Nói Quanh Nói Quẩn Chuyện
NGUYỄN CAO KỲ PHẢI XIN LỖI PHẬT GIÁO
Sự việc bắt đầu với bài viết của Nguyễn cao Kỳ (1). Từ văn thư đó, trong nhà thấy có phản ứng, đáng kể là phản ứng của bachma qua một điện thư nội bộ nhan đề Ông Kỳ phải xin lỗi Phật giáo. @ của bachma viết như sau:
Nhân dịp Web GĐ phổ biến thông điệp của ông Kỳ nhân ngày Quân lực 19/6, kêu gọi xóa bỏ hận thù, đại đoàn kết dân tộc, quên đi quá khứ, tôi có ư kiến như sau: Ông Kỳ vẫn c̣n nợ các Phật tử Miền Trung một lời xin lỗi về những ǵ đă xảy ra vào năm 1966. Mới đây báo Thanh Niên bên nhà có đang tải thuật lại chuyện ông Kỳ đă sẵn sàng xin lỗi trong quá khứ - xem trang nhà Thanh Niên. Nay ông Kỳ có dám làm lại việc sám hối đó không? Web GĐ đă phổ biến góp ư này.
Đối với đ̣i
hỏi của bachma, cũng trong nhà có những phản ứng khác như sau. Hồi âm của
tuongcuop là một ví dụ. @ của tuongcuop viết: -Ui chao!
Đâu phải Hercules mà gặp ai cũng phải “uưnh!” hết như ri?
Kẻ-thù-của-kẻ-thù-là-bạn. Ông NCK đang uưnh đám CCCĐ-CCCB th́ cứ để yên cho ông
uưnh đă, cản tay cản chân ông làm chi rứa? Ḥa Ngụy diệt Ngô mà, quư vị nghĩ
sao? tướng cướp.
Đồng ư với tuongcuop là utnguyen. @ của utnguyen hồi âm tuongcuop nguyên văn:
-Dong y voi anh 100%.Utnguyen.
Utnguyen đồng ư 100% nhưng có người cũng không đồng ư 100% với utnguyen và tuongcuop. Anh chị em trong nhà, nhắc tên nhắc tuổi ra có thể mất ḥa khí không khéo khiến cho thiên hạ họ cười cho nên xin tạm gọi quư vị không muốn bỏ qua cho Nguyễn cao Kỳ là những vị có hỗn danh Thích Xin Lỗi. Sau đây là những lời tâm sự của tuongcuop với utnguyen tại sao không nên nằn nặc đ̣i Nguyễn cao Kỳ xin lỗi?
Kính bác utnguyen,
Nhờ bachma mà tôi được liên lạc với bác, cám ơn bác đă hỷ xả thuận ư với tôi.
Quan tha ma bắt, bác đồng ư nhưng cũng có người không và cự nự lia chia. H́! H́! Hông sao! Ḿnh nói được th́ người ta nói được, dù là lời nghịch nhĩ. Tui ngứa miệng không phải v́ có người đ̣i ông Kỳ xin-lỗi-Phật-giáo. Chuyện ông Kỳ xin lỗi xin phải không quan trọng lắm. Dù xin lỗi được càng hay, sám hối được càng tốt, trước hết là tốt cho ông Kỳ, một người từng thành tâm nghĩ rằng ḿnh là con cầu tự và không ngần ngại nói thẳng ruột ngựa là “tui ghét Công giáo”. Thiệt ra, tui ngứa miệng v́ hai tiếng “Phật giáo” thôi.
Đ̣i ông Kỳ phải xin lỗi PG, được! Nhưng Phật giáo mô đây? Cách đây không lâu có người nhận LÀ Phật tử nói như đinh đóng cột trên một cơ quan truyền thông được coi là của PG nguyên văn: Tướng-Kỳ-Đưa-Quân-Ra-Miền-Trung-Dẹp-Loạn, phải tui xin lặp lại lỡ có người chưa nghe rơ: Tướng-Kỳ-Đưa-Quân-Ra-Miền-Trung-Dẹp-Loạn. Tui hèn nhát ngu ngơ làm thinh đă đành, nhưng mấy vị Phật tử Thích Xin Lỗi có phản đối chuyện chính Phật giáo đồ - chứ không phải đồ-Phật-giáo như đám CCCB gọi ḿnh mô nghe! công khai chính thức nói rằng ông Kỳ ra “dẹp loạn” đó không? Nếu đă không phản đối th́ chừ có lư do chi mà đ̣i ông Kỳ xin lỗi hí? Ông dẹp loạn th́ phải cám ơn ông chơ răng lại đ̣i ông xin lỗi? Hà! Hà! Răng lại có chuyện ba lơn rứa, không sợ ông Kỳ ông cười cho thúi mũi?
Đ̣i ông Kỳ phải xin lỗi Phật giáo, được! Nhưng PG mô đây? Năm 1966 ông đưa quân ra miền Trung “dẹp loạn”, năm sau Sắc Luật 23/67 ra đời khai tử GHPGVNTN, đập bể PG thành hai mảnh là Việt Nam Quốc Tự và Ấn Quang. Hai kẻ đồng lơa cột kệt trong vụ này là hai lănh tụ quyền cao chức trọng trong GHPGVNTN, là HT Tâm Châu và HT Hộ Giác. Để tưởng thưởng hành động đồng lơa đó, HT Tâm Châu được phong Tăng Thống VNQT, HT Hộ Giác trở thành Phó Giám Đốc Tuyên Úy PG hầu trà TT Tâm Giác Giám Đốc.
Rứa đó mà chừ đây HT Tâm Châu và Hộ Giác lại lăng xăng phất cờ PHỤC HOẠT GHPGVNTN, treo ḿ căn bán đậu phụ, xum xoe gán ép cho HT HQ chức Đệ Tứ Tăng Thống, HT Quảng Độ chức Viện Trưởng VHĐ, TT Tuệ Sĩ chức TTK VHĐ trong khi chính HT HQ chỉ tạm thời đồng ư với chức XLTV/VTT. Nói thế khác, v́ âm mưu củng cố địa vị của ḿnh trong GHPGVNTN-Hải Ngoại, mà hai HT Tâm Châu-Hộ Giác đă h́ hục “phục hoạt” cái xác ướp chính hai ngài đồng lơa giết chết năm 1966. Xin cho tui một câu, một chữ nào của hai HT Tâm Châu, Hộ Giác phản đối ông Kỳ đưa quân ra dẹp loạn Miền Trung và khai tử GHPGVNTN. Ba láp và ba trợn đến như rứa mà không sợ ông Kỳ ông cười cho à? Ép ông quá, ông đổ ĺ căi lại: Nói mấy Thầy đó xin lỗi trước rồi tui xin lỗi sau, th́ tính răng đây?
Nếu không đủ nhẫn để “tăng hận bất cách túc” hay cho ông NCK một cơ hội “đồ tễ một phút buông dao cũng có thể thành Phật” mà cứ nhất quyết đ̣i ông phải sám hối cái tội khai tử GHPGVNTN th́ tui nghĩ, để cho công bằng, trước hết phải đ̣i nhị vị Tâm Châu-Hộ Giác sám hối cái tội đồng lơa với Nguyễn văn Thiệu-NCK-Đại sứ Bunker khai tử GHPGVNTN đă chớ?
Ba trợn hơn nữa là đă không đ̣i hai vị đó sám hối mà một số người lâu nay c̣n lơn tơn chạy theo họ toa rập với Vơ văn Ái đem mấy cái tổ chức hàng mă là GHPGVN-Trên-Thế-Giới và GHPGVNTN-Hải Ngoại ra mà mắt quư ngài HQ, QĐ, TS cố làm cho quư ngài tưởng ở ngoài ni toàn thể Phật tử lưu vong, toàn thể Ṭa Bạch Ốc, toàn thể Quốc Hội Mỹ, toàn thể Quốc Hội Âu Châu đều đứng sau lưng ta cả cho nên nhất nhất có chuyện lôi thôi đều phải báo cáo trước cho Vơ văn Ái, sau là mét Toà Tổng Lănh Sự Mỹ ở Saigon hay Ṭa Đại Sứ Mỹ ở Hà Nội. Như chuyện Thiện Hạnh, Phước Viên, Trí Lực ở Huế hùng hổ tuyên bố tuyệt thực rồi nhịn ăn không nổi nên phải lồm cồm ḅ dậy bỏ cuộc. Như chuyện Trí Lực lội qua bờ giác bị ch́m đó, đem vợ con vượt cảnh lậu qua ngă Campuchia nên bị bắt. Vơ văn Ái và quư vị quan chức trong GHPGVNTN hải nội hải ngoại bèn la toáng lên là Thượng-Tọa-Trí-Lực đang thọ nạn v́ tranh đấu cho tự do tôn giáo, nhân quyền, dân chủ…. Bây giờ Trí Lực với vợ con đùm đề đang an toàn ở Thụy Điển, tất cả đều im re không hó hé nửa lời… Ba trợn rứa mà không thấy ai than thở một tiếng, lại c̣n được mấy cơ quan truyền thông của mặt trận phục quốc, của thắp sáng niềm tin, tuổi trẻ lên đường dựng ra từ hồi Hồng Y Nguyễn văn Thuận c̣n tại thế ca tụng hô hào tiến lên phất cờ nhân quyền, tự do tôn giáo... Đọc những khẩu hiệu, những keyword trên Web Viện Tăng Thống và một vài cơ quan truyền thông khác của Phật-giáo-đồ-hại-Phật-giáo th́ rơ như ban ngày.
Vatican và một số tín đồ của Công giáo ở VN gây cả trăm năm tội ác cho dân chúng mà đa số là PT, họ có thèm xin lỗi mô. Một số PT không những quên chuyện nớ mà c̣n xum xoe CCCĐ cho họ nữa, liên tôn với họ nữa. Ít ai biết Tướng Nguyễn ngọc Loan là đệ tử chùa Phổ Quang ở Huế , nhưng chắc chắn nhiều người biết ông Tướng này chính là hung thần trong vụ dẹp loạn Miền Trung 1966. Tướng Loan bị thương trong vụ Mậu Thân được đưa qua Mỹ chữa bệnh. Trong dịp tiếp tân lễ Quốc Khánh 1/11 năm 1969 tại ṭa Đại Sứ VNCH tại Washington do Đại sứ Bùi Diễm khoản đăi, HT Măn Giác lúc đó đang ở Mỹ cũng được mời tham dự như Tướng Loan. Thấy Tướng Loan ngồi lạc lơng một ḿnh trong góc pḥng, HT MG tội nghiệp đến chào. Tướng Loan cảm động đứng lên đáp lễ. Trong câu chuyện sau đó, Tướng Loan đă nói: “Thưa Thầy, chuyện cũ xin Thây bỏ qua, tôi xin sám hối Vụ Miền Trung, tụi tôi thiên lôi chỉ đâu đánh đó…” Không biết trong dịp đó HT MG có bảo Tướng Loan: Ấy! ấy! Thiếu Tướng phải công khai xin lỗi mới được! không? HT MG c̣n đó, ở Chùa Việt Nam, Los Angeles, chưa tin xin cứ lại vấn an HT hỏi xem đúng vậy không.
Ông Kỳ con cầu tự, cũng như ông Loan đệ tử chừa Phổ Quang, đă bị Mỹ lợi dụng, Công giáo lợi dụng để đánh phá PG, đánh phá GHPGVNTN, đánh phá Ấn Quang… tại sao không khuyến khích ông làm sáng tỏ hơn những chuyện đó, giúp ông tố những chuyện đó, khuyến khích ông tố chuyện đó. Đó là cách tạ tội với PG rồi.
Lại nữa, ông Kỳ có tội là có tội với quốc gia dân tộc. Nếu ông có xin lỗi quốc gia dân tộc, nếu PT tự hào là chiếm 7, 8 chục phần trăm dân số, th́ ông Kỳ nhận lỗi với dân tộc là PT cũng mát ruột rồi. Cần chi mà đ̣i ông phải đích danh xin lỗi ḿnh? Hi! H́!
Tui không bênh ông Kỳ, tui không bênh ai hết. Tui chỉ bênh những người đă chết, đă khổ v́ PG từ thời thực dân Pháp đến nay. Không tin tui, cứ hỏi các ngài Tâm Châu, Hộ Giác và đám theo đóm ăn tàn Chánh Lạc, Viên Lư, Giác Lượng, Giác Đảng, Tâm Phương, Quảng Ba, Huyền Tôn và cả Vơ văn Ái xem quư vị đó có nhớ trong năm 1963, năm 1966 có mấy Phật tử tranh đấu bị giết, mấy người tự thiêu, xem họ có nhớ ngày kị của Thầy Quảng Đức không, xem thử từ ngày ra ngoại quốc đến nay trong chùa của họ có bàn thờ Thầy Quảng Đức và các thánh tử đạo không, có khi mô nhớ thắp cho Thầy Quảng Đức và các thánh tử đạo một nén hương không? Năm ngoái, ngài Tâm Châu, Hộ Giác lăng xăng ồn ào hô hào phục hoạt GHPGVNTN, nhưng khi HT Măn Giác làm lễ kỷ niệm 40 năm PG đấu tranh và GHPGVNTN được khai sinh th́ quư ngài này xây lưng lại và thọc gậy bánh xe bảo “không nên khơi lại đống tro tàn”. Kỷ niệm PG 63 là khơi lại đống tro tàn, vậy phục hoạt GHPGVNTN mà họ đă tiếp tay giết chết th́ khơi lại cái chi đây? Không thấy ai than thở, không nghe ai đ̣i họ phải xin lỗi cả, tại răng rứa? Xin trả lời dùm tui chút!
Đó, nh́n tới nh́n lui thật không thiếu chi những chuyện ba lơn, ba trợn như rứa đó, có tội nghiệp cho những Phật tử sơ cơ thiểu đức như tui, phải không thưa bác utnguyen?
Nguyện cầu bác và tui, ông Kỳ và đồng bạn ngày xưa, và những người đ̣i ông Kỳ xin lỗi Phật giáo… tất cả thân tâm thường an lạc.
tuongcuop
TB: -Phần tui, ngứa cổ hát mà chơi, coi như đến đây là xong chuyện. Nhưng để biết người biết ta, xin đón xem thử những web Phù Sa, Viện Tăng Thống, Quảng Đức, Khuông Việt, Giao Điểm, Chuyển Luân, Đông Dương Thời Báo… có xem thử ai nhận ai bỏ ai chịu chuyện quanh quẩn này nghe bác Utnguyen?
____________________________________________
(1) THÔNG ĐIỆP CỦA THIẾU TƯỚNG NGUYỄN CAO KỲ,CỰU CHỦ TỊCH U.B.H.P.T.U. VNCH, NHÂN NGÀY QUÂN LỰC 19 THÁNG 6 NĂM 2004
Cùng toàn thể Anh Chị Em Cựu Quân Nhân thân mến,
Bốn mươi năm trước, ngày 1 tháng 11 năm 1963, chính quyền của Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm bị lật đổ. Trong khoảng thời gian hai năm sau đó, từ 1963 đến 1965, Miền Nam Việt Nam đă trải qua nhiều cuộc binh biến. Các chính phủ thay phiên nhau được thành lập, rồi bị lật đổ. Sự tranh giành ảnh hưởng và quyền lợi của những phe nhóm, đảng phái, tôn giáo, quân đội đă tạo ra các cuộc khủng hoảng trầm trọng về mọi mặt. Chính thể Miền Nam đă mất uy tín và tin tưởng của các nước Đồng Minh. Tháng 6 năm 1965, chính phủ dân sự do ông Phan Khắc Sửu làm Quốc Trưởng và ông Phan Huy Quát làm Thủ Tướng đă tự ư từ chức và giao trách nhiệm lại cho Quân Đội, v́ không thể giải quyết những bất đồng phe phái. Trong buổi họp Hội Đồng Quân Lực tại Bộ Chỉ Huy Thủy Quân Lục Chiến, các Tướng lănh trong HĐQL cũng như các cấp chỉ huy đơn vị chiến đấu đă chỉ định tôi thành lập chính phủ.
Ngày 19 tháng 6 năm 1965, với chức vụ Chủ Tịch UBHPTU, tôi đă tŕnh diện Nội Các Chiến Tranh. Là một Tướng lănh trẻ, 35 tuổi, Tư lệnh một Quân Chủng chỉ biết chiến đấu ngoài mặt trận, không một chút kinh nghiệm về chính trị và hành chánh, nhưng tôi hoàn toàn ư thức trọng trách được giao phó bởi Quân Đội và đặc biệt ư thức về sự sống c̣n của đất nước. Và với một chút may mắn do định mạng sắp đặt, cũng như với sự ủng hộ hết ḷng của toàn thể các anh chị em, tôi đă hoàn thành nhiệm vụ trong khoảng thời gian hai năm ngắn ngủi, từ 1965 đến 1967.
Thứ nhất, tôi đă tái lập được sự ổn định xă hội và chính trị. Thứ nh́, tổ chức cuộc bầu cử Quốc Hội Lập Hiến để soạn thảo Hiến Pháp mới. Sau đó tổ chức bầu cử Tổng thống, Quốc Hội Lập Pháp (Lưỡng Viện) và khai sinh nền Đệ Nhị Cộng Ḥa.
Tháng 4 năm 1975, cùng với đa số các anh chị em và hàng triệu đồng bào, tôi đă rời quê hương và sang sống lưu vong tại Hoa Kỳ.
Nhiều năm sống nơi đất khách, tôi đă không ngừng suy tưởng về cuộc chiến tranh Nam Bắc vừa qua. Việc chia đôi đất nước hoàn toàn không do ư muốn của nhân dân ta, mà là do sự cưỡng đặt của các cường quốc. Một bên được Hoa Kỳ, lănh đạo Thế Giới Tự Do, biến quân dân Miền Nam thành những người lính canh giữ tiền đồn ngăn chặn làn sóng Đỏ; một bên được Nga Sô – Trung Cộng, lănh đạo Thế Giới Cộng Sản, thúc đẩy quân dân Miền Bắc thành những người lính tiền phong trong sứ mạng nhuộm Đỏ toàn cầu.
Dầu cho người lính Tiền Đồn hay người lính Tiền Phong chiến thắng th́ Nhân Dân Việt Nam đều bất hạnh hứng chịu cuộc đại bại.. Chúng ta chỉ là những quân cờ của ngoại bang.
Vậy ngày hôm nay, mỗi bên phải ư thức rơ thân phận của ḿnh th́ mới mong hóa giải bế tắc để mang lại Đại Đoàn Kết Dân Tộc hầu phục hưng xứ sở.
Chiến tranh đă kết thúc gần 30 năm.
Đất nước ta phong phú tài nguyên về khoáng sản, thổ sản, lâm sản, hải sản cộng thêm đức tính thông minh, cần cù chăm chỉ của người dân. Vậy mà tại sao đất nước ấy vẫn bị xếp hạng vào danh sách một trong những quốc gia nghèo khó nhất trên thế giới? Bằng vào những bài học lịch sử, dân tộc Việt Nam trong quá khứ đă chiến thắng bất cứ trận giặc nào. Ngày nay, muốn thắng trận giặc nghèo đói, nhà cầm quyền phải tập họp được sự đoàn kết toàn dân trong mọi giai tầng xă hội ở khắp mọi nơi. Chính v́ lẽ đó mà hơn thập niên qua, tôi đă nhiều lần lên tiếng kêu gọi cả hai phía – chiến thắng cũng như chiến bại – hăy xóa bỏ dĩ văng hận thù để cùng nhau nắm tay đưa đất nước đi lên.
Say sưa măi trong men chiến thắng hay ngậm mối căm hờn lưu cữu v́ chiến bại đều là thái độ sai lầm đáng chê trách.
Hơn nữa, đứng trước xu thế toàn cầu hóa của nhân loại, người có trách nhiệm với đất nước phải ư thức rằng cưỡng lại sự tiến hóa nhân văn, khoa học kỹ thuật sẽ có nhiều nguy cơ biến dân tộc ta thành kẻ nô lệ. Như trước đây đă từng bị một ngàn năm Bắc thuộc, một trăm năm Pháp thuộc.
Bị ngoại bang đô hộ có thể hy sinh máu xương để giành lại xứ sở, nhưng bị nô lệ kinh tế, th́ từ người cầm quyền đến người dân đen đều là những kẻ ăn xin, chỉ biết chen chúc nhau đi làm đầy tớ!
Vào cuối năm 2003, ông Thứ trưởng Nguyễn Đ́nh Bin, đại diện nhà cầm quyền trong nước đă đến California gặp và ngỏ lời mời tôi về thăm quê hương. Qua những anh em đă từng về nước trước đây cho tôi biết đă có những đổi thay đáng kể, tôi chấp nhận lời mời v́ bản thân cũng muốn tận mắt chứng kiến để có những nhận xét xác thực hơn. Tết Giáp Thân vừa rồi, tôi đă về thăm quê hương trong 34 ngày. Nơi đặt chân đầu tiên của ngày trở lại là Sàig̣n. Sau đó tôi đă đi thăm các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long, Cần Thơ, Vĩnh Long, Bạc Liêu, Sóc Trăng. Ra thăm Hà Nội, tôi đă đi lễ ở các nhà thờ, các chùa, cổ tự ở Miền Bắc. Và kết thúc chuyến đi ở Miền Trung là Đà Nẵng, Hội An.
Nhận xét xác thực của một chuyến đi đầu tiên ngắn ngủi chắc chưa có, nhưng cảm tưởng thành công là tôi đă đặt được những nhịp cầu đầu tiên của cây cầu vĩ đại “Đại Đoàn Kết Dân Tộc.” Về t́nh cảm đồng bào trong nước, từ già tới trẻ, đă đón nhận tôi một cách rất thương mến và hứng khởi. Qua những lần tiếp xúc với những người có trách nhiệm, tôi thấy họ có những nhận xét rất rơ ràng, thực tế về đất nước. C̣n tôi, tôi cũng nói với những người anh em đó bằng t́nh tự dân tộc, bằng tất cả tấm ḷng yêu nước thương ṇi của tôi. Lấy kinh nghiệm của một người đă từng cầm quyền, tôi trao đổi với họ về những vấn đề như: công bằng xă hội, thu hẹp khoảng cách giàu nghèo, bài trừ tệ đoan tham nhũng, tôn trọng tự do tín ngưỡng, tư tưởng, xoá bỏ dĩ văng hận thù. Bất cứ ở đâu, tôi đều nêu lên câu “Đại Đoàn Kết Dân Tộc”, v́ chỉ bằng tinh thần đó, tổ tiên ta mới có thể đi đến Hội Nghị Diên Hồng để chiến thắng quân Nguyên. Hoặc cận đại hơn, gây lại niềm hứng khởi nhiệt t́nh cứu nước của toàn dân trong thời kư kháng chiến chống thực dân Pháp th́ mới mong giải quyết được những khó khăn hiện nay.
Cùng toàn thể các Anh Chị Em Cựu Quân Nhân thân mến,
Khi làm Chủ Tịch Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương, tôi đă kư nghị định chọn Ngày 19 Tháng 6 là Ngày Quân Lực. Ngày này ghi lại sự kiện toàn thể Quân Đội chúng ta nhận trách nhiệm trước lịch sử: Bảo vệ Miền Nam Tự Do. Cùng một lúc, ngày 19 tháng 6 cũng là ngày để ghi nhớ sự hy sinh to lớn của tất cả những người lính chiến Việt Nam Cộng Ḥa. Ngày nay, anh chị em sống ở nơi đất khách vẫn tiếp tục cử hành ngày 19 tháng 6 đáng ghi nhớ ấy. Tôi tin rằng anh chị em vẫn c̣n ấp ủ hoài băo muốn đóng góp một chút ǵ cho quê hương xứ sở. Tôi tin rằng anh chị em sẽ mạnh dạn gạt bỏ đi những danh lợi phù phiếm và sẽ lấy nỗi xót xa v́ đồng bào bất hạnh và đem t́nh yêu non sông gấm vóc làm động lực để cùng nhau thúc đẩy công cuộc chấn hưng đất nước.
Tổ tiên ta thường nói: “Nước có tuần, dân có vận.” Tôi hy vọng rằng thời kỳ đen tối của lịch sử cận đại sẽ chóng qua. Không một dân tộc nào có thể đạt được những tiến bộ mà ngày ngày chỉ quay về qúa khứ để oán trách nhau. Hận thù đến mấy rồi cũng phải phôi phai theo thời gian, mười năm, hai mươi năm, một trăm năm … hận thù cũng phải hết. Thế th́ tại sao TA không chủ động xóa bỏ nó ngay từ bây giờ. Chính chúng ta – chứ không phải bất kỳ một thế lực nào khác, một dân tộc nào khác – phải mạnh dạn mở ra một trang sử mới.
Các Anh Chị Em thân mến.
Là những chiến sĩ đă từng xông pha đầu tên mũi đạn, anh chị em có thừa dũng cảm và trí tuệ để thay đổi tư duy, từ đó phóng tầm nh́n của ḿnh về tương lai xứ sở một cách sáng suốt và tích cực hơn. Các cụ ta thường có câu nói: “Quan nhất thời, dân vạn đại.” Nay tôi xin đổi: “Quan hay Dân cũng chỉ nhất thời, mà non sông mới là vạn đại.” . Đó là câu nói biểu lộ tâm t́nh của tôi khi về trong ước. Tôi lặp lại câu nói này một lần nữa như là một thông điệp gửi tới tất cả các anh chị em đang sửa soạn kỷ niệm ngày Quân Lực năm nay. Ngày mà người lính kiêu dũng đă đứng ra nhận lănh trách nhiệm với non sông.
Tôi đă bắt nhịp cầu nối liền Hải Ngoại với Quê Hương. Hôm nay người lính già này chỉ c̣n có đôi lời tâm huyết gửi đến anh chị em là hăy cố gắng xây dựng non sông Việt Nam đẹp măi trên hành tinh này để hănh diện với thế giới. Các anh chị em hăy tin tôi, người lính già này không bao giờ phản bội quê hương.
Thân mến chào toàn thể anh chị em,
Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ
California, kỷ niệm Ngày Quân Lực 19 tháng 6 năm 2004