|
NGƯỜI ĐẸP CỤT ĐẦU
(Tặng Charming Toubib)
Huỳnh Bất Hoặc
Lệ thường trước khi đi ngủ, Bất Hoặc tôi vẫn cố nhướng mắt
rà lại những flash news cho yên bụng… Biết cái thói ṭ ṃ đó không tốt
cho tim, v́ thật t́nh biết hay không biết, muốn hay không muốn th́ cũng chẳng
làm chi được. Biết thế nhưng riết quen rồi nên chưa đoạn được.
Flash news mấy tuần nay sao có nhiều chuyện buồn quá.
Toàn chuyện chết, chuyện khổ, chuyện buồn. Bảo rằng chúng sanh làm khổ chúng
sanh th́ có thể bị chụp mũ là bi quan, nhưng nói rằng ông trời tạo ra chúng sanh
th́ cũng khó nuốt, v́ không lư ông trời cũng biết làm chuyện không tốt theo kiểu
nói dân gian là ‘trời xấu’, ‘trời động’? Chỉ có mấy anh điên mới không tin có
trời, nhưng h́n như cũng chỉ mấy anh khùng mới tin ông trời làm mọi chuyện.
Flash news chỉ rặt chuyện bom nổ tùm lum ở Iraq, đàn bà con nít chết v́ đói và
loạn ở Sudan, đàn bà con nít Palestine chết dài dài v́ ham lấy đá chọi xe tăng
và trực thăng. Và băo lụt tàn phá Florida. Có ngươi bảo thường dân Florida vô
tội đang đền cái tội đă đưa G.W. Bush lên làm Tổng Thống? Không có Florida th́
không có TT Bush, không có TT Bush th́ không có chuyện bầy hầy máu me chết chóc
ở Iraq như hôm nay. Có thật có chuyện nhân quả oái ăm như vậy không? Rồi
chuyện con tin Pháp, Mỹ, Anh, Turkey, Úc tất cả đều là đàn ông, trừ hai nhân
viên xă hội Ư là đàn bà, đang chờ đến lúc bị chặt đầu, nếu…
Nếu không sẽ bị chặt đầu? Mấy tiếng đó gợi Huỳnh Bất Hoặc
tôi nhớ đến hai câu thơ của Anh Ngọc: /Nhưng người đẹp dẫu rơi đầu vẫn đẹp/
T́nh yêu bị dối lừa vẫn nguyên vẹn t́nh yêu.
Bài thơ Mỵ Châu 26 câu tuyệt vời của Anh Ngọc không
liên hệ ǵ đến chuyện hai nữ nhân viên xă hội Ư đang thọ nạn ở Iraq. Bài thơ
của Anh Ngọc chỉ ca tụng cuộc t́nh Mỵ Châu-Trọng Thủy, dù đây cũng là hai nạn
nhân của một tṛ chơi chính trị tang thương như hai nữ nhân viên xă hội Ư bên
Iraq.
Lông ngỗng lông ngan rơi trắng đường chạy nạn
Những chiếc lông không tự biết giấu ḿnh.
Nước mắt thành mặt trái của ḷng tin
T́nh yêu đến cùng đường là cái chết
Nhưng người đẹp dẫu rơi đầu vẫn đẹp
T́nh yêu bị dối lừa vẫn nguyên vẹn t́nh yêu.
Giá như trên đời c̣n có một Mỵ Châu
Vừa say đắm yêu đương vừa luôn luôn cảnh giác
Không sơ hở, chẳng mắc lừa mẹo giặc
Một Mỵ Châu như ta vẫn hằng mơ.
Th́ hẳn Mỵ Châu không sống đến bây giờ
Để chung thủy với t́nh yêu hai ngàn năm có lẻ
Như anh với em dẫu yêu nhau chung thủy
Đến bạc đầu bất quá chỉ trăm năm.
Nên chúng ta dù rất đỗi đau ḷng
Vẫn không thể cứu Mỵ Châu khỏi chết
Lũ trai biển sẽ thay người nuôi tiếp
Giữa ḷng ḿnh viên ngọc của t́nh yêu.
Vẫn c̣n đây pho tượng đá cụt đầu
Bởi cụt đầu nên tượng càng rất sống
Cái đầu cụt gợi nhớ ḍng máu nóng
Hai ngàn năm dưới đá vẫn tuôn trào.
Anh cũng như em muốn nhắc Mỵ Châu
Đời c̣n giặc xin đừng quên cảnh giác
Nhưng nhắc sao được người hai ngàn năm trước
Nên em ơi ta đành tự nhắc ḿnh.
Bài thơ này được in lại trong tập 100 Bài Thơ T́nh Chọn
Lọc, do nhà xuất bản Giáo Dục in năm 1993, không biết bài thơ này viết từ
năm nào, nhưng có thể là của một thi nhân Miền Bắc. Hú hồn hú vía, nếu lớ ngớ
xuất hiện trong thời hậu Nhân Văn Giai Phẩm th́ tác giả hẳn cũng khó mà yên
thân? Mỵ Châu đẹp v́ Mỵ Châu mất đầu, hay Mỵ Châu mất đầu nên Mỵ Châu đẹp? Câu
hỏi đó, Anh Ngọc để cho người đọc tự đặt ra và trả lời lấy, nhưng chính tác giả
th́ tác giả đă trả lời rồi. T́nh yêu đắn đo tính toán cảnh giác chỉ là thường
t́nh, không phải là t́nh yêu vĩnh cửu, ‘bất quá chỉ trăm năm’.
Nhưng t́nh yêu vĩnh cữu vĩ đại với t́nh yêu tầm thường so
đo toan tính khác nhau chỗ nào? Đó là câu hỏi chết người. Chết người bởi v́
cái logic thông thường giúp cho con người nghĩ rằng ḿnh khác loài vật, không
phải chỉ là cái máy đẻ như loài vật chính là ở chỗ có âm dương có vợ chồng, có
vợ chồng có yêu thương, có yêu thương v́ đối tượng dễ yêu dễ thương. Nhưng nếu
b́nh tĩnh mà xét th́ khó mà không nhận là không ai giải thích được thế nào là
yêu thương, không ai định nghĩa được thế nào là đẹp. V́ không biết lấy tiêu
chuẩn khuôn thước nào để định nghĩa yêu thương, để xác định đẹp cho nên người ta
phải bám vào một giả định nào đó.
Đẹp là mắt đẹp, là môi đẹp, là tóc đẹp? Hay là cả khuôn
mặt như Văn Cao bảo: /Ôi khuôn mặt sáng trong và b́nh lặng/ Tôi được đầu tiên
và c̣n lại cuối cùng./ hay là cả toàn thân đẹp như Hàn Mạc Tử nh́n thấy: /Ô
ḱa, bóng nguyệt trần truồng tắm/ Lộ cái khuôn vàng dưới đáy khe./ Vô t́nh để
gió hôn lên má/ Bẽn lẽn làm sao, lúc nửa đêm?
Nhưng sắc đẹp ấy là của ai vậy? Nỗi bi đát của t́nh yêu
là người ta không mấy khi nh́n đối tượng qua lăng kính khoảnh khắc tuyệt đối mà
chỉ nh́n qua thước đo tương đối: /cô gái ấy đẹp sao giống em đến vậy/ và
chàng trai run rẩy giống anh sao?/ (Nguyễn trọng Tạo - Cỏ Xanh Đêm Trước)
cho nên không sống được trọn vẹn với phút giây hiện tại trong ḷng tin vào một
t́nh yêu luôn luôn đổi mới: /Sự thật ngày nay không thật đến ngày mai…/ Th́
ân ái có bao giờ lại cũ?/ (Xuân Diệu - Phải Nói). Hậu quả là: /Dầu tin
tưởng: chung một đời, một mộng,/ Em là em; anh vẫn cứ là anh./ (Xuân Diệu –
Xa Cách). V́ nghi ngờ ḿnh và nghi ngờ người ḿnh yêu, bởi không tin vào những
phút giây phù du mà thiên thu nên người ta đă t́m cách thiên thu hóa cái phù du
bằng tuyên thệ khấn hứa mà quên rằng thề thốt nói cho cùng cũng chỉ là một hứa
hẹn phản bội: /Ai nói trước ḷng anh không phản trắc,/ Mà ḷng em, sao lại
chắc trơ trơ?/ (Xuân Diệu - Giục Giă). Xuân Diệu, nhà thơ trữ t́nh số một
của văn chương Việt Nam từ khi người Việt biết viết chữ cho đến bây giờ mà c̣n
nói vậy rồi th́ c̣n ǵ nữa đây?
Không biết yêu là ǵ th́ làm sao biết lúc nào ḿnh yêu?
Một người bạn của Huỳnh Bất Hoặc tôi tâm sự rằng ngày đủ 18 tuổi, nghĩa là ngày
bước vào tuổi thành niên, khi đến nghĩ chuyện yêu thương, hắn bỗng hoang mang
nghĩ không đi tu được th́ tránh sao khỏi đoạn đường yêu thương thường t́nh,
nhưng bao nhiêu triệu cô gái, không lư cô nào ḿnh cũng thấy đẹp, cũng dễ
thương, không lư cô nào cũng yêu th́ loạn mất! Dzua cũng không dám nghĩ như vậy
huống ḿnh là dân đen. Nếu không cứ đợi chờ định mạng hay cha mẹ đặt đâu con
ngồi đó th́… thiếu hồi hộp hấn dẫn, thiếu tự do độc lập quá. Do đó mà hắn tự
định ba tiêu chuẩn để đi t́m, hay ít ra để ngăn ḿnh đừng hấp tấp thấy cô nào
cũng đẹp, cũng dễ thương dễ yêu. Ba tiêu chuẩn đó một liên hệ đến cái mũi, một
đụng đến bàn tay và một dính đến gót chân. Nói thế khác, trước khi nhận một
người đẹp, cánh mũi người đó phải X, bàn tay phải Y, gót chân phải Z. Ít ra
cũng phải có ba điều kiện đó th́ mới bắt đầu nghĩ chuyện lâu dài, nếu có thể.
Bất Hoặc tôi hỏi lại anh bạn, anh đ̣i mấy cô phải có XYZ như vậy, c̣n XYZ của
mấy cô đối với anh là ǵ? Th́ anh bạn tôi trả lời là không biết, nhưng anh tin
là thế nào cũng có để cho người ta bớt loạng quạng, bằng không th́ loạn âm loạn
dương mất. Dù cho, ba tiêu chuẩn ấy sẽ đưa anh ta đến chỗ trong mắt con cóc
đực, chỉ có con cóc cái là đẹp. Ai nói câu đó?
B́nh thường, nói đến đẹp là nói đến gương mặt. Có ai dám
nói Chung Vô Diệm đẹp trước khi bà đổi lốt? Nhưng có mặt, có đầu có chắc là đẹp
không? So sánh bức La Gioconda - hay La Joconde - của Leonardo da Vinci với
những pho tượng vệ nữ mất đầu, như pho Venus de Milan của tác giả vô danh chẳng
hạng, có lẽ người ta sẽ tự hỏi người đẹp không đầu và người đẹp có đầu, ai đẹp
hơn ai? La Gioconda của Leonardo da Vinci rất nổi tiếng, nhưng không ai cho
người đàn bà trong tranh là đẹp cả. Không cho đẹp mà có người c̣n nghi rằng đó
có thể là chính tác giả tự họa chứ chẳng có bà nào cả nữa. Cái làm cho bức
tranh này nổi tiếng là nụ cười của người trong tranh, nụ cười làm cho người nh́n
phải nín thở, cảm thấy lồng ngực bị đè nặng, phát mệt. Pho tượng Venus mất đầu
th́ lại khác. Nh́n những pho tượng đó, người ta có thể tưởng tượng ra trăm ngàn
người đẹp. Và trước tiên dĩ nhiên là người đẹp của chính người đang ngắm tượng,
hoặc người đẹp mà người xem tượng đang ước mơ hay thương thầm nhớ trộm. Người
đẹp không đầu, không mặt nên ai cũng có thể người đó là của ḿnh, hay giống như
người của ḿnh.
Ư nghĩ lang bang ấy thường bị lên án là ngoại t́nh, phản
bội, bất trung. Nhưng Mỵ Châu yêu Trọng Thủy đến chết như vậy có phải là t́nh
yêu chân thật không? T́nh yêu một chiều có phải là t́nh yêu không? Hay nói như
Anh Ngọc: /T́nh yêu bị dối lừa vẫn nguyên vẹn t́nh yêu./? Đó lại cũng là
một câu hỏi chết người nữa. Bởi xét cho cùng, Mỵ Châu chỉ trung thành với t́nh
yêu của chính ḿnh chứ không cần biết Trọng thủy có trung thành với ḿnh không?
H́nh như Anh Ngọc đă nghĩ như vậy, muốn người đọc nghĩ như vậy:
Giá như trên đời c̣n có một Mỵ Châu
Vừa say đắm yêu đương vừa luôn luôn cảnh giác
….
Một Mỵ Châu như ta vẫn hằng mơ.
Th́ hẳn Mỵ Châu không sống đến bây giờ
Để chung thủy với t́nh yêu hai ngàn năm có lẻ
Như anh với em dẫu yêu nhau chung thủy
Đến bạc đầu bất quá chỉ trăm năm.
Đến đây th́ Anh Ngọc đă bắt người đọc phải lựa chọn giữa
một cuộc t́nh ‘hai ngàn năm có lẻ’, và cuộc t́nh ‘bất quá chỉ trăm năm’… Có nên
liều với lựa chọn đó không? Lựa chọn một lần hay lựa chọn nhiều lần? Lựa chọn
rồi th́ được ǵ đây? Có người chỉ lựa chọn một lần và biến phù du thành thiên
thu như Mỵ Châu, như Văn Cao.
Huỳnh Bất Hoặc tôi liên tưởng đến cuộc t́nh của Orpheus và
Eurydice. Cuộc t́nh chung thủy như… thần thoại, như Trầu Cau, như Vọng Phu, như
Mỵ Châu Trọng Thủy. Orpheus là con của Apollon thần nghệ thuật và Calliope thần
thi ca. Orpheus yêu Eurydice và hai người kết ước trọn đời. Nhưng rồi Eurydice
bị rắn cắn chết hồn về địa phủ. Orpheus ôm đàn xuống địa ngục quyết đ̣i vợ về.
T́nh yêu, ḷng chung thủy và lời ca tiếng hát của Orpheus làm động ḷng vợ chồng
Diêm Vương và triều đ́nh âm phủ. Diêm vương thuận để cho Orpheus rước vợ về với
một điều kiện. Trên đường hồi dương, Orpheus đi trước, Eurydice theo sau,
Orpheus không được quay nh́n vợ cho đến khi hai người đă ra khỏi cửa địa ngục.
Orpheus dẫn đường cho vợ một đoạn th́ quên lời hứa quay nh́n lui và Eurydice tan
thành mây khói hết thuốc chữa. Orpheus ḷng tan nát trở về cố hương, quyết thủy
chung với t́nh đầu mà cũng là t́nh cuối khiến cho đám thiếu nữ Menades ma quái
yêu cuồng sống vội trong làng ghen tương nổi giận ăn tươi nuốt sống luôn.
Huyền thoại này đặt ra hai nghi vấn cho thế nhân ngàn năm
sau măi đến bây giờ. Cái ǵ thúc đẩy Orpheus quên lời hứa với Diêm Vương và
quay nh́n lui? V́ t́nh yêu nồng cháy làm mờ tâm trí? V́ nghi ngờ Diêm Vương
đánh lừa ḿnh không cho Eurydice về? V́ nghĩ rằng Diêm Vương thông cảm với t́nh
yêu của hai đứa mà không nỡ bắt tội? V́ lo ngại Eurydice không c̣n muốn theo
ḿnh trở về dương gian? V́…? V́…? Những câu hỏi đó là nguồn hứng khởi vô tận
của thi ca, âm nhạc, nghệ thuật? Bởi đời sau, mỗi người sẽ tùy tâm trạng, tuỳ
hoàn cảnh, tuỳ nhân duyên mà có những cái nh́n khác nhau, những câu trả lời khác
nhau quanh mấy cụm từ T́nh Yêu, Chung Thủy, Thiên Thu.
Câu hỏi thứ hai liên quan đến thái độ và phản ứng của
Orpheus đối với những thiếu nữ yêu cuồng sống vội trong làng mê Orpheus và ghanh
với t́nh yêu chung thủy của Orpheus nên cuối cùng đă ăn không được th́ đạp cho
đổ khiến Orpheus phải bỏ mạng. Câu hỏi này là: T́nh yêu là T́nh yêu, yêu nhiều
người vẫn là yêu chân thật hay T́nh yêu chân thật là t́nh đơn nhất, độc nhất vô
nhị? Anh linh Eurydice nếu c̣n lang thang đâu đó có muốn Orpheus phải chung t́nh
tuyệt đối với ḿnh, hay muốn Orpheus t́m quên và chung vui với các cô Menades?
Đây là một câu hỏi mà nhiều người muốn tránh v́ sợ bị trách hoặc là cổ hủ, đạo
đức lỗi thời, hoặc là bay bướm lăng mạn. Nói ra mà bị vạ miệng như thế th́ chỉ
có ngu, hay chỉ có điên mới mở miệng thôi. Về chuyện này, phải chăng Bùi Giáng
đă bị mang tiếng là điên khùng khi Bùi Giáng uống thuốc liều hạ mấy vần thơ như
sau:
Đừng yêu vợ quá thiết tha
Yêu nhiều mà lại hóa ra phụ ḷng
Trên đường khúc khuỷu cong cong
Cũng đừng chối bỏ bướm ong với đời
Chung t́nh chi lắm ai ơi
Cho ṃn ruỗng thịt, cho rời ră xương
Lối lui nẽo tiến đôi đường
Đủ ngần ấy điệu mới đúng phường người ngoan.
Đấy là mấy câu trích y nguyên trong tập Martin Heidegger
và Tư Tưởng Hiện Đại của Bùi Giáng, Văn Học xuất bản năm 2001, tr. 594. Bùi
Giáng điên hay tỉnh khi viết những câu đó? Rất nhiều người sẽ nói Bùi Giáng
điên, mà cũng rất nhiều người nói Bùi Giáng tỉnh. Trong số đó ít ra cũng có
Thuận Hữu khi Thuận Hữu nghĩ rằng chỉ là chuyện tự nhiên khi /Ai cũng có một
thời để yêu và một thời để nhớ/ (Thuận Hữu - Những Phút Xao Ḷng). Lại thêm
một anh chàng điên, gan cùng ḿnh nữa?
Hồi thập niên 60, đám thanh niên thiếu nữ phản chiến có
cái dấu hiệu một ṿng tṛn với ba khẩu súng kê vào nhau theo thế ‘thao diễn
nghỉ’. Nhiều người nghĩ đó là ba khẩu súng, nhưng cũng có người khác cho rằng
đó là h́nh ảnh chân phương của hai người đang yêu nhau. Make love not war. Ai
đúng ai sai? Tṛ chơi t́nh ái có khi cũng nguy hiểm chết người như tṛ chơi
chính trị. Nhưng nguy hiểm ít hay nhiều th́ người lựa chọn họa hoằn mới bị cụt
cầu như Mỵ Châu, chứ không thông thường đau thương như những flash news nhầy
nhụa thịt rơi máu đổ đầy dẫy trên những bản tin thời sự hằng ngày hằng đêm.
Huỳnh Bất Hoặc.
|