|
Bài 7: Vật vă A Lưới
Phải nói là vật vă mới thật đúng nghĩa
đen của đoạn di chuyển đến thung lũng A Lưới, nhưng nỗi mệt nhọc của tôi chẳng
đáng ǵ khi chứng kiến đồng bào Tà Ôi ở đây đang ngày đêm đối diện với những cái
chết, những căn bệnh ngặt nghèo bởi chất độc hóa học.
Nơi nhiễm chất độc da cam cao nhất
nước
Mưa Trường Sơn thật lạ, dường như không
bao giờ chấm dứt! Xe tôi vẫn phải xé toạc màn mưa trắng đục, lần theo những con
dốc hết lên cao lại xuống thấp. Người lạnh cóng, hai bàn tay cứng đờ và trắng
bệch ra. Đôi giày đi rừng thấm nước ướt sũng, nặng như đeo ch́. Ghé vào một cái
cḥi lá bỏ hoang để thay quần áo ướt, tôi tṛng mấy lớp áo cộng thêm chiếc áo
mưa để chống lại nhiệt độ 15oC, vậy là an tâm cái khoản chống lạnh! Ấy thế mà
nào có b́nh yên.
|
 |
|
Bên bà mẹ Tà Ôi mù ḷa. |
Gần đến thung lũng A Lưới, khi mưa vừa
ngớt, những tiếng ùng ục rền ră như trong ḷng đất vọng lên, như trên đại ngàn
vọng xuống, tiếp theo đất đá từ vách núi dựng đứng cách tôi chừng 200m tuôn ào
ào xuống kéo theo mấy thân cây to cỡ nửa ṿng tay ôm. Tôi chỉ c̣n biết đứng chờ
trong mưa đến 1 giờ sau, khi trời đă quang, những tiếng ùng ục ngưng hẳn… mới có
thể dắt xe len qua đống đất đá, cách mép vực hai sải tay.
Lê lết nửa ngày trời rồi cũng đến được thung lũng đau thương ấy. A Lưới xưa là
vùng căn cứ cách mạng, là hành lang của Đoàn 559 bộ đội Trường Sơn nên máy bay
Mỹ luôn tập trung rải chất khai quang vừa để chặn hành lang từ Tây sang Đông
Trường Sơn, điểm án ngữ quan trọng trên đường ṃn Hồ Chí Minh, vừa để bảo vệ sân
bay A So. Bên phải tôi, các đỉnh núi Mâm Mỏuh, Ta Táct, A Sáp như liền vào nhau
thành một dăy, tạo ra tấm lá chắn ngăn luồng khí hậu từ biển Đông thổi vào. Bên
trái cũng là núi với ngọn Piây, Riteu, A Kưp… bao bọc.
Nơi tôi đang đứng với đôi chân tê cóng, có trên 2.000 người Tà Ôi, Cơ Tu, Pa Kô
bị tàn tật do nhiễm chất độc da cam (CĐDC). Điểm đặc biệt của huyện A Lưới là
hầu hết các nạn nhân CĐDC đều thuộc diện chính sách, gia đ́nh có công với cách
mạng. Tôi cũng ṿng sang sân bay A So, nơi mà lính Mỹ và lính ngụy vẫn quen gọi
là A Sầu – bởi đến đó chỉ thấy thảm sầu và chết chóc mà thôi.
Quả vậy, các xă Đông Sơn, A Ngo, Hồng Quảng … hiện vẫn c̣n nồng độ dioxin cao
hơn 20% mức độ tối đa. Anh Dương Quang Êm – Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ huyện - cho
biết: “Có đến 5% bị biến chứng sang bệnh tiểu đường, 10% ung thư và ngần ấy nữa
bị lao… Đấy là con số thống kê “phần nổi”, cao như rứa là nhất nước rồi”.
Theo một nghiên cứu trên 989 cựu chiến binh (CCB) Mỹ từng tham gia rải chất độc
ở VN và một nhóm CCB tương ứng ở vùng khác, kết quả phân tích như sau: nồng độ
glucose (đường) bất thường trong máu các CCB này tăng 40% so với nhóm CCB tương
ứng, tỷ lệ mắc bệnh tiểu đường là 50%.
Về căn bệnh ung thư, các CCB Mỹ trong chiến dịch rải chất khai quang ở VN có tỷ
lệ ung thư phổi cao gấp 3,7 lần so với những CCB không tiếp xúc chất khai quang.
C̣n ở bên kia chiến tuyến, các CCB miền Bắc từng đi B (Trường Sơn) có tỷ lệ ung
thư gan cao hơn trung b́nh… Những minh chứng trên đă phần nào lư giải căn bệnh
tiểu đường, ung thư “cao như rứa là nhất nước rồi” ở một huyện miền núi heo hút
chỉ có trên 38.000 dân.
Xoa dịu nỗi đau
Bây giờ, chuyện thời sự ở thung lũng
chính là dự án “Hỗ trợ người khuyết tật nghèo và nạn nhân nghi nhiễm CĐDC” do
Hội Chữ thập đỏ Hoa Kỳ thông qua Hội CTĐ Việt Nam tài trợ ở một số tỉnh thành,
trong đó huyện A Lưới (Thừa Thiên- Huế) đă triển khai trên 333 triệu đồng từ vốn
của dự án. Đă có 122 đồng bào Tà Ôi, Pa Kô được hưởng lợi từ dự án này tùy theo
nhu cầu của họ như sửa chữa nhà, mua ḅ, học nghề, mua xe lăn, xây nhà t́nh
thương…
|
 |
|
Cháu Hồ Văn Bắc,
sống không ra sống với một cơ thể quặt quẹo. |
Khi tôi đề nghị được đi thăm đồng bào,
dù là ngày nghỉ cuối tuần, các anh em ở huyện cũng đưa đến ba hộ nạn nhân CĐDC ở
xă A Ngo. Đồng bào Tà Ôi hôm nay không c̣n du canh, không sống trên nhà sàn,
nuôi gia súc dưới nhà nữa… mà đă vào ở hẳn trong những ngôi nhà gạch, nằm gần
gụi nhau trong thung lũng mù sương.
Ba nạn nhân tôi gặp là em Hồ Văn Bắc bị bại năo và liệt tứ chi, anh Hồ Văn Vồ bị
liệt chân phải bẩm sinh và bà Hồ Kanh Ngăm bị mù một mắt. Họ là đại diện cho ba
thế hệ người Tà Ôi (cùng với đồng bào Pa Kô, bà con Vân Kiều thường lấy họ Hồ
của Bác) bị nhiễm CĐDC ở A Lưới, đang là đối tượng của dự án nêu trên.
Nếu như bà mẹ Kanh Ngăm vốn là dân công hỏa tuyến ngày xưa gùi gạo, vũ khí bị
chất độc rải thẳng lên người nên mắt ḷa dần th́ anh Vồ lại có cả cha lẫn mẹ là
Thanh niên xung phong, họ không bị ảnh hưởng trực tiếp mà di chứng chất độc đă
thể hiện trên người đứa con.
C̣n cháu Bắc hôm nay oằn oại suốt đời là do cả cha, cả mẹ, cả ông bà đều là bộ
đội, du kích địa phương, từng đứng ngóng máy bay “xịt khói trắng như sương xuống
làng để làm cây rụng lá, để diệt bộ đội Bok Hồ”.
Hai năm nay, gia đ́nh Hồ Văn Bắc không c̣n phải chui rúc trong cḥi lá cọ nữa mà
em và mẹ đă được tặng một căn nhà t́nh thương. C̣n Hồ Văn Vồ nhờ “được một ḅ
nái nay hắn đẻ hai ḅ con rồi nên ḿnh đỡ khổ”. Riêng bà mẹ Tà Ôi năm xưa gánh
gạo, nay mẹ đă có một chiếc xe lăn để ra vào sờ soạng “cái cổng làng nó đổi
mới”, mà quên đi nỗi đau dai dẳng do mù từ mấy chục năm…
Nhưng như thế th́ quá ít, những đồng bào được hưởng lợi từ dự án ở A Lưới chỉ có
bấy nhiêu thôi. Trong khi đó cả tỉnh Thừa Thiên-Huế có trên 13.800 người tàn tật
nghi nhiễm CĐDC! Thật là bất công khi biết được rằng, vào năm 1976, một hăng sản
xuất thuốc diệt cỏ tại vùng Seveso (Ư) bị cháy và nổ tung, thải ra môi trường
1kg - 5kg dioxin… và họ đă phải bồi thường cho nhân dân trong vùng 300 triệu
franc.
Năm 1984, một số CCB Mỹ từng tham chiến ở Việt Nam đă đệ đơn kiện 7 công ty hóa
chất từng sản xuất chất da cam/dioxin, kết quả họ được bồi thường 180 triệu USD.
Vậy mà tại đất nước chúng ta, theo số liệu của chính Lầu Năm Góc Mỹ công bố, đă
có 167kg dioxin được rải xuống nhưng vấn đề bồi thường vẫn chưa được ai nhắc
đến. Và, hành động của Hội CTĐ Hoa Kỳ qua dự án ở A Lưới nói riêng, chính là một
tín hiệu ngầm thừa nhận những lỗi lầm của người Mỹ trong chiến tranh ở Việt Nam.
Bài cuối: Nỗi đau chưa dừng lại...
|
|