|
Theo đường Trường Sơn -
Chúng tôi chứng kiến
Bài 1: Những số phận
nghiệt ngă
Cách đây 43 năm, đúng vào ngày 20-11-1961, Tổng
thống John F.Kennedy đă phê chuẩn cho quân đội Mỹ tiến hành khai quang đồng cỏ
Việt Nam dưới mật danh chiến dịch Ranch Hand. Ngay sau đó đoạn đường Trường Sơn
từ Kon Tum lên Đắc Tô đă được “làm cỏ” bằng 80 triệu lít hóa chất Agent Orange
(gọi tắt là AO, chất độc da cam), mở màn cho cuộc “thí nghiệm” dă man làm gần 3
triệu con người Việt Nam chết dần chết ṃn v́ dị tật và con cái họ sống lay lắt
một cuộc đời không ra sống bằng hàng chục thứ bệnh bẩm sinh hiểm nghèo.
43 năm sau, ngày 20-11-2004, phóng viên Báo Sài G̣n Giải Phóng đă dùng xe gắn
máy ngược núi rừng Trường Sơn, đi qua các tỉnh B́nh Phước, Đắc Nông, Đắc Lắc,
Gia Lai, Kon Tum, Quảng Ngăi, Quảng Nam, Thừa Thiên - Huế, Quảng Trị...… đau xót
chứng kiến đồng bào ḿnh đang chết ṃn bởi thứ hóa chất mà khi rải xuống, Chính
phủ Mỹ chưa hề xem xét mức độ độc hại của nó, cả trên những con chuột bạch trong
pḥng thí nghiệm.Như vậy là tôi đă đặt chân vào điểm cuối của con đường Hồ Chí
Minh huyền thoại. Đoạn đường từ Chơn Thành (B́nh Phước), tức quốc lộ 14, uốn
lượn đi qua Tây Nguyên và các huyện miền núi Trung bộ đâu đâu cũng thấy xanh
ngát một màu, nhưng dấu tích của những trận mưa hóa chất vẫn c̣n ẩn chứa đâu đó
trong cơ thể 4.000 nạn nhân tỉnh này!
|
 |
|
Cô Lư Thị
Hương, suốt 23 năm sống với bệnh bại năo. |
Nhà anh Nguyễn Định (xă Đức Hạnh, huyện Phước
Long, tỉnh B́nh Phước) nằm chênh vênh cạnh con đường dưới chân núi Bà Rá. Dù đă
gắng “ổn định tinh thần” từ trước nhưng tôi không khỏi bàng hoàng v́ gương mặt
của người đàn ông thống khổ hiện ra đón khách cùng với những đứa con quặt quẹo.
Cha anh Nguyễn Định là ông Nguyễn Bường, một người lính chế độ cũ. Cán bộ xă Đức
Hạnh cho tôi biết, vùng căn cứ quân sự Phước Long mà ông Nguyễn Bường đóng quân
từ năm 1960 tới 1968 vừa là kho hóa chất vừa là nơi ảnh hưởng chất độc được rải
từ máy bay C-123. Năm Mậu Thân, ông Bường chết để lại đứa con trai là Nguyễn
Định ra đời vào năm 1965.
Anh Định kể: “Lúc nhỏ, tôi chỉ có một cái bướu
trên mắt trái, to cỡ hột đậu phộng à. Cái bướu cứ thế lớn dần lên, cho tới
nay…!”Cái bướu của người đàn ông tội nghiệp này lớn dần lên, cho đến nay thật
kinh khủng. Hai mí mắt sưng to và dài trễ xuống tận cằm, như cái “ṿi voi”. Trên
cái “ṿi voi” ấy, vẫn c̣n xuất hiện dấu vết của lông mi, nhưng con mắt đă hoàn
toàn biến mất. Trên khắp thân thể anh Định, những hạt bướu to nhỏ xuất hiện chi
chít như các mụn cóc khổng lồ, trơn nhẫy. Với sức khỏe kiệt quệ, anh Định chỉ
c̣n kiếm sống lây lất bằng cách bóc vỏ hạt điều mướn tại nhà.
Trước đây, người ta tin rằng trong những năm đầu của chiến dịch Ranch Hand (thực
hiện 95% việc phun hóa chất), số lượng và liều lượng thuốc khai quang chẳng đáng
kể, thế nhưng nghiên cứu của các nhà dịch tễ học Đại học Columbia (Mỹ) cho thấy
đó là quan điểm sai lầm. Chỉ tính từ 1962 tới 1965, có đến 1,9 triệu lít hóa
chất màu tím (Agent Pink) được phun, điều quan trọng là hóa chất này –cùng với
hóa chất da cam, Agent Orange - có hàm lượng dioxin cao. Điều này cũng phù hợp
với nhân chứng Đặng Chí Thông, người từng phát hiện thùng phuy hóa chất màu tím
tại Phước Long trong những năm đầu của thập niên 1960.
|
 |
|
Anh Nguyễn
Định, nạn nhân chất độc da cam ở B́nh Phước. |
Lại nói về trường hợp của anh Định, điều khốc
liệt nhất của gia đ́nh anh là không phải chỉ riêng bản thân Định bị phơi nhiễm
từ cha mà hiện nay, cả ba đứa con anh, đứa th́ hở hàm ếch, đứa bị trụy tim,
riêng cháu nhỏ nhất đang có triệu chứng giống cha, bắt đầu nổi những bướu nhỏ
trên người. Nh́n tôi bằng con mắt c̣n lại, bằng cách nghiêng mặt sang một bên,
anh Định kêu van sự giúp đỡ để cứu các con.
Cứ mỗi khi mở miệng, cái
“ṿi voi” trên mặt lại nẩy lên hạ xuống, anh Định nấc từng hồi: “Tôi có tội t́nh
ǵ đâu. Mấy chục năm nay tôi sống như một bóng ma, chẳng dám ra đường nh́n ai.
Con nít gặp th́ khóc, người lớn ai cũng khiếp đảm… Thôi th́ cái số nó vậy, nhưng
xin cứu lấy các con tôi, tụi nó cũng sắp phát bệnh rồi, đứa nào đứa nấy người
cũng đầy bướu và ghẻ”. Rồi anh Định đập mạnh xuống mặt bàn: “Mấy người rải chất
độc ác quá, họ giết người tới mấy thế hệ!”.
Cùng xă và chỉ cách nhà anh Nguyễn Định vài trăm mét, vợ chồng anh Lư Ngọc Vĩnh
cũng đă trên 20 năm nay phải chịu đựng cảnh có con c̣n sống mà như cây như cỏ.
Cháu tên Lư Thị Hương, bị bại năo do nhiễm dioxin từ cha, đó là kết luận của
bệnh viện khi anh chị cố công đưa con lên TP Hồ Chí Minh điều trị, nhưng vô
vọng. Anh Vĩnh kể: “Từ năm 1966, tôi theo cha mẹ vô rừng Đắc Nhau, Bom Bo đào củ
chụp, củ mài nấu ăn cho du kích, giữ súng và lựu đạn cho ông già đánh Mỹ. Hôm đó
tôi nhớ là chiếc máy bay không bỏ bom như mọi lần mà cứ ́ ́ sát ngọn cây, sau đó
là cay xé mắt c̣n hơn trúng ớt hiểm nữa. Sau ḥa b́nh, đến năm 1981 tôi sanh con
Hương ra th́ cháu bị như vậy cho tới giờ luôn, 23 năm rồi”.
Lời anh Vĩnh kể không có ǵ là lạ bởi nếu như toàn tỉnh B́nh Phước có trên 4.000
nạn nhân chất độc da cam th́ tại huyện Phước Long nơi anh Vĩnh sống, tỷ lệ nạn
nhân chiếm trên 30%, và chỉ riêng xă Đức Hạnh đây thôi, cũng có 200 con người
đang ngày đêm khốn khổ v́ chất độc. Như cô Hương con anh Vĩnh, 23 năm nay chỉ
biết mỗi một động tác là cười, nụ cười không bao giờ dứt trong khi vợ chồng anh
vừa khóc vừa ṿ vơ thay nhau đút cơm, cháo, làm vệ sinh cho cháu.
Tôi rời chân núi Bà Rá như chạy trốn v́ biết sức ḿnh không thể làm ǵ hơn cho
những nạn nhân đau khổ như anh Định, anh Vĩnh. Liệu có thể làm ǵ cho những nạn
nhân khi biết rằng trong những năm thực hiện khai quang đồng cỏ, núi rừng Trường
Sơn, máy bay Mỹ đă thực hiện đến 19.905 phi vụ rải chất độc da cam?
Bài 2: Trang nhật kư buồn
|
|