Chợ đêm Hàng Ngang - Hàng Đào
Khu Hàng Ngang, Hàng Đào vốn náo nhiệt, nay càng náo nhiệt hơn bởi có sự xuất hiện của khu chợ đêm đi bộ ở đây. Nếu chỉ ngăn không cho người ta đi xe đạp, xe máy để phải đi bộ vào mấy phố này là một nhẽ, cái hấp dẫn lại ở chính cái việc người ta dựng lên cả trăm gian hàng ngay giữa ḷng đường và cứ thế người ta chấp nhận gửi xe một nơi để ṿng lên đây đi bộ. Một cái chợ đêm đă gây được cảm giác ṭ ṃ và hơn cái chợ đêm, đi dạo ở đây c̣n được mua sắm và ngắm nh́n nam thanh nữ tú. C̣n hàng hoá, nếu biết lựa chọn cũng có thể mua cho ḿnh được nhiều thứ hay ra phết... Chính v́ vậy mà tôi quyết định gửi xe, hoà vào ḍng người náo nhiệt để đi chợ đêm.
Ăn ở chợ đêm
Chợ mở cửa từ 8giờ tối và theo lư thuyết th́ đến 11h đêm là ngừng, nhưng thường
có khi đến 12 giờ đêm vẫn c̣n người bán, người mua. Bắt đầu từ đầu Hàng Đào,
phía nh́n ra bờ hồ, người ta dựng lên cái barie để chắn không cho xe vào. Nếu
đứng từ đây có thể nh́n thấy san sát các quầy hàng được thiết kế khá giống nhau
dựng ngay giữa lối đi. Chợ đêm đi bộ chỉ chạy trên các phố Hàng Ngang, Hàng Đào,
xuống đến Hàng Đường rồi kết thúc ở chợ Đồng Xuân. Người ta gửi xe trên các phố
cắt ngang những phố này rồi bắt đầu hành tŕnh đi bộ. Tôi th́ gửi xe ở 51 Hàng
Bồ, nơi cơ quan tôi làm việc. Tại đây một đoạn dây thừng được chăng lên, rồi
người ta cũng kéo được ngọn đèn, mấy thanh niên dân pḥng kiêm nhiệm vụ giữ xe.
Giá 2000đ/xe, đúng quy định. Suốt dọc phố Hàng Bồ có tới hơn chục điểm giữ xe
như vậy. Có lẽ để phục vụ việc đi bộ (hay đói và mệt) nhiều người đă nhanh nhẹn
nghĩ ra cách kinh doanh khá độc đáo. Mở quán mực nướng. Đi dạo chợ chán chê,
muốn ngồi nghỉ, chén cái ǵ cho ấm bụng, mực nướng được xé tơi, chấm với tương
ớt, ngồi nhâm nhi trong cái lạnh giá của mùa đông c̣n ǵ thú hơn. Một số nhà th́
phục vụ phở hạt sen. Phở gà, chan nước nóng hổi, kèm theo đó là hạt sen ninh bở tơi, đi bộ chán chê, ngồi xuống làm một bát húp soàn soạn cũng thấy sướng. Vài nhà th́ bày cả ra bên hè đường nào chân gà nướng, nào vịt luộc. Thịt vịt luộc xong, chặt nhỏ chấm mắm gừng, cứ cầm tay mà xé, ăn đúng kiểu chợ đêm. Xa hơn nằm bên hông khu chợ đêm này là khá nhiều các xe hàng sắn luộc và ngô rang. Sắn được luộc bở tơi, xếp đều tăm tắp, trên rắc ít sợi dừa, mùi sắn thơm cứ bung ra thơm điếc mũi. Người bán c̣n chở theo cả cái ḷ đặt ở trên xe để làm cho sắn lúc nào cũng nóng, cầm vào tay bỏng giăy. Có khoảng gần chục xe sắn đứng lấp ló trên hè, ai cần mua chỉ cần đưa tay, túi sắn nóng hôi hổi có ngay. Vừa đi dạo chợ vừa bẻ từng mẩu sắn thơm lừng cho vào miệng. Cũng trở thành một cái thú của chợ đêm. Tôi th́ cứ vừa đi vừa miên man nghĩ: Giá như có ai nghĩ ra nhiều chiêu, thuyết phục nhiều gia đ́nh trên mấy phố cùng kinh doanh ẩm thực chợ đêm chắc chắn sẽ làm khu chợ này thêm phong phú. Ban ngày cứ việc quần áo, đồng hồ, giày dép, ban đêm phủ bạt lại, làm thành quán ăn đêm, có khi lại độc đáo.
Mua hàng ở chợ đêm
Chợ đêm không có t́nh trạng mời mọc, chèo kéo. Khách cứ việc thong dong đi ngắm
nh́n các quầy hàng, thích th́ vào chọn mua, không thích th́ thôi. Quầy đều được
thiết kế khá đẹp mắt, có bánh xe để lúc dọn ra hay thu vào đều tiện. Nhiều quầy
c̣n trang trí đèn lồng đỏ cho nó có vẻ kỳ ảo, hẫp dẫn. Hoá ra đa số người bán
hàng ở chợ đêm lại là dân ở phố khác đến, chứ dân gốc Hàng Đào th́ chẳng ai lại
đi bán thế cả. Một bà cụ tầm ngoài 70 tuổi, người Hàng Đào gốc, bán quần áo ḅ
trong nhà, vừa nh́n ḍng người ngoài đường vừa lắc đầu nói với tôi: Toàn người ở
đâu đến bán, vừa ồn vừa làm cho hàng ở phố này khó bán. Quả thật, tôi đứng khá
lâu trước cửa hàng của cụ mà chả thấy ma nào vào hỏi mua. Người ta đi chơi chợ
đêm là chính.
Hàng ở chợ đêm quả thật cũng rất phong phú. Có đủ thứ, từ quần áo, giày dép đến
cốc chén, đồ mỹ kư, quà lưu niệm... nhưng nh́n qua cũng đủ biết đa số là hàng
"Tàu". Giá cả cũng không đến nỗi chát, thậm chí c̣n rẻ đến bất ngờ. Đang đứng
hít hà ở hàng phở hạt sen, tôi thấy một anh chàng choai choai vác một bao tải
khá to rồi đặt xuống hè, mở ra. Trong đó toàn giày là giày. Anh ta cứ nhẩn nha
nhặt từng đôi trong bao tải và bày ra trên một tấm nylon. Thế mà có ngay mấy
người ngồi xuống chọn mua. Giá rẻ đến bất ngờ: 70.000 đồng một đôi. Tôi cũng mua
một đôi mà đi cho đến lúc này vẫn thấy rất ưng ư. Chẳng mấy chốc cái bao tải
giày vơi quá nửa. Anh chàng bán giày tiết lộ: Bán ở chợ đêm cái cần nhất là rẻ,
dễ mua. Bán đắt th́ người ta cần đi chợ đêm làm quái ǵ. Triết lư của anh chàng
bán giày cũng độc đáo ra phết. Xịch lên một chút, phía hàng Ngang, tôi vào một
hàng bán túi xách. Nh́n những thương hiệu "Guao Xeng" hay "Qui Xeng" biết ngay
là hàng "Tàu", nhưng nếu ai không tinh ư sẽ được giới thiệu là hàng Hồng Kông
hay Đài Loan... Giá một chiếc túi đảm bảo đẹp như hàng của Vution nhưng chỉ có
80.000 đồng. Tây xem xong mua tơi tới, bởi v́ tính ra tiền đô nó chỉ có khoảng
7USD, quá rẻ. Một bà trạc ngoài 50 tuổi, nom phốp pháp đứng tính tiền nhoay
nhoáy. Tôi vừa nhấc một cái túi, chưa kịp hỏi bà đă nói ngay: "90.000 đồng,
không bớt".
Chợ đêm không những cuốn hút khách ta mà khách tây cũng có vẻ thú vị ra mặt.
Chúng tôi gặp hàng đoàn khách tây đi bộ từ phía Đinh Liệt, Cầu Gỗ kéo về phía
khu chợ đi bộ, cười nói bô bô. Không gian như đặc quánh lại những người là
người. Người ta chen nhau mà đi, thúc vào người nhau mà đi, nhưng vui. Không
thấy đám đánh chửi nhau nào, cũng không thấy tiếng hô cướp hay ăn cắp thường
thấy trong các chợ. Cứ một đoạn lại thấy một tốp dân pḥng đứng canh gác.
Đến 11 giờ đêm. Chợ văn dần. Người ta cũng mệt v́ đi bộ nhiều, c̣n người bán
cũng phải thu dọn hàng. Người ta cho rất nhanh hàng vào thùng hay bao tải, rồi
cho lên xe chở đi, kể cả khung gian hàng. Mặc dù thỉnh thoảng tôi vẫn nh́n thấy
mấy cái thùng rác, nhưng như thói quen của người VN, chẳng mấy ai bỏ rác vào
thùng. Chỉ khổ mấy công nhân vệ sinh, phải tranh thủ quét hàng đống rác mà người
ta xả xuống ḷng đường. Chợ đêm biến mất rất nhanh. Cũng hối hả như lúc tầm 7
giờ tối bỗng nó xuất hiện. Anh bán giày chỉ c̣n vài đôi liền thu cái bao tải và
ra về vẻ khá hể hả. Bà bán túi cũng thu nốt số hàng tồn cho vào một cái tải, vẻ
mặt rơ là rạng rỡ v́ có lẽ hàng bán được cũng kha khá. Chỉ có bà cụ bán quần ḅ
mà tôi gặp lúc đầu là có vẻ không vui. Cho đến tận lúc người ta thu hàng bà vẫn
chưa ngủ, vừa đi ra kéo cái cánh cửa vừa lắc đầu kêu: Chả bán được cái quần nào,
buôn bán thế này th́ chết. Nói rồi bà đi vào nhà.
Tiếng dép loẹt quoẹt vẫn c̣n vọng ra tận ngoài phố.
Đức Trung
Nguồn Báo Lao động www.laodong.com.vn