|
Bút kư: Hà Nội đầu ô
T.L.
Tôi bồi hồi khi vừa chạm bóng cửa ô
Ôi nỗi nhớ, muôn đời vẫn thế!
1.Ôi câu hát! Chứa chất khắc khoải mà
sao đầy ước lệ! Một Hà Nội tâm thức, bắt đầu bằng những cửa ô: Ô Yên Phụ, Ô Quan
Chưởng, Ô Cầu Dền, Ô Đống Mác, Ô Đồng Lầm, Ô Chợ Dừa, Ô Cầu Giấy... Nói như
Thạch Lam, “Hà Nội có một sức quyến rũ với các người ở nơi khác”… ở những hang
cùng ngơ hẻm của làng xa, hay ở những nương mật thẩm trong rừng núi, ban chiều
vẫn có nhiều người ngóng về một phương trời để cố trông cái ánh áng mở của Hà
Nội chiếu lên nền trời mây”. Đến gần hơn, bên bờ bắc sông Hồng, những um tùm
treo pheo, lớp lớp ao hồ, qua cầu Long Biên là bóng dáng Ô Quan Chưởng trấn giữa
phố Hàng Chiếụ Đấy là bóng dáng Hà Nộị Vẫn từ cầu Long Biên nếu rẽ tay trái, lối
chừng một cây số theo đê Yên Phụ, đến ngă rẽ xuống đường Cổ Ngư, ấy là dốc Yên
Phụ, Ô Yên Phu.. Vẫn văng vẳng trong gió câu ca thuở trước. Câu hát thảnh thơi
của t́nh yêu, của khát vọng, cha ông đă từng mơ ước, gửi gắm.
Trên đê Cổ Ngư
Nhớ chữ đồng tâm
Hỡi cô đội nón ba tầm
Có về Yên Phụ phiên rằm lại sang
Phiên rằm chợ chính Yên Quang
Yêu hoa anh đợi hoa nàng mới mua
Thật ra, theo nhà nghiên cứu về Hà Nội
Nguyễn Thừa Hỷ, khi nhà Lư rời đô về Thăng Long, thành Thăng Long có 4 cửa Tường
Phù, tức cửa Đông nằm ở ngă tư Hàng Đường-Hàng Cá hiện nay; Đại Hưng, quăng ngă
năm Cửa Nam; Diệu Đức-cửa Bắc và Quảng Phúc ở phía tây, đến giờ vẫn chưa xác
định được chính xác. Các cửa ô nằm ở ṿng thành phía ngoài cùng, tức thành Đại
La (hay c̣n gọi là La Thành). Thành đắp bằng đất, vừa mang chức năng bảo vệ, vừa
là đê chống lụt cho cả kinh thành. Đại La thành được sử dụng dựa trên cơ sở tu
bổ thành Đại La có từ trước. Mặt đông chạy dọc theo hữu ngạn sông Hồng, như một
đoạn đê sông ngày nay, từ Bến Nứa tới Ô Đống Mác. Mặt bắc dựa theo sông Tô Lịch,
từ phía nam Hồ Tây cho đến Yên Thái (đường Hoàng Hoa Thám). Mặt tây theo tả ngạn
sông Tô Lịch, từ Yên TháI đến Cầu Giấỵ Và mặt nam theo sông Kim Ngưu qua Giảng
Vơ, Ô Chợ Dừa, Ô Cầu Dền nối với đê sông Hồng. Tổng chiều dài thành Đại La
khoảng 30 km. Thành ở nhiều cửa ộ Ngày ngay không c̣n tư liệu đầy đủ về các cửa
thành này, chỉ biết biên niên sử có chép đến các cửa ô Triều Đông (dốc Hoè
Nhai), Tây Dương (Cầu Giấy), Trường Quảng (Ô Chợ Dừa), Nam (Ô Chợ Dừa), Vạn Xuân
(Ô Đống Mác).
Qua những biến thiên lịch sử, đến đời
Mạc Mậu Hợp, năm 1751 thành Đại La có 8 cửa, cả thảy có tới 16 ô “Những Ô Vạn
Bảo, Ô Thuỵ Chương, Ô Kim Hoa, Ô Tây Long”… giờ hoặc thành những tên phố, tên
đường hoặc biến mất (như Ô Tây Long). Những những cửa, những ô giờ chỉ Ô Quang
Chưởng-Ô Thanh Hà-Ô Đông Hà, nằm giữa đường đê Trần Nhật Duật rẽ vào phố Hàng
Chiếu là hữu h́nh. Biết bao nhiêu triều đại mà mỗi cuộc đời chỉ là khoảnh khắc
của thời gian.
Có một Hà Nội khác hẳn lúc Tô Hoài viết
“Quê nhà” và Chu Thiên viết “Bóng nước Hồ Gươm”, khác hẳn lúc Thạch Lam viết “Hà
Nội băm sáu phố phường” và Tam Lang viết “Tôi kéo xe”, trên dưới 60 năm. Một Hà
Nội của hơn 3,2 triệu dân khác với Hà Nội chưa đầy triệu dân của Tô Hoài càng
khác xa với Thăng Long vài trăm ngàn người của hơn hai thế kỷ rưỡi về trước. Hà
Nội không phải ba sáu mà đă hơn 400 phố. Bao nhiêu lối vào, chẳng ai có ư định
thống kệ Bao nhiêu lối vào là bấy nhiêu cửa ộ Mới đây mà đâu đă như xa lắm, khi
vùng ven nội vẫn c̣n ở Ô Cầu Dền, Ô Đống Mác, Ô Chợ Dừa, Ô Đồng Lầm, Ô Cầu Giấy…
“c̣n san sát nhà tranh đèn dầu, vườn tre, ruộng lúa, con lợn ủn ỉn, con gà te
tái”… quen thuộc như một vùng Sơn Nam, Kinh Bắc. Thật thế, nếu lấy Tháp Rùa làm
tâm điểm, quay một ṿng tṛn 3600, trong phạm vi bán kính 3km là chạm hầu hết cả
cửa ô, trừ Ô Cầu Giấy, xa hơn một chút, khoảng 4km. Các cửa ô giờ nằm sâu trong
nội đô, giữa trung tâm Hà Nội nơi tấc đất là hàng chục tấc vàng.
Bước qua Ô Quan Chưởng vào đến Hàng
Chiếụ Đỏ rực màu hạnh phúc, giờ cả phố không c̣n ai bán chiếu mà chuyển sang
buôn bán chữ cắt sẵn trang chí phông màn đám cưới, thùng đựng tiền mừng. Đi thêm
chút nữa là Hàng Bồ. Giờ t́m măi, chịu không xác định đâu là sân gác thượng của
một nhà in, nơi ở đấy tiểu đội của Bạch Ngọc Liễn đă dùng súng trường bắn rơi
một máy bay trinh sát Pháp khi liên khu I đường c̣n trong ṿng vây của mùa đông
năm 1946. ấy là chiếc máy bay đầu tiên của Pháp bị bắn rơi trong cuộc kháng
chiến. Ngă năm Ô Chợ Dừa, nơi giao nhau của các con đường, con phố La Thành-Khâm
Thiên-Tôn Đức Thắng-Nguyễn Lương Bằng giờ vui lắm. Quán bia hơi bà béo mở suốt
ngàỵ Đông nhất lúc chập tốị Chủ yếu dân công chức ít tiền ngồi nhậu, thêm sự
nhập hội của cánh xe ôm về khuyạ Ô Đông Mác, Ô Cầu Dền giờ chỉ là một định danh,
không dấu vết.
2. Đáng gọi là cửa ô đến giờ may ra c̣n
Cầu Giấy, được xác định ranh giới giữa thành phố cũ và mới bằng con sông Tô
Li.ch. Đứng ở ngă tư Ô Cầu Giấy, đi thẳng một quăng ngắn là làng Ṿng, nơi khi
trời bắt đầu hiu hắt gió heo may, khi gió sớm mưa chiều, trong nỗi nhớ heo hắt,
Vũ Bằng, người tự nhận là một trong ba “thằng họ Vũ” làm nên nền báo chí Việt
Nam mới tới hạt cốm Ṿng xanh mướt như hạt ngọc: “Lô vẫn sông Lô, cốm cốm Ṿng”.
Làng Ṿng nơi chỉ cần bán mấy chục mét vuông đất là có tiền trăm triệu, tiền tỷ
trong tay, chẳng mấy ai c̣n làm cốm, c̣m cơi kiếm từng ngh́n. Mà có c̣n th́ giỡ
cũng dùng máy, tuyệt nhiên không c̣n vang vọng tiếng giă cốm. Từ Ô Cầu Giấy rẽ
phải, dọc theo đường Láng vài bước chân là làng láng với vô số những căn nhà bốn
năm tầng nguy nga đổ bóng xuống những khoảnh ruộng “húng Láng” yếm thế.
Mới hơn chục năm trước, từ bên này cầu,
bước mấy bước qua bên kia là những ao hồ, tre pheo ven đường. Thêm một đoạn
đường, hồ sen Nghĩa Tân ngan ngát giữa trưa hè, xung quanh là những bạt ngàn
chuốị Giờ nơi ấy mọc lên khu đô thị Làng quốc tế Thăng Long mà mỗi căn hộ lên
tới trên 1 tỷ đồng. Cầu Giấy, từ một ngă tư giờ cũng trở thành ngă năm, nơi
phân biệt địa giới hành chính giữa nội thành cũ và nội thành mới, đêm cũng như
ngày rừng rực ánh ánh sáng từ tấm bảng quảng cáo điện tử hắt rạ Lạ thế, phồn hoa
là thế nhưng chính nơi ấy, sang thế kỷ 21 đă bốn năm, đêm đêm cái “chợ mát ban
đêm” của Thạch Lam quăng 70 năm trước vẫn họp đều đặn từ ba giờ khuyạ Không phải
họp ở trong mà họp giữa đường, do những người có lẽ không bước chân vào chợ ngày
nàọ Trước kia, là những tấm thân uốn cong dưới gánh nặng, giờ là những chiếc xe
máy thồ đèo, ngồn ngộn rau xanh mà người điều khiển xe như con nhái bén ôm lấy
bó raụ Những mới rau tươi mới hái, c̣n ướt sũng sương đêm hay là nước mát, rỏ
từng giọt xuống đường thành một vệt dàị Đủ các thứ rau và quả… những bông cải
mềm mại và ngon lành, bên những mớ cần hay muống mượt tươi, khiến ta nghĩ đến
những ao xanh rờn như tấm thảm ở thôn quệ Dưới ánh đèn đường và trong luồn gió
thoảng đêm khuya, đấy là một phiên chợ của cái mát mẻ, non tươi, “phiên chợ
xanh” của cả Hà Nộị Những thức hàng mong manh ấy không thể đợi được cái ánh sáng
gay gắt của ban ngày để mà héo úa, nên trước khi trời sáng, trước khi phiên chợ
chính thức bắt đầu họp dưới máI tôn th́ phiên chợ xanh đă tàn.
Nơi nào năm 1946 Tô Hoài, nhà văn của
Tổng Bưởi đứng tần ngần nh́n về xa xa, phía Chèm Vẽ, phẳng lừ xanh biếc cỏ vệt
đê sông Hồng và lấp lánh ánh nước Hồ Tâỷ Nơi nào vào một ngày cuối năm 1946,
tướng Vương Thừa Vũ, chỉ huy mặt trận Hà Nội đi bộ về phía đồng Giảng Vơ đương
râm ran tiếng súng ác liệt? Chịu, không thể h́nh dung nổị Càng không thể h́nh
dung nổi những trận đánh ác liệt, nơi cánh quân triều đ́nh của Hoàng Tá Viêm ở
Sơn Tây phối hợp với quân Cờ đen của Lưu Vĩnh Phúc phục kích, giết chết đại uư
Francis Garnie, viên chỉ huy quân Pháp trong cuộc đánh chiếm Hà Nội lần thứ nhất
năm 1873. Mười năm sau, đến lượt Henry Rivie bị giết chết trong trận Cầu Giấy
lần haị
3. Đă có lần, những người tâm huyết với
Hà Nội định bàn chuyện dựng Khải Hoàn Môn đón chào Thăng LongĐDông Đô-Hà Nội
1.000 năm. Cũng khấp khởi niềm vuị Hà Nội sẽ có một Khải Hoàn Môn hoành tráng
giống như một Khải Hoàn Môn sừng sững giữa đại lộ Champ Elisé của Paris tráng
lê.. Khải Hoàn Môn có thể là một cổng chào, một biểu tượng cổng, cũng có thể là
một tuyến phố, tuyến đường với những vật thể kiến trúc bố cục thành chuỗi, tạo
h́nh ảnh động về cổng, tạo h́nh tượng cho cửa ộ Nhưng rồi xem ra ít có ư kiến
đồng thuận. Khải Hoàn Môn không phải là văn hoá phương Đông mà là sự cóp nhặt
của phương Tây thế kỷ 19 trở về trước chứ sang thế kỷ 20, chẳng nước nào c̣n xây
Khải Hoàn Môn nữạ Ngẫm ra cũng đúng thật.
Cách đây không lâu lại có thêm cuộc thi
Cửa ô phía Nam Hà Nộị 100 đồ án dự thi, rốt cuộc chọn đồ án của nhóm tác giả
thuộc Công ty HAAI trường Đại học Kiến trúc Hà Nội đoạt giải nhất. Các nhà
chuyên môn, nhất là những vị trong ban giám khảo tấm tắc khen đồ án thể hiện
được khái niệm cổng mà không phải là cổng, h́nh tượng đầu rồng gần gụi nhưng tổ
hợp thành chuỗi tạo cảm giác biến trượt, đô.ng. Yếu tố khả dĩ quy lại ở h́nh ảnh
quen thuộc của cộng, h́nh tượng rồng, lối bố cục đơn giản tạo hiệu quả mạnh và
chất “thượng vơ hào hoa” như nhóm tác giả đặt tên cho phương án. Cửa ô phía Nam
ghi dấu cuộc tiến công thần tốc của hoàng đế Quang Trung tiến ra kinh thành
Thăng Long, đánh đuổi 29 vạn quân xâm lược nhà Thanh và lưu dấu ấn về những con
“rồng lửa” của quân dân Thủ đô những ngày kiên cường chiến đấu bảo vệ bầu trời
Hà Nội năm 1972… Người xem, nghe thuyết tŕnh thấy cũng có lư. “Tuy nhiên, đấy
mới chỉ là ư tưởng từ một cuộc thi, chưa gợi giải pháp mới về cửa ô cho Hà Nộị
H́nh thức kiến trúc cũng chưa hiện đại và chất Hà Nội của công tŕnh c̣n quá lẩn
khuất”, nghe các nhà chuyên môn góp ư, thấy cũng có lư dù chẳng mấy ai nắm bắt
được chất Hà Nội là ǵ. Nhà Hà Nội học Nguyễn Vinh Phúc nhận xét, thực ra nói
“cửa ô” th́ cũng chưa chính xác lắm. Phải đi qua được th́ mới gọi là cửa ộ
Những “Ô” vẫn tồn tại trong tâm khảm
người Hà Nội và cửa ô chỉ có ở mảnh đất nàỵ Chữ “cửa ô” giản dị và thân thuộc
của Hà Nội c̣n bỏ ngỏ chờ đợi một khái niệm với, một h́nh ảnh kiến trúc mớị
4. Những cửa ô, nếu có thể th́ đặt ở
đâủ ở phía Bắc, đă có thời UBND TP.Hà Nội định đặt giữa bùng b́nh, nơi giao nhau
của Quốc lộ 1A từ Lạng Sơn về và Quốc lộ 5 từ Hải Pḥng lên, coi như một cửa ộ
Phương án ấy sau cũng bị huỷ bỏ. Hà Nội thêm quận mới, từ huyện Gia Lâm, giờ một
phần thành quận Long Biên, quăng bùng binh ấy nằm giữa quận mớị
Phía Nam, nơi dễ mở cửa ô nhất, có lẽ.
Nơi ấy đă có bức tượng 3 mũi trên của trận đánh đồn Ngọc Hồi năm 1789, giờ đang
tranh căi nên là một Khải hoàn môn, một cổng chào hay là một con đường?
Khó xác định cửa ô nhất có lẽ là phía
Tây thành phố. Hà Nội phát triển mạnh về hướng Tây Bắc. Nơi ấy, quận mới Cầu
Giấy sẽ là trung tâm hành chính trong tương lai Thủ độ Kế sát là huyện ngoại
thành Từ Liêm. Nhưng đường sá, nhà cửa đă san sát, có thể chẳng bao lâu nữa cũng
trở thành quận mới, thật khó phân biệt rạch ṛi đâu phố, đâu làng.
|
|