|
NỖI ĐAU C̉N DÀI
Đọc sách: “Chất độc Da
cam, Dioxin và Hệ quả”
của tác giả Nguyễn Văn
Tuấn
Hơn hai mươi năm qua, người ta nói nhiều về Chất độc màu Da cam (CĐDC)/dioxin
và tác hại của nó trên con người ở Việt Nam, câu chuyện đó vẫn chưa lắng xuống
mà gần đây lại nổi cộm lên. Cũng đă trên hai mươi năm, Việt Nam đă thành lập Uỷ
ban 10-80 chuyên nghiên cứu về tác hại của CĐDC lên cơ thể con người. Vài năm
trước đây, một cuộc hội thảo có tầm vóc quốc tế về CĐDC được tổ chức ở Hà nội
quy tụ hàng trăm khoa học gia trên thế giới. Đầu năm nay có ba nạn nhân của Chất
độc màu da Cam ở Việt Nam đầu tiên phát đơn kiện các công ty sản xuất hoá chất
Mỹ; tháng 3/2004, ông Len Aldis - Tổng thư kư Hội hữu nghị Anh - Việt đă kêu gọi
những người có ḷng nhân ái trên thế giới kư tên ủng hộ các nạn nhân CĐDC/dioxin
Viet Nam; mới đây tại TP.HCM, Hội Nạn nhân CĐDC/ dioxin VN đă tổ chức hội nghị
“Nối ṿng tay lớn - Ủng hộ các nạn nhân CĐDC/dioxin VN”.
Làm nhiều như thế, nói nhiều như thế, kêu gọi được nhiều như thế mà măi cho đến
nay phía chính phủ Mỹ vẫn không đá động ǵ đến chuyện bồi thường hay ít ra cũng
hỗ trợ cho các nạn nhân bị ảnh hưởng bởi CĐDC. Lư do tại sao? Tại sao các cựu
chiến binh Mỹ tham gia trong cuộc chiến Việt Nam trong thời gian có rải CĐDC mà
mắc một số bệnh theo quy định th́ được bồi thường, trong khi những người dân
lành Việt Nam là những nạn nhân vô tội phải hứng chịu lấy nỗi đau “không biết tỏ
cùng ai”? Cuốn sách “Chất độc Da cam, Dioxin và Hệ quả” của tác giả Nguyễn Văn
Tuấn được Nhà xuất bản Trẻ ấn hành trong trung tuần tháng Bảy vừa qua có lẽ là
một phần nào giải đáp được câu hỏi đầy oan khiên đó. Đây có lẽ là lần đầu tiên
một cuốn sách viết bằng tiếng Việt được hệ thống hoá tương đối đầy đủ, được hiểu
và diễn dịch qua lăng kính của một nhà khoa học về “hành tŕnh” của Chất độc màu
Da cam.
Hân hạnh là một trong những người đầu tiên đọc được tác phẩm đầu tay của tác giả
từ khi c̣n là bản thảo, tôi cũng thật bất ngờ và ngạc nhiên khi nghe tác giả thố
lộ với tôi rằng ông đă ấp ủ vấn đề về CĐDC hơn thập niên nay. Tôi biết tác giả
là một người “ngoại đạo” trong lĩnh vực môi trường và độc chất. Nhưng tác giả
lại sở đắc một “vũ khí” quư hiếm để có thể tiếp cận vấn đề: là một chuyên viên
nghiên cứu y khoa cao cấp của một trong những Viện nghiên cứu Y khoa hàng đầu
của Úc và thế giới, được đào tạo chính quy về nghiên cứu Dịch tễ học, Thống kê
sinh học và Dịch tễ học về Di truyền. Trong lĩnh vực của ḿnh, tác giả là một
người có tên tuổi trên trường quốc tế. Chính v́ thế mà tác giả đă có thể “đơn
thương độc mă”, âm thầm thu thập các tài liệu, chứng cứ để rồi tổng hợp, diễn
dịch và lư giải số liệu. Tuy nhiên tác giả là ai, không quan trọng; ông giữ chức
vụ ǵ cũng không liên can, điều quan trọng là tác giả đă viết ǵ và nói ǵ.
Cuốn sách được chia làm ba phần như tác giả tŕnh bày, phần I mô tả về hoá chất
dioxin, và lịch sử sử dụng hoá chất này trong cuộc chiến Việt Nam; phần II tŕnh
bày những nghiên cứu về ảnh hưởng của dioxin lên con người như ảnh hưởng của
dioxin lên tỷ lệ giới tính, dị tật bẩm sinh, các bệnh như tiểu đường, ung thư,
hệ miễn dịch; phần cuối là bàn về vấn đề tiếp cận bằng chứng khoa học và đề xuất
hướng nghiên cứu trong thời gian hiện nay, đă 30 năm sau cuộc chiến. Nội dung
cuốn sách được tŕnh bày theo một logic nhân-quả: cái ǵ, tại sao, thế nào, hệ
quả, phải làm ǵ? Cho nên dù có quá nhiều thuật ngữ chuyên ngành lạ tai nhưng
thông tin vẫn chuyển tải được đến người đọc một cách có hệ thống và kết dính. Dù
rằng nội dung của cả cuốn sách không phải dành cho tất cả mọi đối tượng, thế
nhưng với một lương năng b́nh dân, người đọc cũng có thể t́m được đâu đó trong
mỗi chương, mỗi phần một thông tin hữu ích và cần biết. Với bạn đọc có chuyên
môn sẽ có thể t́m thấy đó là một dạng tiêu chuẩn của một bài viết nghiên cứu
khoa học để tham khảo.
Có thể nói đây là một khuôn mẫu (standard) về một tổng quan y học cho bất cứ một
sinh viên Y khoa nào muốn dấn thân vào con đường nghiên cứu khoa học, nó c̣n là
một tham khảo quan trọng cho các đồng nghiệp về cách thức t́m hiểu, tiếp cận,
diễn dịch và xử lư thông tin khoa học. Những con số rối rắm, ẩn tàng, mờ ám như
chính bí mật của chiến dịch sử dụng Chất độc màu Da cam, dưới con mắt nghề
nghiệp của tác giả nó đă “cất tiếng”. Trên hết tất cả, tác giả đă đứng ngoài mọi
định kiến chính trị, suy nghĩ cảm tính để phân tích và nh́n nhận vấn đề. Những
nhận xét của tác giả khá b́nh tĩnh và công tâm. Cho nên dù kết luận đưa ra có
thể không làm hài ḷng những người lên án hay những ai không tán thành hệ quả
của chất độc màu Da cam sử dụng trong chiến tranh Việt Nam tác động lên người
dân Việt Nam, nhưng đó là những kết luận khá xác đáng và có đủ chứng cứ khoa
học.
Thông tin trong sách được cập nhật khá đầy đủ và rất mới, điển h́nh ở chương
III, tác giả tóm tắt lại một nghiên cứu mới nhất của nhóm khoa học gia đại học
Colombia (Mỹ) trong việc tái đánh giá lại quy mô sử dụng hoá chất trong cuộc
chiến Việt Nam. Lượng dioxin được tái đánh giá lại là được sử dụng cao gấp 4 lần
so với các báo cáo trước đây (ước tính là 366kg so với 100 hoặc 167kg trước
đây), và ước tính số người có khả năng bị ảnh hưởng lên đến 4,8 triệu người (so
với ước tính trước đây của Việt Nam là 1 triệu). Một điểm quan trọng nữa là
trong nghiên cứu này lần đầu tiên đưa ra một đầu mối về vùng địa dư bị ảnh hưởng
ở cấp độ thôn xóm-một gợi ư hết sức quan trọng cho một thiết kế nghiên cứu dịch
tễ học về mức độ ảnh hưởng của dioxin lên quần thể dân cư và môi trường. Điều
trân quư hơn là tác giả c̣n “lặn lội” liên lạc với nhóm khoa học gia công bố đề
tài này để xin thêm số liệu bổ sung (bảng 2 chương ba, phần I). Hơn thế nữa,
chính tác giả cũng là một đồng tác giả trong một nghiên cứu Siêu Phân tích
(meta-analysis) để đánh giá mối quan hệ giữa Dioxin và dị tật bẩm sinh (chương 5
phần II).
Không như một bi hài kịch, nội dung bao giờ cũng đạt đến cực điểm nhưng rồi
phải có điểm “thoát”, ở đây gấp cuốn sách lại rồi mà ḷng c̣n nghẹn lên một nỗi
uất hận. Từ đầu đến cuối cuốn sách người đọc có thể h́nh dung được rằng: “kẻ
cắp” vẫn sờ sờ ra đấy, tang chứng đấy, vật chứng đấy, nhưng vẫn chưa thể nào
liên kết những sự kiện với nhau lại để bắt “kẻ cắp” phải nhận tội. Đó là sự lạnh
lùng của khoa học. Đó là “luật chơi” của kẻ mạnh. Tác giả đă cố gắng đứng ngoài
những đánh giá cảm tính, những bức xúc của một con người, nhưng qua từng đoạn,
từng chương của cuốn sách, người đọc có thể dễ dàng nhận thấy trái tim tác giả
đang rỉ máu, nước mắt và nỗi đau của tác giả gửi gắm vào từng ḍng nhận xét từng
lời tạm kết.
Thừa nhiệt tâm, đủ khả năng, đầy trách nhiệm nhưng tác giả lại thiếu thẩm quyền.
Chương kết là một lời kêu gọi, một đề xuất hợp lư cho những người có thẩm quyền
cần phải đặt chương tŕnh hành động cụ thể, chậm nhưng c̣n hơn không bao giờ.
Hàng ngày hàng giờ lương tâm của bạn bè khắp nơi trên thế giới cảm thông, cắn
rứt, đau khổ và chia sẻ với từng số phận của người dân Việt Nam, những ngựi
phải thừa kế bất đắc dĩ một di sản nặng nề của Chất độc màu Da cam. Nhưng chúng
ta không thể dùng lời nói, dùng h́nh ảnh, dùng nước mắt để thức tỉnh lương tâm
của chính quyền Mỹ. Chúng ta phải chứng minh bằng số liệu khoa học thuyết phục
để mong phần nào đem lại công lư cho hàng triệu người dân Việt nam đă và đang
phải hứng chịu một sự bất công của chiến tranh qua từng thế hệ. Cuốn sách được
cố gắng diễn đạt ở một văn phong ‘bán khoa bảng’ và được Việt hoá cao nên đọc
khá trôi chảy và dễ hiểu. Một cuốn sách cần đọc và đáng phải đọc.
Nguyễn Đ́nh Nguyên
Nguồn:
http://www.nld.com.vn/tintuc/van-nghe/xem-nghe-doc/97182.asp
|
|