|
BIN LADEN, LÁ PHIẾU CUỐI CÙNG?
Anthony Darlic
Sunday 31/10/04 - Bốn ngày trước khi cử tri Mỹ đến pḥng
phiếu chọn mặt gửi vàng, cử tri Mỹ đă nhận được một món quà bất ngờ từ Osama bin
Laden. Món quà đó là một video được tŕnh chiếu đầu tiên trên đài Ả Rập.
Bất ngờ, v́ qua video đó, lần đầu tiên chính miệng bin
Laden xác nhận trách nhiệm gây ra biến động 11/9 ở Mỹ. ‘Chúng tôi quyết định
phá hủy hai cao ốc ở Mỹ v́ chúng tôi muốn thu hồi độc lập cho quốc gia chúng
tôi.’ Bin Laden không nói quốc gia nào v́ quả t́nh Bin Laden là người Saudi
Arabia nhưng lại là lănh tụ đoàn âm binh Al Qaida coi như cá xương sống của
chính quyền Afghanistan. Bin Laden bảo chính quyền Bush cũng không khác ǵ
những chính quyền Ả Rập thối nát và TT Bush Tiểu Tử tiếp tục dối quanh dối quất
không để cho quần chúng Mỹ rơ sự thật tại sao có vụ 11/9, cũng như không hề thú
nhận với quần chúng Mỹ biết rằng ḿnh đang dội hàng triệu tấn bom xuống đầu trẻ
thơ Iraq để mà thay thế một tên tay sai cũ [Saddam Hussein] bằng một tên tay sai
mới [Iyad Allawi] với mục đích cướp đoạt tài nguyên dầu hỏa của Iraq. Rồi bin
Laden nhắn gửi cử tri Mỹ: ‘Sự an nguy của quư vị không nằm trong tay [ứng cử
viên Dân Chủ] Kerry hoặc [ứng cử viên Cộng Ḥa TT] Bush hay Al Qaida. An nguy
của quư vị nằm trong tay của chính quư vị.’
Khốn nỗi, chính cử tri Mỹ cũng chưa biết quyết định rơ
ràng Kerry hay Bush, ai là kẻ đủ sức lo chuyện an nguy cho ḿnh. Truyền thông
Mỹ đă gọi t́nh h́nh tranh cử là một thế ‘kẹt cứng’ bất phân thắng bại, chẳng
khác ǵ hai anh vơ sĩ da đen quần thảo trong một pḥng tối hù không đèn không
đóm. Tờ Newsweek cho Bush dẫn đầu Kerry với tỷ số 50/44. Trong khi một
tờ báo lớn khác là tờ The Washington Post lại bảo Bush chỉ hơn Kerry với
một tỷ số sít sao là 49/48. Văn pḥng điều tra dư luận Zogby có vẻ bênh Kerry
hơn nên cho Kerry dẫn đầu TT Bush Tiểu Tử với lỷ lệ 47/46 trong khi hăng
Rasmussen th́ nghĩ TT Bush Tiểu Tử chỉ thắng Kerry một chút tí tẹo là 0.80 theo
tỷ số 47.9/47.7. Đây là những con số thực hay chỉ là những con số đưa ra để dụ
khị cử tri ngă về phe này hay phe kia?
Chiến lược tranh cử của TT Bush Tiểu Tử là rung cây
nhát…cử tri. Kerry th́ trái lại cố kích động ư thức phản chiến của quần chúng
và cho họ thấy ḿnh sẽ là người có cách bảo vệ an nguy cho họ. Kerry hứa là sẽ
lùng diệt bin Laden và tất cả quân khủng bố và t́m cách rút quân khỏi Iraq sớm
chừng nào hay chừng đó.
Với được món quà của bin Laden, TT Bush Tiểu Tử và Kerry
mỗi người khai thác một cách. Bush dựa vào những lời hăm he của bin Laden để
bảo bọn khủng bố đă giết hàng ngàn người vô tội và chúng vẫn nguy hiểm ngoan
cố. Và Bush cảnh giác cử tri cũng như các cấp chính quyền là video của bin
Laden nếu không phải là một cách kích động bạo loạn th́ cũng là một tín hiệu
khởi sự tấn công. Kerry th́ tố ngược TT Bush là đă vội vàng điều quân từ
Afghanistan sang gây chiến ở Iraq mà không có một kế hoạch nào để chiến thắng.
Kerry cũng tố là TT Bush đă sai lầm khi giao việc lùng diệt bin Laden và Al
Qaida cho những sứ quân Afghanistan.
Thực tế, bin Laden muốn bỏ phiếu cho ai, Bush hay Kerry?
Mới đầu th́ quả thực sự xuất hiện bất ngờ của bin Laden có vẻ lợi cho Kerry, v́
dù sao điều đó cũng làm cho dân chúng Mỹ nghĩ chuyện chống khủng bố của Bush
chẳng đi đến đâu, bin Laden vẫn phây phây ngoài ṿng cương tỏa. Dân chúng lại
có thể nghi ngờ hơn về khả năng chống khủng bố của chính quyền Bush với những
tin như 377 tấn chất nổ trong một kho vũ khí do Mỹ canh giữ bên Iraq đă không
cánh mà bay mất, hay tin chiến trận lớn bùng nổ ở Anbar khiến cho 8 TQLC thiệt
mạng và 9 người khác bị thương. Đây là số thương vong lớn trong vụ một vụ đụng
độ. Anbar là vùng của các thánh địa Falluja và Ramadi lâu nay đang sôi sục. Số
thương vong chót này đă nâng tổng số tử sĩ Mỹ lên 858 và tổng số tử vong v́ các
nguyên nhân khác nữa là 1120. Riêng tổng số bị thương từ ngày chiến tranh Iraq
2 bùng nổ là 8000. Như vậy, phải chăng càng chống khủng bố, khủng bố càng loạn?
Thế đó nhưng đa số các quan sát viên chính trị ở Mỹ lại
nghĩ rằng món quà của bin Ladan thực sự có lợi cho Bush nhiều hơn là Kerry.
Trước tiên là nhắc nhở cho cử tri Mỹ nhớ đế điều mà TT Bush tự nhận ḿnh đang
làm một cách cương quyết là chống khủng bố. Dân chúng Mỹ sợ khủng bố và có thể
nghĩ rằng TT Bush chống khủng bố hữu hiệu hơn Kerry. Kết quả thăm ḍ dư luận
của thông tấn xă CBS News hồi giữa tháng 10/04 cho thấy cử tri nghĩ rằng TT Bush
giỏi chống khủng bố hơn Kerry với tỷ số 43/30. Robb Willer chuyên viên Xă Hội
học của Đại Học Cornell cho biết là kể từ năm 2001 đến nay, cứ mỗi lần có một
biến động hay cảnh báo về khủng bố th́ mức ủng hộ TT Bush lại tăng lên khoảng
2,75%. Nói thế khác, dân Mỹ cảm thấy bị khủng bố đe dọa thực sự, cảm thấy cần
chống khủng bố theo cách làm lâu nay của chính quyền và không muốn thay ngựa
giữa ḍng. Và như vậy th́ chủ trương rung cây nhát cử tri của phe TT Bush là
chủ trương ăn khách? Điều này khiến liên tưởng đến những điều đă xảy ra ở Spain
hồi tháng Ba vừa qua.
Thật vậy, một tuần sau khi vụ nổ bom ở thủ đô Madrid, một
tổ chức mệnh danh là Binh Đoàn Abu Hafs al-Masri đă nhân danh Al Qaida ra thông
báo nhận trách nhiệm. Thông báo này đă bị đa số truyền thông làm lơ không nhắc
đến, trừ Đài BBC và thông tấn Reuters. Thông báo này nhắn gửi trực tiếp TT
Bush Tiểu Tử nguyên văn như sau: ‘Chúng tôi rất lưu ư tránh cho anh [Bush] khỏi
thất bại trong cuộc bầu cử sắp tới v́ chúng tôi biết rằng bất cứ cuộc tấn công
lớn nào cũng có thể làm cho chính quyền của anh sụp đổ và đó là điều chúng tôi
không muốn. Chúng tôi không thể t́m đâu ra một người điên cuồng như anh, một kẻ
ứng phó mọi chuyện bằng vũ lực thay v́ trí tuệ và ngoại giao. Sự xuẩn động cũng
như cuồng tín của anh là điều chúng tôi mong muốn, v́ dân chúng tôi không đời
nào tỉnh cơn mê dài nếu không gặp thấy kẻ thù. Kerry sẽ giết quốc gia chúng tôi
khi chúng tôi đang ngủ v́ anh ta và Đảng Dân Chủ có cái tài ngụy trang hành động
phạm thượng của ḿnh bằng những h́nh thức hào nhoáng và tŕnh bày điều đó cho
những quốc gia Á Rập và Hồi giáo như là văn minh. V́ lư do đó mà chúng tôi mong
anh đắc cử.’
Thế là quá rơ ràng. Sẽ không làm ǵ có khủng bố trước
ngày bầu cử. Và nếu vậy th́ cái video này là một cách bin Laden bỏ phiếu cho TT
Bush?
Đây là những câu hỏi có thể làm cho cử tri Mỹ nổi khùng v́
rốt cuộc chẳng biết đâu mà ṃ như các dấu chỉ điều tra dư luận cử tri vừa kể
trên. Và đây là điều có thể dẫn đến câu hỏi câu hỏi dân chủ Mỹ có phải là khuôn
mẫu tiêu biểu không? Câu hỏi này, không ít th́ nhiều cũng liên quan đến hiện
tại và tương lai chính trị của Việt Nam.
Thật vậy, từ đói rách đến no cơm ấm áo, từ no cơm ấm áo
đến ăn ngon mặc đẹp, phú quư sinh lễ nghĩa là chuyện đương nhiên. Việt Nam
trước sau rồi cũng phải thực sự tiến công vào đường thực hiện dân chủ chính trị.
Điều đó h́nh như đang thành h́nh qua Mặt Trận Tổ Quốc, với chức năng sản xuất,
thao luyện và phối trí hoạt động đối lập, vốn là yếu tố tất yếu của sinh hoạt
dân chủ. Không có đối lập là không có dân chủ. Dân chủ ở Mỹ là một kinh nghiệm
đáng học, không chỉ qua cuộc bầu cử này, mà cụ thể là qua cuộc bầu cử năm 2000.
Cuộc bầu cử đă đưa Bush Tiểu Tử vào ngự trị trong Ṭa Bạch Ốc bốn năm qua và có
thể thêm bốn năm tới.
Ư nghĩa đơn sơ và căn bản tối thiểu của dân chủ là quyền
lực nằm trong tay đa số và cách xác quyết đa số đó là mỗi người một phiếu.
Nhưng h́nh như thiên hạ dễ đồng ư với nhau về thế nào là độc tài hơn thế nào là
dân chủ, cũng như giới lănh đạo thường dễ làm chuyện độc tài hơn là thực hiện
chuyện dân chủ? Cứ nh́n vào Ấn Độ - quốc gia đông dân nh́ thế giới và Hoa Kỳ -
quốc gia giàu mạnh nhất thế giới, là hai nước tiêu biểu thực hành dân chủ th́
rơ…
Ở Ấn Độ, lá phiếu không biến thành hạt gạo trong nồi hay
mái tranh trên đầu người nghèo và ở Hoa Kỳ th́ đa số chưa hẳn đă đương nhiên có
quyền lực. Nếu ở Ấn, cử tri ư thức rơ ḿnh không thể dùng lá phiếu để thực hiện
điều ḿnh ao ước th́ ở Mỹ có lúc cử tri lại không biết ḿnh ao ước ǵ khi dùng
lá phiếu.
Cuộc tổng tuyển cử năm 2000 ở Mỹ cho thấy những điều hiển
nhiên như sau. Một, lối bầu cử Tổng Thống theo hai cấp cử tri cá nhân và cử tri
đoàn đă lỗi thời và có thể gây những khủng hoảng trầm trọng. Hai, bầu cử Tổng
Thống là chuyện liên bang nhưng lại ủy thác quyền quyết định cho tiểu bang là
điều trái cựa. Ba, người dân Mỹ - hay nói riêng cử tri Mỹ, cầm lá phiếu trên
tay và dậm chân tại chỗ không biết ḿnh muốn đi đâu, làm ǵ với lá phiếu. Bốn,
đa số những kẻ đại diện cho quyền tự do ngôn luận, tự do tư tưởng như báo chí,
truyền thanh, truyền h́nh, điều tra dân ư hay điều tra dư luận đều hoặc chỉ đoán
ṃ, hoặc nói theo đơn đặt hàng. Năm, phải có tiền, và phải có thật nhiều tiền,
mới nghĩ đến chuyện tham gia tṛ chơi dân chủ như một ứng cử viên.
Lá phiếu hay cuộc tổng tuyển cử đă cưa đôi nước Mỹ thành
thành hai phần rơ rệt. Hậu quả là trên đại lộ dân chủ, có lúc h́nh như người Mỹ
đă di chuyển như một cặp song sinh dính lưng vào nhau, và bước tới của kẻ này
cũng chính là bước lui của kẻ kia. Thật vậy, hơn một năm trời chuẩn bị và tiêu
tốn gần 4 tỉ MK vận động, kết quả là 100 triệu công dân Mỹ đến tuổi đi bầu th́
ngót một nửa đă không đi bầu. Nửa c̣n lại th́ 48% bầu cho Phó TT Gore và 48%
bầu cho Thống Đốc Bush Tiểu Tử. Nói thế khác, một nửa cử tri Mỹ chẳng cần quan
tâm lựa chọn, Bush hay Phó TT Gore ông nào cũng vậy thôi. Số 50% c̣n lại có
chút ư thức chính trị th́ một nửa chọn Bush và một nửa chọn Gore. Ở bang
Florida, nơi có 6 triệu cử tri, Bush chỉ thắng Gore 537 phiếu cử tri cá nhân và
hốt trọn 25 phiếu cử tri đoàn để trở thành Tổng Thống. Tổng Thống đă vậy, ở
Thượng Viện th́ Dân Chủ 50, Cộng Ḥa cũng 50. Tại Hạ viện, Cộng Hoà chỉ hơn Dân
Chủ trên 10 phiếu. Trên Tối Cao Pháp Viện th́ 5 người phe Bush và 4 người theo
Gore.
Cuộc bầu cử chấm dứt đêm 7/11/2000. Hai giờ sáng ngày
8/11, Phó TT Gore điện thoại cho Thống Đốc Bush để tuyên bố đầu hàng dẹp tiệm.
Các cố vấn của Gore bảo chớ vội treo cờ trắng v́ họ nhận thấy có những điểm bất
thường trong cuộc bầu cử ở Florida, nơi mà em trai của Bush Tiểu Tử đang làm
Thống Đốc. Nhưng đó không phải là sai lầm chí tử của Gore. Sai lầm chí tử của
Gore chính là đă đ̣i đếm phiếu lại không phải toàn bang Florida mà chỉ trong mấy
địa phương Gore nghĩ là chắc ăn nhất.
Phó TT Gore nghe lời cố vấn và rút lui lời đầu hàng, đẩy
Thống Đốc Bush vào cảnh há mồm chờ ho. Phải 36 ngày sau Bush Tiểu Tử mới ho
được và trong 36 ngày đó, nền dân chủ tự do của một quốc gia giàu nhất, mạnh
nhất, được xem là tự do nhất đă trở thành một ngạc nhiên kỳ thú cho cả thế giới,
một trận cười chính trị cho cả nhân loại.
Hoa Kỳ có đủ khả năng đưa người lên mặt trăng rồi bốc về
nhưng lại không đủ khả năng để làm một cái máy nhận phiếu, xuyên phiếu và đếm
phiếu cho đâu ra đó để tránh được t́nh cảnh những lá phiếu có bầu hay lúm đồng
tiền, lổ không ra lổ hay máy có đục mà không thủng lổ! T́nh trạng bi hài đó
không chỉ xảy ra ở Florida thôi v́ 20% dân chúng Mỹ đă dùng các máy này để thực
hiện quyền lợi và nghĩa vụ công dân của ḿnh từ thập niên 60 đến nay.
Luật chơi dân chủ ở Mỹ là luật cho phép thiểu số chiến
thắng đa số. Quái dị nhất trong luật chơi này là cuộc bầu cử hai cấp vừa lỗi
thời, vừa bất công, dễ bị lợi dụng mua chuộc. Trong cuộc bầu cử 7/11/2000, ông
nào đắc cử Tổng Thống th́ cũng chỉ có 25% tổng số công dân ủng hộ, 25% kia chống
và 50% c̣n lại th́ chẳng cần biết ông là ai! Kẻ có uy quyền nhất nước Mỹ, và do
đó nhất nhân loại, chỉ là đại diện của 25% công dân Mỹ. Mặt khác, ngoài kết quả
ở bang Florida ra, tất cả những nơi khác cộng lại th́ Gore hơn Bush trên nửa
triệu phiếu cử tri cá nhân và chiếm 267 phiếu cử tri đoàn, trong khi Bush Tiểu
Tử chỉ có 246 phiếu cử tri đoàn. Thế nhưng Bush vẫn đắc cử chỉ v́ tại Florida,
ṭa án đă cho Bush thắng Gore 537 phiếu cử tri cá nhân nên hốt trọn 25 phiếu cử
tri đoàn của bang Florida nhờ đó mà chiếm luôn ghế Tổng Thống.
Từ 112 năm nay, đây là lần đầu nền dân chủ Hoa Kỳ cho phép
ngựa què về ngược, đa số thua thiểu số như thế. Nguyên nhân của hiện tượng ngựa
về ngược nầy chính là lối bầu cử hai cấp cử tri cá nhân không bầu Tổng Thống mà
bầu cử tri đoàn theo nguyên tắc được ăn cả ngă về không. Ngày nay có nhiều quốc
gia cũng áp dụng lối tuyển cử hai ṿng, nhưng không phải như ở Mỹ. Ṿng đầu,
muốn kể là thắng cử th́ ứng cử viên phải chiếm được đa số quá bán, nếu không ai
được đa số quá bán th́ vào ṿng hai, cứ đa số là thắng, chứ chẳng cần đa số quá
bán. Hoa Kỳ h́nh như không muốn biết đến chuyện đó và cứ vẫn duy tŕ bầu cử hai
cấp dỡ khóc dỡ cười như vừa nói.
Dân chúng Mỹ vô t́nh chia thành hai phe, một bên là những
người chịu khó đi bầu và bên kia là những kẻ không tin vào quyền lực của lá
phiếu dân chủ. Điều này đă diễn ra trong Ṭa Bạch Ốc, trong Thượng Viện, Hạ
Viện và Tối Cao Pháp Viện liên bang như đă thấy. T́nh trạng này càng trở thành
trầm trọng v́ Hoa Kỳ không có chế độ bầu cử cưỡng bách, không đi bầu không có lư
do là bị phạt. Hoa Kỳ cũng không có chế độ xem ngày bầu cử là ngày nghỉ đương
nhiên. Ngày bầu cử chỉ là một ngày như mọi ngày, mọi người vẫn ăn làm như
thường, ai muốn đi bầu th́ lo sắp xếp mà đi, không th́ thôi, chẳng ai quở phạt
ǵ. Cho nên, 50 triệu công dân Mỹ đă xem ngày bầu cử vừa rồi như không có. Đây
là một sự dễ dải chết người đối với Phó TT Gore. Trên 90% cử tri da đen da màu
bỏ phiếu cho Gore, nhưng trớ trêu là cứ 4 cử tri da đen hay da màu th́ chỉ có 1
người chịu khó đến pḥng phiếu thôi. Thử tưởng tượng có thêm năm bảy triệu
người nữa đi bỏ phiếu khắp toàn quốc hay 5, 7 trăm ngàn cử tri nữa đi bỏ phiếu ở
riêng Florida th́ Gore đâu cần lận đận vác chiếu hầu ṭa để xin đếm đi đếm lại.
Và Tối Cao Pháp Viện đâu đến nổi phải mang tiếng là những tay chân của Bush mang
mặt nạ Bao Công.
Thống Đốc Bush chiếm được Ṭa Bạch Ốc không phải là nhờ lá
phiếu trực tiếp của dân nhưng là nhờ cú đảo chính của Tối Cao Pháp Viện liên
bang vậy. Quyết định của Tối Cao Pháp Viện tuy đă cứu được Bush nhưng lại làm
sứt mẻ trầm trọng uy tín và thế giá của chức vụ Tổng Thống Mỹ vốn chỉ được 25%
công dân Mỹ lựa chọn mà thôi. Và nhờ đó mà quần chúng Mỹ có được một Tổng Thống
ít ra cũng có đến sáu điểm xuất sắc như sau. Một, trong cương vị Thống Đốc bang
Texas, Bush đă phá kỷ lục hành án tử h́nh. Trong sáu năm Bush Tiểu Tử làm Thống
Đốc Texas đă xử tử 150 tội nhân, nghĩa là 1 phần 5 số tử tội bị hành h́nh từ khi
án tử h́nh được tái lập năm 1976. Hai, Bush chỉ mất bốn phút để xem tội nhân
nào đáng chết. Trong năm 2000, dù bận tranh cử Tổng Thống, Bush cũng đă quyết
định cho 38 tử tội thọ h́nh. Đây là kỷ lục xử tử hàng năm ở Mỹ kể từ năm 1930
đến nay. Ba, Texas của Thống Đốc Bush là bang ô nhiễm nhất nước Mỹ. Bốn, ngân
sách bang Texas thặng dư 1,7 tỷ nhưng Texas cũng là bang có chi phí công quyền
thấp nhất nước Mỹ tính theo đầu người. Năm, Florida là bang đă đưa Bush vào Ṭa
Bạch Ốc nhưng lại cũng là bang có nhiều người da đen không được bỏ phiếu hay có
bỏ phiếu mà phiếu không được kể. Sáu, Bush là người đầu tiên trong lịch sử Hoa
Kỳ đă thua phiếu nhưng lại thắng cử. Ngay cả những cơ quan ngôn luận bảo thủ
như tạp chí Economist cũng phải nhận rằng ít ra Gore cũng hơn Bush 20.000
phiếu ở Florida và 200.000 phiếu trên toàn quốc.
Sinh hoạt truyền thông - báo chí, truyền thanh, truyền
h́nh, điều tra dư luận... trong cuộc bầu cử ngày 7/11, chứng tỏ truyền thông đă
không thực thi quyền tự do ngôn luận thiêng liêng. Không một tờ báo, một đài
phát thanh, một hệ thống truyền h́nh, một cơ quan điều tra dư luận hay dân ư nào
của Mỹ tiên đoán đúng về số phận của Thống Đốc Bush và Phó TT Gore trong cuộc
chạy đua vào Ṭa Bạch Ốc, và nhất là số phận của chính cuộc bầu cử đă phải kéo
dài 36 ngày trước khi ngả ngũ một cách bất đắc dĩ v́ quyết định bất minh của Tối
Cao Pháp Viện. Truyền thông đă đánh mất thiên chức thông tin khách quan. Hết
cơn sốt 2KY BUG và tận thế năm 1999, lại đến cuộc bầu cử Tổng Thống Mỹ năm 2000,
truyền thông đă tự lột mặt nạ để cho thấy ḿnh nếu không phải là những thầy bói
mù, nặng cảm tính, mị dân, lệ thuộc nhu cầu quảng cáo thương mại th́ cũng chỉ là
loa phát ngôn của những thế lực kinh tế, chính trị, tôn giáo sau màn.
Về mặt thực tế, cuộc bầu cử Tổng Thống Mỹ cho thấy dân chủ
chỉ là cái thắng ngăn chặn con người sa xuống hố thẳm khủng hoảng chính trị,
ngăn chặn con người tuột dốc hổn loạn bạo động, chứ không phải là nấc thang đưa
con người lên cơi tốt lành. Nền chính trị Mỹ tạm thời thoát khỏi khủng hoảng
hổn loạn v́ cả hai phe trong cuộc chơi đồng ư chấp nhận rằng lâm vào cảnh đối đế
bế tắc th́ phải chấp nhận lối thoát tạm bợ là quyền tài phán tối hậu của Tối Cao
Pháp Viện mà cả hai đều biết rơ là không khách quan công chính. Tối Cao Pháp
Viện dựt cái ghế Tổng Thống từ tay Phó TT Gore trao cho Thống Đốc Bush v́ đa số
thành viên Tối Cao PhápViện đều do các Tổng Thống Cộng Hoà tiên nhiệm cử ra.
Bao nhiêu năm qua, hai đảng Cộng Ḥa và Dân Chủ đă càng
ngày càng xa nhau v́ những khủng hoảng trầm trọng. Cái chết của anh em Kennedy,
chiến tranh Việt Nam, Nixon và vụ Watergate, chiến dịch truất nhiệm Clinton...
Rồi vụ Florida và cái ghế Tổng Thống khập khểnh dành cho Bush Tiểu Tử. Dân chủ
không lấp đầy cái hố ngăn cách đó mà c̣n khơi sâu khoét rộng ra nữa th́ phải?
Dân chủ chính trị chỉ là một thỏa hiệp tạm bợ. Nền dân
chủ của nước giàu mạnh nhất thế giới đang trở thành tṛ cười cho cả thế giới.
Năm 2000, Mỹ đă cử 6 phái đoàn nghênh ngang đi giám sát bầu cử khắp thế giới như
những ông cảnh sát đi gát an ninh chợ trời. Không thấy nước nào đến giám sát
cuộc bầu cử ở Mỹ, cũng không thấy một tổ chức vận động tự do dân chủ nhân quyền
nào lên tiếng phản đối cuộc bầu cử và quyết định bất công của Tối Cao Pháp
Viện. Tại sao?
Cuộc bầu cử ở Mỹ cho thấy không một định chế, một luật lệ
nào tự tại tốt đẹp, nếu tự cá nhân không muốn tốt đẹp. Không một định chế, một
luật lệ nào có thể đem lại và bảo đảm được tự do, dân chủ, nhân quyền cho con
người nếu con người không thấy rằng ḿnh sẵn có những giá trị đó và có thể tự
hoàn thiện những giá trị đó. Và trước tiên tự ḿnh phải hoàn thiện những giá
trị đó chứ không đợi chờ ai khác. Nhân quyền, tự do, dân chủ không phải là của
trời ban cho hay là hồng ân của Thượng Đế. Nếu con người tất yếu phải trông
nhờ, nhờ cậy vào một đấng nào khác - hay một lănh tụ, một đảng, một chế độ, một
đại diện thần quyền, một Thượng Đế... để có nhân quyền, dân chủ, tự do th́ nhân
quyền, dân chủ, tự do đó chỉ là của kẻ khác chứ không phải của con người. Con
người không có ǵ cả, và do đó cũng chẳng có giá trị ǵ cả, ngay cả cái gọi là
được Thượng Đế tạo ra theo h́nh ảnh của Thượng Đế.
Không có quyền làm người nào cao bằng quyền tự định liệu
lấy đời ḿnh, tự ḿnh vượt biên, không chờ một ơn thiêng, một phép lạ nào cả. Ơn
thiêng, phép lạ nếu có chỉ là trợ duyên về sau cho quyết định tiên khởi của con
người về con đường hạnh phúc vĩnh cửu của chính ḿnh.
Không có tự do nào bằng tự do tự ḿnh thắp đuốc lên mà đi.
Không có tự do nào bằng tự do nh́n mặt trăng chứ không chấp vào ngón tay chỉ
mặt trăng, không chấp vào văn tự, chủ nghĩa, tín điều, thánh thư, giáo chỉ, giáo
hội, nghị quyết.
Không có dân chủ nào bằng dân chủ của Ta là Phật đă thành,
các ngươi là Phật sẽ thành, hay dân chủ của đồ tễ một phút buông dao cũng thành
Phật. Đó là dân chủ tâm linh. Nền dân chủ tối hậu mà quyền lực chính trị có
nhiệm vụ phải bảo vệ và bồi đắp.
Bài học của cuộc tổng tuyển cử năm 2000 và cuộc vận động
tuyển cử năm 2004 ở Mỹ là đó. Bài học thành công và bài học thất bại. Người Mỹ
đă đạt đến tột đỉnh quyền lực kinh tế, quân sự và chính trị hôm nay phần lớn v́
đă chịu học cả những bài học thành công lẫn những bài học thất bại đó.
Anthony Darlic.
|
|