BUSH HAY KERRY?
TẠI SAO?
AnthonyDarlic
Anthony Darlic tôi được giao cho việc ăn rồi ngồi chơi xem
chuyện bao đồng là t́nh h́nh cuộc chiến Iraq ngay từ khi Web chuyenluan khai
sinh đúng một năm trước đây.
Ngứa tay ngứa miệng, đôi khi tôi cũng làm cho anh chị em
quíu cu-lát v́ cái tật bạo ăn bạo nói của tôi. Bạo ăn th́ chẳng hại ai, nhưng
bạo nói th́ có khi làm khổ những kẻ dễ ăn hiếp. Đôi khi, Anthony tôi có cảm
tưởng như nghe anh chị em nằn ń: Thôi, ông cứ bạo ăn đi, chẳng chết thằng Tây
nào, thay v́ bạo nói được không? Tôi nghe âm thầm thôi, v́ họ biết tỏng, họ mà
nói ra thành lời câu đó th́ thế nào cũng nghe tôi xổ nho chùm: Do Majeur! Tui bỏ
6 cây, và đến cả chục lần sáu cây, mới sang đây được, cũng v́ muốn được ăn được
nói thong dong một chút. Tui đâu có chạy Dziệc Cộng để gặp Dziệc Dũng! Tại sao
tui phải không được nói những điều tui nghĩ là đúng, nói một cách có lư, có văn
minh, văn hóa, văn hiến, để rồi b́nh tỉnh lịch sự kiên nhẫn nghe những điều
thiên hạ đáp lại có thể là chẳng lọt lổ tai tui chút nào? Ừa, tại sao không?
Lần này th́ Anthony tui nói về chuyện, nếu được bỏ phiếu
th́ tại sao tui lại nghĩ là có thể tui sẽ không bỏ phiếu cho TT Bush Tiểu Tử?
Chưa có một cuộc bầu cử nào được dư luận thế giới theo dơi
kỹ bằng cưộc bầu cử Tổng Thống Mỹ vào tuần tới. Cũng tự nhiên thôi. Bởi v́ sau
khi Chiến Tranh Lạnh ră băng và đế quốc Nga giải thể, Mỹ không c̣n đối thủ nữa.
Trung Quốc, Ấn Độ, Indonesia giả dụ có không ưa Mỹ th́ cũng không biết liên kết
với ai để chống Mỹ. Mỹ mặc nhiên ngồi trên đầu trên cổ thiên hạ và TT Mỹ trở
thành kẻ có quyền uy tuyệt đối ở đời. Lần đầu tiên, các nhà chiến lược, các nhà
ư thức hệ Mỹ công khai nói đến sứ mạng chấm dứt lịch sử đấu tranh chính trị và
thiết lập một trật tự mới cho thế giới. Trật-tự-mới cho thế giới? hay trật tự
cho thế-giới-mới? Đó là điều cũng c̣n phải bàn lại nữa. Mưu sự tại nhân, nhưng
thành sự c̣n tùy…nhân loại. Người hăm hở bước đi bước đầu trong tham vọng thiết
lập trật tự mới cho thế giới/trật tự cho thế giới mới ấy là TT Bush Lăo Trượng.
Đáng buồn cho Bush Lăo Trượng là ông chỉ chiến thắng quân sự thần tốc trên sa
mạc mà lại chiến bại bất ngờ tại các thùng phiếu v́ dân Mỹ chỉ ham một chiến
thắng kinh tế sau gần nửa thế kỷ thắc lưng buộc bụng căng thẳng v́ chiến tranh ư
thức hệ. Clinton hiểu được điều đó nên đă trở thành anh chàng David tí hon vô
danh đánh bại Bush Lăo Trượng khổng lồ gồ ghề đang vang danh anh hùng dân tộc
với chiến bào c̣n thơm mùi thuốc súng và gió cát sa mạc.
Tám năm làm TT láu lỉnh tinh quái như một anh chủ shop cần
cù, Clinton đă hồi phục được kinh tế Mỹ, không những trả hết nợ lạm phát của
chính quyền mà c̣n có tiền thặng dư chất đầy công khố. Đối thủ của Clinton chỉ
tố được Clinton một tội, đó là tội ham chơi. Đă ham chơi mà c̣n chơi dại.
Nhưng ở trong địa vị Clinton, có ông nào dám bảo đảm uống máu ăn thề là sẽ
không bê-bối-tí-ti, sẽ không ṿi vĩnh các nữ nhân viên xinh đẹp dưới quyền ḿnh
ủng-hộ-tí dù biết rơ ḿnh đang vọc lửa?!
Theo đúng thông lệ, sau hai nhiệm kỳ Clinton rút lui
nhường cho Phó TT Gore. V́ những tính toán chiến thuật sai lầm, Gore để mất cái
ghế chủ nhân ông Ṭa Bạch Cung v́ bị thua Bush Tiểu Tử chỉ 537 phiếu tại địa
phương mà Thống Đốc chính là em của Bush Tiểu Tử. Thực ra, Bush Tiểu Tử chiến
thắng không do quyết định của dân mà là do quyết định của một quan ṭa Phá Án do
Bush Lăo Trượng lựa chọn trước đây, ông Ṭa này quyết định 537 phiếu đó là hợp
lệ chứ không phải phiếu ăn gian! Thế là Bush Tiểu Tử trở thành kẻ có quyền uy
nhất quốc gia của một quốc gia hùng mạnh nhất nhân loại.
Gần trọn năm sau ngày đắc cử, Bush Tiểu Tử đă trở thành đề
tài ăn khách cho những nhà hí họa và viết chuyện cà khịa như Anthony Darlic tui.
Trứ danh nhất là Bush Tiểu Tử nguyên thủ quốc gia Hiệp Chủng Quốc nhưng không
biết tên mấy ông TT, không viết được tên mấy ông Thủ Tướng, không biết bản đồ
thế giới mặt mũi ra sao. Lư do đơn giản là Bush Tiểu Tử không hề có passport,
hoặc có passport vẫn c̣n trinh chưa có dấu visas của một nước nào ịn vào, nghĩa
là chưa hề bước chân khỏi nước Mỹ. Chưa kể là những tiểu bang lớn của nước Mỹ
Bush Tiểu Tử cũng chưa đi hết. Hậu quả là chính sách đối ngoại của Mỹ giao
khoán cho nhóm Neo-Con, viết tắt của chữ Tân Bảo Thủ, với một cương lĩnh gồm
những điểm chính như đối ngoại Rambo tiên hạ thủ vi cường hay già đ̣n non nhẽ,
bao che cho Do Thái, đối đầu với khối Hồi giáo gần 1.300 triệu người, kiểm soát
khối lượng dầu khí Trung Đông và kiểm soát đường dẫn dầu khí từ nội địa Nga sang
Á châu, nhất là Trung Hoa và Ấn Độ. Nhóm Neo-Con này quy tụ chung quanh Phó TT
Dick Cheney và thao túng các văn pḥng của Ṭa Bạch Ốc, Bộ Quốc Pḥng và Bộ
Ngoại Giao. Chủ trương chính sách này được đặt dưới danh nghĩa bảo vệ an ninh
quốc gia và chống khủng bố. Ngay từ đầu, chính sách đối ngoại thủ cựu cực đoan
này đă thể hiện qua việc tống xuất một loạt gần năm chục nhân viên ngoại giao
đoàn Nga, việc Mỹ chối từ không chịu kư vào thỏa ước Kyoto về bảo vệ môi sinh và
quy ước Genève về tội phạm chiến tranh.
Vụ 11/9 xảy ra là cơ hội bằng vàng cho nhóm Neo-Con phóng
tay phát động ư đồ, khởi đầu bằng lời xác quyết của Bush Tiểu Tử rằng
Iran-Iraq-Bắc Hàn là trục ma quỷ, và hăm he ai không theo Mỹ là kẻ thù của Mỹ.
Một trong những tham vọng của nhóm Neo-Con là vẽ lại bản
đồ Trung Đông để loại ảnh hưởng cạnh tranh của Âu Châu và Nga khỏi vùng này.
Muốn vậy, Bush Tiểu Tử phải thanh toán công việc mà Bush Lăo Trượng đă bỏ dở,
đó là dứt điểm Iraq. Để chuẩn bị dư luận cho chuyện đó, chính quyền Bush Tiểu
Tử khởi đầu bằng cách liên kết tập đoàn Bin Laden-Al Qaida và ở Afghanistan với
đám không tặc tạo nên biến động 11/9 ở Mỹ và từ đó chiếm đóng Afghanistan.
Chiếm được Afghanistan nhưng không vồ được những tên chủ chốt trong tập đoàn
Bin Laden-Al Qaida nên Bush Tiểu Tử lại có lư do liên kết tập đoàn này với
Saddam Husein của Iraq, liên kết Iraq với WMD. Thế là đủ lư do tấn công Iraq và
khởi sự chiến tranh Iraq 2 bất chấp Liên Hiệp Quốc và dư luận thế giới.
Cuộc chiếm đóng Iraq xảy ra như một tṛ chơi game điện tử.
Chớp nhoáng, thần tốc, tàn bạo, ác liệt. Ngày 1/5/03 Bush Tiểu Tử ngồi máy bay
ra chiến hạm USS Lincoln tuyên bố mission accomplie, tự hào là chỉ chưa đầy một
tháng đă chiếm được Iraq và lật đổ SH ngon ơ. Chừng đó cũng đủ hốt phiếu của
những con diều hâu nhẹ dạ rồi. Thật vậy, dù không thấy mặt mũi cái liên hệ giữa
Bin Laden - SH sao cả, dù không thấy WMD đâu cả, dù không thấy SH bao che bọn
khủng bố như thế nào, và dù 19 tên không tặc gây ra vụ 11/9 không có tên nào là
Iraq, nhưng 52% cử tri Mỹ vẫn nghĩ Bush Tiểu Tử xâm chiếm Iraq là đúng cho nên
Bush Trốn Lính trở thành Bush Django! Thế nhưng 16 tháng sau lời tuyên bố
mission accomplie xanh dờn đó, thực tế Iraq chẳng accomplie chút nào cả. Lính
Mỹ hi sinh thêm trên cả ngàn nữa, và khắp Iraq bom nổ lia chia. Khu xanh an
toàn của Baghdad tương tự như an toàn khu Camp David ở Tân Sơn Nhất ngày xưa
cũng bị pháo kích tùm lum. Cuộc sống b́nh thường cho người dân Iraq ngày một tŕ
trệ, dân chủ ngày một bấp bênh hơn. Bush rồi Blair của Anh, Howard của Úc lần
lược thú nhận các lư do để đánh Iraq như Iraq có WMD và bom nguyên tử là những
tin tức t́nh… báo hại! Nhưng lật đổ SH th́ vẫn tốt cho Iraq hơn là để SH ở lại
đó. Lư luận cù nhầy này không cần biết cái giá phải trả có thể là 100.000 người
chết cả ba bên bốn bề ở Iraq, 200 tỉ của ngân sách Mỹ, và viễn tượng thánh chiến
hận thù truyền kiếp được hâm nóng giữa một bên là Hồi giáo một bên là Do Thái
giáo và Thiên Chúa giáo.
Giờ
th́ cặp Bush-Cheney phải đối đầu với lời tố cáo của cặp Kerry-Edwards: 200 tỉ
đô-la cho một cuộc phiêu lưu đơn phương ở Iraq là một quyết định sai, một đường
lối sai, một một lănh đạo sai cho cả nước Mỹ.
Nếu
được quyền bầu cử th́ tôi sẽ phải tin ai đây? Bush hay Kerry? Câu trả lời có
vẻ như không phải dễ ăn, bằng chứng là theo một kết quả thăm ḍ dư luận tháng
trước, số ủng hộ Bush dù đă từ 52% xuống c̣n 46%, nhưng số dự tính bỏ phiếu cho
Kerry cũng chỉ mới chắc chắn có 36%. Như vậy, dựa vào tiêu chuẩn nào để chọn
mặt gửi vàng?
Trước hết là chuyện thiết cốt cơm ăn áo mặc. Joseph Stiglitz khôi nguyên giải
Nobel Kinh Tế năm 2001 bảo việc đầu tiên Bush Tiểu Tử làm khi bước vào Ṭa Bạch
Ốc là gia tăng phúc lợi cho… nhà giàu. Thật vậy, quyết định chước giảm thuế đến
1.700 tỉ của chính quyền Bush là quyết định chưa hề có trong lịch sử Mỹ trước
nay. Chủ trương cố hữu của Cộng Ḥa là giảm thuế tối đa kiểu GST, giàu nghèo
đều liệt hạng đóng thuế như nhau, như ở Úc đang áp dụng. Ông tỷ phú ăn tô hủ
tiếu 8 đồng đóng thêm 1 đồng, anh chàng thất nghiệp tháng có mấy trăm nếu có 9
đồng th́ ăn tô hủ tiếu, nếu không chờ ông tỷ phú bố thí, nếu không nữa th́ nằm
nhà nhịn thèm. Đại loại là như thế. Cũng dễ hiểu thôi. Người giàu đưa Bush
lên, Bush phải đền ơn.
Nhưng giảm thu th́ hoặc phải giảm chi, hoặc phải vay nợ. Lạm phát là hậu quả
đương nhiên. Ngân sách năm 2004 dự liệu lạm phát 422 tỉ. Đây là số lạm phát kỷ
lục của Mỹ từ sau đại chiến thứ hai. Kerry đă chụp lấy điều đó để nhắc nhở cử
tri nhớ lại rằng, khi Clinton ra đi nhường chỗ cho Bush th́ ngân sách có 236 tỉ
thặng dư. Bush đă xài hết số đó mà c̣n mắc nợ thêm 422 tỉ, và tạo thêm
1.600.000 người thất nghiệp.
Thống kê chính thức tháng 8/04 cho thấy số hạng người
nghèo đă tăng ba năm liên tiếp lên đến 36 triệu. Tiêu chuẩn để định giàu nghèo
là lợi tức đơn thuần không quá mức 9.393MK cho hộ 1 người và 18.830MK cho hộ 4
người. Năm 2002, tổng số người nghèo là 12,1%, năm 2003 số đó là 12,5%. Thê
thảm là t́nh trạng nghèo ở lứa tuổi nhỏ. Thống kê năm 2003 cho thấy 17,6% hay
12.900.000 trẻ dưới 18 tuổi bị liệt vào hạng nghèo. So với năm 2002, lứa nghèo
này đă tăng thêm 800.000. Cộng thêm vào số nghèo này là 1.600.000 thất nghiệp
trong năm nay và 45 triệu hay 15.6% dân số không có một bảo hiểm y tế nào cả.
Nhiệm kỳ bốn năm vừa qua của Bush Tiểu Tử không những đă không thu hẹp được hố
ngăn cách giàu nghèo mà c̣n làm cho miệng hố rộng ra.
Dưới sự lănh đạo của Bush Tiểu Tử, nước Mỹ không chỉ bị
phân hóa mà c̣n bị ô nhiễm nguy hại thêm. Phản ứng của chính quyền không chịu
thông qua thỏa ước Kyoto về bảo vệ môi sinh là một bằng chứng. Thời Clinton,
hàng năm tối thiểu cũng có 65 chủng loại sinh vật được vào danh sách cần bảo vệ.
Bốn năm dưới quyền Bush Tiểu Tử không hề có một chủng loại nào được chiếu cố.
Vấn đề ô nhiễm nguồn nước lại c̣n bi đát hơn v́ nạn phế thải mà xăng dầu là
nguồn chính. Mỹ chiếm 5% dân số thế giới nhưng tiêu thụ 25% tổng số dầu khí của
thế giới. Một trong những hậu quả trước mắt là 218 triệu dân Mỹ sống cách xa
hồ, sông, biển dưới 20 kilô mét đă được khuyến cáo là không nên uống nước, không
nên câu cá và không nên tắm rửa trong những vùng nước đó. Một trong những lư do
giải thích thái độ bỏ bê môi sinh, bất chấp ô nhiễm và lơ là với việc chiết giảm
tiêu thụ năng lượng như thế là v́ trong nội các của Bush Tiểu Tử có đến 31 người
xuất thân từ kỹ nghệ xăng dầu, trong số này có 4 Bộ Trưởng và 6 nhân viên cao
cấp của Ṭa Bạch Ốc. Hô hào bảo vệ môi sinh và chống ô nhiễm là tự bắn vào chân
ḿnh sao?!
Chiến tranh Afghanistan và nhất là t́nh h́nh Iraq ngày
càng làm lộ rơ chủ trương đơn phương hành động bất chấp dư luận và t́nh tự nhân
loại. Hậu quả là cảm thức chống Mỹ đă gia tăng, nhất là trong các quốc gia Hồi
giáo và trong các quốc gia Tây Âu vốn là đồng minh cố cựu của Mỹ. Trong các
quốc gia Hồi giáo th́ 65% người Pakistan, 55% người Jordan, 45% người Maroc và
31% người Turk ủng hộ Bin Laden và Al-Qaida. Đó là kết quả điều tra do chính
một tổ chức Mỹ thực hiện hồi tháng 3/2004. Ba điều tạo nên chính nghĩa chống Mỹ
của các quốc gia này là Mỹ bị tố cáo đă khuynh loát Saudi Arabia thánh địa của
Hồi giáo, đă bao che Do Thái tung hoành và xâm chiếm Afghanistan và Iraq.
Theo cuộc điều tra của German Marshal Fund, 76% dân Âu Tây
không đồng ư với việc làm đối ngoại của chính quyền Bush. Số này đă tăng 20%
trong ṿng hai năm qua. Hồi tháng 9/2004, Viện Globescan công bố kết quả điều
tra trong một số các quốc gia cho thấy mức độ ủng hộ Kerry và Bush như sau. Ở
Pháp, 64% ủng hộ Kerry và 5% ủng hộ Bush, ở Đức tỷ số đó là 74/10, ở Canada
61/16, ở Anh 47/16, và 43/23 ở Nhật. Ở Na Uy Bush chỉ được 7%, Spain 7% và
Italy 14%. Chỉ có ở Poland, Philippines và Nigeria là Bush thắng Kerry. Không
thấy Globescan nói ǵ đến thái độ của dân Úc đối với Kerry và Bush.
Đó là những lư do cử tri Mỹ phải cân nhắc trước khi chọn
mặt gửi vàng. Một trong những thăm ḍ ư kiến 35.000 người trong 35 quốc gia
tháng này cho biết Kerry sẽ thắng Bush với tỷ lệ 46/20. Nhưng đó cũng chỉ mới
là những lựa chọn theo những lư do b́nh thường như đă kể trên thôi. C̣n có
những lư do bất thường đột biến nữa.
Nhiều người hẳn chưa quên những ǵ đă xảy ra ở thủ đô
Madrid của Spain tháng Ba vừa qua. Trước ngày bầu cử, quân khủng bố đặt bom một
chuyến tàu hỏa để trả đũa đương kim Thủ Tướng Jose Maria Anzar ủng hộ Mỹ tham
chiến ở Iraq. Anzar đă khai thác tai nạn đẩm máu đó để chống lại đảng đối lập.
Và Anzar đă bị phản chưởng. Dân chúng Spain muốn rút quân về và không muốn
đánh nhau với người Iraq nữa cho nên họ ồ ạt dồn phiếu cho đối lập và sự nghiệp
Anzar có chung. Chuyện ǵ sẽ xảy ra trong cuộc bầu cử ngày 2/11 nếu một biến
động tương tự xảy ra ở Mỹ?
Cố vấn An Ninh Rice, Bộ Trưởng Tư Pháp Ashcroft, Phó TT
Cheney đều có một câu trả lời như nhau, đó là dân chúng Spain đă sai lầm khi
‘nhượng bộ’ bọn khủng bố bằng cách hạ bệ đương kim Thủ Tướng bằng lá phiếu. Nói
thế khác, khủng bố ra tay trước ngày bầu cử là một cách bỏ phiếu cho Kerry. Cho
nên, có khủng bố xảy ra trước bầu cử hay không th́ cũng phải bỏ phiếu cho Bush.
Nhưng khi rung cây nhát khỉ như thế, Rice, Ashcroft cũng như Cheney làm ra vẻ
là họ đă quên bọn khủng bố đă nói ǵ sau khi vụ đặt bom ở thủ đô Madrid xảy ra.
Thật vậy, một tuần sau khi vụ nổ bom, một tổ chức mệnh
danh là Binh Đoàn Abu Hafs al-Masri đă nhân danh Al Qaida ra một thông báo nhận
trách nhiệm vụ đặt bom và có lời nhắn gửi trực tiếp TT Bush Tiểu Tử nguyên văn
như sau: Chúng tôi rất lưu ư tránh cho anh [Bush Tiểu Tử] khỏi thất bại trong
cuộc bầu cử sắp tới v́ chúng tôi biết rằng bất cứ cuộc tấn công lớn nào cũng có
thể làm cho chính quyền của anh sụp đổ và đó là điều chúng tôi không muốn.
Chúng tôi không thể t́m đâu ra một người điên cuồng như anh, một kẻ ứng phó mọi
chuyện bằng vũ lực thay v́ trí tuệ và ngoại giao. Sự xuẩn động cũng như cuồng
tín của anh là điều chúng tôi mong muốn, v́ dân chúng tôi không đời nào tỉnh cơn
mê dài nếu không gặp thấy kẻ thù. Kerry sẽ giết quốc gia chúng tôi khi chúng
tôi đang ngủ v́ anh ta và Đảng Dân Chủ có cái tài ngụy trang thái độ phạm thánh
của ḿnh bằng những h́nh thức hào nhoáng và tŕnh bày điều đó cho những quốc gia
Á Rập và Hồi giáo như là văn minh. V́ lư do đó mà chúng tôi mong anh đắc cử.
Thông báo này đă bị đa số truyền thông làm lơ không nhắc
đến, trừ Đài BBC và thông tấn Reuters. Thế là quá rơ ràng rồi. Sẽ không làm ǵ
có khủng bố trước ngày bầu cử. V́ bất cứ hành động khủng bố nào cũng là một
cách bỏ phiếu cho Bush. Nhưng liệu phe cánh Al Qaida này suy diễn như vậy có
đúng không? Bush làm lợi cho Hồi giáo và quân khủng bố như thế, nhưng có làm
lợi cho Anthony tôi không? Và tôi được ǵ khi Bush đắc cử?
Câu hỏi vẫn c̣n y nguyên, và như thế th́ phải chăng quyết
định tối hậu của mỗi người trong pḥng phiếu có thể vẫn c̣n tùy hứng, tùy tiện?
Và phải chăng đó chính là tự do dân chủ riêng tư đích thực của mỗi người chúng
ta?
Anthony Darlic.
|
|