|
Cuộc vui
nào rồi cũng có lúc kết thúc. Sau 16 ngày tưng bừng, Olympiad XXVIII - Athens
2004 đă bế mạc. Athens 2004 đă khai mạc kịp thời, và đă bế mạc trong an lạc bùi
ngùi chia tay chứ không bắt nước đuổi gà, cũng không khủng bố chết chóc như một
số người lo sợ. Hi Lạp đă chứng tỏ cho thế giới thấy dù nghèo, dù phải thắt
lưng buộc bụng nhưng v́ tự ái dân tộc th́ cũng biết cố gắng làm được việc như
ai. Athens 2004 là một tự hào cho một quốc gia 11 triệu người này. Kinh phí để
tổ chức Athens 2004 nghe đâu đă lên đến khoảng 14 tỉ MK, nghĩa là bằng 10% tổng
sản lượng quốc gia. Tiền thu vào từ mọi nguồn lợi tức và tài trợ là khoảng một
nửa cho nên về lâu về dài, thành công của Athens 2004 có thể đẩy mạnh đầu tư và
du lịch cho Hi Lạp nhưng trước mắt dĩ nhiên, 11 triệu người này rồi đây sẽ phải
nai lưng trả cái nợ tự hào đó. Hi Lạp là một thành viên của Liên Hiệp Âu Châu,
mức lạm phát mà Liên Hiệp Âu Châu định cho các thành viên là 3% tổng sản lượng
quốc gia. Năm nay Hi Lạp đă bị Liên Hiệp Âu Châu cảnh cáo v́ mức lạm phát đă
lên đến mức 4.5% tổng sản lượng. Hi Lạp không phải là nước giàu nên không thể
tha hồ mắc nợ. Cho nên, có lẽ không c̣n đường nào khác hơn là chính phủ sẽ
ngưng chuyện giảm thuế và giá tiêu thụ, nhất là các món quốc doanh như điện,
nước, giao thông công cộng rồi đây chắc phải nhích lên thôi.
Cuộc vui
nào cũng có cái giá. Bài TR̉ CHƠI THẾ KỶ Huỳnh Bất hoặc viết hôm Athens 2004
khai mạc, Chuyển Luân đợi đến bế mạc mới tŕnh làng cũng chỉ v́ Huỳnh Bất Hoặc
cam đoan là không có khủng bố khủng ráp ǵ cả.
Chuyển
Luân
TR̉ CHƠI THẾ KỶ
Huỳnh Bất Hoặc
Sau bảy năm chuẩn bị, lễ khai mạc Olympic Athens 2004 kéo dài
khoảng bốn giờ, trong đó hết ba giờ rưỡi dành để giới thiệu 204 đoàn tuyển thủ
đại diện các phần đất khác nhau trên thế giới. Đây là điểm hấp dẫn ngỡ ngàng đầu
tiên.
V́ thứ tự của các mẫu tự Hi Lạp bắt đầu với chữ alpha (A) chữ
cuối cùng là omega (O), chứ không phải như mẫu tự la-tinh bắt đầu với A và chót
hết là Z cho nên có người ngạc nhiên sao thấy phái đoàn Việt Nam là xuất hiện
trước bao nhiêu phái đoàn khác, kể cả Nga! Cũng vui thôi, trước sau ǵ cũng
được, miễn có Việt Nam chen vai với thế giới là được rồi.
Việt Nam dân đông gấp bảy lần Hi Lạp, tổng sản lượng quốc gia
xấp xỉ bằng Hi Lạp, nhưng đoàn đại biểu Hi Lạp đông gấp hai chục lần đoàn tuyển
thủ Việt Nam. Điều đó có thể dễ hiểu v́ Hi Lạp là cái nôi của Olympic từ mấy
ngàn năm trước. Cũng v́ mẫu tự lộn xộn nên lần này Việt Nam bị kẹp giữa hai đoàn
không đâu ra đâu cả. Trước mặt là đoàn Bermuda, sau lưng là đoàn Bolivia. Cả ba
đoàn đều lèo tèo mỗi đoàn chưa quá hai chục người.
Nhưng khi so sánh đoàn Việt Nam với đoàn Bermuda mới thấy ngỡ
ngàng xao xuyến, nếu không muốn nói là hoảng hốt. Thật vậy, Bermuda là khu tự
trị của Anh gồm một nhóm quần đảo với tổng diện tích 52 cây số vuông và một dân
số 63 ngàn. Việt Nam 33 ngàn cây số vuông với gần 80 triệu dân. Bermuda là một
thứ đồn điền của thực dân Spain rồi Anh ngày xưa nên giai cấp rơ ràng. Giới chủ
bị thịt ăn nhậu chẳng thể thao thể dục ǵ. Giới công nhân tay làm hàm nhai, có
vận động th́ môn chính là vẫn là thể thao nội thất người qùy hai gối người chổng
hai chân lên trời. Chuyện tự ái dân tộc của Bermuda cũng không phải là chuyện
sống chết, bằng chứng là bao nhiêu lần Anh để nghị trao trả độc lập cho Bermuda
nhưng dân chúng không chịu, chỉ thích làm con nữ hoàng thôi. Thế nên trước mặt
thế giới, đoàn lực sĩ Bermuda xuất hiện trong buổi khai mạc được ước tính có thể
có bốn tỉ người xem này có xuề x̣a casual lèo tèo mấy cũng dễ hiểu thôi.
Nói thế khác, Bermuda khác hẳn Việt Nam một trời một vực v́
Việt Nam bla! bla! bla! ‘bốn ngàn năm văn hiến, một ngàn năm nô lệ giặc Tàu, một
trăm năm đô hộ giặc Tây’…lận đận bao nhiêu năm mới giành được độc lập. Thế đó
nhưng trong 8 tỉ con mắt xem lễ khai mạc Olympic Athens 2004 sáng sớm hôm nay,
đoàn Bermuda có 15 người th́ đoàn Việt Nam h́nh như chưa đầy bốn bàn tay với một
tổng số 11 lực sĩ chia nhau sứ mạng vác chuông đi đấm xứ người qua những môn như
sau:
-Bùi thị Nhung, cầm cờ, nhảy cao
-Nguyễn mạnh Tường, súng ngắn hơi 10 mét
-Nguyễn văn Hùng, Thái Cực đạo hạng 80 kg,
-Nguyễn quốc Huân Thái Cực đạo hạng cân 58 kg
-Đoàn thị Cách, thuyền vượt thác
-Phạm thị Hiền và Nguyễn thị Thi chèo thuyền
-Nguyễn thị Thiết cử tạ hạng 63 kg
-Lê văn Dương chạy 800 mét
-Nguyễn hữu Việt, bơi 100 mét ếch nam
-Đoàn kiến Quốc, bóng bàn.
Đoàn tuyển thủ tinh hoa của Việt Nam sẽ tạo được thành tích nào? Nguyễn văn Hùng
có thể lặp lại huy chương vàng trong môn Thái Cực đạo như ở Đại Hàn mới đây
không? Sẽ có ai dật được ít ra cũng một huy chương bạc như Trần hiếu Ngân với
môn Thái Cực đạo trong Sydney 2000 cách đây bốn năm? Đó là những câu hỏi trước
mắt cho thẩm quyền của Ủy Ban Thế Vận quốc gia ít ra cũng từ sau Sydney 2000.
Những câu hỏi đó cũng có thể lặp lại sau Athens 2004 và trước Bắc Kinh 2008. Tôi
vẫn bồi hồi mỗi lần lẩm nhẩm câu hát của Nguyễn văn Đông trong bản Hải Ngoại
Thương Ca : /Mong sao nước Việt đời đời/Anh dũng oai hùng chen chân thế
giới./ Câu hát ấy trở lại với tôi khi nh́n đoàn tuyển thủ Việt Nam xuất hiện
trong buổi khai mạc cuộc hội diễn lớn nhất thế giới là Athens 2004 hôm nay.
Trong 30 năm -1945-1975- người Việt đă chứng tỏ cho thế giới
thấy rơ khả năng dùng bắp thịt và thể lực của ḿnh trong cuộc đấu tranh để tự vệ
và sống c̣n. Người Việt cũng đă có gần 30 năm -1975-2004- để lấy lại sức và lai
hồn tỉnh trí để thực sự đi vào tương lai với ‘một tâm hồn lành mạnh trong một
thể xác tráng kiện’ như Quốc Văn Giáo Khoa Thư nhắn nhủ. Phải chăng đă đến lúc
người Việt cũng nên nghiêm chỉnh đặt vấn đề dùng bắp thịt và thể lực của ḿnh
vào cuộc đấu tranh chỉ ĐỂ MÀ CHƠI thôi, chứ không v́ một mục đích biện chứng nào
cả?
Đặt vấn đề như thế th́ hẳn những thành phần hữu trách thể dục
thể thao và thế vận hội quốc gia của Việt Nam hẳn phải suy nghĩ kỷ về sự có mặt
của đoàn tuyển thủ Việt Nam trong lễ khai mạc Athens 2004 hôm nay.
Đàn ông đàn bà đều unisex trong bộ đồ tây quần trắng áo xanh
trông không khác mấy người gác cổng khách sạn. Quốc kỳ đẫm máu mồ hôi nước mắt
của bao thế hệ rộng bằng tờ giấy khổ A4 lất phất như những cái cờ giấy hàng mă
trên tay các vận động viên, dẫn đầu đoàn là Bùi thị Nhung, môn nhảy cao.
Thiếu nữ này e ấp vác một lá cờ bèo nhèo, cái áo dài quốc hồn quốc tuư từng được
Liên Hiệp Quốc tuyên xưng như một gia sản của nhân loại biến đâu mất. Du khách
đến Việt Nam ai cũng đi t́m mua áo dài, may áo dài, người Việt có cơ hội ngàn
vàng quảng cáo cho áo dài th́ đi mặc âu phục kiểu mấy cô bán hàng. Việt Nam ba
mươi năm đánh nhau, từ gậy tầm vông đến đại bác 130, hỏa tiễn 107, SAM, không có
người Việt nam trong môn thi tác xạ của Olympic. Bao nhiêu chiến binh vượt
Trường Sơn như đi chợ, không có một lực sĩ chạy bộ, đi bộ, chạy việt dă. Hay có
độc lập tự do rồi th́ không cần súng nữa, không cần sức dẻo dai của đôi chân
nữa, chỉ cần lo chuốc cựa gà cho bén hay lo luyện ngựa đua chó đua, dế đá thôi?
Trên khán đài không một người Việt nào vỗ tay khi đoàn diễn qua. Những Việt kiều
‘yêu nước’ ở Âu châu đâu cả? Không một người Việt nào đến Athens nghỉ hè và xem
thế vận hội? Không biết tất cả những nam nữ lực sĩ diễn hành và những người có
trách nhiệm đưa họ đến Athens có ư thức được họ đang đem chuông đi đấm xứ người
cho hai phần ba nhân loại biết Việt Nam là ai, Việt Nam là cái ǵ không? Và hơn
nữa, Việt Nam mới đóng vai gia chủ tổ chức vận động hội Á Châu nữa.
Olympic Athens 2004 cuối cùng rồi cũng đă khai mạc đúng ngày
đúng giờ. Đây cũng là một bất ngờ nữa. Các kư giả quốc tế ở Athens đă truyền
nhau một chuyện cà khịa như sau: Gianna Angelopoulos-Daskalaki Thị Trưởng
Athens kiêm trưởng ban tổ chức Olympic Athens 2004 thích kể lại giai thoại rằng
có người hỏi bà:
- Bao giờ bà khai mạc? – Ngày 13 tháng 8. – Như vậy làm sao kịp? – Sao lại
không kịp? – Tôi nghĩ là không kịp đâu! Nhưng mà này, bà định cho khai mạc vào
buổi chiều hay buổi tối? - Buổi tối chứ, dĩ nhiên. – À, như vậy th́ may ra kịp!
Ủy Ban Olympic quốc gia của Hi Lạp, cũng như Olympic quốc tế
đă phải chạy đua với thời gian không phải từng năm từng tháng từng ngày, mà là
từng giờ. Có khi Ủy Ban Thế Vận quốc tế đă tính đến chuyện dời địa điểm nữa.
Cũng v́ bắt nước đuổi gà như thế cho nên tai nạn xảy ra liên miên. Đă có 13 tai
nạn lao động chết người khiến công hân biểu t́nh lăng công phản đối om ṣm.
Cả quốc gia Hi Lạp như bị lôi kéo vào sự thành bại của
Olympic Athens 2004. Athens và cả Hi lạp lâu nay sống như một ông đồ già, với
một quá khứ tâm linh huy hoàng, với niềm tự hào là cội nguồn tinh thần và trí
tuệ của Tây phương. Athens sẽ bị xem như thủ đô của một quốc gia chậm tiến lạc
hậu nếu lần này không tổ chức được Olympic đến nơi đến chốn. Và Athens đă thành
công. Bước đầu. So với cuộc hội diễn khai mạc Olympic Sydney 2000 th́ Athens
thua xa một trời một vực. Hai ba bài hát, một loạt các h́nh câm, một vài màn đu
dây như làm xiếc, pháo bông lập ḷe. Bi hài nhất là ngọn đuốc thế vận trông như
điếu x́-gà khổng lồ. Bóng đêm, ánh đèn, kỹ thuật điện tử đă che đậy được phần
nào t́nh trạng thốn phương tiện và thời giờ, và tài nghệ nữa, của việc tổ chức
lễ khai mạc Athens 2004. Có ư nghĩa nhất là loạt h́nh câm diễu qua như đèn Trung
Thu nhắc lại lịch sử Olympic của Hi Lạp. Người ta bỏ tiền mua vé dự lễ khai mạc,
xem dán mắt thức khuya dán mắt vào chương tŕnh TV là để được vui mắt, lạ mắt
chứ không phải để học lịch sử. Những h́nh câm lịch sử đó nhiều quá, đi qua nhanh
quá làm cho người xem chưa kịp hiểu được ư nghĩa th́ đă biến mất hay đi qua.
Đúng là cái khó bó cái khôn.
Vấn nạn lớn nhất cho Olympic Athens 2004 là KHỦNG BỐ. Đây là
hai tiếng phù chú đẩy Athens đi tới và níu Athens đi lui. Thế giới hôm nay đang
nằm trong tay liên minh tiên hạ thủ vi cường Mỹ-Anh-Úc-Do Thái và một số trên
mươi mười lăm quốc gia lau hau theo đóm ăn tàn ở Iraq. Điều biện minh cho mọi
hành động của họ là Khủng Bố. Hai chữ đó cho phép họ làm bất cứ điều ǵ. Khủng
Bố là hai tiếng cho phép người sợ bị khủng bố hành động như một tên khủng bố.
Hi Lạp và riêng Olympic Athens 2004 đương nhiên là không thể
thoát khỏi áp lực đó. Mặc dù trên thực tế, những kẻ đặt ḿn, ôm bom cảm tử, bắt
cxon tin dọa chặt đầu và chặt đầu thật sẽ không có lợi ǵ về chiến tranh tâm lư
nếu họ gây rối loạn, hay âm mưu gây rối loạn trong Olympic Athens 2004. Nói th́
có vẻ phi lư chứ người đang muốn cho những kẻ khủng bố, muốn cho Bin Laden hay
đám Taliban quậy tùm lum bây giờ có lẽ là Tổng Thống Bush, nhất là trong lúc ông
đang cảm thấy thua đối thủ John Kerry về mặt tín nhiệm của cử tri. Ngót bốn năm
qua, TT Bush đă hành động như một lănh tụ của chiến tranh, một Tổng Thống của
đấm đá. Ông không thể đá hụt, đá gió được. Phả có kẻ thù hiện nguyên h́nh. Cho
nên, nếu bây giờ Bin Laden, Taliban, khủng bố vô danh hành động ở Athens th́
đúng là cơ hội ngàn vàng cho TT Bush - và cho cả Thủ Tướng Howard nữa vậy. Nh́n
theo qua điểm đó th́ có thể hi vọng là Athens sẽ yên, trái lại Iraq và Baghdad
mới loạn, loạn dài dài cho đến ngày bầu cử ở Mỹ và ở Úc.
Olympic, thể thao là thượng vơ, một thân xác tráng kiện nuôi
duỡng một tinh thần lành mạnh. Thể thao là chơi. Chơi không phải là hành động.
Hành động có mục đích, chơi th́ khơi khơi chẳng có mục đích ǵ cả. Có mục đích
rồi th́ không phải là chơi nữa. Ví dụ, trong trận bóng đá trên sân cỏ, 22 người
chia hai phe giành giật trái banh không phải để đem về làm của! Nhưng chỉ để
dành nhau khơi khơi, để đá vào khung thành của phe bên kia. Nhưng lưới bị đá
thủng chẳng khiến cho ai chết, đá không lọt lưới cũng chẳng bị ai phạt ḅ. Chơi
mà! Cái tinh thần chơi khơi khơi đó h́nh như không c̣n nữa. Chơi khơi đang dần
dà trở thành chơi có mục đích. Đă chơi th́ phải được, đă đấu th́ phải thắng. Với
bất cứ giá nào! Cho nên tất cả đều có giá.
Cái giá để mua phiếu bầu cho quốc gia ḿnh, thành phố của
ḿnh được đứng ta tổ chức Olympic. Cái giá để mua thuốc bồi dưỡng cơ thể, gân
cốt. Cái giá để mua trọng tài. Cái giá để mua đối thủ. Cái giá để mua các vận
động viên, các tuyển thủ là h́nh nộm quảng cáo cho ḿnh. Cái giá của sự gian dối
và nhục nhă. Hai danh thủ Hi Lạp, một nam một nữ môn chạy bộ, mới hôm trước được
coi là anh hùng là hi vọng của quốc gia trong mùa thế vận này, hôm sau đă trở
thành những tên gian dối, v́ họ đă toa rập bày ra tai nạn xe gắn máy để vào bệnh
viện và nhân đó tránh khỏi bị thử máu để xem trong máu có ǵ khả nghi không?
Những thiên thần găy cánh. Đôi cánh của vinh quang, đôi cánh của cuồng vọng, của
tài lợi, thể hiện rơ ràng nhất qua gương mặt, nụ cười, gịng nước mắt của Jana
Pittman khi cô bị trật đầu gối có thể khiến cô phải bỏ dịp tham dự Olympic về
môn nhảy rào.
Olympic được coi là cuộc hội diễn lớn nhấn hoàn cầu để vinh
danh Ḥa B́nh, Tương Kính và T́nh Bằng Hữu. Nuôi dưỡng được tinh thần và mục
đích ấy cũng là điều quư rồi.
Đây là cuộc hội diễn lớn nhất nên những hăm dọa cũng lớn
nhất. Cũng dễ hiểu thôi. Có cái này phải cái cái kia, có cái kia th́ phải có cái
này. Cái hăm dọa đầu tiên là tự ái quốc gia được thổi lên đến mức điên cuồng.
Năm 1969, chiến tranh thực sự đă bùng nổ giữa hai nước Honduras và El Salvador
v́ kết quả của một trận đá bóng. Kết quả trận cầu giữa Nhật và Trung Quốc tại
Bắc Kinh hôm thứ Bảy 7/8 vừa qua – Trung Quốc thua Nhật 3-1 – đă vô t́nh khơi
lại mối thù truyền kiếp giữa Nhật và Trung Quốc. Sau trận đấu, dân chúng Bắc
Kinh đổ quạu hô khẩu hiệu đả đảo Nhật, ném đá vào xe Đại Sứ Nhật, đốt cờ Nhật.
Kẻ khóc, người cười. Tiếng khóc thầm có thể trở thành thù hận, hay làm sống lại
những hận thù tưởng đă nguôi ngoai. Ngoài ra, c̣n chuyện Iran dọa sẽ tẩy chay
những trận đấu có vận động viên Do Thái tham dự, và chuyện đội bóng Iraq xuất
hiện như một thành công của Hoa Kỳ trong việc ‘giải phóng’ Iraq. Những người
hoan hô đoàn tuyển thủ Iraq ‘tự do’ hẳn không thể quên t́nh cảnh của đội cầu
Iraq là một đội cầu lưu vong đă tập dượt và chuẩn bị sang Athens thi đấu từ một
vận động trường ở Amman thủ đô Jordan, lư do v́ sân vận động quốc gia ở Baghdad
đang đuợc trưng dụng làm nơi đồn trú của quân đội Mỹ.
Cái hăm dọa lớn khác đối với các cuộc tranh tài là Tiền Bạc,
với các hung thần trong kỹ nghệ quảng cáo. Tất cả đều bị hăm dọa trở thành những
phương tiện để bán hàng hoá, dịch vụ. Tất cả đều hăm dọa biến thiên tài thế vận
thành những tay Sơn Đông măi vơ để bán thuốc giả. Có tài th́ phải có lợi. Điều
quan trọng là làm thế nào để quân b́nh hai thứ đó. Cho đến bây giờ, Olympic mới
bày ra được những tṛ chơi mà thành tích hay kết quả có thể cân đo cụ thể được
mà thôi. Dụng cụ máy móc bây giờ có thể xác định nhanh chậm 1/10, 1/100 giây
đồng hồ, dài ngắn một vài ly, nặng nhẹ một vài miligram… để phân định hơn thua,
để xác lập những kỷ lục mới. Nhưng Olympic chưa bày ra được tṛ chơi nào giúp
vận động viên chứng tỏ tài năng khác biệt, hơn thua trong cách đánh giá và quyết
định cái khôn dại, cái dạ khôn, để định mức hiền triết mà Athens đă tự hào mấy
ngàn năm qua.
Huỳnh Bất Hoặc.
|