|
Nói chuyện cùng các
“bác sĩ Việt Nam Tự Do”
Mấy tuần nay, một bản tuyên bố được gọi là “Giới bác sĩ
Việt Nam tự do lên tiếng” do ông Nguyễn Ngọc Quỳ ở Paris phát thảo và phát tán
trong một nhóm y sĩ chống cộng nhưng cũng được gửi đi nhiều nhóm thảo luận trên
hệ thống internet. Nguyên văn bản lên tiếng này được kèm dưới đây để bạn đọc
tham khảo. Đọc qua bản lên tiếng trên, chúng tôi liên lạc ngay với ông Nguyễn
Văn Tuấn (người cộng tác thường xuyên trên Chuyển Luân và cũng là tác giả
một cuốn sách về tác hại của chất độc da cam mới xuất bản gần đây) để hỏi xem
ông có ư kiến ǵ không, th́ ông trả lời ngắn gọn: “không”. Nhưng v́ thấy trong
bản lên tiếng có nhiều điều bất cập nên chúng tôi muốn có đôi lời thưa cùng ông
Nguyễn Ngọc Quỳ và những bạn bè cùng chí hướng của ông như sau.
Trước hết, Nguyễn Ngọc Qùy cho rằng Bộ nội vụ
Việt Nam quyết định thành lập Hội nạn nhân chất độc da cam, nhưng không thấy ông
trưng bày bằng chứng nào cả. Xin thưa để ông rơ rằng Hội nạn nhân chất độc da
cam được thành lập từ một nhóm nạn nhân của độc chất, chứ chẳng phải do Bộ nội
vụ lập ra. Ông có thể tham khảo sự thật này trên các trang web đặc biệt về chất
độc da cam trên tờ Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Lao Động, và
Người Lao Động để biết thêm chi tiết. Nhưng ai thành lập chẳng dính dáng ǵ
đến việc Hội này kiện các công ty hóa học Mỹ ra ṭa. Đă gây ác th́ phải chịu
tội. Đó là chuyện ṣng phẳng trong quan hệ xă hội.
Thứ hai, con số 4,8 triệu nạn nhân của chất
độc màu Da cam mà ông nêu lên trong bức thư kêu gọi đó tôi được biết là con số
của các nhà nghiên cứu Mỹ (sách của NVT đă nêu), chứ không phải con số của Nhà
nước Việt Nam (họ chỉ nêu có trên dưới 1 triệu). Xin ông làm ơn t́m hiểu cho kỹ
trước khi lên tiếng, kẻo mang tiếng là nói không có sách mách không có chứng.
Thứ ba, câu văn “Chúng tôi, những bác-sĩ hành-nghề
trong nước cho đến ngày 30-4-75” hơi ngớ ngẩn. Tức là ông không tính các
bác sĩ hành nghề sau ngày 30-4-1975? Hay ông có tính luôn những bác sĩ trong
nước từ ba miền Bắc Trung Nam cũng hành nghề cho tới ngày 30-4-1975 không? Hay
ông có ư nói chỉ có các bác sĩ hành nghề cho tới ngày 30-4-1975 mới biết vấn
đề? C̣n những thành phần ngoài y sĩ th́ không có tư cách để biết chuyện
dioxin? Dù câu trả lời thế nào đi nữa, th́ tiền đề vẫn là vô duyên.
Thứ tư, chúng tôi e rằng câu nói “Với tư-cách phụ-trách
sức khoẻ toàn dân và quân miền Nam” của ông quá cường điệu và vênh váo.
Các ông chẳng bao giờ có khả năng để phụ trách sức khỏe cho toàn dân miền Nam
đâu. Ông nên nhớ cho rằng khoảng 80% dân số Việt Nam sống ở nông thôn, nơi mà
chẳng có một bóng dáng bác sĩ nào cả, nơi mà người dân thường dựa vào đông y hay
thuốc Nam, chứ ít khi nào đụng đến thuốc Tây. Ngay cả tại các thị trấn và thị
xă, con số bác sĩ cũng chỉ đếm đầu ngón tay. Đa số tại các bệnh viện công (hồi
đó gọi là nhà thương thí!) chỉ có cán sự y tế chịu trách nhiệm trực tiếp, c̣n
bác sĩ chỉ xem tổng quát mà thôi. Ông không nên nói bừa rằng ông và các chiến
hữu của ông “phụ trách sức khỏe cho toàn dân miền Nam” v́ nói như thế chỉ chứng
tỏ hoặc ông không biết ḿnh đang nói ǵ, hoặc ông nói láo.
Thứ năm, ông viết “Dựa vào các thống-kê những năm trước
và sau chiến-dịch khai-quang”, nhưng không thấy ông đưa ra con số thống kê
nào, ở đâu, do ai thu thập, và công bố ở đâu. Một lần nữa, ông lại nói không
chứng cớ! Với xu hướng này, người ta sẽ rất dễ hiểu lầm rằng ông mang gen nói
láo trong tế bào, rất nguy hiểm.
Thứ sáu, ông và những người cùng chí hướng chống Việt Nam
của ông “Xác-nhận không thấy tỷ-lệ số trẻ sơ-sinh dị-h́nh tăng, và cũng không
hề thấy hoặc nghe nói có một trường-hợp quái-thai nào do chất diệt cỏ Da Cam gây
ra” th́ quả là một câu nói không những hết sức sai trái mà c̣n cực kỳ hồ
đồ. Chúng tôi phải chỉ cho ông thấy những sai trái rất căn bản đó: các ông
không thấy tỷ lệ trẻ em dị h́nh tăng hay không thấy một trường hợp quái thai nào
không có nghĩa là không có trẻ em dị h́nh hay không có các trường hợp quái thai
(cũng giống như ông không thấy gen nói láo trong người ông không có nghĩa là gen
đó không có trong tế bào của ông). Có thể các ông không thấy v́ các ông không
muốn thấy (như bịt mắt, như không có khả năng đọc báo y khoa). Các ông không
thấy cũng có thể v́ các ông chưa đi đến cùng các nạn nhân (mà chỉ quanh quẩn
trong thành phố lo làm giàu, hay chỉ lo điều trị các quân nhân rải độc chất).
Trong thực tế, tỷ lệ dị tật bẩm sinh trong các trẻ em Việt trong các vùng có rải
chất độc cao gấp 3 lần so với tỷ lệ trong các trẻ em ở nơi không có rải chất
độc.
Trên đây, chúng tôi đă minh định mỗi câu văn
của ông Nguyễn Ngọc Quỳ là mỗi sai trái và phi lư. Sai trái từ câu nói đầu cho
đến câu nói cuối. Thực ra, nói “sai trái” là c̣n quá nhẹ, phải nói chính xác
hơn là “nói láo”, nói láo không có chứng cớ. Xin nói lại để ông rơ hơn ư kiến
của chúng tôi:
-
Trước 1975, các ông chưa bao giờ
chăm sóc sức khỏe cho “toàn dân miền Nam” cả, và sau 1975 các ông chạy ra nước
ngoài nên cũng chưa bao chăm sóc sức khỏe cho mọi người tỵ nạn, nếu có th́ ông
chỉ chăm sóc cho cái hầu bao của ông mà thôi;
-
Trước cũng như sau 1975, các ông
chưa làm một nghiên cứu hay thống kê nào cả, các ông chẳng có tư cách khoa học
ǵ để nói chuyện độc chất da cam;
-
Do đó, các ông hoàn toàn không
có một dữ kiện ǵ để nói về tác hại của chất độc da cam trong người Việt;
-
Tất cả những ǵ Nguyễn Ngọc Quỳ
viết trong bản “lên tiếng” là sai trái, phi lư, và bịa đặt.
Chúng tôi đề nghị ông Nguyễn Ngọc Quỳ nên thận trọng trong
các phát biểu của ḿnh trước công chúng. Tối thiểu, ông cần phải nắm vững một
số sự thật cụ thể, và phải cố gắng học hỏi để có một tŕnh độ tri thức căn bản
để chứng minh những ǵ ông nói. Ông không nên xem thường công chúng với những
phát biểu thiếu cơ sở và bịa đặt. Ở khía cạnh khác, theo chúng tôi, có thể ông
viết ra những điều đó v́ một hằn học v́ một hận thù nào đó của cá nhân ông với
một chính thể, nhưng cũng muốn nói với ông rằng, đừng v́ thế mà ông lại quay
lưng với đồng loại, với đồng bào, với đồng đội khốn khổ của ông đang oằn lưng
gánh chịu những thảm hoạ của một cuộc chiến tranh phi nghĩa, phi lư; c̣n ông hiện
đang ‘ngồi mát ăn bát vàng’ ở một nơi xa xôi, thích đi ‘chơ mũi’ vào chuyện của
người khác mà làm như ông biết tất. Sau cùng, xin ông nhớ câu người xưa dạy: “Biết
mà không nói là bất nghĩa, nói mà không biết là bất nhân.”
Chuyển
Luân
___________________________________________
Đính kèm
lá thư của Nguyễn Ngọc Quỳ và bản “lên tiếng” do ông soạn thảo:
Xin
gửi kèm theo đây Mẫu thư Xin chữ kư quư vị bác-sĩ, với tư-cách cá-nhân (hoặc hay
hơn nữa là với tư-cách Hội Y-Sĩ VNTD ở các nước) để
- phản-bác chiếnđịch VC xin chữ kư và tiền bạc
ủng-hộ Hội Nạn-Nhân chất độc Da Cam,
- yểm-trợ Hội-Thảo về Vụ kiện Chất Độc Da Cam do
Hội Khoa-Học và Kỹ-Thuật Cali tổ-chức vào ngày 12-12-04. Bác-sĩ Phạm Gia Cổn sẽ
là điều-hợp-viên các buổi thảo-luận.
Nhờ Anh giúp chuyển đến các bạn đồng-nghiệp và
các Hội Y-Sĩ VNTD.
Các giấy Xác-Nhận kư xong, xin gửi về cho tôị Tôi
sẽ gom lại tất cả và chuyển cho Ban Tổ-chức Hội-Thảo, gọi là yểm-trợ tinh-thần.
Thân mến.
Nguyễn Ngọc Quỳ
nguyen.ngoc-quy@libertysurf.fr
4, Avenue Cousin de Méricourt
94230 Cachan - FRANCE
Giới Bác-sĩ Việt-Nam Tự-Do lên tiếng
Cộng-Sản Việt-Nam cho thành-lập, ngày 10-1-04,
Hội Nạn-Nhân chất độc Da Cam (quyết-định của Bộ Nội-Vụ) để vác đơn đi kiện ở Toà
Brooklyn, New York, các xí-nghiệp Mỹ sản-xuất chất diệt cỏ Da Cam.
Con số nạn-nhân ước-lượng đưa ra là 4 triệu
800.000 người, 33 năm sau khi chấm dứt chiến-dịch khai-quang Ranch Hand
(1961-71) của không-lực Hoa kỳ rải thuốc diệt cỏ trên đường ṃn Hồ Chí Minh, từ
Đồng Hới trở vào trong Nam.
Chúng tôi, những bác-sĩ hành-nghề trong nước cho
đến ngày 30-4-75,
Với tư-cách phụ-trách sức khoẻ toàn dân và quân
miền Nam,
Dựa vào các thống-kê những năm trước và sau
chiến-dịch khai-quang,
Xác-nhận không thấy tỷ-lệ số trẻ sơ-sinh dị-h́nh
tăng,
Và cũng không hề thấy hoặc nghe nói có một
trường-hợp quái-thai nào do chất diệt cỏ Da Cam gây ra.
Làm tại
Ngày Tháng Năm
Kư tên
Địa-chỉ hoặc đóng dấu
|