|
Bài 5: Bên đồi Charlie
Đây
rồi, chiếc xe tăng đặt tại thị trấn Đắc Tô (tỉnh Kon Tum), nguồn cảm hứng cho ra
đời bài hát “Năm anh em trên một chiếc xe tăng” mà lớp trẻ chúng tôi vô cùng hâm
mộ. Nhưng bên cạnh đó, nỗi đau của 9.457 nạn nhân chất độc da cam vẫn hiển hiện:
Ngày 10-8-1962, chiến dịch khai quang rừng núi Trường Sơn đă khởi đầu tại đây,
từ Kon Tum lên Sa Thầy, Ngọc Hồi, Đắc Lây, Đắc Tô... mở màn cho cuộc chiến tranh
hóa học vô nhân đạo của quân xâm lược Mỹ tại Việt Nam.
Trang hồ sơ Mật - Thượng khẩn”
Dọc đường Hồ Chí Minh bây giờ từ thị xă
Kon Tum lên Đắc Hà, Đắc Tô, Sa Thầy, Ngọc Hồi... hỏi về chất độc da cam, hầu như
đồng bào Xê Đăng, Giẻ Triêng, Ba Na, Brâu sống hai bên đường... đều biết và tỏ
vẻ lo sợ. Theo các cơ quan chức năng tỉnh Kon Tum, có tổng số 311 phi vụ rải
chất độc trên địa bàn tỉnh, số lượng là 171 tấn chất độc da cam/dioxin.
|
 |
|
Cháu A Đun, 10 tuổi, chỉ
có thể ḅ lết bởi nhiễm chất độc da cam. |
Tôi được xem một tập hồ sơ có đóng dấu
“Mật - Thượng khẩn” của quân đội Việt Nam Cộng ḥa (VNCH) lúc bấy giờ đóng tại
Kon Tum, lật ngẫu nhiên ra một trang, có đoạn viết: “Kon Tum ngày 7-12-1965,
Tiểu khu trưởng Tiểu khu Kon Tum, Thiếu tá Nguyễn Hợp Đoàn đă kư văn bản đề nghị
Bộ Tổng tham mưu quân đội VNCH cho rải chất “khai quang” tại 4 địa điểm trên QL
14, tổng diện tích là 177,5 ha dọc hai trục lộ...”.
Lật tiếp một tập hồ sơ “Mật - Thượng
khẩn” được kư vào 22-10-1969, lúc này ông Nguyễn Hợp Đoàn đă mang lon Đại tá.
Ông ta đề nghị “khai quang” 18 địa điểm cũng dọc QL14 và hai bờ sông PôKô với
diện tích 154.320 ha. Trong hồ sơ c̣n có ḍng chữ nhấn mạnh “Xin khai quang các
đường giao thông của Việt Cộng dọc biên giới VN - Lào – Cam Bốt”.
Một văn bản trả lời khác của Bộ Quốc pḥng Mỹ trả lời Tổng Tham mưu trưởng quân
đội VNCH Cao Văn Viên: đồng ư tất cả các kế hoạch nêu trên, cũng vẫn đóng dấu
“Mật - Thượng khẩn”! Theo cách tính của giáo sư Fokin (Liên Xô cũ) th́ tổng
lượng chất độc 171 tấn trên chứa 15 - 18kg dioxin và như vậy cho đến nay, rừng
núi Kon Tum vẫn c̣n tồn lưu khoảng 2kg dioxin. Và nếu như biết rằng dioxin có
độc tính gấp trăm lần thạch tín hoặc strichnin th́ nhân loại không thể không lên
án sự dă man của quân đội và chính phủ Mỹ trước đây.
Cụ thể là nếu lấy một liều lượng
strichnin có thể giết được một con chó, th́ cũng với liều lượng đó, là dioxin,
pha loăng ra 600 lần, th́ con chó cũng chết. Có người thắc mắc là tại sao phải
dùng chó để thí nghiệm mức độ độc tính của dioxin, các nhà khoa học trả lời rằng
thí nghiệm thuốc độc trên con vật đă là việc làm ghê tay, nên trong khoa học
chẳng ai nghĩ tới thí nghiệm chất strichnin, hay dioxin trên con người cả.
Đồi Charlie, vẫn c̣n đau đớn
|
 |
|
Đồi Charlie, nơi hứng chịu
không ít chất độc khai quang của quân đội Mỹ. |
Anh Nguyễn Tú Chương - Trưởng pḥng Môi
trường Sở Tài nguyên - Môi trường tỉnh Kon Tum - giải thích: “Chất độc khai
quang nói chung chủ yếu làm cây lớn chết khô nên bên dưới không c̣n tàn che, cỏ
dại dễ phát triển, và như vậy rất có khả năng xảy ra cháy rừng, một nguyên nhân
làm trọc núi đồi. Trong tự nhiên, dioxin thường tan biến một cách chậm chạp và
không dễ ḥa tan trong nước, chỉ thấm vào đất và v́ thế nó có thể hiện diện khắp
nơi. Môi trường ở đồi Charlie là một điển h́nh”.
Tôi lại “hành quân” về hướng thị trấn Plei Cần của huyện Ngọc Hồi. Từ đây lại
vào xă SaLoong, Đắc Sú bởi đồi Charlie bây giờ nằm giáp ranh giữa các xă Rờ Kởi
(huyện Sa Thầy), PôKô, Tân Cảnh (Đắc Tô) và các xă của Ngọc Hồi như vừa nêu
trên. Chủ tịch UBND thị trấn Plei Cần, anh Nguyễn Huy Du, cho biết năm 2002 đoàn
khảo sát môi trường của tỉnh Kon Tum đă vào tận suối Đắc HNiêng, chảy từ Ngă ba
Đông Dương ngang qua Charlie, dự định làm một con đường dẫn nước tự chảy phục vụ
nhân dân thị trấn nhưng do nồng độ dioxin ở đây vẫn c̣n quá cao nên rút cuộc
nguồn nước vẫn chưa sử dụng được.
Trước mắt tôi bây giờ là địa danh
Charlie. Hai đỉnh cao Ngọc Rinh Rong và Ngọc Rinh Rua (800m) mà Mỹ - ngụy gọi là
chân cột cờ vẫn đứng đó, màu xanh đă bao phủ đỉnh đồi. Trước đây vào “Mùa hè đỏ
lửa” năm 1972, thiếu tá Nguyễn Đ́nh Bảo, Sư đoàn trưởng một sư đoàn ngụy có
nhiệm vụ giữ đỉnh cao này, án ngữ sân bay Phượng Hoàng, đă chết khi cố thủ đỉnh
cao đồi Charlie. Để giúp quân ngụy “tử thủ”, chất độc khai quang được quân đội
Mỹ rải suốt ngày đêm, xung quanh chân đồi nhằm khai quang để địch dễ bề “rót”
pháo từ trên xuống. Thế nên nồng độ dioxin quanh Charlie rất cao.
Theo thống kê của địa phương, huyện
Ngọc Hồi có đến 1.667 nạn nhân chất độc da cam trong số đó 20% là người Kinh,
c̣n lại là đồng bào Giẻ Triêng, Xê Đăng. Một minh chứng khác là hiện nay, số
đồng bào dân tộc Mường sau khi di dân vào Ngọc Hồi (do nước ngập ḷng hồ Thủy
điện Sông Đà ở miền Bắc), sinh sống quanh chân đồi Charlie đều đă bị nhiễm
dioxin, và con cái của họ sinh ra có đến 322 trường hợp bị dị tật.
Tôi đến nhà anh A Đan, người Xê Đăng bản địa tại thôn 5, thị trấn Plei Cần. Do
trước đây vợ chồng A Đan thường xuyên làm rẫy trên Charlie nên cháu A Đun con
anh bị bại liệt từ lúc lọt ḷng. A Đun đang ḅ lết quanh nhà, ḿnh mẩy bê bết
đất, gặp người lạ chụp h́nh, cháu không cười không khóc, chỉ kêu lên ư ử. Tôi
cũng gặp anh chị A Jút, nhà nằm cách Charlie 10 cây số nhưng bây giờ họ không
dám lên Charlie làm rẫy nữa. A Jút kể rằng mỗi khi khát nước, anh thường vục đầu
xuống ḍng PôKô để uống, măi rồi sinh ra thằng A Jun, người cứ ngây dại như đứa
bé lên ba. Nỗi đau bên đồi Charlie của tỉnh này là quá lớn!
Bài 6: Những bi kịch làng Rô
|
|