WWW CHUYỂN LUÂN

 

Chuyển Luân kính chúc quư bạn đọc gần xa một năm Mậu Tư-2008 Sức khoẻ, An lạc và Tinh tấn

Trang chủ || Liên hệ

   
  Trang chủ
  Thời sự - xă hội
  Khoa học
  Lịch sử
  Văn nghệ / văn hóa
  Hồ sơ
  Đọc sách
  Đọc báo bạn
  Bạn đọc viết
 

Góp nhặt cát đá

 

Tác giả

  Video clips
  Online số cũ từ 2003
  Các số báo trước 2003
   

 

Nối Kết:

      

   
  Tác phẩm chọn lọc
  Thầy Nhất Hạnh
   

CHUYỂN LUÂN SỐ THÁNG 12/2004

Ông ấn tay tôi vào ngực ông và nói

“Trái tim của Palestine ở đây này”!

 David Cornwell (*)

 

Người Palestine cho tôi biết tôi sẽ không bao giờ hiểu họ nếu không gặp Arafat, người mà họ gọi là “Ông Già” (the Old Man).  Thế là chúng tôi nhảy lên hết chiếc jeep này đến chiếc jeep khác trong đêm tối giữa thành phố Beirut cho đến khi chúng tôi đến một căn pḥng h́nh chữ L.  Đứng ngoài và trong pḥng là những người trong quân phục và súng ống đầy ḿnh, nhưng họ cũng cố nhịn không hút thuốc trước sự có mặt của Ông Già.  Ở một góc pḥng, Ông Già đang ngồi.  Ông vận đồ khaki nhàu nát, trên đầu đội cái “khăn đống” keffiyeh, và đeo một khẩu súng ngắn màu bạc. 

Ông ta đang kí tên trên giấy.  Nh́n cảnh tượng này làm tôi nhớ đến một cảnh trong phim The Great Dictator của Charlie Chaplin, do chính ông đóng vai quan lớn hí hoáy kí tên. Thân h́nh ông có vẻ mềm mại như ít khi được đem ra dùng.  Màu da ông tái nhạt như một tù nhân. 

 

Tôi đă được báo trước rằng ông không bao giờ ngủ trên một giường hai lần, rằng ông là người rất nghiêm khắc với vấn đề vệ sinh, rằng ông tự quản lí an ninh cho chính ḿnh, và rất đạm bạc trong cuộc sống, nhưng ông không bao giờ đạm bạc trong t́nh yêu thương đối với Palestine.

 

Khi nhận ra tôi đang có mặt trong pḥng – căn pḥng lúc này im lặng như tờ – ông đứng lên và tiến về phía tôi.  Không một lời chào hỏi, ông ôm lấy tôi theo cách chào đón truyền thống của người Palestine.  Thật là khó mà tin rằng đây là một kẻ cầm đầu hàng loạt vụ khủng bố và tàn sát, nhưng tôi vẫn biết rằng nhiều kẻ giết người cũng có khi rất dễ mến khi họ không c̣n thi hành nhiệm vụ.

 

Chờm râu lỏm chỏm trên má ông rất mềm, chứ không thô cứng.  Tôi thoáng ngửi mùi phấn trẻ con hiệu Johnson.  Tôi từng nghe rằng trong thời Trung cổ những kẻ chuyên nghề đao phủ hay ôm nạn nhân của họ trước khi thi hành nhiệm vụ, nhưng không ai nói họ xức trét phấn thơm bao giờ.

 

Chúng tôi rời nhau, nhưng ông vẫn để tay ông trên vai tôi và nh́n tôi một cách vừa ḍ xét vừa say mê.  Tôi thấy trong mắt ông những câu hỏi mà ông chưa muốn nói ra, và gần như là một nhu cầu gợi cảm để chiếm lấy tôi.  

"Ông David này, tại sao ông đến đây?" Ông hỏi một cách đột ngột và dùng tên thánh của tôi thay v́ dùng họ.  

"Thưa ngài Chủ tịch, tôi đến để đặt tay tôi trên trái tim của Palestine."  

Ông nắm lấy tay tôi và ấn vào ngực ông.  Ông nói: "Ông David à! Nó ở đây này! Ngay tại đây này!"

 Arafat c̣n là một khuôn mặt Palestine.  Khuôn mặt đó van xin bạn ngồi xuống và lắng nghe, và chú ư đến câu chuyện Palestine.  Ông có thể bừng sáng lên như ngọn hải đăng giữa đêm đen, có thể làm tṛ như một anh hề, có thể hành xử nghiêm nghị như một chính khách chuyên nghiệp, nhưng ông không bao giờ bỏ hoang th́ giờ, và nếu tôi muốn t́m một dấu vết về cái lịch sử máu lửa đằng sau đôi mắt ông, tôi sẽ không bao giờ t́m ra.  

Đôi mắt ông có thể nhảy nhót một cách hào hứng mà người đối diện không làm ǵ khác hơn là cũng phải vui mừng ḥ reo theo ông.  Ông nói với giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy nhiệt t́nh, và luôn kèm theo một động tác làm dấu cho một cái chấm câu.  

Ông có thể giảng giải bạn như là một hiệu trưởng, hay nh́n cḥng chọc vào bạn như là một người xuất thần trong khi lắng nghe những phát biểu của bạn.  Nhưng khuôn mặt ẩn hiện giữa những phút giây xuất thần và tư lự và khuôn mặt của một người chán chường, thất vọng như người lính bị mất ngựa, và bạn cảm thấy bị một thúc đẩy không thể cưỡng lại để đi t́m con ngựa cho ông.  

Lần cuối cùng tôi gặp ông, ông đă t́m thấy con ngựa cho chính ông.  Đó là một con bạch mă Ả Rập ông cưỡi chung quanh Khách sạn Trắng ngoại ô Tunis, quê hương lưu vong mới của ông, khi Sharon đă truy đuổi ông ra khỏi đất Lebanon.  

Thằng bé dẫn tôi đến gặp ông dí súng ngắn vào đầu tôi và muốn bắn tôi để trả thù cho những cuộc tàn sát ở Sabra và Shatila.  

Ngay sau đó vài ngày, một đội ám sát chuyên nghiệp Do Thái tàn sát gần phân nửa thành phần chỉ huy của ông, và cho Palestine một cơ hội để tuyển mộ một thành phần chỉ huy trẻ trung mới.  Có lẽ thằng bé đó là một trong những thành phần chỉ huy.  Lúc nào cũng có nhiều thằng bé chỉ huy như thế. 

 Nguyễn Văn lược dịch từ tờ Guardian số ra ngày 12/12/2004.

(*) David Cornwell là tên thật của John Le Carré.  Bài viết này trích trong cuốn tiểu thuyết sắp in của ông.  Bài viết thuật lại cuộc gặp gỡ giữa John Le Carré và Yasser Arafat vào năm 1982, lúc John Le Carré đang đi t́m tài liệu để viết tiểu thuyết. 

Bài trong tháng

Ban nhạc sống của cơi âm
Bức tường phố thị...
Cựu chiến binh Úc và Ung thư
Dioxin và những kinh nghiệm từ Seveso
Hồn dân tộc qua tiền cổ
Jacques Derrida
Khi nhà báo không nói thật
Loạt bài phóng sự chất độc Da cam 4
Loạt bài phóng sự về chất độc Da cam 3
Loạt phóng sự chất độc Da cam 5
Loạt phóng sự chất độc Da cam 6
Loạt phóng sự chất độc Da cam 7
Loạt phóng sự về chất độc Da cam 1
Loạt phóng sự về chất độc Da cam 2
Lá thư đầy năm
Lăng Hoa đào, Tận Anh hùng
Một người Áo được phong hàm Đại tá của VN
Nguyễn Nhược Pháp và bài thơ Chùa Hương
Nhúm ruột Việt trên đất Isan
Những luận điệu vô ơn
Nói chuyện cùng giới BS VN TD
Nữ văn sĩ VN đầu tiên viết tiểu thuyết
Phóng sự chất độc Da cam bài cuối
Phóng sự về chất độc Da cam
Phật giáo và thời đại Tin học
Sách Chất độc Da cam_Giao điểm
Thủ đoạn của Vơ Văn Ái
Tiếng thời gian
Trái tim Palestine
Từ Graham đến da Vinci
Vĩnh Tùng
Yasser Arafat
Điểm sách "Hai mặt Sáng-Tối của Y học"
Đo lường hiệu suất KH
Đề nghị nâng cao chất lượng GD

 

 

   

Copyright Chuyển Luân 2005

Designed by HT MEDSOFT

CHUYỂN LUÂN ONLINE