|
Bài 2: Trang nhật kư buồn
Đắc Nông chào đón tôi bằng cái se lạnh
và màu vàng rực rỡ của hoa dă quỳ Tây Nguyên. Hết lên đèo rồi lại xuống dốc,
rừng núi xung quanh vẫn c̣n hằn lại đây đó vết lở lói bởi chiến tranh. Gần 2,7
triệu hécta rừng Việt Nam bị ảnh hưởng hóa chất khai quang trong đó có 11% diện
tích bị phun đi phun lại cả chục lần, như thể nhà nông dùng thuốc trừ sâu diệt
bằng hết các loài địch họa trên hoa màu vậy. Con người đă bị đối xử như sâu bọ.
Chuyện của một người cha
|
 |
|
Đôi mắt đă mờ của Ngọc
không cho phép em học giỏi như thế này nữa? |
Anh Nguyễn Lương Viên (khối 6, Gia
Nghĩa, huyện Đắc Nông, tỉnh Đắc Lắc) lần hồi mở từng tấm ảnh của ba đứa con cho
tôi xem mà nức nở khóc: “Có lẽ tôi bị nhiễm vào giai đoạn đơn vị (Sư đoàn 7,
Quân đoàn 4) hành quân dọc Trường Sơn từ Vĩnh Linh (tỉnh Quảng Trị) vào tận Bù
Đăng, Bù Đốp (tỉnh B́nh Phước). Tôi nhớ là cuối tháng 10-1974, tại rừng Lộc Tấn
(B́nh Phước), anh em trinh sát đang khát cháy cả người, cắt rừng đi th́ phát
hiện một thùng phuy cũ. Ngỡ là trong đó có nước nên một người lấy lưỡi lê AK
chọc vào, lập tức toàn bộ đơn vị ho sặc sụa, máu cam chảy dầm dề, cứ nghĩ là hơi
cay của giặc thôi”.
Đứa con gái đầu của anh Viên tên Nguyễn Thị Hiền sinh năm 1984. Khi ra đời đến
năm 4 tuổi, Hiền khỏe mạnh và rất thông minh. Anh Viên kể cháu đă hát được bài
“Cháu lên ba” cho bố mẹ nghe khi học mẫu giáo rồi bỗng dưng không nhấc chân lên
được nữa. Sau ba tháng th́ mất cảm giác toàn thân và liệt nằm tại chỗ.
Sang năm thứ hai, Hiền bị mất giọng, và rồi năm thứ ba, em mù hoàn toàn. Anh
Viên nhớ lại: “Hôm đó, tôi đi làm về th́ thấy cơ thể con lạnh cóng, kiến bâu đầy
hai bên mắt và lỗ mũi, con tôi chết thật đau đớn”. Vậy nhưng, số phận chưa buông
tha họ, đứa con gái thứ hai của anh Viên tên Nguyễn Thị Hồng cũng bị triệu chứng
giống chị nó, phát bệnh vào năm lên 4 tuổi, nằm liệt đến năm 6 tuổi th́ chết vào
một buổi chiều sau cơn co giật. Anh Viên nhớ rơ cái giờ khắc trút hơi thở của bé
Hồng, nó hít một hơi thật dài, đôi mắt trợn ngược lên dù đă bị mù từ khi vừa lâm
bệnh!
|
 |
|
Những ḍng nhật kư thương
tâm. |
Thằng con trai thứ ba, cháu đích tôn
của ḍng họ được gia đ́nh anh Viên đặt rất nhiều hy vọng bởi cháu khỏe mạnh và
không có bất cứ một biểu hiện ǵ của bệnh tật. Cho đến lúc nó ngă quỵ rồi liệt
th́ anh Viên chắc chắn rằng ḿnh sẽ mất tiếp một đứa con nữa. Nhưng “c̣n nước
c̣n tát”, hai vợ chồng bán sạch nhà cửa, ruộng rẫy đưa cháu Nguyễn Lương Tiến đi
hết các bệnh viện từ Hà Nội, Đà Nẵng đến TP Hồ Chí Minh suốt 5 năm liền, đến
1999 th́ cháu Tiến qua đời trên giường sau 5 năm nằm liệt và mù.
Những đứa bé trong h́nh mới bụ bẫm và thánh thiện làm sao, vậy mà cứ đến 4 tuổi
lại mắc cùng một triệu chứng rồi qua đời, thật là một nỗi đau quá lớn và dai
dẳng trong cuộc đời người cựu chiến binh này. Nó không xảy ra đồng loạt mà kéo
dài từng năm, từng tháng, gặm nhấm vào tận xương tủy và tinh thần của người
sống, nhưng chưa phải là đă kết thúc.
Nỗi lo sợ của bé Ngọc
|
 |
|
Ngọc rất sợ phải “xa”
người cha đau khổ (như các anh chị) nên viết nên những ḍng nhật kư… |
Khi tôi đến thăm gia đ́nh họ, Nguyễn
Thị Ngọc – con gái út, đứa con duy nhất c̣n lại của anh Viên - chưa đi học về dù
đă hết buổi. Bạn bè Trường PTCS Nguyễn Thị Minh Khai và lớp 5E không ai không
biết bạn Ngọc bị mờ mắt từ 2 năm nay, mỗi trưa tan trường phải vịn vai bạn Vân
về nhà v́ chóa nắng. Trên vách nhà gỗ, những tấm bằng khen, giấy khen của nhà
trường dành cho học sinh Nguyễn Thị Ngọc được treo trang trọng, thứ tự từ lớp
1E, 2D, 3D, 4D.
Nay đă lên lớp 5, Ngọc vẫn cố đến trường dù mắt em không thể nh́n rơ chữ cô giáo
viết trên bảng nữa. Tôi được người cha cho xem một thứ thật bất ngờ, quyển “nhật
kư” c̣n sót vài lỗi chính tả của đứa con gái bé bỏng, trong đó ghi:
“…mỗi khi nhắc đến anh Tiến mẹ lại khóc… Ḿnh nghe hàng xóm bảo rằng chị Hiền,
chị Hồng, anh Tiến bị nhiễm chất độc da cam rồi chết. Trong kí ức của ḿnh chỉ
c̣n h́nh ảnh anh Tiến nằm co trên giường, đôi mắt anh mở to mà không thấy ǵ,
ḿnh sợ lắm. Ba mẹ có biết không? Hôm nọ có đoàn bác sĩ, nhà báo đến nhà, không
hiểu sao họ cứ quay phim chụp h́nh ḿnh hoài. Ḿnh sợ lắm. Bây giờ chữ ḿnh phải
viết cách hàng hoài nếu không th́ không thấy đường. Sáng nay ḿnh lại nghỉ học,
lỗ mũi ḿnh bị chảy máu cam. Anh Tiến ơi mắt em mờ quá, sao giống anh quá vậy,
em sợ lắm. Nếu mắt em lại thấy rơ, em sẽ cố gắng học thật giỏi để làm bác sĩ, để
trị bệnh cho những ai mắt mờ.
Da cam là chất độc ǵ mà ghê quá. Vậy người ta làm ra nó để giết thú giữ hay làm
hại con người. Mà ḿnh có tội ǵ?”.
Tôi thật sự không thể nào đọc tiếp những ḍng chữ đau đớn trong nhật kư của bé
Ngọc. Vợ anh Viên vẫn không muốn nhắc lại chuyện đau ḷng của gia đ́nh, mỗi lần
anh nói đến chuyện con cái, chị lại lảng đi chỗ khác khóc tấm tức. Trường hợp
của cháu Ngọc, Hội Chữ thập đỏ Đắc Nông cho biết trong người em đă bắt đầu nổi
lên một cái hạch ở nách và “nó” đang lớn dần...
Bài 3: Những giọt máu nghĩa t́nh
|
|