|
Những cơn mơ t́nh cờ
Quán Như
Đêm qua, nằm mơ thấy mấy hoa súng nở trong ao nhỏ. H́nh
như em cúi xuống, định hái, nhưng cuối cùng nghĩ sao, em lại thôi. Chỉ tiếc dáng
em nhạt nḥa. Tuy nh́n không rơ mặt nhưng tôi vẫn biết đó là em. Em vẫy tay
chào, nhưng khi tôi đến bờ ao, em đă đi đâu mất.
Sáng dậy muộn, trời buồn bă, và tôi chẳng vui ǵ hơn. Tư
lự. Nhớ đủ cả mọi người và có đủ lư do để tự cho phép ḿnh thong dong cà ngày
chủ nhật. Nhớ đến giấc mơ đêm qua, chép hai câu thơ Quang Dũng:
Hồn đă vương qua vài sợi tóc
Tôi thương mà em đâu có hay?
Những sợi tóc mai, gió cuồng nộ đă thổi về phương nào?
27 tháng Mười 73
Lá sương che
Không biết đêm qua em có ngủ được không? Trời lạnh quá,
nếu không tôi đă đi bộ về nhà. Lâu quá chưa có dịp để ‘lăng mạn’ như thế. Muốn
lang thang cả đêm xem sao.
Như lúc c̣n đi học, cả bọn bốn đứa lên Đà Lạt. Đi trong
rừng buổi chiều cuối năm. Đốt lửa gần hồ Than Thờ, trầm ngâm, nh́n lửa và nh́n
lại đời ḿnh. Nửa đêm qua chùa Linh Sơn, nh́n ánh đèn thấp thoáng dưới kia,
không ai can đảm nói một lời. Về nhà đem rượu dâu ra uống, ước sao say lúy túy,
ngủ giấc ngh́n năm, để khi tỉnh dậy, nh́n dâu bể ra sao. A, những giấc mộng thuở
thiếu thời. Giờ 10 năm sau nh́n lại, nhớ mộng cũ. Trong bốn đứa, một đứa chạy về
phía bên kia, giờ chắc lặn lội trong vùng núi rừng nào đó (nhưng chắc không có
ánh lửa nào). Một đứa sống chen chúc trong căn nhà nhỏ với vợ và 3 con. Một đứa
c̣n lặn ngụp trong bờ danh lợi. C̣n tôi lạc loài ở đây, nhớ sương và núi rừng Đà
Lạt không thể tả. Và thương những người bạn cũ, buồn bă khi nh́n lại những ngày
qua, những giấc mộng lớn và mộng con.
Hôm qua ngồi cạnh em mà không nói được ǵ. Chẳng phải
không có ǵ để nói, thực ra có quá nhiều điều muốn nói, nhưng không biết bắt đầu
từ đâu! Tiếng đàn không hay ǵ mấy nhưng sao vẫn đồng vọng trong đầu tôi mănh
liệt như vậy. Nhiều lúc thấy em nhạt nḥa, như ánh lửa trên đồi núi sương mù Đà
Lạt ngày nào.
Đêm hôm qua về một ḿnh, trên đường chẳng có in dấu giày,
mà cũng chẳng có sương che. E khi ngày em về, biết đâu em sẽ nh́n tôi như một
người chưa bao giờ quen biết.
4 November 1973
Thư viết
từ Southern Hemisphere
Anh Giác thân,
Đêm qua nghe tiếng chim lạ trong khu vườn, tôi bỗng nhớ
anh. Tiếng chim lạc lơng giữa tiếng lá xào xạc, trong cơn băo rớt. Lúc đầu, tôi
tưởng ḿnh nằm mê. Bởi như anh biết, ở những thành phố lớn như thành phố này,
phải nghe tiếng động cơ suốt ngày, nhiều lúc muốn điên lên được. Nhưng không.
Quả là tiếng chim lạc lơng của một con chim lạ nào đó, anh Giác. Tôi biết là
không thể nào ngủ lại được. Đốt nến, pha một b́nh trà tàu và ngồi theo dơi
tiếng gió. Anh đừng ngạc nhiên, từ ngày qua đây tôi vẫn c̣n giữ thói quen uống
trà tàu buổi sáng.
A, tôi đang định nói với anh điều ǵ? Ừ về tiếng chim lạ.
Tôi ngồi im, gắng rượt bắt ư tưởng mong manh khi năy. Tṛ chơi này cũng thú vị,
anh Giác. Nhiều lúc tôi tưởng là sắp sửa ‘nhớ’ lại, sắp sửa ‘bắt’ lại được cái ư
tưởng chớm phát, nhưng nó lại tinh quái biến đi. Có cái ǵ liên hệ giữa tiếng
chim lạ và những liên tưởng về anh, hay đúng ra là về Cô Phương Thảo của anh?
Thôi rồi, tôi nhớ ra rồi! Cái cô bé “lạc loài giữa sự độc
ác và ḷng nhân hậu”, bơ vơ t́m lại cái quá khứ mịt mù, đúng là h́nh ảnh của con
chim lạ đêm qua. H́nh ảnh con chim với một chút buồn rầu, ngơ ngác trên chuyến
tàu về miền Nam Sydney mà tôi đă gặp khi được mời dự một đêm International
Cultural Night ở một tỉnh nhỏ, có tên Oboriginal là ‘Quán Gió’ (thực ra tên có
nghĩa là A Windy Place. Tôi lấy cái tựa sách của Ngọc Giao đặt tên cho có vẻ văn
chương). Tôi đi cùng với một số sinh viên có đủ quốc tịch. Tầu là loại country
train chạy cà rịch cà tang. H́nh dáng các toa tàu xấu xí chẳng khác ǵ bên nhà
của ḿnh.
Anh có biết không, lúc mới qua đây tôi náo nức muốn đi một
chuyến xe lửa thật xa để bù lại lúc bên nhà bọn ḿnh cứ mơ tưởng được đi một
chuyến tàu xuyên Việt. Tôi đi một chuyến tàu cả ngàn cây số xuống miền Nam Úc và
mới biết là chẳng bao giờ ḿnh có thể sống lại cái không khí mà chúng ḿnh hoài
niệm. Không thể t́m lại cái không khí ngồi giữa hai toa tàu, nh́n những đụn cát
ngút ngàn dưới trăng, hay im nghe tiếng sóng biển rạt rào dưới kia, khi qua Cà
Ná, Cà Ty hay Đại Lănh.
Tôi lại nói lông bông nữa rồi. Chuyện tàu cà rịch cà tang,
ghé từng ga lẻ, trong buổi chiều muộn. Anh có biết chuyện ǵ xảy ra không? Anh
Giác, anh có tin là tôi đă ‘gặp’ cô Phương Thảo của anh không? Thôi để tôi nói
lại, không chị đọc hiểu lầm rồi lại rầy rà “tôi thấy nhân vật Phương Thảo của
anh!”. Tôi nói thật là anh Giác. Anh phải tin tôi mới được. Phương Thảo ngồi ở
một góc tàu, lặng lẽ nh́n ánh đèn lẻ loi ngoài kia và hệt như trong câu chuyện
của anh, Phương Thảo bắt đầu hát. Anh vẫn chế nhạo tôi là một thứ revolutionaire
romantique. Nhưng tôi tin anh hiểu tôi và tin tôi khi tôi bảo anh: “Nhiều lúc
tôi muốn chết ngay được, bởi tôi tin cái chết lúc đó là một cái chết dịu dàng và
hạnh phúc.” Dĩ nhiên tôi cũng thành khẩn hết sức, chỉ độ mười phút sau, tôi lại
nghĩ là tôi sẽ ân hận biết là bao nếu tôi phải chết lúc đó. Sống là một tặng vật
kỳ diệu. Hạnh phúc là một tặng vật kỳ diệu khác. Được sống hạnh phúc tức là được
hai tặng vật cùng một lúc. Dại ǵ chết lúc được cả hai tặng vật cùng một lúc!
Anh muốn cười th́ anh cứ cười đi. Đời sống tự nó sinh hoá
nhờ mâu thuẫn. Tôi cũng thế. Thôi, tôi sẽ không triết lư nữa, kẻo bị anh ngại là
đại triết gia. Mà đại triết gia th́ đă sao!
Có lẽ anh lại bật cười. Nhưng xin anh nhớ cho là tôi đang
‘thấy’ nhân vật Phương Thảo của anh. Tôi đang nghe tiếng hát của Phương Thảo.
Nếu anh muốn đ̣i lại bản quyền, tôi sẽ trả tên Phương Thảo cho anh. Tôi gọi tên
cô đồng hành là Phương T. Anh cho tôi mượn tạm tên đầu vậy.
Không phải là câu chuyện người em tóc vàng sợi nhỏ. Anh
vốn biết tôi là thứ nationalist hạng nặng. Thôi tôi ráng không đùa nữa. Bởi tôi
sắp sửa nói về nhân vật Phương Thảo của anh, cô bạn đồng hành của tôi. Vả lại
đời sống và hạnh phúc đâu có phải là chuyện đáng đem ra nói đùa.
Tôi nhớ trong truyện, khi Phương Thảo được yêu cầu lên
hát, nàng lại rơi vào trong quá khứ mịt mù. Cái quá khứ bủa vậy bởi ḷng độc ác
và thù hận dai dẳng. Tội nghiệp Phương Thảo, như con chim nhỏ trầm giọng kêu
thương trong khu vườn cũ. Tiếng kêu thương khởi đầu cho những hy vọng tuyệt mù.
Cánh cửa đă đóng lại một cách phũ phàng!
Tôi c̣n nhớ rơ, khi đọc xong bản thảo của anh, tôi c̣n cản
thấy dư vị chát ngắt của một chén trà. Trong cơn tuyệt vọng, những đốm lửa đă
ngời lên giữa những khuôn mặt đợi chờ. Ḷng nhân hậu của một người anh, một
người t́nh, không xua đuổi nổi những bóng đen của quá khứ. Anh kết luận chua
chát là “không c̣n một chỗ nào dành cho Phương Thảo”. Con chim trong khu vườn cũ
vẫn c̣n trầm giọng kêu thương.
Tôi không nghĩ như anh, anh Giác. Phương Thảo vẫn can đảm
đứng giữa bóng đen của ḷng thù hận, độc ác. Phương Thảo dù hiện thân cho một
thế hệ cô đơn, nhưng như một nhân vật của Saint-Exupéry, gối tay nằm trên cát,
ngửa mặt nh́n trời, ráng t́m cho ra ngôi sao định mệnh của đời ḿnh. Ḷng nhân
hậu vẫn cần thiết như những buổi sáng mai.
Tôi đă cám ơn chuyến country train chiều hôm đó, cà rịch
cà tang, ghé từng ga nhỏ. Bởi tôi sẽ buồn bă biết bao nhiêu nếu tôi đi nhầm
chuyến xe tốc hành. Khi nghe cô đồng hành của tôi hát, tôi đă nh́n thấy lại cô
bé Phương Thảo lạc loài trong truyện của anh, tôi đă nghe tiếng chim lạc lơng
trong khu vườn cũ trong chính toa tàu ngày hôm đó. Anh muốn cười th́ anh cứ
cười, nhưng anh phải tin lời nói của tôi mới được, anh Giác.
Dù có cà rịch cà tang mấy chúng tôi cũng đến ga cuối. Mấy
sinh viên trong ban tiếp đón rất dễ thương. Tôi nhớ là tôi cưới nói với họ hơi
nhiều. Tôi đang sung sướng mà, sung sướng như một người sắp sữa say rượu. Sung
sướng như thuở c̣n đi học, làm bài thơ đăng báo đầu tiên. Nếu có anh ở đây, tôi
sẽ bắt anh ngồi yên để nghe Phương T hát. Anh sẽ ngạc nhiên biết bao khi nghĩ
rằng, nhân vật trong mộng tưởng của ḿnh, lại có thể hiện diện trong cơi nhân
sinh này.
Dù mệt nhoài v́ đêm trước đă thức dự dạ hội đến 4 giờ
sáng, tôi vẫn c̣n tỉnh táo để nghe tiếng gà gáy lúc gần sáng. Anh có thể hỏi tại
sao tôi nhớ những chi tiết lẩm cẩm như vậy. Nhưng anh phải biết đối với tôi,
chúng rất là quan trọng. Từ ngày qua đây, tôi chỉ nghe tiếng gà gáy 2 lần. Lần
trước trong chuyến đi miến Bắc, ghé Armidale, thăm mấy anh em sinh viên ḿnh ở
đó. Bọn này thắp nến, uống rượu, nghe anh Thịnh hát và gần sáng, tôi nghe văng
vẳng tiếng gà. Mấy năm sống ở Sài G̣n, ngửi khói bụi xe, tiếng gà gáy biểu tượng
cho những ngày cũ mịt mù, đối với tôi quư giá vô cùng. Và trời ơi, sáng hôm sau
Phương T cũng nói ư nghĩ giống hệt như tôi.
Buổi sáng trong khu vườn nắng, tôi lặng lẽ ngồi uống cà
phê do cô pha. Rồi trong cơn mê sảng, tôi nói huyên thiên. Đến từng tuổi này sao
tôi c̣n vụng dại như ngày mới lớn. Th́ ra ai sung sướng cũng hóa ra vụng dại.
Những tấm ḷng nhân hậu cùa người anh, người t́nh trong
truyện, những tấm ḷng nhân hậu như anh, vẫn chưa đủ để t́m lại khu vườn nắng
cho con chim nhỏ thôi lẻ loi. Nhưng riêng tôi, tôi tin những tấm ḷng nhân hậu
cần thiết như buổi sớm mai. Riêng tôi, tôi tin những điều tôi nghĩ và sống những
điều tôi nghĩ. Rồi sung sướng khi bắt gặp những hạnh phúc t́nh cờ, như trong
buổi sáng hôm đó.
Dù sao, tôi cũng mừng tác phẩm của anh tránh được lưỡi kéo
kiểm duyệt của những nhà ‘văn hoá cái chảo’, để Phương Thảo c̣n chút hy vọng
trong cơi đời đầy dẫy những tâm hồn độc ác. Khi nào in xong anh nhớ gởi tặng cô
đồng hành của tôi. Bởi buổi chiếu hôm đó, cô đă hóa thân thành con chim vườn cũ,
hát lặng lẽ, hy vọng thấy được chút nắng ấm và chút trời xanh. Buổi sáng tôi đă
ngất ngây v́ tiếng gà, sung sướng v́ trời thật xanh và năng thật ấm.
Anh thấy tôi viết thơ dài, anh hiểu là tôi đang sung
sướng. Và có lẽ phải cám ơn anh, cám ơn nhân vật Phương Thảo của anh. Cũng phải
cám ơn Phương T, cô bạn đồng hành của tôi, giúp tôi có được một chuyến hành
tŕnh tuyệt vời. Cũng cám ơn chuyến country train đă cà rịch cà tang đưa chúng
tôi trở lại khu vườn ngày cũ.
Quán Như
Sydney tháng 10- 1973.
Ghi chú: Bài viết tặng Nguyễn Mộng Giác khi đọc bản
thảo Tiếng Chim Trong Vườn Cũ, do Trí Đăng xuất bản vào tháng 11-1973. Tác giả
viết theo kư ức khi đọc bản thảo (nguyên tên truyện là Phương Thảo)
Sau 30 năm, bản viết tay được t́m thấy trong đống thư
từ ngổn ngang. Tôi đă làm bản sao gởi tặng Giác khi nghe tin anh rửa tay gác
bút.
|