|
Chính phủ Mỹ biết rơ sự nguy hiểm của
chất độc da cam
Cuốn sách "Chất độc da cam, dioxin và hệ quả" của tiến sĩ Nguyễn Văn Tuấn (NXB
Trẻ ấn hành, tháng 7.2004), đă cung cấp cho bạn đọc những thông tin về dioxin và
hậu quả của chất độc da cam do Mỹ sử dụng trong chiến tranh ở Việt Nam một cách
dễ hiểu, khoa học và đầy tính thuyết phục. Tác giả đă tham khảo hơn 300 tài liệu
của Bộ Ngoại giao, Bộ Quốc pḥng Mỹ, Đại sứ quán Mỹ tại Sài G̣n trước đây, thư
từ của các quan chức, nghiên cứu của các nhà khoa học trên thế giới... và dựa
trên những kết quả nghiên cứu của chính ḿnh để viết nên cuốn sách này. Với sự
đồng ư của tác giả, chúng tôi xin giới thiệu vài trích đoạn với bạn đọc. Các đầu
đề do chúng tôi đặt.
Ngày 20.11.1961, Tổng thống John F. Kennedy phê chuẩn cho quân đội Mỹ tiến hành
chiến dịch khai quang đồng cỏ Việt Nam. Quyết định này được Ngô Đ́nh Diệm ủng hộ
nồng nhiệt. Bất chấp sự phản đối của một số quan chức Mỹ ngay lúc đó, chiến dịch
vẫn được thi hành.
Lời cảnh báo từ thập kỷ 60
Chiến dịch dùng hoá chất của Mỹ ở Việt Nam bị dư luận thế giới lên án gay gắt.
Hầu như tất cả báo chí Châu Âu và ngay trong nước Mỹ, giới khoa học và trí thức
thế giới cực lực phản đối hành động của Mỹ và đ̣i hỏi Chính phủ Mỹ phải ngưng
ngay việc dùng hoá chất độc hại. Bertrand Russell, một nhà toán học danh tiếng
trên thế giới, tố cáo thẳng thắn rằng quân đội Mỹ đang tiến hành một cuộc chiến
tranh hoá học ở Việt Nam, qua việc sử dụng hoá chất có khả năng gây ra ung thư
trên con người. Trong khi đó, Thượng nghị sĩ Mỹ Robert W. Kastenmeier (bang
Winsconsin) cảm thấy t́nh h́nh bất ổn, nên viết cho Tổng thống Kennedy, chất vấn
việc dùng hoá chất và đặt vấn đề chế độ Diệm có xứng đáng để Mỹ phải hy sinh
nguyên tắc đạo đức hay không.
Tháng 1.1966, Giáo sư John Edsall (Đại học Harvard) và một nhóm gồm 29 nhà khoa
học ở thành phố Boston viết một thư phản đối việc dùng hoá chất để tiêu huỷ mùa
vụ của nông dân. Một năm sau, cố vấn khoa học cho tổng thống nhận được một thư
phản kháng từ 5.000 nhà khoa học trên thế giới, trong đó có 17 người từng đoạt
giải Nobel và 129 thành viên của Viện Hàn lâm Khoa học Mỹ, yêu cầu Tổng thống
Lyndon B. Johnson chấm dứt ngay hành động huỷ diệt môi sinh tại Việt Nam. Năm
1967, Hiệp hội v́ Phát triển khoa học Mỹ, với sự thúc đẩy của Giáo sư E. W.
Pfeiffer (Đại học Montana), khuyến cáo Bộ Quốc pḥng Mỹ về hậu quả lâu dài cho
người dân và môi sinh Việt Nam do chiến dịch Ranch Hand gây ra.
Mùa thu năm 1969, một nhóm khoa học gia công bố một nghiên cứu quan trọng cho
thấy, chất 2,4,5T - một thành phần hoá học của chất màu da cam, ở nồng độ cao,
có khả năng gây ra dị thai hay dị dạng bẩm sinh và chết thai trong bụng mẹ. Lúc
đó, các bản tin từ báo chí Sài G̣n cũng cho biết, chất màu da cam là nguyên nhân
gây ra nhiều trường hợp dị dạng bẩm sinh trong người dân. Ngày 15.4.1970, sau
khi nghiên cứu này được công bố, Bộ Y tế, Giáo dục và Xă hội, Bộ Nội vụ và Bộ
Nông nghiệp Mỹ ra lệnh ngưng ngay việc dùng chất màu da cam ở Mỹ.
Tháng 4.1970, Bộ Quốc pḥng ra lệnh tạm thời đ́nh chỉ chiến dịch Ranch Hand.
Nhưng trên thực tế, các thuốc khai quang khác vẫn được tiếp tục rải xuống Việt
Nam. Đến tháng 7.1971 th́ chiến dịch hoàn toàn chấm dứt. Theo báo cáo chính thức
của chiến dịch Ranch Hand, quân đội Mỹ đă thành công trong việc phá huỷ khoảng
14% diện tích rừng Nam Việt Nam, kể cả 50% các rừng đước.
Ư định hạt nhân
Xét qua diễn biến chiến dịch Ranch Hand và những hậu quả của nó, người ta có
thể nói cuộc chiến Việt Nam đă được giới quân sự Mỹ biến thành một băi thí
nghiệm khổng lồ cho hoá chất độc hại. Điều đáng nói ở đây là có dấu hiệu cho
thấy, họ biết những hoá chất này có khả năng gây ra tác hại cho sức khoẻ của
người dân. Trong lá thư gửi cho Thượng nghị sĩ Tom Daschle, đề ngày 9.9.1998,
tiến sĩ James R. Clary thuộc cơ quan nghiên cứu vũ khí hoá học, trực thuộc Trung
tâm Phát triển vũ trang không quân, viết như sau: "Lúc chúng tôi (các nhà khoa
học quân đội) khởi xướng chương tŕnh khai quang vào đầu thập niên 1960, chúng
tôi biết tiềm năng độc hại của chất dioxin chứa trong thuốc diệt cỏ. Chúng tôi
c̣n biết rằng công thức mà giới quân sự dùng có nồng độ cao hơn nồng độ mà giới
dân sự dùng, v́ chi phí rẻ và thời gian sản xuất ngắn. Tuy nhiên, v́ hoá chất sẽ
được dùng trên kẻ thù, không ai trong chúng tôi quan tâm thái quá. Chúng tôi
không bao giờ nghĩ là quân đội chúng ta lại bị nhiễm độc chất. Và, nếu chúng tôi
nghĩ đến t́nh huống này, chúng tôi mong muốn chính phủ chúng ta giúp đỡ các cựu
chiến binh bị nhiễm độc chất". Tiết lộ trên cho thấy, giới quân sự Mỹ đă biết
trước các hoá chất trong cuộc chiến Việt Nam là độc hại, nhưng, một cách kiêu
ngạo, họ cho rằng vẫn có thể dùng trên "kẻ thù".
Cần phải nói thêm ở đây, là không những chỉ dùng các phương tiện hoá học ở Việt
Nam, Mỹ c̣n có dự định dùng vũ khí hạt nhân trong thời chiến. Tài liệu của Viện
nghiên cứu Nautilus (Berkeley, bang California) vừa mới tiết lộ vào năm 2003 cho
thấy, vào năm 1966, trong lúc Mỹ đang leo thang chiến tranh ở Việt Nam, Lầu Năm
góc đă từng suy nghĩ đến việc dùng vũ khí hạt nhân tấn công Việt Nam. Ông
Freeman Dyson, cựu giáo sư vật lư tại Đại học Princeton, từng nghe các giới chức
Lầu Năm góc nói đến việc dùng vũ khí hạt nhân để đối phương (tức Việt Nam) do dự.
Không phải là người hiếu chiến và muốn ngăn chặn ư đồ điên rồ của giới quân sự,
sau khi nghe tin này, ông Dyson và đồng nghiệp, Robert Gomer và S. Courtenay
Wright (thuộc Đại học Chicago) và Steven Weinberg (Đại học Harvard), quyết định
tiến hành một nghiên cứu về những hậu quả nếu Mỹ quyết định dùng vũ khí hạt nhân
ở Việt Nam. Công tŕnh nghiên cứu này ước đoán rằng, Mỹ cần phải dùng đến 3.000
vũ khí hạt nhân hàng năm để phá huỷ hệ thống giao thông đường ṃn Hồ Chí Minh.
Ngoài ra, nếu Mỹ quyết định như thế th́ phía Việt Nam, với sự giúp đỡ của Liên
Xô và Trung Quốc, có thể dùng vũ khí hạt nhân để phản công và hậu quả sẽ khủng
khiếp cho quân đội Mỹ hơn là cho quân đội Việt Nam. Báo cáo của các nhà vật lư
được đệ tŕnh lên Bộ Quốc pḥng, nhưng không ai biết ảnh hưởng của báo cáo đến
chính sách của Mỹ ra sao. Lúc đó, Robert McNamara là Bộ trưởng Quốc pḥng, và
ông đă từng phản đối ư nghĩ dùng vũ khí hạt nhân trong cuộc chiến.
Trong y học, một
khi một công thức thuốc được phát triển, người ta phải làm thử nghiệm về sự an
toàn của thuốc trên thú vật (như chuột) cực kỳ kỹ càng trước khi đem ra dùng cho
bệnh nhân. Ngay cả thử nghiệm trên chuột, các nhà khoa học cũng phải được phép
của hội đồng y đức trước khi tiến hành nghiên cứu. Trong khi đó, quyết định dùng
chất màu da cam chứa dioxin trong chiến tranh Việt Nam chỉ do một người quyết
định (Tổng thống Kennedy) và nhận được sự ủng hộ của ông Ngô Đ́nh Diệm. Người
dân Việt Nam hoàn toàn không biết ǵ đến quyết định này. V́ thế, có thể nói rằng
quyết định dùng chất da cam ở Việt Nam là một việc làm tàn nhẫn và vô nhân đạo.
Nó thể hiện một thái độ ngạo mạn của người Mỹ coi thường mạng sống con người
Việt Nam và môi trường Việt Nam. Nhận xét đó đă được giới khoa bảng Mỹ nêu lên
từ năm 1966, họ cho đó là một hành động dă man, chỉ có hại cho người lính và
thường dân.
Lịch sử sẽ ghi nhận việc Mỹ dùng chất màu da cam và dioxin ở Việt Nam (và nhiều
hoá chất khác ở vùng Vịnh, vùng Balkans) như là những cuộc chiến tranh hoá học
đầu tiên trong lịch sử chiến tranh thế giới.
LĐ số 238 Ngày 25.08.2004
|
|