Sứ Thần Cụt Đầu và Quả Bom Biết Đi
Anthony Darlic
Thành thật mà nói, nhiều hôm đến giờ tin tức, AD tôi ngại ngùng không dám bật tivi, hoặc có vào internet cặm cụi đọc thư nhận thư xong, tôi không dám nh́n lâu vào những điện thư emergency, alert, flash news gửi đến, hoặc táy máy lướt vào những website chuyện thời sự. Tôi ngại ngần v́ những tin tức ấy thường nếu không vấy máu thịt nhầy nhụa của nạn nhân, th́ cũng thấp thoáng bóng ma những người chết…
Có lẽ không chỉ riêng tôi mà nhiều người vẫn c̣n nghe văng vẳng bên tai lời kêu gào thảm thiết của người thông ngôn Đại Hàn xấu số Kim Sun-Il bị bắt làm con tin trước khi bị hành h́nh: Korean soldiers, please get out of here. I don’t want to die. I… don’t… want… to… die…Kim Sun-Il làm thông ngôn tiếng Á Rập cho một công ty Đại Hàn đang cung cấp thự phẩm và dụng cụ cho Mỹ. Kim cũng là một thành viên truyền giáo của Tin Lành. Trước đây đă có một toán truyền giáo 8 người Đại Hàn bị bắt như thế, một người đào thoát được 7 người c̣n lại được thả v́ nhanh trí khai là bác sĩ, y tá, nhân viên thiện nguyện. Chính quyền Đại Hàn sau đó đă cấm những hoạt động thiện nguyện kiểu này. Phóng viên Rajiv Chandrasekaran của tờ Wasington Post ở Baghdad cho Đài PBS của Mỹ tiếp vận trên SBS biết là không ai hiểu tại sao Kim có mặt ở Falluja để rồi gặp nạn trong lúc nơi này đang là chiến trường sôi động.
Hàng ngày phần cuối chương tŕnh PBS vẫn dành để tưởng niệm những chiến binh Mỹ tử trận ở Iraq. Không mấy khi tôi đủ kiên nhẫn xem đến lư lịch tử sĩ cuối cùng tŕnh chiếu hôm đó v́ điều tôi biết chắc là người chót hôm nay nhất định không phải là con cháu của TT Bush, Phó TT Cheney, BT Quốc Pḥng Rumsfeld, cũng như điều tôi không dám chắc là người chót được tưởng niệm hôm nay sẽ là người cuối cùng bỏ mạng trên chiến trường Iraq... Chắc chắn không phải chỉ ḿnh tôi có tâm trạng buồn nản hoảng hốt v́ chiến tranh và hận thù. Thế kỷ 21 và thiên niên kỷ thứ 3 chỉ mới có 4 năm sao lại có lắm chuyện buồn như thế?
Mấy ai quên được là cuối năm 1999 đầu năm 2000, một phần nhân loại run lên v́ cơn sốt tận thế, và cơn sốt 2KY Bug. Ở Baulkham Hills, Sydney, đám đồ đệ của Mục sư Moon c̣n tụ tập phủ phục nguyện cầu chờ giờ được đón về thiên đàng. Chờ măi không thấy sự lạ, họ đành lồm cồm ḅ dậy tiếp tục cuộc đời. Thế là tận thế chưa tới mà 2KY Bug cũng không hoành hành để cho nhân loại nín thở đi vào thế kỷ 21 và thiên niên kỷ thứ 3 một cách an lành. Được bao lâu? 8 tháng 11 ngày! Nghĩa là một ngày trước khi hai ṭa cao ốc WTC ở New York bị đánh sập. Đây là tiếng súng lệnh khởi phát một cuộc chiến toàn cầu mới khác hẳn những chiến tranh trong quá khứ xa gần. Cuộc chiến mới này khởi sự từ Afghanistan và giờ đây đang lan mạnh sang Iraq.
Ḥa b́nh của thiên niên kỷ thứ 3 và thế kỷ 21 chỉ kéo dài 3 năm 8 tháng 10 ngày. Hoàn cảnh có vẻ như biện minh cho những ai tin vào một ḥa b́nh chết bảy c̣n ba, chết hai c̣n một đúng như lời sấm: ‘Mă đề dương cước anh hùng tận/thân dậu niên lai kiến thái b́nh.’ AD tôi không dám lạc quan tin ḿnh sẽ có mặt trong số 1/10 nhân loại sống sót sau khi tận thế. Bởi đă tận thế th́ c̣n sống thế nào được? Mà nếu c̣n sống th́ đâu có thể gọi là tận thế? AD tôi cũng không đủ bi quan để nghĩ rằng 10 người phải chết hết 9 mới có ḥa b́nh. Không có Trời, Phật, Chúa nào mà lại lẩm cẩm tạo dựng ra 10 mạng rồi lại cắc cớ triệt đi 9 mạng như thế? Quư ngài có quyền thật th́ chỉ hô một tiếng bố bảo đứa nào dám lộn xộn, cần ǵ phải giết, vừa tội nghiệp vừa mất công mất sức? Cho nên, phải chăng ḥa b́nh chiến tranh nếu đă là chuyện giữa người với người th́ ắt phải do người, chỉ do người chứ không do ai khácđịnh liệu với nhau? Do người là do cái tâm của người vậy.
Ấy, AD tôi bắt đầu lạc đề nói chuyện đạo đức ba xu rồi đây? Nhưng con người khác con chó và cục đá. Gọi cái khác đó là ǵ cũng được, nhưng chắc là phải khác, dù là khác tạm thời. Thôi th́ cứ gọi cái khác đó là cái thần thức, cái tâm. Cái tâm của mỗi người chính là niềm hy vọng của chính nó. Cái tâm đó sẽ không làm cho con người trở thành lang sói với nhau. Cái tâm đó sẽ làm cho con người yêu thương nhau hơn yêu thương thú vật. Cái tâm đó là nguồn gốc của ḥa b́nh.
Lạc quan như vậy đó nhưng có khi AD tôi vẫn không khỏi hoảng hốt thấy rằng con người là nửa quỷ quái, nửa thần tiên. Người không yêu thương thú vật bằng yêu thương người, th́ người cũng không tàn ác với thú vật bằng tàn ác với người. Chiến tranh là một bằng chứng và chiến tranh Iraq là một bằng chứng của hận thù mút chỉ. Tại sao?
Chiến tranh Afghanistan, về chiến thuật c̣n nhiều chỗ gần gũi với những hoài niệm chưa phai về chiến tranh Việt Nam và cuộc thánh chiến chống Nga Xô của những kẻ hôm nay đang bị TT Bush xem như quỷ dữ có tên là Taliban, là Al-Qaida. Trong những cuộc chiến đó, dù sao vẫn c̣n giới tuyến, dù là một giới tuyến mong manh của chiến tranh nhân dân, chiến tranh du kích ít nhiều theo bốn nguyên tắc Mao Trạch Đông đề ra: Địch tiến ta rút. Địch dừng ta khuấy phá. Địch rút ta tấn công. Địch bỏ chạy ta truy kích. Nhưng cái gọi là chiến tranh đang diễn ra ở Iraq th́ thật là mơ hồ sương khói như chuyện phong thần. Thật vậy…
Baghdad thất thủ. Iraq bị liên quân Mỹ-Anh-Úc tràn ngập. Quân đội và lực lượng an ninh sụp đổ. Đảng Baath cầm quyền tan ră. 55 tên tuổi sừng sỏ trụ cột của chế độ bị bắt hay ra đầu thú gần hết. Hai con trai và cháu nội của SH bị giết. Và cuối cùng SH bị bắt. Iraq đúng là rắn không đầu. Thế đó mà t́nh h́nh lại ngày càng trở nên tồi tệ, lực lượng chiếm đóng càng ngày càng điên đầu. Chỉ khác một điều là bây giờ số thương vong đang dần dần thay đổi màu da. Trước đây chỉ có liên quân lănh đủ, bây giờ th́ công an, cảnh sát, địa phương quân Iraq vừa mới được trao trả chủ quyền trên giấy tờ từ ngày 28/6/2004 phải tiên phong hi sinh.
Đây là một cuộc chiến không có đụng độ, không thấy giới tuyến, không thấy đối phương đâu cả. Bùm! Chỉ khi chuyện xảy ra rồi, mới biết là có đánh nhau. Chiến trường như chợt biến chợt hiện nơi từng góc phố, từng khúc quẹo của xa lộ. Đối phương là ai? không ai biết. Quân số bao nhiêu? không ai biết. Địch quân là những du kích tự phát như những đám giặc cỏ hay có lănh đạo thống nhất? không ai biết. Không biết đến lúc này liên minh Mỹ-Anh-Úc có tiếc là đă không bắt chước chính quyền Miền Bắc ra lệnh quân quản Miền Nam sau ngày 30/4/75 bằng cách chụp mũ toàn Miền Nam là ngụy quân ngụy quyền tuốt tuồn tuột, bắt hết ngụy quân ngụy quyền có lảnh lương nhốt hết, dài hạn ngắn hạn tùy cấp. Nếu Mỹ mà cũng dám làm như vậy ở Iraq th́ liệu có tránh được t́nh trạng ong vỡ tổ như hôm nay không?
Trước nay, trừ mấy hôm ḱnh nhau giữa quân Mỹ và dân quân ở Falluja, Kirkuk, Basra, hiếm khi có một trận hai bên bắn qua bắn lại theo kiểu một chiến trường cổ điển. Đàng này, đối phương biến hiện như âm binh, chỉ khi nghe tiếng bom đạn khói lửa rần trời rồi mới biết họ có đó và họ vừa bất thần ra tay. Đối đầu với B.52, máy bay tàng h́nh, bom CBU, hỏa tiễn điều khiển từ vệ tinh, trực thăng vũ trang, chiến xa… đối phương h́nh như chỉ có những vũ khí thô sơ thông dụng như tiểu liên AK, B.40 và bom nội hóa làm bằng phân hóa học.
Vũ khí khủng khiếp nhất nằm trong tay đám âm binh này là những cảm tử quân hay những xác chết biết đi, những xác chết tự biến thành ḿn, thành bom, ra tay th́ chỉ huề hoặc thắng chứ không có thua. Huề khi họ không kéo được ai chết theo họ. Họ hành động như những phi công Thần Phong Nhật trong thế chiến thứ hai. Nhưng máy bay Thần Phong ngày xưa có thể bị bắn rớt hay nổ tung trước khi nhào đầu vào mục tiêu. Những cảm tử quân bây giờ ở Iraq, Afghanistan, Palestine, Israel chỉ đi bộ hay đi xe hơi. Khó mà đánh hụt mục tiêu.
Bây giờ quân nổi dậy lại c̣n dùng đến một đ̣n khủng khiếp hơn đó là chặt đầu nạn nhân. Tiếng bom nổ, ḿn nổ chỉ vang động nơi hiện trường. Tiếng kêu gào thảm thiết tuyệt vọng của Kim Sun-Il cũng như tiếng khóc bi ai ảo năo của gia đ́nh anh khi hay tin anh bỏ mạng không chỉ vang vọng ở Nam Hàn mà lan khắp thế giới loài người một cách rộng răi nhanh chóng mồn một nhờ tivi, nhờ internet.
Dĩ nhiên, nhiều nước vẫn c̣n duy tŕ án tử h́nh, cho nên xử tử một người không phải là chuyện lạ lùng ǵ. Nhưng xử tử một người v́ lư do tuyên truyền chính trị, biến nạn nhân thành một sứ giả cụt đầu là chuyện khác. Phải chăng quân nổi dậy ở Iraq hôm nay đang bắt chước chính quyền Pháp đem xử tử công khai 13 lănh tụ Quốc Dân Đảng ở Yên Báy ngày xưa? Không chặt đầu th́ nổ bom cảm tử. Nhưng nổ bom cảm tử đă là một hành động tuyệt vọng, phải chăng chặt đầu nạn nhân v́ yêu sách không được thỏa mản lại c̣n là tuyệt vọng hơn nữa? Không c̣n cách nào khác hơn là chết hay cùng chết?
Đ̣n chặt đầu nạn nhân cho thấy chiến tranh đang trở thành một sự tháu cáy của thịt xương, sau khi tháu cáy bằng lời nói không c̣n hiệu lực. Chiến tranh trở thành cuộc xung đột giữa hai người vừa điếc, vừa câm, vừa mù. Có nói cũng bằng không, có nghe cũng vô ích, bởi lời nói chỉ c̣n là tuyên truyền gian dối, nói vậy nhưng không phải vậy.
Thời chiến tranh lạnh, có những tác phẩm đề cập đến sở trường tuyên truyền và tẩy năo của Cộng Sản. Đặc biệt là những quyển như Bí Danh của Lâm ngữ Đường về Trung Hoa, Giai Cấp Mới của Milovan Djilas về Yugoslavia, Bóng Tối Giữa Trưa của Arthur Koestler về Nga Xô, nhưng độc đáo nhất có lẽ là quyển 1984 của George Orwell mô tả những ǵ có thể xảy ra khi người ta phải sống trong một chế độ chuyên độc dùng chính sách nhồi sọ của tôn giáo để tạo ra ư nghĩa mới cho những từ ngữ cũ và dùng bộ máy cường quyền với những kỹ thuật tinh vi để gán những ư nghĩa mới đó vào ư thức cũng như vô thức của con người. Văn học chính trị gọi thứ ngôn ngữ đó, hay lối nói đó, là luận điệu hay giọng điệu Orwell. Các chế độ cộng sản thường được coi là sở trường sử dụng luận điệu này. Năm 1989, bức tường Bá Linh sụp đổ, chiến tranh lạnh chấm dứt, khối cộng sản tan ră, giọng điệu Orwell tưởng đă tuyệt chủng theo. Nhưng không. Luận điệu Orwell vẫn sống sót nhờ một số lănh tụ trong Khối Tự Do. Thật vậy, trong chương tŕnh Jim Lehrer NewsHour ngày 28/6/04, Zbigniew Brzezinski - cựu Cố Vấn an ninh quốc gia của TT Carter bây giờ đang làm việc cho Trung Tâm Nghiên Cứu Chiếc Lược Toàn Cầu - gọi lời lẽ của TT Bush mô tả việc Mỹ khai sinh chính quyền lâm thời Iraq là trao trả hoàn toàn chủ quyền - full sovereignty - cho Iraq là luận điệu Orwell. Câu nói nguyên văn của Brzezinski là thế này: ‘Chúng ta đă dùng quá nhiều luận điệu Orwell khi nói về Iraq. Luận điệu Orwell đă do Cộng Sản bày ra và bây giờ đang được nhóm Tân Bảo Thủ - tức nhóm đầu năo trách nhiệm về chính sách của Ṭa Bạch Cung hiện nay - xài lại trong các tranh luận chính trị. Chúng ta nói giải phóng trong khi thực sự là chiếm đóng. Chúng ta nói ḥa b́nh trong khi thực sự là chiến tranh. Chúng ta nói đến chủ quyền quốc gia trong khi đó chỉ là chính quyền giới hạn.’ Nói thế khác, theo những ư nghĩa mới đó th́ xấu có nghĩa là tốt, buồn là vui, ghét là thương, gian dối là chân thật, phản bội là trung thành, nô lệ là tự do, độc tài là dân chủ, khủng bố là tự vệ. Nếu ngôn từ chính trị và bang giao quốc tế lộn tùng phèo đến mức đó th́ chiến tranh, xung đột chỉ c̣n là đường một chiều. Giết nhau cho đến lúc chẳng c̣n ai nói và chẳng c̣n ai nghe ai nữa. Chiến tranh Iraq đang diễn tiến đến một độ tuyệt vọng trong đó một phần lớn những kẻ được giải phóng, được phục hồi tự do dân chủ, được trao trả chủ quyền toàn vẹn đang biến nạn nhân thành những sứ thần cụt đầu mang thông điệp của những quả bom biết đi đến quốc gia liên hệ.
AD tôi không khỏi dỏ khóc dở cười khi nghe nói rằng CIA, ASIO, MI.5, MI.6 đều sai bét, mù tịt về Iraq, nhưng dựa vào những tin tức do những tổ chức t́nh báo này cung cấp để đánh Iraq là đúng. Do đó, ba người ngự lâm pháo thủ Bush-Blair-Howard đă không cố ư sai lầm, đă không vô t́nh lừa dối dư luận và cử tri, họ không có ǵ để xin lỗi xin phải ǵ cả. AD tôi không khỏi dỏ khóc dở cười khi nghe nói rằng mấy thằng nhóc t́ lượm đá gạch chọi vào xe tăng là khủng bố, dùng trực thăng và phi cơ phản lực xạ kích những đám đông kể cả đàn bà con nít là duy tŕ an ninh. Ô hay! Bây giờ là thế kỷ 21, thiên niên kỷ thứ 3 hay là thời c̣n ăn lông ở lỗ, chưa biết nói, chưa biết đếm 1,2,3?
Xin trả lời tôi.
Anthony Darlic.
Bài có gửi đăng ở VNTB, Sydney