|
TRÊN ĐỜI NÀY
Huỳnh Bất Hoặc
Một hôm, cả ngày ham đàn đúm với anh em bạn hữu, tối thức
viết bài xong th́ đă khuya, tôi cứ mắt nhắm mắt mở chuyển đại đến ṭa soạn cho
xong nợ rồi đi phè cánh nhạn. Sáng mai đọc lại, tôi bỗng giật ḿnh! Trong bài
vừa gửi đi hôm qua có câu: Cho nên, trên đời này,
cái đáng sợ nhất đối với mỗi người chính là cái Tôi của người đó. Cái
làm tôi hoảng hốt không phải là ư nghĩ đạo đức ba xu ḿ ăn liền đó. Cái làm tôi
hốt hoảng là ba chữ trên-đời-này! Nh́n thấy ba chữ đó, tôi có cảm tưởng
như ḿnh vừa kư bản án tử h́nh cho chính ḿnh. Đúng là tôi đă già quá rồi, lẩm
cẩm quá rồi nên mới phạm vào lỗi lầm mà tôi đă tự đề ra để tránh bao nhiêu năm
qua.
Cái thời c̣n phải kiếm cơm bằng nghề bán chữ nghĩa, đầu năm
bao giờ tôi cũng năn nỉ những người đi học với tôi: Lúc làm bài, ở trong lớp
cũng như thi cuối năm, xin các anh chị thương đừng để những người như tôi phải
phạm giới “sát”, bởi v́ nếu trong bài tôi đọc thấy mấy chữ như con người ta ở
đời, trên đời này, như ta đă biết hay một triết gia hay một nhà tư
tưởng đă nói… th́ thế nào tôi cũng nhắm mắt phết 0,50/20 hay 0,75/20 dù bài
của các anh chị là một áng văn trác tuyệt! Tại sao? Tại v́ rằng là… người ta
ở đời, nhưng không ở đời th́ chẳng lẽ ở địa ngục hay thiên đàng à? Trên
đời này? Nữa! không đang ở trên đời này th́ ở đâu đây? C̣n, như ta
đă biết? Khổ lắm, biết rồi c̣n nói làm chi cho tốn giấy tốn mực mất thời giờ
người ta. Lại nữa, rủi ḿnh có làm chuyện ba lơn như vậy th́ cũng làm thinh đi
chứ, ai khảo mà xưng. Rồi, một triết gia hay một nhà tư tương đă nói, đă
biết đó là triết gia, là nhà tư tưởng mà nỡ nào quên không nhớ tên người đó th́
đúng là vong ân bội nghĩa quá phải không? Và nếu anh chị quên thật th́ có người
bảo: Xạo, triết gia hay nhà tư tưởng nào! Chính hắn đó! Nếu có người đa nghi như
Tào Tháo vậy đó th́ anh chị trả lời sao?
Bao nhiêu năm qua, tôi gắng giữ không bị mắng xéo: hăy là
những ǵ ta nói, đừng làm những ǵ ta làm. Ấy vậy mà bây giờ tôi dám viết
trên đời này tỉnh bơ như thế th́ đúng là tôi đáng bỏ thùng rác để chờ được
recycle rồi!
Mỗi khi cầm bút, ngồi vào bàn máy chữ hay bàn computer tôi cứ
như anh ngọng ham nói. Nói những điều vô nghĩa, cà lăm cà cặp, đọc lại không
khỏi đỏ mặt tía tai. Đầu tiên là mấy cái phân ưu. Cần viết là viết ngay, ai nhờ
viết là viết ngay. Vô cùng xúc động đau buồn hay tin… ông X bà Y đă văng sanh
lạc quốc hay về hưởng nhan Thánh Chúa. Tôi nói như vẹt vậy mà cứ nghĩ là trang
trọng, thế có chết không? Người ta về niết bàn hay thiên đàng, không mừng cho
người ta và thân nhân thôi, sao c̣n đau buồn xúc động? Ghanh tị à?! Hay thiên
đàng, niết bàn là chín tầng địa ngục nên mới xúc động đau buồn?!
V́ muốn tṛn như ḥn bi, nên có dịp là tôi nâng bi. Nâng mạnh
tay đến ngáp thở luôn. Sáng nay đọc báo thấy cái quảng cáo cái nghề Kế Toán Gia
làm tôi giật ḿnh. Ngày xưa ḿnh có cái nghề thư kư kế toán, kế toán viên, bây
giờ có thêm kế toán gia, vậy mà tôi không biết, có lạc hậu không? Kế toán gia
chắc là ông nội kế toán viên và ông cố thư kư kế toán?
Nói đến gia là nói đến nhà. Ví dụ điêu khhắc
gia là nhà điêu khắc. Một lần tôi giới thiệu một người quen là nhà văn kiêm nhà
thơ, nhà họa, nhà nhiếp ảnh bởi v́ người này cái ǵ cũng biết chút chút cả! Thấy
tôi bốc người ấy quá, một người khác cũng đồng nghiệp với người quen của tôi
nóng mặt kê miệng vào tai tôi cà khịa liền: Anh lảm nhảm quá, tôi th́ tôi thấy
chỉ có hai cái nhà quan trọng đó là nhà kho và nhà xí! Hú hồn, may là người đó
không nhắc đến nhà tù và nhà quàng!
Hôm kia xem chương tŕnh NewsHour của Jim Lehrer thấy Jim
Lehrer phỏng vấn Bill Clinton. Jim Lehrer mở đầu buổi phỏng vấn bằng câu: Mr.
President, welcome và kết thúc bằng câu: Mr. President, thank you very
much. Tôi điện thoại hỏi người bạn: ông ơi Bill Clinton về nhà đuổi gà cho
vợ rồi mà, sao họ vẫn c̣n gọi Tổng Thống vậy? Anh bạn tôi bảo, bên Mỹ sao không
biết chứ bên Tây, h́nh như chỉ có hai chức trọn đời là Tổng Thống và Thống Chế,
không những trọn đời mà c̣n được kèm thêm tên quốc gia ḿnh vào đó nữa, ví dụ
“Président de France”, Maréchal de France ở Pháp, hay “President of the USA” ở
Mỹ, nhưng ở Mỹ chỉ có Thống Tướng chứ không có Thống Chế. Về điểm này, tôi cứ
ngây ngô nghĩ rằng, ḿnh c̣n hành nghề th́ để nghề ḿnh trước tên cũng được,
nhưng đă về hưu hay không kiếm cơm bằng nghề đó nữa th́ không nên. Một vài người
thương tôi vô gia cư vô nghề ngỗng nên gọi tôi là giáo sư, tôi vội vàng
chắp tay xá dài: chỉ có một nghề không hành nghề vẫn được gọi là giáo sư
đó là mấy ông thầy bói. Tôi không đáng được gọi là giáo sư v́ tôi… mất dạy rồi!
Tôi có người bạn than thở sao tụi nó cứ hành ḿnh hoài, tôi không làm ǵ cả tụi
nói cũng vẫn chửi. Tôi cười đùa: Ông bỏ hai chữ Luật Sư trước tên ông đi xem
sao. Thấy ông xưng luật sư tụi nó ghanh nên ra vậy chăng? Đành rằng ông có bằng
luật, nhưng ông có hành nghề một giờ nào đâu mà đi đâu ông cũng xưng là luật sư?
Bạn tôi căi lại: Tôi đâu có xưng, họ gọi vậy đấy chứ. Th́ phải ngăn họ đi chứ
sao ông cứ hồ hởi nhận làm chi vậy cho chúng chưởi?
Thú thật là có khi tôi cũng nhập nhằng lộn tùng phèo lên. Ví
dụ thói thường, bằng cấp và công việc đi đôi với nhau mới xưng. Như có khám bệnh
kéo medicare th́ mới gọi là bác sĩ, theo thân chủ ra ṭa căi cối căi chày th́
gọi là luật sư hoặc trạng sư. Nhưng có người bằng cấp một đường là công ăn việc
làm một nẻo như ngày trước làm kỹ sư cầu cống, bây giờ kiếm tiền trả bill bằng
ngạch thư kư hành chánh th́ tôi cũng nhắm mắt gọi đó là kỹ sư, và người ấy cũng
cho phép tôi gọi là kỹ sư không đính chánh đính tà ǵ cả. Nghĩ lại th́ cũng được
thôi v́ có người chẳng có bằng cấp hay chức tước ǵ cả, hoặc có bằng có chức
nhưng thấy chưa đủ oai nên bắt người ta phải giới thiệu ḿnh là nhân sĩ, và cự
nhoi ỏm tỏi khi nghe nói là nhân sĩ và nhân sâm không có ǵ khác nhau cả nghĩa
là cả hai đều không hơn ǵ củ khoai lùi!
Một hôm tụi tôi căi nhau tùm lum lên v́ mấy chữ Đức Thánh
Trần. Nếu gọi Hưng Đạo vương Trần quốc Tuấn là Đức Thánh Thần th́ sao không gọi
Nguyễn Huệ là Đức Quang Trung Nguyễn Huệ, hay Ngô Tuấn là Đức Lư Thường Kiệt?
Cho nên Đức Thánh Trần là tên gọi của một thứ giáo phái thờ Trần quốc Tuấn như
thần.
Chữ Đức là chữ gây ra nhiều rắc rối. Đây là một cách gọi tôn
kính do người Hoa bày ra rồi người Việt cứ dùng phứa, bạ đâu xài đó. Nhưng người
Hoa cũng rất dè dặt, nếu không phải là rất kỳ thị. Bằng chứng là họ gọi Khổng
Khâu là Đức Khổng Tử, nhưng không hề có Đức Lăo Tử, Đức Trang Tử, Đức Mạnh Tử.
Đạo Phật, chỉ có một Đức đó là Đức Phật, ít ai gọi là Đức Bồ Tát, Đức
A-La-Hán…Đạo Thiên Chúa th́ Đức từ trên xuống dưới, từ Đức Chúa Trời đến Đức
Cha. Mấy ông bà Mác-xít trước đây cũng rất giỏi nghề đánh bóng thế nhưng không
nghe ai nói Đức Marx, Đức Mao, Đức Kim Nhật Thành cả.
Hết chữ Đức đến chữ lăo, chữ cụ, chữ bác. Những chữ này xài
đại trong các ban hội tề hay Quận Hách v́ nhu cầu kính lăo đắc thọ hay nâng bi
tí th́ cũng tạm được không nói làm ǵ, nhưng trong phạm vi văn học nghệ thuật
lịch sử, nhiều khi nghe nó kỳ kỳ làm sao ấy. Một lần tôi buột miệng gọi một
người quen mà không thân lắm là “thi lăo”, về nhà tôi cứ ân hận măi v́ biết đâu
tôi đă làm cho người ấy buồn v́ làm cho họ nghĩ là họ sắp về bên kia thế giới?!
Dĩ nhiên, quen thân mà gọi nhau bằng bác, bằng cụ th́ được,
vừa thân mật, vừa vui miệng. Ngày trước khi c̣n đi làm, mỗi lần khách hàng gọi
tôi bằng bác tôi giật bắn người v́ thấy ḿnh là đồ phế thải và chỉ mong chúng
gọi ḿnh bằng anh hay bằng chú. Thế nhưng tôi với Nguyễn cao Đàm, Lê Linh Thảo,
Hoàng ngọc Di, Philippe Tống Ngọc mỗi lần anh em có dịp gặp nhau hay nói chuyện,
chúng tôi cứ bác, cứ cụ gọi nhau mà chẳng thấy ái ngại ǵ cả mặc dù so với các
vị ấy h́nh như tôi là kẻ hậu sinh hơn cả? Cụ Đàm “chơi quỵt” bỏ chúng tôi mà đi
trước rồi.
Trong văn học nghệ thuật lịch sử, có lẽ cái tên là đủ rồi.
Cái danh đó đă bảo đảm địa vị của họ trong lịch sử. Ở Tây phương, có ai gọi cụ
Socrate, cụ Napoléon, cụ Washington hay cụ Marx bao giờ đâu?! Cho nên, lúc tṛ
chuyện nôm na, gọi cụ Ngô cụ Mao cụ Hồ cho khỏi mang tiếng là không biết
kính lăo đắc thọ th́ c̣n hiểu được nhưng c̣n trong văn học sử, lịch sử, văn
chương chính thống mà gọi vậy th́ có quá đáng không? Thật vậy, nếu viết
cụ Ngô, cụ Mao, cụ Hồ th́ sao không viết cụ Lư Thường Kiệt, cụ Trần Hưng Đạo, cụ
Nguyễn Du, cụ Nguyễn thái Học?
Hết cụ đến bà. Có thể là dễ hiểu khi gọi Nguyễn thị Hinh là
Bà Huyện Thanh Quang v́ khi sáng tác bà không kư tên thật mà chỉ mượn danh
chồng. Nhưng viết tên Hồ xuân Hương và Đoàn thị Điểm mà cũng phải có chữ Bà đi
trước th́ có quá đáng không? Bà Tùng Long là chữ do chính bà ấy thêm vào trước
tên Tùng Long hay do người sau thêm vào?
Chữ bà, chữ cụ, chữ ông có thể dùng như đại danh từ để khỏi
nhắc đến tên th́ may ra c̣n có thể tạm nhận. Nhưng ngay cả đại danh từ nữa th́
có khi cũng không tiện chút nào, ví dụ như viết về Hùng Vương, Lư Thường Kiệt,
Trần Hưng Đạo th́ dùng đại danh từ nào? cụ Hùng Vương, ông Lư Thường Kiệt, bác
Trần Hưng Đạo lại càng không được? Nên nói, hai bà Trưng, hay hai Bà, hay Trưng
Trắc Trưng Nhị, Triểu Ẩu hay Bà Triệu Ẩu hay Triệu thị Trinh? Nên gọi Bà Nguyễn
thị Hoàng, Bà Lệ Hằng như Bà Tùng Long không? Mới bà thôi mà các bà c̣n chưa
chịu nữa, nói ǵ đến cụ, đến bác, đến cô. Nói thế khác, để đẹp ḷng phái nữ th́,
nếu phải gọi cụ th́ nên lịch sự gọi họ là bà, nếu phải gọi bà th́ nên lịch sự
gọi họ là cô, nếu phải gọi cô th́ nên lịch sự gọi họ là chị mới là phải đạo?
Cho nên hít hà nâng bi loạng quạng nhiều trật ch́a là phiền
lắm? Cũng chỉ v́ lép nhép ham nói, ham viết. Ít xít thành nhiều, thấp nói thành
cao, củ khoai lùi thành củ ngưu báng? Đó là lối văn chương gọi là văn chương
th́, mà, rằng, là hay văn chương tuy nhiên, rồi ra, nhưng mà, nghĩa là,
vả lại nói ra hay đọc lên nghe kêu rôm rốp nhưng nghĩ đi nghĩ lại không biết
ḿnh nói ǵ.
Tôi đi lính may mắn lên được binh nhất th́ xe tăng húc sập
cổng dinh Độc Lập, vươt biên lêu bêu có anh bạn rủ tôi gia nhập đoàn thể, tôi
hỏi đoàn thể ǵ th́ anh ấy bảo cựu quân nhân. Tôi hỏi sao lại cựu, cựu là
khi nào ḿnh giải ngũ chính thức kia chứ. Không giải ngũ chính thức công khai
th́ không thể gọi là cựu được, mấy anh đào ngũ hay bỏ chạy trước ngày 30/4/75
th́ đâu gọi là cựu quân nhân. Sau ngày 30/4/75, có ai ra lệnh cho ḿnh giải ngũ
đâu, ḿnh có nắm cái giấy giải ngũ nào đâu, ḿnh vẫn là quân nhân đấy chứ? Với
VNCH ḿnh vẫn là quân nhân và v́ VNCH không kư giấy đầu hàng nên VNCH vẫn c̣n
mà. Anh bạn tôi hỏi tại sao th́ tôi bảo bằng chứng là năm 1945, Nhật thua Mỹ,
Đức và Y thua đồng minh đều có chính thức kư thỏa ước đầu hàng. Cũng như năm
1975, Chính Phủ LTCHMNVN Tướng Trần văn Trà đă dự hội nghị hiệp thương với Tướng
Văn Tiến Dũng để bàn giao chính quyền cho Miền Bắc. C̣n VNCH đâu có kư thỏa ước
đầu hàng hay bàn giao ǵ cho Miền Bắc mà cũng không kư thỏa ước đầu hàng Chính
Phủ LTCHMNVN, trong khi Mỹ th́ cũng không biết kư thoả ước với ai nên phải lên
nóc Ṭa Đại Sứ leo trực thăng bỏ đi. Đấy, t́nh trạng bát nháo như vậy đó, nên có
thể nói VNCH đâu đă chết. VNCH chưa chết th́ QLVNCH vẫn c̣n đấy chứ. Vậy th́ sao
không lập hội quân nhân lưu vong mà lại là cựu làm ǵ? Nghe tôi căi cối
căi chày trăm phần trăm như vậy, anh bạn cũng chán luôn không dụ dỗ nữa.
Ấy đó, từng là một là một, hai là hai, không con người ta
ở trên đời, không như ta đă biết thế đó mà bây giờ v́ buồn ngủ lại sợ
chậm bài vở bị ṭa soạn x́ nẹt mà đành hạ mấy chữ trên đời này, thế là
tôi có đáng vào thùng recycle chưa quư vị?
Huỳnh Bất Hoặc
|
|