|
CHÙM THƠ TRỤ VŨ*
- Đủng đỉnh con bồ câu
đi
Trên sân gạch Bát tràng chi chành chành
Ngày nào nổ lửa cái đanh
Để cho cỗ ngựa vua đành mất cương
Bây giờ đầu ngơ tan sương
Cho hoa Tỉ muội ấm hương nụ cười.
- Bồi hồi nỗi trở lại
Gặp cánh chuồn kim tự tại
Bay nhởn nhơ bên hoa súng bờ ao
Bồi hồi nỗi trở lại
Gặp nụ cười em trao.
- Xứ Huế
V́ chữ hiếu
Xứ Huế
V́ chữ trung
Hiếu trung ơi, yểu điệu
Bước Huyền Trân đại hùng
“Hương giang nhất phiến
nguyệt
Tương chiếu vạn niên tùng.”(**)
- Đi
qua cành phượng
Nhớ chú sâu đo
Mùa xuân năm ngoái
Chú đo đạc ḿnh
Đâu tự trên cành
Chú buông xuống đất
Theo sợi tơ xinh
Vô vàn phơ phất
Ơi con sâu nhỏ
Xin hỏi đôi điều
Sâu đo chi đó
Có phải đo chiều
Buổi chiều tịch liêu
Lá vàng lá đỏ
Hay sâu đo tôi
Dài chừng mấy đỗi
Hay sâu đo tuổi
Trái đất đăng tŕnh
Mùa xuân năm ngoái
Gặp chú sâu đo
Bây giờ nhớ lại
C̣n đo đạc ḿnh.
- Bàn
tay như búp hoa sen
Em đi, đôi búp sen bèn đong
đưa
Ban mai, em đi lễ chùa
Trong tim em có ngôi
thờ trắng trong
Lên chùa, hương đốt trầm
xông
Em dâng đôi búp sen hồng.
Cho thơ!
-
Sợi cỏ lông mày biếc
Chở ba ngàn nhật nguyệt
Trong ngần nửa hạt sương
Cơi hoa nghiêm diệu tuyệt
Sợi lông mày cỏ hương.
-
Buổi sớm mai, lá vàng trải đầy trên sàn gỗ của sân khấu lộ thiên
Như những diễn viên của
một vở tuồng chiến tranh hoàng tráng
Vở tuồng đă qua đêm
Các diễn viên c̣n ngủ nán.
-
Phóng Niềm Vui vào chữ Phạn
Chữ Phạn thành linh ngữ
Phóng Niềm Vui vào chữ Hán
Chữ Hán thành ngữ linh
Phóng Niềm Vui vào chữ
Việt
Chữ Việt thành quang minh.
-
Việt Nam có hai điều Một:
Một sợi giây nơi cây đàn
bầu
Một cây cột nơi chùa
Một Cột.
- Đạo
mà không có thơ
Như tuệ mà không phúc
Ôi cái gốc cây khô
Lấy ǵ mai với trúc
Thơ mà không có đạo
Nghe chừng rớt hư vô.
GHI
CHÚ :
(* ) - trích HẠT SƯƠNG, 2003
(**) - Nguyễn Du
(1) - bài số 80, 3.12.2000)
(2) - bài số 81, 19.9.2000)
(3) - bài số 91, 19.1.2001)
(4) - bài số 211, 1.10.2001)
(5) - bài số 224, 24.11.2001)
(6)
- bài số 225, 27.1.2002)
(7) - bài số 232,
7.12.2001)
(8) - bài số 235,
7.12.2001)
(9) - bài số 248,
14.12.200)
(10) - bài số
330, 10.2.2003)
|