ỷ thế có đàn con nhỏ. Chúng dành phần ăn con gà cồ tội nghiệp của tôi. Tôi
bắt đầu thương nó nhiều hơn nữa.
Con gà cồ của tôi bây giờ đă đủ lông đủ
cánh. Một chàng trai trẻ dậy th́. Nó bắt đầu gáy cốc cồ cô mỗi buổi sáng. Nó trở
thành chiếc đồng hồ rất đúng giờ giấc của tôi mặc dù thời gian đối với tôi không
những không cần thiết mà dường như đang ngừng trôi. Dường như tuổi thơ là vĩnh
cửu. Một ngày đều vui tươi rộn ră như mọi ngày. Có lo âu chăng là những lần
trong nhà có kỵ giỗ. Ngoại tôi thường cho làm gà để cúng tổ tiên. Tôi sợ mẹ tôi
và mấy d́ tôi chọn đúng con gà cồ của tôi. Nhưng đừng ḥng. Ngoại tôi sẽ là quan
ṭa tối cao. Và ngoại tôi bao giờ cũng về phe tôi. Nghĩ vậy, và tôi chắc chắn
như vậy, nên tôi rất yên tâm.
Nhưng dường như con gà cồ của tôi chẳng
quan tâm tôi ǵ mấy. Dường như nó thích nô đùa với bầy gà của ngoại nhiều hơn.
Tôi đem ḷng ganh tị. Tôi lang lang trên con đường xóm vắng. Tôi làm quen với
khóm tre ngay trước ngơ nhà. Mấy sợi dây b́m bịp chạy ṿng quanh khóm tre, vươn
ḿnh như muốn thu hút nhiều ánh nắng mặt trời hơn. Khóm tre trở thành một bó hoa
khổng lồ, in h́nh trên đường xóm, bao trùm lấy tôi, như muốn che chở tôi trong
cơn nắng hạ gay gắt.
Bây giờ, đă sáu mươi năm qua, có lẽ
khóm tre vẫn c̣n đó, vẫn đợi chờ:
Khóm tre
chờ đó tự bao giờ
Mặc cơn nắng hạ mặc gió mưa
Mặc cơn băo táp mùa đông giá
Tre vẫn kiên tâm vẫn đợi chờ.
Bỗng con gà cồ chạy về hướng khóm tre
nơi tôi đang thơ thẩn. Có lẽ mấy con gà bự con giành mồi với con gà cồ của tôi.
Tuy chạy về hướng tôi có thể chỉ là một ngẫu nhiên, nhưng tôi vẫn tin nó cố t́nh
t́m tôi để được bảo vệ. Tôi càng thương con gà cồ của tôi nhiều hơn. Chúng tôi,
con gà cồ và tôi, cùng nhau trở vào nhà đúng lúc ngoại gọi tôi về ăn cơm.
Bên cạnh ngoại, tôi c̣n có con gà cồ,
có khóm tre, có con đường xóm vắng. Phía trước là `rột’ trồng rau. Dọc con đường
xóm là lũy tre xanh. Cuối xóm là ḍng sông uốn ḿnh theo con đê làng. Đối diện
nhà ngoại là khu vườn rộng của ông đội Sâm, vắng vẻ một cách ma quái. Đó là tất
cả của tôi. Nhiều hơn đầy đủ. Là tổ ấm. Là thiên đường. Tôi không cần ǵ khác.
Đây là hạnh phúc. Đây là kỷ niệm. Kỷ niệm đẹp nhất của tuổi thơ, không bao giờ
quên:
Tuổi thơ ngây như con chim hoàng hạc
Như cánh diều chấp cánh khoảng trời
thơ
Có mây hồng có gió thoảng trăng mơ
Ôm kỷ niệm không bao giờ đánh mất.
Con gà cồ và tôi, ngày lại ngày, quấn
quít bên nhau. Nói đúng hơn, tôi quấn quit bên con gà cồ trong lúc nó quấn quit
với bầy gà của ngoại. Tôi cóc cần nó đối xử với tôi như thế nào. Tôi vẫn thích
nô đùa với nó. Nhiều khi muốn bồng nó trong tay nhưng không cách ǵ bắt nó được.
Tôi nghĩ ra một cách: Răi vài hạt thóc, dụ nó đến ăn. Ban đầu, hễ xích đến gần
là nó chạy đi cho dù mấy hạt lúa rất hấp dẫn nó. Nhưng dần dần quen đi, nó không
c̣n sợ hăi, và tôi có thể sờ vào nó. Cuối cùng sau một thời gian, nó thân thiện
với tôi nhiều hơn, và bây giờ tôi có thể bồng nó trong tay hầu như bất cứ lúc
nào.
Thỉnh thoảng tôi bồng con gà cồ của tôi
đi dạo con xóm vắng. Lần này có gặp mấy đứa khoảng cùng lứa. Nhờ có con gà cồ
trong tay, chúng nó thân thiện muốn làm bạn với tôi. Tôi vui mừng lắm. Thông
thường ít có người qua lại trên con đường xóm, người lớn cũng như con nít. Chỉ
có tôi là bạn khắng khít nhất. Con gà cồ, con đường xóm và tôi như một bộ ba
tương thân tương ái. Bây giờ có thêm mấy đứa bạn, vui nhộn hơn. Nhưng dường như
mấy đứa đó muốn làm bạn với con gà cồ nhiều hơn. Tôi không muốn. Tôi muốn tôi là
người bạn duy nhất của con gà cồ. Tôi ôm nó về nhà. Tôi có con gà cồ. Tôi có
ngoại. Vậy là đủ. Rất đủ.
Nhiều đêm tôi nằm mộng thấy con gà cồ
nô đùa với tôi rất thân thiện. Nhưng có một đêm tôi mộng thấy con gà của tôi tự
nhiên biến mất. Bị bắt cóc? Ai bắt cóc con gà? Tôi chạy t́m nó khắp vườn. Không
thấy. Tôi chạy ra con đường xóm. Không thấy. Tôi hối hả chạy về phía rột. Hấp
tấp bị vấp ngă làm tôi tỉnh giấc. Giấc mơ rơ ràng như thật. Tôi hối hả chạy ra
chuồng gà. Trời c̣n sẫm tối chẳng thấy ǵ hết. Mấy con gà nghe tiếng động quát
quát ầm lên. Mẹ tôi bị đánh thức. Nghe tiếng tôi ở chuồng gà, mẹ tôi thắp cây
đèn dầu t́m tôi. Tôi kể lại giấc mơ. Mẹ tôi buộc miệng: Tầm bậy. Tôi định phản
đối vừa lúc ánh đèn rọi ngay vào con gà cồ của tôi. Tôi lí nhí mấy câu, lời
chẳng ra lời, miệng cười toe toét một cách sung sướng. Dường như mẹ tôi kinh
ngạc thái độ hơi thất thường của tôi. Nhưng tôi không cần phải giải thích. Tôi
trở về giường, ngủ một giấc ngon lành cho đến sáng.
Nhưng giấc mơ cứ ám ảnh tôi. Tuy mơ
nhưng rơ ràng tự nhiên con gà biến mất. Một trăm phần trăm là thật. Con gà cồ
của tôi đang bị đe dọa. Không chừng đêm mai hay đêm mốt nó lại bị bắt cóc lần
nữa. Và không chừng lần này tôi sẽ không bao giờ gặp lại nó. Tôi lo lắng. Tôi
phải t́m cách bảo đảm an toàn cho con gà cồ của tôi. Trước khi trời tối, tôi lấy
cái giỏ lớn ngoại thường dùng để đựng rơm để nhốt con gà của tôi an toàn. Giỏ
đang chứa đầy rơm, tôi không biết đổ vào đâu. Tôi len lén đổ rơm ở vườn sau, bên
cạnh mấy luống rau khoai. Bị d́ tôi bắt gặp, chất vấn. Tôi lung túng không biết
cách trả lời. D́ tôi lớn tiếng hơn, ra oai. Ngoại tôi nghe thấy, hỏi chuyện ǵ
om ṣm. Tôi mếu máo kể lại giấc mơ hôm trước. Ngoại bèn quở d́ tôi: Bộ mi muốn
hắn mất ngủ răng? (100% Huế quê tôi: hắn = nó, răng = hay sao). Hắn sợ mất con
gà. Kệ hắn. Để hắn mừng. (Kệ = mặc, mừng = làm). Đó, các bạn thấy chưa? Tôi biết
mà! Ngoại vừa là quan ṭa vừa là luật sư tài ba nhất của tôi, kiện đâu thắng đó.
Trước khi trời tối tôi dùng cái giỏ
nhốt con gà của tôi riêng ra. Để chắc ăn, tôi lấy viên đá lớn đè lên giỏ. Tôi
yên tâm đi ngủ. Và giấc mơ từ từ đến. Con gà ngoan ngoản nằm trong chiếc giỏ.
Dường như nó biết tôi chăm sóc chu đáo cho nó nên nó cũng đang ru giấc ngủ của
ḿnh. Không biết nó có mơ thấy tôi không. Nh́n con gà an toàn trong chiếc giỏ
ḷng tôi hết sức thanh thản. Tôi thả hồn vào con đường xóm vắng, h́nh dung con
gà trên tay, chúng tôi thong thả tản bộ, ngắm lũy tre xanh, ngắm mấy sợi dây b́m
bịp vấn quanh khóm tre cạnh nhà. Chúng tôi nô đùa như đôi bạn thân thiết nhất.
Đùng một cái, con gà biến mất!
Tôi hoảng hốt kinh ngạc. Không thể nào.
Cái giỏ vẫn y nguyên không bị xê dịch. Viên đá lớn vẫn đè trên giỏ. Ngoại tôi
mua chiếc giỏ tuần trước, vẫn c̣n mới toanh. Không có lỗ thủng, con gà biến mất
bằng cách nào? Tim tôi đập mạnh. Tôi thở hỗn hễn. Trong cơn hoảng hốt con gà
bỗng xuất hiện lại trong giỏ! Tôi vừa mừng vừa sợ. Con gà cồ của tôi biết tṛ
quỷ quái hay có ma? Tôi rùng ḿnh ớn lạnh. Tôi nh́n con gà cḥng chọc, một mặt
như để trấn tỉnh, một mặt xem xét con gà, xem có b́nh thường như trước không. Tự
nhiên có một chiếc bóng che khuất con gà. Tôi cố gắng b́nh tĩnh quan sát chiếc
bóng. Chiếc bóng không phải màu đen như bóng cây trên mặt đường, trái lại có đầy
đủ màu sắc như một loài động vật kỳ quái nào đó. Rồi chiếc bóng di động. Rơ ràng
là một con quái vật! (H́nh thù giống như trong một số mấy bức tranh Picasso. Măi
đến sau này tôi mới hiểu phần nào ư nghĩa của loại tranh vẽ này). Trong cơn sợ
hăi tột cùng, tôi hét lên và tỉnh dậy. Ngoại hối hả chạy đến. Cả nhà đều thức
dậy. Tôi kể lại giấc mơ hăi hùng. Sự sợ hăi hiện rơ trên nét mặt tôi. Cả nhà,
không ai trách mắng tôi đă làm mất giấc ngủ của họ. Dường như mấy d́ tôi và chị
tôi cũng tỏ vẻ sợ hăi. Ngoại đốt cây đèn dầu và cả nhà ra xem con gà. Con gà vẫn
ở trong chiếc giỏ.
Từ đó về sau tôi không hề có những giấc
mộng hăi hùng như thế nữa. Có lẽ con quái vật phát hiện chúng tôi đang theo dơi
nó. Nó sợ? Tôi không biết. Bây giờ thỉnh thoảng tôi vẫn nằm mơ, nhưng toàn những
giấc mộng hiền ḥa dễ thương. Dù sao tôi cũng không thể quên con vật quái lạ ấy.
Cả nhà đều cho đó chỉ là một giấc mơ. Nhưng tôi vẫn thắc mắc, không thể bỏ con
quái vật vào quên lăng.
Mấy năm sau đó nội tôi và cô tôi biểu
chúng tôi sang Huế để đi học. Quả thật là một thay đổi lớn lao trong đời tôi.
Ngoại buồn lắm. Mấy d́ buồn lắm. Tôi cũng buồn lắm. Nhưng chúng tôi phải đi. Tôi
muốn đem con gà đi theo. Ngoại tôi đồng ư nhưng những người khác phản đối. Họ
viện đủ lư do bất tiện nhưng tôi không nghe. Cuối cùng ngoại khuyên nhủ tôi mới
chịu nghe. Thế là tôi phải xa con gà cồ của tôi. Những ngày c̣n lại tôi và con
gà luôn luôn quấn quit bên nhau. Tôi hứa hẹn với nó thật nhiều điều. Chắc chắn
tôi sẽ về thăm nó. Tôi dành nhớ thương cho ngoại và mấy d́ bảy phần, ba phần c̣n
lại dành cho con gà cồ của tôi.
Tôi được ăn học tại Huế. Tuy chật vật
khó khăn nhưng dần dần cũng đi vào nề nếp tương đối ổn định. Huế chỉ cách quê
ngoại chưa đầy hai chục cây số nên lâu lâu tôi vẫn được theo mẹ về thăm ngoại,
mấy d́ và con gà cồ của tôi. Bây giờ nó đă trở thành bậc tiền bối trong bầy gà
của ngoại. Ngoại và mấy d́ hứa không bao giờ ăn thịt con gà. Nuôi cho đến khi nó
chết sẽ đem chôn sau góc vườn. Tôi mừng lắm. Con gà đă tạo cho tôi cơ hội tiếp
xúc với con quái vật trong một giấc mơ. H́nh ảnh con quái vật vẫn c̣n rành rành
trong tâm trí. Tôi nhất quyết đi t́m một giải thích hợp lư về con quái vật này.
*****
Ở Huế, càng ngày tôi càng cảm thấy
thích thú hoc hành. Tôi thích nhất môn toán, nhất là môn h́nh học. Euclid (3307
– 2707 BC) là cha đẻ của môn h́nh học này. Không gian Euclid là một không gian 3
chiều, phẳng ĺ (flat), là một sân khấu bao la. Diễn viên là những h́nh tượng vô
cùng lư tưởng như điểm, đường thẳng, mặt phẳng, đường tṛn, tam giác, mặt trụ,
mặt nón, vân vân … Điểm không có kích thước. Đường thẳng không có chiều rộng.
Mặt phẳng không có bề dày. Hai đường song song không bao giờ gặp nhau. Từ một
điểm chỉ có thể vẽ một đường thẳng duy nhất song song với một đường thẳng cho
sẵn. Tổng số ba góc của mọi tam giác phải bằng 180 độ … Nói chung lại hiếm có
một vật thể nào trong vũ trụ có thể đạt được những tiêu chuẩn lư tưởng của h́nh
học Euclid. Tuy có nhiều bài toán, nhất là toán h́nh học không gian, rất hóc
búa, nhưng h́nh học Euclid rất phù hợp với những trực giác thông thường của
chúng ta. Do đó nhiều học sinh có thể hiểu môn học này tương đối dễ dàng.
H́nh học Euclid đứng vững hơn 2300 năm
không hề bị thách đố. Không lạ ǵ môn học này ảnh hưởng lớn đến triết học. Không
gian không thể có nhiều hơn cũng không thể có ít hơn 3 thứ nguyên. Không gian
bắt buộc phải có đúng 3 thứ nguyên. Trực giác thông thường cho thấy chỉ cần biết
hoành độ, tung độ và cao độ của một điểm là điểm đó hoàn toàn được xác định.
Nhiều hơn ba là thừa. Ít hơn ba là thiếu. Aristotle (384 – 322 BC) là nhà triết
học đầu tiên khẳng định điều này. Ptolemy (AD. 100? – 165?) đi một bước xa hơn
Aristotle, chứng minh rằng không gian không thể có chiều thứ tư, đại khái như
sau: Trước hết vẽ ba đường thẳng vuông góc từng đôi một. Xong ông lập luận rằng
không có cách nào có thể vẽ một đường thẳng thứ tư vuông góc với cả ba đựng
thẳng nói trên. Thực ra lập luận của Ptolemy chỉ nói lên sự kiện rằng chúng ta
không cách ǵ có thể h́nh dung được chiều thứ tư của không gian. Ngày nay, toán
học khẳng định rằng tuy không thể h́nh dung được chiều thứ tư nhưng chứng minh
được rằng một không gian nhiều thứ nguyên có thể tồn tại.
Khi lên đại học, tiếp xúc với môn h́nh
học Riemann, tôi mới học được rằng thật ra không gian rất đa dạng, muôn màu muôn
vẻ, lăng mạn hơn không gian Euclid nhiều. Gauss (1777 – 1855), thầy của Riemann
(1826 – 1865), là một trong những người tiên phong đă làm lung lay nền tảng h́nh
học Euclid. Ông h́nh dung mấy con mọt sách như đang sống trong những không gian
hai chiều (tức những trang sách). Từ đó ông suy rộng ra rằng có thể tồn tại
những không gian nhiều chiều, hai, ba, bốn, năm, … Tuy nhiên Gauss dù là một
thiên tài nhưng thuộc loại bảo thủ. Do đó ông không xuất bản công tŕnh nghiên
cứu của ông, sợ những tay quyền thế thủ cựu phẫn nộ. Nhân có đồ đệ tài ba,
Riemann, ông giao phó Riemann thuyết tŕnh đề tài về nền tảng môn h́nh học.
Riemann sinh ra trong một gia đ́nh
nghèo khó, gồm sáu anh chị em. Thân phụ là một mục sư, đồng lương khiêm tốn
không đủ sống. Từ nhỏ Riemann vốn là người rất rụt rè nhút nhát, sức khỏe yếu
kém, lại bị bệnh lao phổi. Ở trường ông thường bị chúng bạn chê cười. Tuy nhiên
Riemann có biệt tài về toán học.
Vâng lời thân phụ, ông ghi danh học môn
thần học, hầu có thể nhanh chóng trở thành một mục sư, phụ giúp vào sự túng
thiếu của gia đ́nh. Tuy phải học Kinh Thánh, nhưng đầu óc ông cứ bị toán học lôi
cuốn. Với quyển về lư thuyết số học của Legendre (1752 – 1833) dày 859 trang,
một lư thuyết rất khó hiểu, Riemann chỉ đọc trong sáu ngày, và thông hiểu một
cách tường tận.
Nhận thấy con ḿnh có biệt tài về toán
học, thân phụ ông đành hy sinh cho ông vào học trường đại học nổi tiếng
Gottingen khi ông 19 tuổi, nơi đó Gauss trở thành vị giáo sư đầu tiên của ông.
Với đề tài thuyết tŕnh về nền tảng môn h́nh học đang đè nặng trên vai, Riemann
c̣n phải làm phụ tá pḥng thí nghiệm cho một giáo sư khác là Weber (1804 –
1891), đang nghiên cứu về sự liên hệ giữa ḍng điện và nam châm. Riemann quan
sát kỹ lưỡng sự liên hệ này, và cho rằng ḍng điện và nam châm là biến hóa của
cùng một lực. Sau này Maxwell (1831 – 1879) đă thành công kết hợp điện và từ với
nhau thành môn điện từ học, và lực được gọi là lực điện từ.
Lư thuyết trọng lực của Newton (1642 –
1727) tuy rất thành công trong việc giải thích chuyển động của vật thể, kể cả
chuyển động của các hành tinh trong thái dương hệ, chính Newton cũng không thể
trả lời câu hỏi tại sao có sức hút trọng lực giữa hai vật thể. Newton giả thuyết
rằng sức hút trọng lực là tức th́. Ví dụ nếu mặt trời tự nhiên biến mất, tất cả
những hành tinh trong thái dương hệ sẽ tức th́ rời quỹ đạo di chuyển vào không
gian thăm thẳm. Ngày nay chúng ta biết rằng trọng lực chuyển động với vận tốc
ánh sáng. Do đó nếu mặt trời biến mất, phải 8 phút sau địa cầu mới bắt đầu rời
khỏi quỹ đạo.
Riemann
cho rằng lực mang tính chất h́nh học. Ông h́nh dung con mọt sách di chuyển trên
một mảnh giấy nhàu nát. Con mọt sách sẽ không cảm thấy vũ trụ của ḿnh (tức mảnh
giấy nhàu nát) quăn queo cho đến khi nó ḅ qua những góc cạnh nhăn nheo của mảnh
giấy, nó sẽ có cảm giác như có một lực vô h́nh nào đang xô đẩy ḿnh. Riemann kết
luận rằng lực là hậu quả của sự quăn queo của không gian. Và ông cho rằng không
gian ba chiều của chúng ta bị quăn queo trong một chiều thứ tư vô h́nh. B́nh
thựng chúng ta không cảm giác thấy sự quăn queo của không gian. Tuy nhiên khi
chúng ta cố đi theo một đường thẳng, chúng ta sẽ cảm giác như có một lực vô h́nh
đang xô đẩy chúng ta đi như người say rượu. Riemann cho rằng không những trọng
lực mà cả lực điện từ cũng đều là hậu quả của vũ trụ ba chiều của chúng ta quăn
queo trong một chiều thứ tư vô h́nh.
Với những lập luận cơ bản trên, Riemann
đă phát minh môn h́nh học hoàn toàn mới lạ mà ngày nay chúng ta gọi là h́nh học
Riemann. Không gian Riemann có n thứ nguyên (n = 1, 2, 3, 4, …) và là một không
gian quăn queo. Không gian Euclid chỉ là một trường hợp đặc biệt khi n = 3 và
khi không gian là một không gian phẳng. Trong h́nh học Riemann, từ một điểm có
thể kẻ nhiều đường thẳng song song với một đường thẳng cho sẵn, và tổng số 3 góc
trong một tam giác không nhất thiết phải bằng 180 độ. Tùy theo những độ cong
khác nhau của không gian, tổng số 3 góc của một tam giác có thể lớn hơn, bằng
hay bé hơn 180 độ, vân vân …
Buổi thuyết tŕnh về nền tảng môn h́nh
học do Gauss giao phó thành công mỹ măn. Tiếng đồn vang dội khắp nơi. Không gian
Riemann nhanh chóng ảnh hưởng đến các lĩnh vực triết học hội họa thẩm mỹ tôn
giáo. Tất cả đều cố gắng h́nh dung mô tả khai thác những ǵ có thể xảy ra từ cái
thứ nguyên thứ tư vô h́nh của không gian. Picasso (1881 – 1973) cũng không ngoại
lệ. Ông đă vẽ một số bức tranh lạ thường, muốn ngựi xem tranh có thể h́nh dung
cái thứ nguyên vô h́nh này.
Rất tiếc, Riemann chỉ hưởng thọ 39
tuổi. Sự nghèo khó túng thiếu, bệnh hoạn cọng thêm lao tâm không ngừng đă cắt
ngắn tuổi thọ của ông. Ông không có đủ th́ giờ để hoàn tất những dự án đă định
sẵn trong đầu: Viết phương tŕnh cho lực điện từ trường và cho lực trọng trường.
Do đó những dự án này phải hoăn lại cho đến thời Maxwell và Einstein.
*****
Hăy h́nh dung những ǵ có thể xảy ra
nếu thực sự không gian của chúng ta có chiều thứ tư. Tri thức chúng ta chỉ h́nh
dung được những vật thể qua 3 chiều không gian. Do đó nếu có một vật thể đến từ
4 chiều không gian, chúng ta không thể thấy nguyên dạng vật thể đó. Chúng ta chỉ
có thể thấy h́nh chiếu của vật thể đó trong 3 chiều không gian của chúng ta mà
thôi. Nói chung, chúng ta khó có thể mô tả chính xác những vật thể hay các loài
động vật sống trong không gian nhiều hơn ba chiều.
Để có thể h́nh dung những phép lạ đến
từ không gian 4 chiều, Helmholtz (1821 – 1894), người đă đón nhận môn h́nh học
Riemann nồng nhiệt nhất, tưởng tượng một thế giới những người lép (2 chiều) sống
trong một vũ trụ lép. Những người lép này chỉ có thể nhận thức được chiều ngang
và chiều dọc. Chiều cao đối với họ là cái ǵ vô cùng huyền bí, không thể h́nh
dung được.
Bởi v́ vũ trụ của thế giới người lép
giống như một mảnh giấy, nhà cửa chỉ là những đường cong kín. Một tù nhân người
lép bị giam trong ngục tối chẳng khác nào một điểm ở bên trong một đường tṛn.
Nếu bạn đang ở trong chiều thứ ba (tức chiều cao huyền bí của thế giới người
lép), bạn có thể giúp tù nhân vượt ngục một cách dễ dàng, bằng cách bốc tù nhân
dọc theo chiều thứ ba, xong cho tù nhân trở lại vũ trụ lép, đặt ở phía ngoài
ṿng tṛn. Đối với người cai ngục chứng kiến việc bạn làm, ông ta sẽ kinh hăi
xem như một phép lạ đang xảy ra ở nhà tù. Ban đầu ông ta thấy có một vật không
biết từ đâu bỗng xuất hiện trong pḥng giam. Rồi vật đó và phạm nhân tự nhiên
biến mất, t́m đâu cũng không thấy (bởi v́ phạm nhân đă rời khỏi vũ trụ của
ḿnh). Sau đó một thời gian cảnh sát bắt gặp phạm nhân đang thong dong ngoài
ṿng pháp luật. Tất nhiên tù nhân sẽ bị nhốt trở lại. Nếu muốn cứu lần thứ hai,
đối với bạn dễ như trở bàn tay. Tương tự đối với nhà tù trong không gian ba
chiều của chúng ta, một sinh vật đến từ chiều thứ tư có thể giúp phạm nhân vượt
ngục một cách dẽ dàng.
Bây giờ giả sử giống người lép này có
trái tim ở phía trái. Bạn (đang ở chiều không gian thứ ba) có thể dời tim họ
sang phía phải một cách dẽ dàng. Bạn chỉ cần đem họ ra khỏi vũ trụ của họ. Xong
lật ngược trước khi bỏ họ trở lại vũ trụ.
Khi bạn từ từ nâng tù nhân lép rời khỏi
vũ trụ lép, tù nhân sẽ thấy những ǵ? Vâng, ban đầu tù nhân cảm thấy như có một
gọng ḱm nâng ḿnh rời khỏi vũ trụ. Tù nhân đang bay lơ lửng dọc theo chiều cao
huyền bí. V́ là người lép, tù nhân chỉ có thể thấy những tiết diện
(cross-section) của những vật thể trong không gian ba chiều. Như vậy khi tù nhân
nh́n bạn, tù nhân không thể thấy toàn thân của bạn trong cùng một lúc. Ông ta sẽ
thấy bạn luôn luôn thay h́nh đổi dạng. Ban đầu ông ta thấy hai đường cong kín
làm bằng da (đôi giày của bạn). Khi được nâng cao hơn một tí, ông ta thấy bạn
như hai ṿng tṛn bằng vải (hai ống quần), tiếp theo hai ṿng tṛn nhập lại làm
một (thắt lưng), tiếp theo là ba ṿng tṛn bằng vải (thân h́nh và hai cánh tay),
tiếp theo ba ṿng tṛn nhập lại thành một ṿng tṛn nhỏ hơn, bằng da (cổ của
bạn), tiếp theo ṿng tṛn trở nên lớn hơn một tí (đầu bạn), tiếp theo là những
ṿng tóc, và cuối cùng không thấy bạn nữa khi ông ta được nâng cao khỏi đầu bạn.
Hẵn ông ta rất hăi hùng thấy bạn thay h́nh đổi dạng biến biến hiện hiện như một
con quái vật.
Đối với chúng ta sống trong không gian
ba chiều, nếu có một loài sinh vật xuất hiện từ chiều thứ tư và nâng chúng ta
lên theo chiều thứ tư này, chúng ta cũng sẽ thấy con vật đó biến biến hiện hiện
thay h́nh đổi dạng.
Nhưng không gian của chúng ta có thể có
nhiều hơn ba chiều không? Không ai biết. Tuy nhiên trên con đường đi t́m nguồn
gốc vũ trụ, hiện tại lư thuyết M (the M-theory) đang phát triển mạnh và đầy hứa
hẹn. Theo lư thuyết này vũ trụ chúng ta không những có ba hay bốn mà đến mười
chiều không gian. Nếu thực sự đúng như vậy, và nếu thực sự có sự sống trong
những chiều không gian chúng ta không thấy được th́ có thể sẽ có một ngày chúng
ta có dịp ngắm dung nhan của sự sống đó. Họ là ai? Thần thánh? Ma quỷ? Hay chỉ
là một sự sống khả hữu trong rất nhiều sự sống khác nhau có thể có trong vũ trụ?
Vậy con gà Ất Dậu của tôi đă đối diện
với ai? Ước chi ngoại vẫn c̣n bên tôi để cùng nhau tranh luận.
Tâm Đàn
tưởng nhớ
Ngoại
Sydney, Tết Ất Dậu 2005
Tài
liệu tham khảo:
Kaku, M., Hyperspace, Oxford,
New York, 1994
Boyer C. B., revised by Merzbach, B.,
A History of Mathematics, John Wiley, New York, 1991
The World Book Encyclopedia, 1992.
Greene, B., The Elegant Universe,
Vintage, London, 2000
|