|
Đem chuyện pḥng
the ra viết, hổng dám đâu!
Vượt hơn
2.000 km từ thủ đô nhằm “kiến kỳ h́nh” cô nhà văn “vơ-đét” Nguyễn Ngọc Tư nơi
đất Mũi. Ấn tượng đầu tiên về Tư là… nước da “đậm đà” hơn trong h́nh, cười tít
mắt, hồn nhiên vô tư lự, đúng chất dân miền Tây. Nhưng khi Tư cất lời th́ khác,
cũng đáo để ra phết, giọng điệu tưng tửng, thi thoảng cũng “chặt chém” “giễu
nhại” người phỏng vấn nếu câu hỏi cứ ḷng ṿng chuyện cũ hoặc nghiêm trọng hóa
vấn đề
Nguyễn
Ngọc Tư, khi mới xuất hiện đă gây ngạc nhiên bằng tập truyện đoạt giải nhất văn
học tuổi 20 - Ngọn đèn không tắt giản dị mà sâu sắc, nồng ấm, buồn mà tươi sáng,
trong trẻo mà già dặn… Năm năm qua, cô tiếp tục gây ngạc nhiên và đem lại nhiều
thiện cảm cho bạn đọc bằng giọng văn tưng tửng mà t́nh cảm. Cũng trong thời gian
ấy, Tư đă kịp có 5 tập sách, đă kịp thu thêm vài giải thưởng văn học tầm quốc
gia, hội viên trẻ nhất Hội Nhà văn, tác giả trẻ nhất có tên trong tuyển tập
truyện ngắn Việt Nam được dịch và in ở Mỹ, lên h́nh chương tŕnh Người đương
thời. Tên và truyện ngắn đă trở thành “hàng hiệu” của báo Tết trong Nam ngoài
Bắc…
Truyện buồn nhưng không sến
+
Những ǵ Tư gặt hái như thế là quá nhiều với một cây bút văn chương c̣n rất trẻ
và lại xuất phát từ tỉnh lẻ, nhỉ? Hồi ấy Tư viết v́ sự thôi thúc của bản thân
hay nghĩ đơn giản là “kiếm cơm” bằng mấy đồng nhuận bút?
- Tư bắt
đầu viết văn từ năm 1996, lúc đó khoảng 20 tuổi. Viết v́ nhiều thứ lắm, phần v́
sự thôi thúc và để giải toả những cảm xúc dồn nén bên trong, phần v́ buồn quá,
không biết nói chuyện cùng ai nên t́m cách trút vào trang viết chứ chưa dám nghĩ
sẽ được đăng mà kiếm cơm bằng nhuận bút. Hồi đó, Tư đă nghỉ học (hết lớp 10) để
chăm ông ngoại bị ốm. Thi thoảng, phụ má hái rau ra chợ bán. Những cảnh người,
cảnh đời bên cạnh ḿnh, những ngôn ngữ đời sống b́nh dị hàng ngày cứ thế ùa vào
trang viết. Viết xong lén lút gửi cho các chú ở Tạp chí Bán Đảo Cà Mau. Một năm
sau ông ngoại mất, thế là ḿnh… thất nghiệp. May mà các chú ở tạp chí kêu ra làm,
vừa phóng viên tập sự vừa làm văn thư. Công việc đó vẫn tiếp tục cho đến bây giờ.
+ Vậy
mà chưa đầy 4 năm sau, Tư đă giật giải nhất cuộc thi Văn học tuổi 20 của Báo
Tuổi Trẻ, Nhà Xuất bản Trẻ và Hội Nhà văn TPHCM tổ chức với tập truyện Ngọn đèn
không tắt. 6 cái truyện ngắn trong tập đó rơ ràng là rất chuyên nghiệp, rất đều
tay đến nỗi sau khi Tư đoạt giải nhất, có nhiều người đa nghi bảo do nhà văn
chuyên nghiệp viết hộ…
- Chuyện
đó cũng lâu rồi và sau này Tư mới nghe nhiều người nói lại. Cảm giác là chỉ thấy
buồn cười chứ không tức giận hay muốn “thanh minh thanh nga” ǵ cả. Tại v́ lúc
đó vui quá, cảm giác sung sướng cứ vỡ oà ra đến nỗi không có cái ǵ làm ảnh
hưởng đến nói được. Tập truyện này Tư viết sẵn từ trước nhưng măi đến gần cuối
đợt kết thúc nhận bản thảo mới dám gởi và chẳn dám nói với ai v́ sợ nếu không
đoạt giải ǵ th́ ngượng lắm. Đến khi thấy có tên lọt vào ṿng chung kết đă mừng
lắm, nghĩ kiếm được cái giải khuyến khích là được 5 triệu đồng, bằng hơn cả năm
thu nhập ở đây. Ai ngờ đoạt luôn giải cao nhất, tiền cũng nhiều gấp mấy lần ḿnh
h́nh dung ra…
+ Sau
Ngọn đèn không tắt, Tư đă có thêm 4 tập truyện ngắn khác, đă gặt thêm giải này
giải khác, tiền nhuận bút truyệt tết nghe nói có báo trả 5, 7 triệu đồng, giới
nhà văn ở TPHCM hay Hà Nội nghe c̣n… lác cả mắt. Nhưng có thấy ḿnh lớn lên
nhiều không, có khác đi nhiều không so với thời đầu. Cụ thể nhé, lấy cái mốc
Ngọn đèn không tắt in năm 2000 và mới đây là tập truyện và kư Nước chảy mây trôi
in 2004?
- Mới th́
chưa thấy ḿnh mới hơn và cũng không thích làm mới đến mức bạn đọc không nhận ra
giọng ḿnh. Tuy nhiên cái nỗi buồn mỗi thời mỗi khác nhau. Thời viết tập Ngọn
đèn không tắt là cái buồn trong trẻo, hồn nhiên - đó là cái hay của quăng đời đó
mà bảo bây giờ viết như thời đó chắc Tư viết không nổi. Bây giờ th́ cái buồn nó
đă lớn hơn, nó “nhân t́nh thế thái” hơn một chút. Bản thân ḿnh cũng lớn lên,
trưởng thành hơn, va chạm nhiều hơn nên cách nh́n cuộc đời cũng khác hơn.
+
Nhưng âm hưởng chủ đạo trong truyện của Tư vẫn là nỗi buồn. Đọc xong truyện nào
cũng thấy ngậm ngùi. Mà tại sao nhân vật nào trong truyện của Tư viết cũng tốt,
cũng nhân hậu nhưng cuối cùng họ vẫn gặp những nỗi buồn như thế? Ngoài đời Tư
đâu có buồn, cũng đáo để ra phết đấy chứ?
- Có lẽ
cái tạng của ḿnh nó vậy, vui chỉ vui ngoài mặt vậy thôi. Và nhiều khi cũng cố
để viết vui vui nhưng viết một hồi cuối cùng vẫn thấy ngậm ngùi. Xét về mặt thẩm
mỹ th́ nỗi buồn để lại cho người ta cảm xúc sâu sắc hơn và những cái kết không
có hậu luôn để lại cho bạn đọc sự tiếc rẻ một chút, day dứt một chút. Cũng bù
lại là Tư luôn viết với một giọng văn và ngôn ngữ đối thoại tưng tửng, hóm hỉnh
nên nói chung là không bị bi luỵ hay sến quá. Nhiều bạn đọc bảo truyện Tư viết
buồn như không sến. Nghe vậy lại thấy… vui.
Lên Người đương thời ngượng mất mấy ngày
+ Năm
rồi, trong văn chương Tư gặt hái cũng… ác mà trong nhiều hoạt động xă hội cũng
nổi tiếng không kém. Được Đoàn TNCS Hồ Chí Minh b́nh chọn là một trong 10 thanh
niên tiêu biểu của năm, sau đó là lên h́nh của chương tŕnh Người đương thời.
Nhiều niềm vui như thế, chắc là viết cũng vui lên nhỉ?
- Nói
chung những thành quả này không nằm trong hệ thống suy nghĩ của Tư và không liên
quan ǵ đến nghề nên khi biết cũng khá bất ngờ. Thậm chí c̣n ngượng mất mấy ngày
sau khi lên h́nh chương tŕnh Người đương thời. Về lại Cà Mau, đi đâu nghe ai
nhắc hay chỉ trỏ là đỏ hết cả mặt, t́m cách lỉnh đi chỗ khác. Sau giải thưởng
đầu tiên, những giải thưởng khác ḿnh đón nhận b́nh tĩnh hơn, không c̣n niềm vui
vỡ oà ra như trước. Tất nhiên năm nào không có sự kiện ǵ vui vui th́ cũng… buồn.
+
Nhưng cũng nhờ có chương tŕnh Người đương thời mà bạn đọc có dịp nh́n thấy bạn
đời của Tư. Ông xă của Tư cũng đẹp trai ra phết, lại làm nghề thợ bạc. Hai người
hai nghề trái khoáy nhau, có bao giờ thử… tay nghề của nhau chưa?
- Chưa (cười
tít mắt). Có thảy ḿnh vào đó ḿnh cũng chả làm được. Văn ḿnh in tập này tập nọ
nhưng anh ấy cũng chưa bao giờ đọc, nhưng như thế Tư cảm thấy thoải mái hơn. Mỗi
người có một nghề nghiệp riêng, quan trọng là yêu nghề và tôn trọng công việc
của nhau. Được cái về nhà th́ ḿnh rất b́nh thường, không c̣n con Tư viết văn
nữa…
Làm hàng hiếm cũng hơi bị thích
+
Nhưng ra đường th́ khối người ngưỡng mộ, phải không? Ông xă của Tư có biết là
ḿnh đang sở hữu một người của công chúng thuộc vào giới… hơi bị sang?
- Không,
ḿnh thấy công việc viết văn rất b́nh thường và quan trọng là cần tỉnh táo. Làm
thơ th́ điên điên một chút cũng được nhưng viết văn th́ luôn giữ cái đầu lạnh.
Nghe khen nhiều cũng dễ hư lắm (cười). Chưa kể là đôi lúc văn chương cũng làm
ḿnh mệt mỏi, hay dằn vặt, ưu tư mà đôi khi không biết chia sẻ cùng ai nên cũng
khó chơi hết ḷng với bạn bè. Dù vậy, nhưng được vẫn nhiều hơn mất. Văn chương
cho Tư nhiều thứ và giúp ḿnh sống được bằng nghề. Đôi khi cũng vui khi được
nhắc đến như một thứ… hàng hiếm, những lúc đó cũng hơn tự hào một chút.
+ Và
với những ǵ Tư có, nhiều người nghĩ tư hoàn toàn có một công việc tốt hơn ở các
thành phố lớn.
- Tư vẫn
nghĩ ḿnh hợp với công việc ở đây hơn v́ nó rất yên ả và đem đến một cảm giác
rất yên ḷng dù cho lương tháng của chỉ khoảng trên dưới 500 ngàn và vẫn “ăn”
theo ngạch lương văn thư, phát hành dù kiêm nhiệm cả công việc phóng viên và
biên tập ở Tạp chí Bán Đảo Cà Mau. Trong khi đó tiền mua sách có tháng hết cả
triệu, may mà có tiền in sách và báo ở TPHCM và Hà Nội. Cũng có những tấm gương
nhăn tiền là nhiều cây bút khi ở quê th́ viết rất hay nhưng khi ra thành phố lớn
th́ không viết được nữa.
+
Nhưng nhiều người cũng nói là khi đi đến một chỗ khác và có điều kiện nh́n lại
vùng đất của ḿnh th́ sẽ có một cái nh́n mới và khám phá ra nhiều điều thú vị
hơn?
Tư
cũng nghe nhiều người khuyên vậy.
+ Vậy
th́ tại sao không nghe?
- Ḿnh
phải nghe ḿnh chứ mắc ǵ đi nghe người ta… xui bậy.
Đem chuyện pḥng the ra viết như các nhà văn nữ Trung Quốc, hổng dám đâu!
+
Nhưng Tư có nghĩ cứ ở măi một vùng đất như thế th́ ḿnh cũng sẽ cũ dần đi, sẽ ít
được va chạm và thách thức hơn ở đô thi lớn? Và đến một lúc nào đó, những tác
phẩm của Tư sẽ chỉ là những… chuyện cũ viết lại?
- Ở đâu
mà chả có thử thách, có va chạm. Cũ hay mới là do chính ḿnh và quan niệm trong
cách viết của ḿnh. Đất của ḿnh mà ḿnh viết c̣n chưa xong th́ làm sao ḿnh
viết về những vùng đất khác.
Tư cho
rằng một người viết chỉ có một khả năng nào đó và tốt nhất là khám phá hết toàn
bộ khả năng đó, đến lúc nào đó mệt mỏi th́ dừng lại, nếu ép buộc th́ rất khó. Và
viết văn mà cứ đ̣i lên dốc măi th́ cũng khó, và chẳng có cái dốc nào cao đến thế
nên đôi khi cũng phải dừng lại, phải ngoảnh lại, thậm chí đi xuống rồi mới đi
lên. Một tác phẩm hay là một món quà tinh thần tặng cuộc sống rồi, và cái hay
th́ luôn có hạn, nếu cứ đ̣i phải tặng măi th́ đâu có được!
+ Gần
đây đọc cuốn sách nào trong nước mà Tư thấy thích nhất và tiếp cho ḿnh nhiều
cảm xúc nhất?
- Là cuốn
Tấm ván phóng dao của Mạc Can. Đọc xong cuốn này ḿnh có cảm giác 10, 20 năm nữa
cũng chưa đủ sức viết tiểu thuyết v́ vốn sống của ông ấy làm ḿnh ngợp. Nói
chung xu hướng của ḿnh là thích những tác phẩm giản dị, dễ hiểu. Cao siêu quá
không hiểu được, nên nhiều cuối thấy hay nhưng không thấy thích.
+
Nhưng thời gian vừa qua cũng rộ lên một loạt tác phẩm rất táo bạo của các nữ sĩ
Trung Quốc và ảnh hưởng ít nhiều đến các nhà văn nữ Việt Nam. Tưởng Tư phải
thích họ hơn… “ông hề” Mạc Can chứ?
- Tư cũng
nghe mọi người bàn tán xôn xao cuốn Điên cuồng như Vệ Tuệ nên cũng mượn về đọc
nhưng bỏ ngang giữa chừng, đơn giản là v́ không hợp và không thích chứ không
phải không hay. Bản thân Tư cũng thấy ḿnh cần phải dấn thân nhiều hơn và thu
nạp vốn sống nhiều hơn nữa nhưng đem chuyện pḥng the ra viết như nhiều nhà văn
nữ Trung Quốc th́ không dám. Đơn giản v́ nó không phải là… sở trường của Tư.
Nhă Vân (QT-TT&TD)
Trích: www.nld.com.vn
|