|
AI KHỦNG BỐ AI?
Anthony Darlic
New York 11/9/2004. Đúng 8.46 giờ sáng, Toà Bạch Ốc và
thân nhân tề tựu ở quảng trường B́nh Địa – Ground Zero – đă giữ một phút im lặng
để mặc niệm những nạn nhân bỏ mạng trong hai cao ốc WTC đúng ba năm trước đây.
2749 người. Chưa kể số thương vong gây ra bởi chiếc máy bay thứ ba bị không tặc
đâm vào làm đổ nát một cánh của Ngũ Giác Đài. Chưa kể số hành khách và không
tặc trên chiếc máy bay thứ tư bị rớt trên đường bay đến Ṭa Bạch Ốc. Điều chính
quyền Bush Tiểu Tử làm lơ không nói tới là trong số 2749 nạn nhạn này, chỉ có
1179 người được xác nhận, số 1570 c̣n lại bị coi là mất tích trong hai cao ốc
WTC đó, không có một bằng chứng nào họ đang c̣n sống, nhưng cũng không có một
bằng chứng nào họ đă chết. Họ chỉ biến mất.
Ngày 11/9, ngày cuộc chiến chống khủng bố thực sự xảy ra
với Hoa Kỳ, và cũng là ngày mà Đệ Tứ Thế Chiến thực sự xảy ra với nhân loại thế
kỷ 21, một cuộc chiến không biên giới, và không cả kẻ thù v́ nói cho cùng, không
biết ai đánh ai. Thật vậy, chính quyền Mỹ quy tội cho Osama bin Laden, từ bin
Laden quy tội cho Al-Qaida, từ Al Qaida quy tội cho Taliban, từ Taliban quy tội
cho Afghanistan. Cho nên phải giải phóng Afghanistan khỏi cha con bin Laden và
Mullah Muhammad Omar. Quân đồng minh vào Kabul rồi không thấy cha con nhà này
đâu cả, treo giải thưởng mấy chục triệu MK cũng chẳng đi tới đâu. Đành phải t́m
một con vật tế thần khác gánh hết tội lỗi. Con vật tế thần đó là Saddam
Hussein. SH bị quy cho là bao che cha con bin Laden, nguy hiểm hơn nữa là SH
lại có WMD, đă mua uranium để chế bom nguyên tử. Cho nên phải giải phóng Iraq.
Quân đồng minh dưới cờ Mỹ hùng dũng tiến vào Baghdad, không thấy cha con bin
Laden, không thấy cha con SH và cũng chẳng thấy ma nào ra dâng, mời nước mời kẹo,
cũng chẳng thấy WMD, bom nguyên tử đâu cả. Giải phóng quân của Mỹ đă lọt vào kế
không thành và Dĩ Dật Đăi Lao mà Tôn Tử nói cả ngàn năm trước. Cho nên phải
tiếp tục chiến đấu. Và dĩ nhiên, phải tiếp tục hi sinh. Giải phóng được Iraq,
quân Mỹ chỉ có 162 người hi sinh, chưa kể số bị thương. Sau khi giết được hai
thằng con và thằng cháu nội của SH, Mỹ tuyên bố chiến thắng và công cuộc giải
phóng tái lập tự do dân chủ dân quyền cho Iraq coi như hoàn măn – hay ‘mission
accomplie’ như lời tuyên bố xanh dờn của TT Bush Tiểu Tử. Nhưng kể từ ngày
tuyên bố chiến thắng đó đến nay, chiến binh Mỹ đă hi sinh thêm trên con số 1000
và không thấy một tổ chức đề kháng nào công khai đứng ra nhận thành tích ‘diệt
Mỹ’ đó cả.
Như vậy th́ Mỹ đánh ai nơi xứ ngàn lẻ một đêm này? Đứa
nào dám giỡn mặt với một đạo quân chuyên nghiệp hiện đại và hùng mạnh nhất thế
giới này? Đây là câu hỏi làm cho bộ ba Bush-Blair-Howard không lịu cũng thành
ngọng. Bởi v́ ở Iraq liên quân Mỹ-Anh-Úc đang đối đầu với những kẻ thù không
mặt, không tên đang chống lại họ bằng những vơ khí xưa cũ là AK.47, B.40, mă tấu
để chém đầu con tin, và những quả bom biết đi, t́m tới đối phương như đi lên
Thiên Đàng. Cho nên TT Bush Tiểu Tử đă nhường cho chính quyền địa phương New
York trả lời câu hỏi ai chịu trách nhiệm về chuyện mó dế ngựa hay chuyện khủng
bố Mỹ đây? Thật vậy, chính quyền New York đă kỷ niệm ba năm đau thương bằng
cách đâm đơn kiện chính quyền Saudi Arabia đ̣i bồi thường 7 ngàn triệu MK - phải!
7 tỉ MK- v́ tội đă trực tiếp hay gián tiếp yễm trợ tài chính cho bin Laden và tổ
chức khủng bố.
Đúng là ‘thua me gỡ bài cào’. Thua me v́ quả t́nh Mỹ đă
cẩn thận hốt hết đám t́nh nghi Al Qaida, t́nh nghi tay chân bin Laden, t́nh nghi
đă gây ra chuyện động trời 11/9, hốt hết đem về giam một ít ở căn cứ Guantanamo
bên Cuba, một ít ở nhà tù Abu Ghraib bên Iraq. Nhưng mấy năm rồi, hỏi đủ mánh,
ép đủ điều đủ kiểu, các cơ quan an ninh t́nh báo thượng thừa của Mỹ vẫn không
trả lời được câu hỏi ai làm vụ 11/9? cha con bin Laden hiện ở đâu? SH liên hệ
với đám này như thế nào? Không trả lời được nhưng vẫn bám trụ ở lại Iraq, và
chiến binh Mỹ vẫn tiếp tục hi sinh, và TT Bush Tiểu Tử vẫn đoan chắc là sẽ chiến
thắng bọn khủng bố, dù bọn khủng bố đó chưa chắc đă ở Iraq. Cũng v́ vậy Bush
Tiểu Tử mới cam đoan sẽ không ngại ngần lên núi xuống biển ‘quyết tiến công,
quyết truy lùng bọn khủng bố tận nơi chúng huấn luyện, dưỡng quân hay t́m cách
bắt rễ. Chúng ta đă thực hiện chiến dịch này từ vùng đồi núi Afghanistan đến
giữa ḷng Trung Đông, tận mũi Phi châu, đến những hải đảo Philippines và ngay
đến những tiểu tổ mai phục ngay trên quê hương chúng ta.’ Và dĩ nhiên, câu mà
Bush Tiểu Tử không tiện nói ra là: Ta nhất định thắng, địch nhất định thua, đó
là cái chắc. Nhưng ít ra tớ cũng cần bốn năm nữa, vậy ngày đến pḥng bỏ phiếu
tháng 11 này, đồng bào nhớ đừng đổi ngựa giữa ḍng mà quên tớ nhé!
Và thế là Đệ Tứ Thế Chiến được công khai chính thức tiếp
tục sau ba năm truy lùng những bóng ma có tên là Al Qaida, là bin Laden.
Trong Đệ Tam Thế Chiến, hay Chiến Tranh Lạnh th́ Mỹ và Nga
là kẻ thù, trong đệ tứ thế chiến này th́ Nga và Mỹ h́nh như bây giờ đă trở thành
đồng minh. Cụ thể là qua câu tuyên bố của TT Nga Vladimir Putin và Tướng Tổng
Tham Mưu Trưởng Nga Yuri Baluevski. Tướng Baluevski hăm he: Chúng ta sẵn sàng
ra tay trước tấn công các hậu cứ khủng bố bất cứ nơi nào trên thế giới. Nếu xét
thấy Saudi Arabia tài trợ cho khủng bố, nếu xét thấy hang ổ của khủng bố Hồi
giáo là ở Cận Đông th́ hai vùng đó từ nay sẽ bị coi là mục tiêu. Tuy nhiên thế
không có nghĩa là chúng ta sẽ dùng nguyên tử. Trả lời kư giả tờ The Guardian
của Anh hỏi tại sao không t́m cách thương lượng với bọn khủng bố, TT Putin hỏi
vặn lại: Tại sao anh không gặp Osama bin Laden, mời hắn ta đến Brussels hay Ṭa
Bạch Ốc và t́m cách thương thuyết với hắn, hỏi hắn muốn ǵ, rồi thỏa măn nó và
xin nó để cho anh yên? Nếu anh thấy tiếp xúc với bọn mất dạy ấy th́ cũng có
giới hạn thôi, th́ tại sao chúng tôi phải nói chuyện với bọn giết con nít?
Lời tuyên bố xả láng của TT Nga Putin và Tướng Tổng TMT
Baluevski thể hiện rơ ràng chủ trương và phản ứng của Nga trong cách giải quyết
vụ Beslan ngày 3/9/2004. Beslan, một thành phố với 40 ngàn dân của Cộng Ḥa Bắc
Ossetia, có biên giới chung với Chechnya. Quân ly khai Chechnya tấn công một
trường Tiểu Học bắt giữ khoảng 1000 làm con tin. Sau 54 giờ thương lượng không
đi đến đâu, lực lượng an ninh tấn công vào trường làm cho 336 người chết trong
đó một nửa là trẻ con, và 400 bị thương trong đó 225 là trẻ con. Ngoài ra c̣n
18 nạn nhân chưa t́m thấy xác. Chưa kể số thương vong khủng bố. Đây không phải
là lần đầu tiên mà những nạn nhân vô tội ngă gục dưới hai lằn đạn một bên là
chính quyền trung ương Nga ở Moscow, một bên là những người Chechnya đ̣i tự trị
mà một trong phương thức đấu tranh là dùng con tin như một lá bài thương thuyết.
Vụ đầu tiên xảy ra năm 1965 tại tỉnh Boudennovsk khiến cho 150 nạn nhân bỏ mạng.
Tháng 1/1996, 2000 người bị cảm tử quân Chechnya bắt làm con tin ở tỉnh
Pervomaiskaia thuộc Cộng Ḥa Daguestan. Khoảng 50-100 chết. Tháng 10/2002, cảm
tử quân Chechnya đột nhập một nhà hát ở Moscow bắt 900 khán giả làm con tin.
Sau hai ngày rưỡi thương lượng, lực lượng an ninh ra tay khiến cho 129 khán giả
và 41 cảm tử quân bỏ mạng, đa số v́ hơi ngạt được xử dụng để vô hiệu hóa quân
khủng bố. Tháng 2 năm nay, một cảm tử quân ôm bom nổ trong một ga xe điện ngầm
khiến cho 39 người chết. Trước khi xảy ra vụ Beslan, hai chiếc máy bay cũng bị
nổ bom đồng lúc khiến 90 hành khách tử nạn và một vụ nổ bom ở Moscow làm cho 11
chết. Nói thế khác, chỉ trong ṿng mười ngày, Nga đă có 500 người chết v́ khủng
bố. Chiến thuật chống khủng bố của chính quyền Nga hiện nay là chết chùm. Quân
khủng bố đừng ḥng đem dân vô tội ra làm b́nh phong hay bó tay chính quyền.
Điều này giống hệt chủ trương Đệ Nhất VNCH đă áp dụng trong các ấp chiến lược để
ngăn địch tấn công. Theo đúng chủ trương đó là hễ có báo động th́ chính quyền
ấp tập trung tất cả những người có bà con thân nhân đi tập kết hay đi theo địch
ra ngồi ở ṿng ngoài ÂCL, nếu địch bắn vào th́ những người đó lănh đủ trước hết.
Đồng bào nông thôn các tỉnh Nam Ngăi B́nh Phú hẳn c̣n nhớ lối ngăn chận địch tấn
công này.
Sau khi đế quốc Nga tan ră, không thiếu ǵ những Cộng Ḥa
nhỏ được tự trị, cụ thể như Georgia, Bắc Ossetia, Daguestan… là những vùng có
biên giới chung với Chechnya đều được tự trị, tại sao Chechnya lại không? Câu
trả lời thật đơn giản: Dầu Khí và Hồi giáo. Mấy trăm trẻ thơ ở Beslan đă bị
dùng như những công cụ chính trị trong tṛ chơi quyền lực giữa một bên là đấu
tranh tự trị, một bên là bảo vệ toàn vẹn lănh thổ liệu có biện minh được cho cái
gọi là chính nghĩa của cả hai phe không? Thảm kịch
đám trẻ con ngây thơ vô tội ở Beslan bị biến thành công cụ chính trị nhắc người
ta liên tưởng đến chuyện Xuất Hành – Exodus, trong Thánh Kinh kể rằng Môsê thừa
lệnh Thiên Chúa Yavê qua Ai Cập giải phóng những người Do Thái con Thiên Chúa
đang bị vua Ai Cập cầm giữ. Yavê quyền năng vô thượng nhưng lại không dùng
quyền năng đó để cải hóa con tim của vua Ai Cập làm cho ông biết thương người và
tha cho dân Do Thái hồi hương, th́ Yavê lại dùng cái chết của trẻ thơ Ai Cập để
thị uy. Không những trẻ thơ mà cả thú vật nữa. ‘Yavê phán rằng: Vào lối nửa
đêm, Ta sẽ đi ngang qua Aicập, th́ sẽ phải chết mọi con đầu ḷng trong đất Aicập,
từ con đầu ḷng của Pharaô, kẻ sẽ được ngự ngai của nó, cho đến con
đầu ḷng của đứa tỳ nữ phận hèn cối xay và cho đến con đầu
ḷng thú vật.’ (Xuất Hành 11:6). Putin và phe đấu tranh cho Chechnya tự trị hôm
nay đều vô t́nh hay cố ư lặp lại y nguyên hành động của Thiên Chúa Yavê. Phải
chăng những kẻ đối kháng ở Iraq khi chặt đầu con tin cũng làm những điều như
Putin và những người Chechnya đă làm.
Theo một nghĩa nào đó, chiến tranh chống Cộng Sản hay
chiến tranh chống Tư Bản là những cuộc chiến ư thức hệ, dù có thể có người không
nhất trí tán đồng nhưng dù sao cũng có thể hiểu được,
nghĩa là người chống tư bản chủ nghĩa cũng như người chống
cộng sản chủ nghĩa đều có chuyện để mà nói qua nói lại. v́ tư bản chủ nghĩa hay
cộng sản chủ nghĩa tự bản chất là những ư thức hệ. Nhưng khủng bố không phải là
một ư thức hệ, khủng bố là một kỹ thuật, một phương cách, một chiến thuật.
Không ai khởi động một cuộc chiến chỉ để thành đạt hay chỉ để chống một kỹ thuật
cả! Bởi v́ danh không chính nên ngôn không thuận, ngôn không thuận nên sự không
thành. Cho nên, sau ba năm đẩy mạnh cuộc chiến chống khủng bố, t́nh h́nh không
khả quan hơn chút nào mà c̣n bầy hầy thêm. Mỹ-Anh-Úc đang sa lầy ở Afghanistan,
Iraq. Úc đang sa lầy ở Indonesia. Thua th́ không thua, nhưng không nói được
thế nào là thắng. Bởi vậy mà trong lúc tấn công lật đổ SH, Mỹ chỉ tổn thất 162
người chết. Nhưng sau khi chiến thắng được công bố rồi th́ lại tà tà có thêm
trên 1000 tử trận. Trong Đại Chiến 39-45, Đức-Ư-Nhật bảo ngưng chiến là ngưng
chiến, thua là thua. Không có thêm một người lính đồng minh nào tử trận sau khi
Đức-Ư-Nhật đầu hàng. Nói sao th́ nói, nhưng trong chiến tranh Việt Nam, Mỹ bỏ
đi là Mỹ bỏ đi, trong chiến tranh Afghanistan, Nga bỏ chạy là Nga bỏ chạy. T́nh
thế trắng đen rơ rệt, thắng bại phân minh đó không hề có trong cuộc chiến
Afghanistan và Iraq hôm nay. Không ai nói được thế nào là thắng thế nào là thua.
Không ai nói được ai thua, ai thắng.
Không nói được ai thua ai thắng th́ ai khủng bố ai đây?
Nh́n lại hai thập niên qua, có lẽ có người sẽ hối tiếc là Chiến Tranh Lạnh đă ră
băng. Thời chiến tranh lạnh, phe nào cũng ngán nguyên tử khinh khí, phe nào cũng
ngán cảnh phe kia làm liều nên ít muốn đánh nhau. Giờ th́ không, muốn đánh là
đánh, nhất là các nước lớn mạnh quen thói làm cha thiên hạ. Càng ngày càng tự
tung tự tác. Càng ngày càng quên đi rằng có ta nhưng cũng có người nữa.
Những tiếng ‘khủng bố’, ‘không tặc’, ‘cướp máy bay’, ‘đánh
bom cảm tử’ được nhắc đi nhắc lại như thể đang nói đến bệnh AIDS, bệnh SARS,
bệnh ḅ điên, mà quên rằng dù chưa có thể quả quyết đúng hay sai, chưa có thể
nói dứt khoát có chính nghĩa hay không, nhưng cái mà đám ‘khủng bố’ này quả đă
highjack được, đă cướp được con tim của một tỷ người Hồi giáo khắp thế giới để
có thể kéo dài cuộc chiến này bất tận. Đáng buồn hơn là thế kỷ 21 mới chỉ có
bốn năm và con người hầu như rất dễ quên rằng chiến tranh là cơ duyên khởi động
những cái đẹp nhất trong con người, và chiến tranh cũng tháo cũi sổ lồng cho con
ác thú dữ dằn nhất đang ngủ trong con người. Hận thù nuôi hận thù như thế nào
th́ khủng bố nuôi khủng bố như thế ấy.
Phải chăng đó là bài học đầu tiên của ba năm chống khủng
bố?
Anthony Darlic.
|
|