|
CŨNG PHẢI NÓI THÔI
Anthony Darlic
Thứ Sáu
8/10/2004. Quyết định của Anthony Darlic tôi đúng hay sai th́ Darlic tôi cũng
phải nói thôi.
Nếu đúng th́ đó là một cách thêm kích tố cho những chuyện
lo con ḅ trắng răng. Nếu sai th́ đó là một lời nhắc nhở don’t worry, không mợ
chợ cũng đông, làm lắm cũng tắm ở truồng như nhau cả, rồi cũng thế thôi. Nhưng
đúng sai cái ǵ?
Mai là ngày cử tri Úc đi bầu lại toàn phần Hạ Viện và bán
phần Thượng Viện liên bang. Cụ thể là cho biết họ muốn Howard hay Latham làm
Thủ Tướng trong ba năm tới. Những chuyên viên bắt mạch thời cuộc, cũng như
những tay cờ bạc đều bảo Lao Động sẽ thua. Những nhà cá độ c̣n dám cá nếu
Latham thắng th́ một đồng ăn ba, nghĩa là cơ may Latham làm Thủ Tướng chỉ 1/3.
Thế đó mà Anthony tôi lại quyết định Hạ Viện bỏ cho Lao Động và Thượng Viện cho
Đảng Xanh. Quyết định của tôi không thay đổi, mà kết quả bầu cử cũng sẽ không
thay đổi, trắng đen hay được thua th́ tối mai là biết thôi.
Tôi không băn khoăn lắm về hậu quả của quyết định của
ḿnh. Lựa chọn của tôi không phải là chuyện quyết tử, bởi nói cho cùng Úc không
có vấn đề ư thức hệ xung đối sống chết như Tư Bản-Cộng Sản, Thiên Chúa giáo-Hồi
giáo, như Tự Do-Khủng bố…Do đó, Úc Không Có Hai Đảng, mà thực sự chỉ có Một Đảng
Hai Tên thôi. Cốt tử chính trị của Úc là nền dân chủ đại nghị, một phương thức
điều hành sinh hoạt chính trị phù hợp cho một nước tiến bộ đă quen với nề nếp
dân chủ, một nước đứng trong bảng phong thần của mười nước giàu nhất thế giới.
Nói thế khác, khác biệt giữa Latham và Howard hay giữa Lao
Động và liên minh Tự Do-Quốc Gia nói cho cùng chỉ là những khác biệt tiểu tiết.
Vậy th́ những chi tiết nào đă thúc đẩy tôi bỏ phiếu cho Latham mà không cho
Howard?
Thứ nhất, v́ chính Howard. Nói trắng ra, Howard xấu trai,
không đẹp lăo, không hấp dẫn cái nh́n của tôi. Một trong những điều ăn khác của
một lănh tụ là đẹp trai một cách thế nào đó. Đàng này, Howard trông sao mà
giống Brezhnev quá, mặc dù Brezhnev có thể đẹp trai với một số người Nga.
Howard lại già rồi. Trong sinh hoạt chính trị Tây phương, lục thập là tri thiên
mệnh, là về hưu, là bỏ thùng rác chờ được recycle. Howard lại làm Thủ Tướng đă
ba nhiệm kỳ và bây giờ lại tuyên bố cầu tài để khỏi thực hành lời hứa rút lui
nhường chỗ cho ông phó Costello: Đồng bào và đảng c̣n cần tôi th́ tôi c̣n hi
sinh làm Thủ Tướng! Hi sinh kiểu làm hét ra lửa làm cho thiên hạ thế này, có
ngu mới không hi sinh?
Thứ hai, Howard có vẻ không khoái Á châu lắm. Cứ so sánh
những tấm h́nh Howard le te lơn tơn bên cạnh Bush, Blair với những tấm h́nh
Howard bối rối quưnh quáng cực chẳng đă bên cạnh các lănh tụ chính trị Á Phi th́
thấy rơ điều này. Thành tích chống Á châu của Howard là cụ thể đứt đuôi con
ṇng nọc. Đầu tiên là qua việc Howard bật đèn xanh cho Pauline Hanson chống Á
châu và chống Aborigines. Cho đến khi Howard thấy rằng Hanson cho thể thu hút
số phiếu anglo-saxon độc tôn kỳ thị trong hàng ngũ Howard th́ Howard mới t́m
cách trù dập bịt miệng Hanson. Thành tích thứ hai của Howard là phịa ra tṛ
thuyền nhân ném trẻ con xuống biển để chận việc thu nhận di dân Á Phi và Trung
Đông. Howard đă thừa nhận chuyện này không có nhưng chưa bao giờ xin lỗi Quốc
Hội, xin lỗi đồng bào, xin lỗi những người tầm trú là đă gian dối cả.
Thứ ba là chủ trương lợi dụng tôn giáo của Howard. Loại
bỏ những can thiệp của tôn giáo vào sinh hoạt chính trị quốc gia là một trong
những thành công lớn của nền dân chủ pháp trị Tây phương ít ra cũng từ Cách Mạng
Pháp 1789. Howard đă đi ngược con đường đó. Trả lời cuộc phỏng vấn của trong
chương tŕnh Compass của Đài ABC mới đây, Howard thú nhận ḿnh theo… đạo ông bà,
nghĩa là ông bà theo ǵ ḿnh theo nấy nhưng không thuần thành ǵ trong chuyện
giữ đức tin. Thế nhưng, Howard đă có những đ̣n phép cao thủ trong việc vận dụng
tôn giáo có lợi cho ḿnh. Trước tiên là dùng chiêu bài tôn giáo để tách Đông
Timor ra khỏi Indonesia. Đông Timor được đề cao như người chị cả của giáo triều
Vatican ở Á châu hơn cả Philippines. Nhưng vừa được độc lập th́ biên giới lảnh
hải giữa Đông Timor và Úc đă bị vẽ lại và tất cả vùng biển có dầu khí của East
Timor đều lọt vào hải phận Úc. Nhờ vậy mà Úc đă kư với Trung Hoa một hiệp định
cung cấp dầu khí cho Trung Hoa lên đến 20 tỉ đô-la. Chưa thấy giáo quyền
Vatican, Úc và Đông Timor có một lời phản đối nào cả nhân danh đức công bằng
nhằm vào Howard. Thứ đến là việc Howard muốn làm đẹp ḷng Nữ Hoàng và vuốt ve
các tín hữu Anh giáo ở Úc nên ngang nhiên cử một giáo quyền Anh giáo Tổng Giám
Mục Hollingworth làm Khâm Sai Đại Thần của triều đ́nh Anh ở Úc. Trâu buộc ghét
trâu ăn, bị các tôn giáo khác nóng mắt chống te tua nên cuối cùng Hollingworth
đă phải ấm ức từ chức. Sau hết là việc Howard dùng công quỹ để mua chuộc sự ủng
hộ của các giáo quyền bằng cách gánh củi về rừng tài trợ cho các trường tư giàu
có.
Thứ tư, là thái độ và chủ trương chính sách của Howard
trong vụ theo Mỹ và Anh xâm chiếm Iraq. Đây là một tṛ thuyền nhân vứt trẻ con
xuống biển khác. Tất cả những lư do mà ba người ngự lâm pháo thủ
Bush-Blair-Howard nêu ra để biện minh cho việc đánh Iraq đều đă lần lược được bộ
ba này xác nhận là phịa. Iraq không có WMD, không có bom nguyên tử, không có
liên hệ với Bin Lada va Al Qaida. Nhưng ba người ngự lâm pháo thủ lại bảo họ
sai v́ đă nghe đám an ninh mật vụ bẩm báo tào lao xịt bộp nên họ quyết định sai,
họ không gian dối ǵ cả, không phải tự giác thành khẩn ǵ cả. Huề cả làng. Chỉ
có Saddam Hussein là sự nghiệp tiêu tán đường, nước mất nhà tan và dân Iraq te
tua bái xái. Tám năm trước, Howard đắc cử với danh thơm Honest John, bây giờ
Howard vẫn là Honest John v́ tám năm trước Honest John được hiểu như là quân tử
nhất ngôn và bây giờ Honest John có nghĩa là quân tử nhất ngôn là quân tử dại.
Howard lại c̣n phân bua thêm là nói đi nói lại là điều tự nhiên trong chính trị,
đừng ai lấy đó làm ngạc nhiên. Howard đă nói như đinh đóng cột như thế trong khi
trả lời Kerry O’Brien trên chương tŕnh 7.30 Report ngày 5/10/2004. Đúng là
quân tử nói đi nói lại là quân tử khôn!
Thứ năm và sau hết là Howard xạo về chuyện kinh tế tiền
bạc. Những thành tích quản trị kinh tế mà Howard khoe là tiền lời ngân hàng.
Tiền lời ngân hàng trở thành con ngáo ộp cho Howard hù họa cử tri. Bỏ phiếu cho
tôi th́ lăi xuất đứng yên, bỏ phiếu cho Latham th́ tiền lời ngân hàng sẽ tăng.
Howard làm như cử tri đă quên rằng Howard là người đă thề bán sống bán chết là
không áp dụng GST, nhưng đắc cử rồi là đem GST ra áp dụng cái rụp. Hăy dồn
phiếu cho tôi, tôi quyết kềm không để lăi xuất tăng, quyết không để Úc mắc nợ
thêm, quyết giữ yên số dzốp cũ và tạo thêm dzốp mới. Có thật Howard bảo đảm
được chuyện đó không?
Chỉ có khùng mới nghĩ là Howard có đủ ba đầu sáu tay làm
được chuyện đó. Bằng chứng? Bằng chứng sờ sờ là dầu thô đang lên mức kỷ lục 53
MK một thùng và không khéo đang từ từ ḅ lên nữa. Xă hội kỹ nghệ trong đó có Úc
lệ thuộc xăng dầu như con người lệ thuộc nước uống và khí trời. 67% kinh tế Á
châu và Mỹ lệ thuộc xăng dầu. Người ta cần xăng dầu để chạy xe, ḷ sưởi, tạo ra
điện. Xăng dầu lên th́ mọi thứ đều lên, mọi thứ giá cao th́ bán không được, bán
không được th́ hảng đóng cửa, hảng đóng cửa th́ thất nghiệp. Mấy ai quên cuộc
khủng hoảng kinh tế ở Mỹ năm 1979 khi giá dầu lên đến gần như 100 MK một thùng
bên Mỹ. Cái làm cho Bush đau đầu không phải là Iraq-Afghanistan, mà là vấn đề
kinh tế trong nước, mà nói đến kinh tế th́ một phần lớn phải nói đến xăng dầu.
Nhưng mạnh như nước Mỹ, hùng hổ như TT Bush có kéo giá dầu xuống được đâu. Năm
2003, dầu thô từ mức khoảng 28 MK một thùng rồi từ từ tăng lên. Ai cũng nghĩ là
đến mức 40 MK th́ chịu được. Bây giờ đă tăng gần gấp đôi và c̣n tiếp tục tăng
nữa chưa thấy một biện pháp khả dĩ nào để giữ lại. Cái khổ là khi giá xăng dầu
tăng không chỉ ảnh hưởng đến những kẻ giàu nức đố đổ vách, hay những kẻ cùng
đinh mạt rệp lợi tức mỗi ngày 2 MK chưa bao giờ biết ngọn đèn điện hay cái máy
nổ là ǵ, cái khổ là giá xăng dầu lên th́ trực tiếp ảnh hưởng đến cuộc sống của
một nửa nhân loại nghĩa là ba tỷ người.
Howard làm như cử tri không ai biết là thiên hạ đang ở
trong cái gọi là kinh tế toàn cầu, không có một cá nhân nguyên thủ hay quốc gia
nào có thể khoe tài khoe giỏi tự ḿnh định liệu được mọi chuyện. Nền kinh tế
của một quốc gia giàu và lệ thuộc ngoại thương như Úc, tùy thuộc vào quan hệ với
Nhật, Trung Hoa, Đại Hàn, Việt Nam, với Mỹ, với Âu châu hơn là với điều kiện nội
bộ của Úc hay tài kinh bang tế thế của Howard. Người ta vẫn nghe nói về kinh
tế, Mỹ hắc hơi là Úc bị cúm đó sao?
Thứ nữa, lăi xuất ngân hàng không tăng v́ ít mắc nợ, và
chưa cần phải tiết kiệm hơn nữa, nghĩa là chưa cần vốn để khuếch trương doanh
nghiệp. Trong khung cảnh kinh tế toàn cầu các nước lệ thuộc chặc chẻ với nhau,
lăi xuất tăng v́ cần tư bản và nhu cầu này tùy thuộc t́nh h́nh thế giới hơn là
nhu cầu quốc nội Úc. Thực tế th́ phải nói là nhu cầu này liên hệ đến t́nh trạng
thâm thủng hay công nợ của chính phủ Mỹ và các xứ Tây Âu chứ không phải tùy
thuộc vào mức công nợ của chính nước Úc. Howard làm sao kiểm soát được t́nh
trạng thâm thủng đó mà dám quả quyết sẽ không để lăi xuất tăng?
Khoe tài quản trị kinh tế là một khoe khoang quá đáng.
Bởi quyền lực kinh tế nằm trong tay thị trường thế giới và các ngân hàng quốc tế
như Ngân Hàng Thế Giới (WB), Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (IMF), Tổ Chức Mậu Dịch Quốc Tế
(WTO) hơn là nguyên thủ quốc gia hay chính chủ mỗi nước. Nói thế khác, kinh tế
không c̣n là đề tài tranh cử ăn khách nữa, bằng chứng là trong các cuộc bầu cử
vừa qua, khi tranh cử Blair vừa nói đến kinh tế, vừa nói đến bảo vệ sức khỏe,
Chirac của Pháp vừa nói đến kinh tế vừa nói đến ngăn chận tội phạm và an ninh xă
hội, Schroeder của Đức vừa nói đến kinh tế vừa nói đến chiến tranh Iraq và nhờ
vậy mà Blair, Chirac, Schroeder đánh bại đối thủ. Bên Mỹ cũng thế, trong những
ngày tranh cử nước rút sắp tới, cặp Kerry-Edwards chắc cũng sẽ tránh nói chuyện
kinh tế thuần tuư, mà sẽ lái qua chuyện y tế, môi sinh giáo dục, an ninh xă hội,
hưu trí…nghĩa là những chuyện mà một chính phủ, một nguyên thủ quốc gia có thể
thực sự có ảnh hưởng, thực sự chứng tỏ tài năng định liệu.
Tóm lại chuyện tăng giảm tiền lời ngân hàng, chuyên công
ăn việc làm là chuyện Howard đem ra để kiếm phiếu, để hù dọa cử tri. Những cử
tri lâu nay đă bị tẫy năo tin rằng 0.99 cent th́ rẻ hơn 1 đô-la! Rằng mấy ông
Hồi giáo râu xồm sẽ thống trị thế giới, rằng Indonesia sẽ tràn ngập Úc nếu không
có Mỹ bảo vệ. Rằng di dân Á châu đang ngày càng hung hăn. Rằng thời Hawke,
Keating lăi xuất tăng v́ Lao Động dỡ về quản trị kinh tế quốc nội chứ không phải
v́ đó là do t́nh trạng khủng hoảng kinh tế chung của thế giới nhất là Mỹ.
V́ những lư do đó mà Anthony Darlic tôi quyết dồn phiếu Hạ
Viện cho Lao Động và Thượng Viện cho Đảng Xanh với hi vọng Đảng này sẽ giữ được
cán cân quyền lực mà trước nay Đảng Dân Chủ đă giữ. Cán cân quyền lực này lại
sẽ cần hơn nữa khi tôi nhớ rằng hiện tại tất cả chính quyền tiểu bang đều ở
trong tay Lao Động, nếu Latham mà dựt được chính quyền liên bang nữa th́ thật là
một ḿnh một chợ chỉ c̣n thua con cọp nữa thôi! Mà dân chủ th́ cần quân bằng chứ
không phải độc quyền độc đảng.
Nói như vậy là phải chăng Anthony tôi cũng cũng đă tự mâu
thuẫn khi quyết định bỏ phiếu cho Lao Động? Nếu đúng vậy th́ đó cũng chỉ v́
Howard đă không lấy được cảm t́nh của tôi v́ những lư do như đă kể khiến tôi
quyết làm chuyện ngược đời là bắt Latham thắng 1 ăn 3. Chính trị có khi vớ vẩn
thế đó. Và cái hay của một xă hội dân chủ là cho phép ḿnh một đôi khi vớ va vớ
vẩn như thế phải không?
Anthony Darlic.
|
|