|
CHẠY TRỜI KHÔNG KHỎI
NẮNG
Từ sau 30/4/1975, một số
tín hữu các tôn giáo tân lập ở Việt Nam, nhất là Công giáo - nay tự cải danh là
Ki-Tô giáo - và Tin Lành đă nơm nớp lo ngại sẽ có một ngày tôn giáo ḿnh bị đặt
ra ngoài ṿng pháp luật nếu cứ tiếp tục đi theo con đường lệ thuộc những quyền
lực ngoại bang, thà mất nước không thà mất Chúa.
Từ sau đại chiến thứ hai,
ở Tây phương, Công giáo La Mă đă cố t́m cách gội rửa cái thành tích về hùa với
Hitler và Mussolini. Nhưng ở Phi châu và Á châu th́ Công giáo La Mă chẳng cần
phải bận tâm về chuyện đó nên Vatican vẫn công khai bắt tay với thực dân Pháp ở
Bắc Phi và nhất là Việt Nam. Linh Mục-Toàn Quyền-Đô Đốc d’Argenlieu tiếp tục con
đường của các đầu lănh thừa sai Puginier, Pellerin trở lại Việt Nam để tái lập
trăm năm đô hộ. Chín năm sau th́ cùng với sự thất bại của Pháp sau trận Điện
Biên Phủ, Công giáo đă coi nhự bị triệt tiêu tại Miền Bắc khi phải chạy theo
Pháp vào Miền Nam, và trở thành chủ lực cho Mỹ xây dựng Miền Nam thành một tiền
đồn chống Cộng. Một lần nữa, Công giáo lại trở thành công cụ cho Vatican tiếp
tục cuộc chiến với Chính Thống giáo Nga từng theo đuổi khi Vatican ban phép lành
cho những khẩu đại pháo và các đoàn quân viễn chinh của Hitler gửi qua chiến
trường Nga. Miền Nam trở thành tiền đồn Chống Cộng cho Mỹ và thành tŕ chống Quỷ
Đỏ Vô Thần - thực sự là ‘qủy’ Chính Thống giáo - cho Vatican.
Một số đồng bào Công giáo
vẫn tưởng ḿnh chống ‘Việt Cộng’, v́ VC là tay sai quốc tế mà quên rằng Công
giáo ở Việt Nam ít nữa cũng cho đến năm 1960 cũng chỉ là một thứ ‘tay sai quốc
tế’ của Vatican dưới quyền sinh sát của những cán bộ hay giáo quyền nhận lệnh
trực tiếp từ Vatican. Năm 1960 là năm Giáo Hội Công Giáo Việt Nam được thiết lập,
nhưng đó cũng chỉ là h́nh thức, bởi tất cả đều phải tuân lệnh Khâm Sứ Ṭa Thánh,
hay đại sứ của Vatican ở SàiG̣n.
V́ được giao phó một nhiệm
vụ kép như thế - chống Cộng cho Mỹ và chống Qủy Đỏ Vô Thần cho Vatican, nên Đệ
Nhất Cộng Ḥa của Ngô đ́nh Diệm và Đệ Nhị Cộng Ḥa của Nguyễn văn Thiệu đă không
hề nương tay đối với các tôn giáo đă có mặt lâu đời trên đất nước này như Phật
giáo, Ḥa Hảo, Cao Đài.
Một trong những phép bí
tích của Công giáo là Rửa Tội và Giải Tội. Đó là điều kiện để lên Thiên Đàng,
nghĩa là về hưởng nhan Thánh Chúa. Nhưng Công giáo Vatican cũng như Công giáo ở
Việt Nam – ít ra cũng từ sau năm 1975 – chưa có một hành động gọi là rửa hay ăn
năn những tội đă phạm đối với dân tộc Việt Nam. Chưa có một lời xin lỗi dân tộc
Việt Nam. Không rửa, không ăn năn mà chỉ t́m cách chạy tội.
Trong âm mưu chạy tội đó,
số người Công giáo chạy tội này đă tung ra chiêu bài Liên Tôn để lôi kéo một số
đồng bào những tôn giáo khác – v́ lư do này hay lư do khác - trở thành những kẻ
CCCĐ cho số người Công giáo này. Cái chiêu bài liên tôn, đoàn kết quốc gia, tự
do tôn giáo này có huyễn hoặc được ai không? Một trong những câu trả lời cho câu
hỏi đó là của Charlie Nguyễn, một Luther Việt Nam.
Chuyển Luân
Vài nhận
xét về Thư Góp Ư
Pháp Lệnh Tôn Giáo
của
Phan Đ́nh Diệm, chủ quản Học Hội Giêsu giáo.
Charlie Nguyễn
Ngày 5/8/2003 vừa qua, ông
Phan Đ́nh Diệm với tư cách là chủ quản Học hội Giêsu giáo ở Houston, đă gửi một
bản góp ư vào dự thảo “Pháp lệnh Tôn giáo” của Quốc hội Việt Nam.
Trong phần mở đầu, ông
Diệm đă nêu lên nhiều nhận xét rất đúng về giáo hội Công giáo Rôma. Ông viết:
“Giáo hội Công giáo Rôma là một thành phần nằm trong quần thể các giáo hội Thiên
Chúa giáo của các sắc dân du mục ở Trung Cận Đông. Thần tổ của các sắc dân này
5.000 năm trước ở Babylon là thần ḅ ER... thánh tổ ngành tư tế thờ cúng ḅ vàng
là Aaron, người anh em của Maisen, người sáng lập Maisen giáo (Do Thái giáo).
Hai đạo thối thân của Do Thái giáo là Công giáo Rôma và Hồi giáo Mecca. Tất cả
cùng chung một tổ phụ Abraham (và cùng là những biến dạng của đạo thờ ḅ)” ;
“Giáo hội Công giáo Rôma là một tổ chức tôn giáo đế quốc, có chính quyền trung
ương tập quyền và độc tài giáo phiệt. Giáo hội Công giáo Rôma tại Việt Nam chỉ
là một chư hầu, một giáo phái ngoại nhập đặt dưới quyền chỉ huy trói buộc nghiêm
nhặt của giáo hoàng tại Rôma.”
Ngoài những ưu điểm nói
trên, trong phần sau của bản góp ư vào Pháp Lệnh Tôn Giáo, ông Diệm đă nêu lên
nhiều nhận định sai lầm nghiêm trọng khiến chúng tôi buộc ḷng phải lên tiếng để
thảo luận với ông. Chúng tôi sẽ lần lượt nêu lên 4 vấn đề chúng tôi không
đồng ư với ông như sau:
Thứ nhất.
Ông viết: “Đức Giêsu là vị giáo chủ của đạo lư nhân bản thế tục, của chủ nghĩa
nhân văn thế tục. Đạo lư chính ḍng Giêsu tựu trung là đạo nhân nghĩa chia cơm
xẻ áo rất chi là “xă hội nhân bản chủ nghĩa”!”
Ông đă viết những ḍng chữ
trên để ca ngợi Giêsu. Trong khi đó, con người ích kỷ hợm hĩnh và ác độc của
Giêsu lại được ghi chép đầy đủ trong Tân Ước. Ông hăy đọc kỹ những lời nói của
Giêsu để biết con người thật của ông ta “nhân bản” như thế nào?
- “Nếu ngươi không tin Ta
là Con của Thiên Chúa, ngươi sẽ chết trong tội lỗi của ngươi” (I said therefore
unto you, that ye shall die in your sin for if you believe not that I am He –
Son of God – ye shall die in your sin, John 8:24)
- “Hăy lôi những kẻ thù
của Ta ra đây, đó là những kẻ không muốn Ta ngự trị trên họ, hăy giết chúng
trước mặt Ta” (But those mine enemies which would not that I should reign over
them, bring hither and slay them before me, Luke 19:27).
Giêsu chỉ ước mong được
mọi người tôn thờ y. Những ai không tôn thờ y đều bị y coi là kẻ thù và y sẵn
sàng giết những người đó không hề thương tiếc. Vậy rơ ràng Giêsu là một kẻ hoàn
toàn phi nhân (inhuman). Có lẽ nào ông có thể ca ngợi Giêsu là vị giáo chủ của
đạo lư nhân bản được?
Thứ hai.
Ông dùng
danh xưng “Giêsu giáo” để gọi Công giáo là điều không thích hợp v́ nhiều lư do:
- Trong ngôn ngữ thế giới
không hề có danh từ Giêsu giáo (Jesusism!). Chúng ta đều biết rằng Kitô giáo
phát xuất từ Tây phương, vậy chúng ta phải gọi tên của tôn giáo này theo quan
niệm của họ. Họ phân biệt Giêsu và Kitô. Giêsu là người thật c̣n Kitô là tước
hiệu của đấng Cứu thế (a messianic title). Đấng Cứu thế là Con của Thiên Chúa
(Son of God) cũng là Thiên Chúa. Sở dĩ Giêsu được tôn thờ v́ “Giêsu được Kitô
hóa” (Jesus was Christed). Do đó, người Tây phương không gọi đạo thờ Giêsu là
“Giêsu giáo” (Jesusism) mà gọi là Kitô giáo (Christinanity).
Người Hoa phiên âm danh từ
Hy lạp Christos thành Cơ đốc và phiên âm tên Giêsu thành Gia-tô. người Hoa gọi
đạo thờ Giêsu là Cơ đốc giáo chứ không phải là Gia tô giáo!
Gọi đạo thờ Giêsu là
“Giêsu giáo” là hoàn toàn đi ngược lại truyền thống từ xưa đến nay trong ngôn
ngữ thế giới. Vả lại, nếu hiểu “Giêsu giáo” là đạo thờ Giêsu th́ Anh giáo, Chính
thống giáo và Tin lành cũng là Giêsu giáo, đâu có riêng ǵ Công giáo Rôma mới là
“Giêsu giáo” ? Vậy việc xử sụng danh từ “Giêsu giáo” để gọi giáo hội Công giáo
Rôma là hoàn toàn không thích hợp.
Thứ ba.
Sau khi ông Diệm (PĐ) tự động đổi tên Giáo hội Công giáo Rôma Việt Nam thành
“Giêsu giáo của Hội đồng Giám mục VN”, ông đề nghị Quốc hội VN “nâng Giêsu giáo
của Hội đồng Giám mục VN lên cấp bậc “Tôn giáo Dân tộc” ngang cấp bậc với Khổng
giáo, Phật giáo và Lăo giáo thành “Tứ giáo Đồng lưu” trên đất nước Việt Nam.”
Ba đạo Phật-Khổng-Lăo đă
trở thành “Tam giáo Đồng lưu” trong ḷng dân tộc Việt Nam hoàn toàn do tự nhiên
mà thành. Cả ba đạo đều xuất phát từ con người và đều có mục tiêu chính yếu là
phục vụ con người chứ không phục vụ một thần linh (hay Thiên Chúa) nào cả. Đó là
tính chất nhân bản của Tam giáo, v́ thế Tam giáo đă có thể ḥa đồng với nhau
trong tâm hồn của người Việt Nam.
Trái lại, Công giáo Rôma
cũng như quần thể các tôn giáo độc thần (Do thái , Kitô, Hồi giáo) đều tôn thờ
một Thiên Chúa tối cao trên hết mọi sự. Tiêu biểu cho tinh thần cực đoan của các
đạo Chúa là chuyện Abraham giết đứa con trai duy nhất của ḿnh để tế Chúa. Đó là
đặc tính phi nhân của các đạo Chúa. Với bản chất phi nhân, Công giáo Rôma vẫn
giữ nguyên trạng là một tôn giáo thuộc đức tin Abraham (Abraham faith), vẫn là
một tôn giáo thấp kém mọi rợ ăn thịt uống máu người. Một tôn giáo phi nhân hạ
đẳng như vậy làm sao có thể ḥa đồng với triết lư nhân bản cao cả của Tam giáo
được? Hơn nữa, Công giáo Rôma hoàn toàn được xây dựng trên nền tảng của niềm tin
mù quáng. “Phúc cho ai không thấy mà tin!” Trong khi đó Tam giáo được xây dựng
trên nền tảng của ánh sáng trí tuệ. Do đó, Công giáo Rôma không có khả năng ḥa
nhập vào Tam giáo v́ nó đă bị ánh sáng Tam giáo tiêu diệt trước khi có thể ḥa
nhập.
Chính v́ thế, trong hai
ngàn năm qua, trong ḷng dân tộc Việt Nam chỉ tồn tại “Tam giáo Đồng lưu” mà
thôi. Do bản chất khác biệt và do giá trị quá thấp kém, Công giáo Rôma sẽ không
bao giờ có khả năng ḥa nhập vào tam giáo để trở thành “Tứ giáo đồng nguyên”.
Đây là một điều quái đản, nhất định sẽ không bao giờ xảy ra trên đất nước Việt
Nam!
Thứ tư.
Ông Diệm đă xử dụng những ngôn từ lố lăng, đao
to búa lớn, để tâng bốc Hội đồng Giám mục Việt Nam. Ông viết: “Đỉnh cao của cuộc
cách mạng văn hóa tái sinh trong Hội đồng Giám mục Việt Nam là thư chung 1980 -
Hịch Yêu Nước Yêu Nhà Việt Nam – hoàn tất tiến tŕnh dẫn đưa 7 triệu đồng bào
Việt Nam từ trong chuồng chiên vĩ đại của Giáo hội Công giáo Rôma quay ngược về
Nhà Việt Nam.”
Ông Diệm liệt kê một số
thành tích của HĐGMVN:
a) Thông cáo ngày
14/6/1965 cho phép giáo dân có quyền tự do tôn kính ông bà tổ tiên và được bày
bàn thờ gia tiên trong nhà. Điều này thật ra chẳng có ǵ là “cách mạng” ghê gớm
v́ đó chính là điều Công đồng Vatican 1962-1965 cho phép trước rồi. HĐGMVN chỉ
dám làm cái việc nhắc lại cái điều đă được Vatican cho phép chứ có dám làm điều
ǵ ngược lại với Vatican?
b) Nghị quyết ngày
14/11/1974 cho phép giáo dân tham dự đề nghị tôn kính vị thành hoàng tại đ́nh
làng. Đây là một việc b́nh thường như tham dự hội hè, không có ǵ quan trọng.
c) Trong thư chung năm
1980, HĐGMVN kêu gọi : “Chúng ta phải là Hội Thánh của Đức Giêsu Kitô trong ḷng
dân tộc Việt Nam”, nghĩa là phải sống gắn bó với quê hương, ḥa ḿnh vào cuộc
sống của đất nước và diễn tả đức tin phù hợp với truyền thống dân tộc. Thực sự
đây chỉ là một thủ đoạn giả vờ “trở về với Dân tộc”. HĐGMVN do Vatican thành lập
do sắc chỉ ngày 24/11/1960 của GH Gioan XXIII. Các giám mục đều do Vatican tuyển
lựa kỹ càng, căn cứ vào ḷng trung thành tuyệt đối đối với Ṭa Thánh. Vatican xử
dụng HĐGMVN như một ban tham mưu tối cao bản địa cho đạo quân thứ năm của họ tại
Việt Nam. Các thành phần trong HĐGMVN đều là những kẻ “bán linh hồn cho quỉ” v́
họ luôn tâm niệm “thà mất nước chứ không thà mất Vatican!”.
Muốn thực sự đưa 7
triệu đồng bào Công giáo trở về với dân tộc chỉ có một con đường duy nhất là:
giải tán HĐGMVN do Vatican lập nên và sau đó là thiết lập một giáo hội Công giáo
VN tự trị (hoàn toàn tách biệt khỏi sự kiềm tỏa của Vatican).
Trong t́nh trạng hiện nay,
mối liên hệ giữa Công giáo VN và Vatican đúng như ông PĐ Diệm đă tŕnh bày ở
phần đầu: “Giáo hội Công giáo Rôma là một tổ chức tôn giáo đế quốc và toàn cầu
hóa, có một chính quyền trung ương tập quyền và độc tài quân phiệt theo mô h́nh
của các hoàng đế Casear mà Giáo hội Công giáo Rôma tại Việt Nam chỉ là một chư
hầu, một giáo phái ngoại nhập, đặt dưới quyền chỉ huy trói buộc nghiêm nhặt của
giáo hoàng tại Rome.
Vậy, HĐGMVN hiện nay chỉ
là một công cụ của Vatican - một tên đế quốc xảo quyệt nhất thế giới - để nô lệ
hóa một thành phần dân tộc VN gồm 7 triệu tín đồ Công giáo. Thực chất HĐGMVN là
một tập hợp Việt gian phản quốc núp dưới danh nghĩa tôn giáo để công khai nằm
vùng trong ḷng dân tộc. Tôi không biết ông Diệm đă căn cứ vào đâu mà ca ngợi
HĐGMVN lên tận mây xanh: “ngàn năm không phai nḥa h́nh ảnh hào hùng bất khuất
của những Giám mục Kẻ Sĩ Việt Nam cuối thiên niên kỷ II”?
Theo tôi, với tư cách là
một công cụ của đế quốc Vatican, các thành phần trong HĐGMVN không xứng đáng
được gọi là kẻ sĩ Việt Nam được.
Charlie Nguyễn.
|