CHƠI MÀ…!

Huỳnh Bất Hoặc

 

Ray Charles lúc sinh thời

Ngày trước, mỗi khi có chuyện chi cần liều một chút th́ lúc bắt đầu, anh chị em chúng tôi thường nh́n nhau nói: Hit the road Jack, don’t look back! Làm đại đi, c̣n ăn hết nhịn! Hit the road Jack là tên một bản nhạc, thời đó tôi không biết của ai, chỉ thấy hay hay th́ cầm nhầm xài đỡ. Giờ th́ Bất Hoặc tôi biết tác giả của nó là Ray Charles ngôi sao sáng trên nền trời âm nhạc của Mỹ, và cả thế giới nữa, vừa tắt. Và dĩ nhiên cái giọng hát đă ghim vào tâm trí tôi cũng là giọng của Ray Charles.  

        Ray Charles là nghệ danh của Ray Charles Robinson, con một gia đ́nh da đen nghèo mạt rệp bị đẩy vào đời ở một tiểu bang nổi tiếng kỳ thị miền Nam nước Mỹ là Georgia. Ray Charles sinh ngày 23/9/1930. Đó cũng là thời kỳ cao điểm của nạn kỳ thị đen trắng đang hoành hành khắp nước Mỹ. Thời đó, radio đă thịnh hành, nhưng nhà nghèo không tậu nổi cái radio nên muốn nghe đài ông phải chạy qua hàng xóm nghe chỉa. Lúc năm tuổi, ông khóc cái chết của người em. Đến bảy tuổi, ông bị chứng áp huyết trong nhăn cầu làm mù cả hai mắt d́m đời ông vào bóng tối từ đó. Năm 15 tuổi ông mất mẹ và trở thành hoàn toàn côi cút phải sống nhờ t́nh thương của viện mồ côi. Lúc đi học, ông tỏ ra rất có khiếu về âm nhạc, nhưng không phải là nhạc cung đ́nh hay nhạc thánh lễ mà là một hơi hướng âm nhạc khác đời một chút, khác biệt như chính cuộc đời ông. Thoạt tiên, ông muốn gửi gắm thân phận vào âm nhạc và lấy hứng từ những chuyện trong Thánh Kinh. Nhưng hội thánh của ông chưa dung nạp nổi những rung động của ông v́ cảm thấy ông bạo quá. Thế là ông tự đi con đường riêng của ḿnh…

        Ra đời năm 1930, thành danh năm 1945, và ông đă dành quảng đời gần bốn thập niên c̣n lại để thử qua mọi lối nhạc nhân gian từ rock, đến jazz, đến blue và trở thành thiên tài của một loại nhạc nhân gian đặc thù gọi là nhạc soul. Thế giới âm nhạc xem ông là một thiên tài, nhưng ông chỉ khiêm tốn thú nhận trên tờ Washington Post năm 1983 rằng: “Âm nhạc đă có từ bao đời qua, và sẽ c̣n đó dài dài ngay cả sau khi Ray Charles biến mất khỏi trần gian. Tôi chỉ muốn để lại một dấu ấn, một chút ǵ hay hay về âm nhạc khi tôi không c̣n nữa. Bản nhạc của tôi có hay ho chi mấy th́ cũng chỉ là lớp kem trên chiếc bánh, món ăn chính trước sau vẫn là âm nhạc.”  

        Ông muốn thành công, ông chứng tỏ ông có thể thành công và ông đă thành công với 13 giải thưởng Grammy cùng những nhạc phẩm để đời như My Mind on Georgia, What'd I Say, Born To Lose. Chưa kể I Got a Woman I Can't Stop Loving You. Và dĩ nhiên Hit the Road Jack. Trong thế giới của nghệ thuật âm thanh, h́nh ảnh của ông là h́nh ảnh của một thần tượng quen thuộc với đôi kính đen, bới bộ vét và chiếc nơ bướm cũng màu đen lắc lư tươi cười trên phím dương cầm hay say sưa với điệu kèn saxo alto.     

        Tiễn đưa Ray Charles về cơi không tên là là những nhân vật nổi danh trong thế giới âm nhạc như Stevie Wonder, Willie Nelson and B.B. King. Ba người này đă hát ru Ray Charles vào giấc ngủ thiên thu. Bill Clinton, Quincy Jones và Bill Cosby tiển Ray Charles bằng những bài điếu tụng. Ngoài ra c̣n có những kẻ nổi tiếng khác như Wynton Marsalis,  Clint Eastwood, Glen Campbell, Cicely Tyson và Mục sư Jesse Jackson. Linh cửu ông đă được đưa ngang qua pḥng ghi âm của ông ở Los Angeles, để cho ông được “nh́n” lần chót một địa điểm đang trở thành một bảo tàng viện bỏ túi mà ông từng xem như nhà ḿnh.  

           V́ bảy tuổi đă mất ánh sáng, nên Ray Charles chỉ nh́n thấy cuộc đời qua một phần mười kiếp sống, nhưng khổ đau th́ chắc chắn ông đă cảm nhận nhiều hơn. Điều đó đă ảnh hưởng không ít đến lối sống của ông. Càng nhiều khổ đau càng nhiều lo âu và cảnh giác đến độ quá đáng. Cho nên, nếu Ray Charles đă sống như một nghệ sĩ tận hiến cuộc đời sáng tạo của ḿnh cho thế nhân, th́ Ray Charles cũng đă ḅn rút lại của đời như một thế nhân thường t́nh. Ông nổi tiếng tính từng xu với những người làm công, dám thẳng tay chặt đẹp những ai cần nhờ cậy ông. Ông là một kẻ đa thê bất trị từng để lại đàng sau một đàn sư tử cái muốn nhai xương gặm cốt ông. Ông nghiện ma tuư và chịu chừa bỏ không phải v́ giác ngộ mà v́ để khỏi đi tù. Ông ghiền thuốc lá, cần sa và rượu. Ông làm tiền cho đến ngày ngă qụy v́ bệnh hoạn.  

        Nếu đôi mắt đă làm ông cô đơn với đời, nếu bóng tối miên viễn đă ngăn cách ông với thế nhân th́ âm nhạc chính là nhịp cầu đưa ông trở lại với đời theo rung cảm và tác phong nghệ thuật của riêng ông. Bởi cuộc đời chỉ c̣n là bóng đen, nên điệu nhạc lời ca thể hiện chính nỗi ḷng của ông, một tấm ḷng không câu nệ, không đầu hàng số phận bi thảm, trong là mù ḷa, ngoài là kỳ thị chủng tộc. Tiếng hát của ông có thể làm cho người đời khi cười khi khóc, khi buồn khi vui, nhưng không bao giờ ông chuyển cho người nghe niềm đau khổ uất hận của một người bạc phước bất hạnh.  

        Đi trước ông là một thần tượng da đen khác trong thế giới nhạc nhân gian, đó là Louis Amstrong với tiếng kèn trompet bất hủ, đôi lúc năo nề da diết. J.P. Sartre từng bảo đến ngày tận thế, tiếng kèn đồng của Louis Amstrong sẽ là biểu hiện trọn vẹn của niềm đau nhân loại trước mặt Thượng Đế.  

Huy Cận cũng từng nhắn nhủ:

                                    Tôi sẽ đến trước mặt người, Thượng đế!

                                    Để kêu than, khi tôi đă ĺa đời,

                                    Khi lá rụng, và hồn tôi đă xế,

                                    Sang bên kia thế giới của loài người.

                                    Trước Thượng Đế hiền từ tôi sẽ đặt

                                    Trái tim đau khô héo thuở trần gian.

                                    Tôi sẽ nói này đây là nước mắt,

                                    Ngọc đau buồn nguyên khối vẫn chưa tan.

                                                                 (Huy Cận – Tŕnh Bày)

        Tôi không chọn sự sống và tôi cũng không phủ nhận được nỗi khổ. Đó có vẻ là bất công uyên nguyên, là phi lư cùng tột của kiếp người. Nhưng Huy Cận đă không chờ đến lúc chết để mè nheo cự nự sao đưa tôi vào đời mà không hỏi tôi. Ray Charles không đi kháng chiến như Huy Cận, và h́nh như cũng không than thân trách phận, hay hận đời đen bạc. Ray Charles đă sống như con chó sói của Alfred Musset: Rên rỉ, kêu than, khóc lóc đều là hèn. Hăy cương quyết chu toàn công việc dai dẳng và nặng nề…

                                    Gémir, crier, pleurer est également lâche

                                    Fais énergiquement ta longue et lourde tâche.

Ray Charles h́nh như đă sống như thế.  

Ray Charles

Georgia, nơi chôn nhau cắt rốn của ông có thể nói là hỏa ngục trần gian với nghèo khó, kỳ thị, con không cha, rồi tang tóc mồ côi, rồi mù ḷa. Với ông Georgia đồng nghĩa với ác mộng, nhưng ông không một lời nguyền rũa, nói xấu, vu vạ quê hương ḿnh.  Georgia on My Mind của Ray Charles là một bài ca tŕu mến, không gợn bẩn v́ chuyện vơ đũa cả nắm, hận thù giả tạo, căm giận tưởng tượng thời trang. Bất Hoặc tôi xin chịu thua bợ nguyên con bản nhạc này vào đây thay làm hỏng đà thưởng ngoạn của kẻ khác với tài dịch… tả cà rịch cà tang ba trợn của tôi:                                   

Georgia
Oh, Georgia
The whole day through
Old, sweet song
Keeps Georgia on my mind
I say Georgia
Ah, Georgia
Any song of you comes as sweet and clear as moonlight through the pine
Other arms reach out to me
Other eyes smile tenderly
Still in peaceful dreams I see
Any road leads back to you
Oh Georgia
I say Georgia
The peace I find
This old, sweet song keeps Georgia on my mind
Other arms reach out to me
Other eyes smile tenderly
Still in peaceful dreams I see
I go on the road leads back to you
I say Georgia
This old, sweet song keeps Georgia on my mind
This old, sweet song keeps Georgia on my mind
...Oh, yeah.  

        Ray Charles đă sống như Kiều là “Bắt phong trần, phải phong trần” mặc dù nếu muốn - và nếu “dư hơi” - th́ Ray Charles cũng không thiếu ǵ chuyện để mè nheo. Nhưng không! Ông đă tự nhủ với ḷng như ai đó đă nhắc nhở một người tên Jack: Hit the road Jack, don’t look back. Bởi có lẽ theo Ray Charles, đời rốt cục có thể chỉ là một cuộc chơi.  

        Đă là một cuộc chơi th́ nhớ chơi cho đẹp, đừng chơi bẩn. Đẹp là ǵ? Bẩn là ǵ? Đừng cải nhau mất th́ giờ về mấy chữ đó. Cứ nh́n quanh ắt sẽ thấy, thấy nhiều, thấy rơ và thấy dư ra nữa chưa biết chừng. Thấy rơ những kẻ nhát như cáy tưởng ḿnh anh hùng, những ngụy quân tử tưởng ḿnh trượng phu, những thằng hề tưởng ḿnh là minh chủ. Cũng tự nhiên thôi.  

        Trùng trùng duyên khởi, có cái này th́ phải có cái kia. Không có ǵ đáng ngạc nhiên cả. Bẩn thỉu, tiểu nhân cũng là một phần của cuộc đời như thanh cao, quân tử vậy. Nếu đă vậy th́ có thể đôi khi cũng có bực ḿnh thật đó, bực ḿnh nhưng vẫn cười, vẫn có thể cười. Ai cấm? Chơi mà!... Dù chơi một cách rất thật, rất nghiêm trang như Ray Charles chơi với âm nhạc như lời ông thú nhận năm 1998: “Do it right, or don't do it at all. If there is something I want to do, I won't be satisfied until I get it done. If I'm trying to sing something and I can't get it, I'm going to keep at it until I get where I want it.” Đại để có nghĩa rằng không làm th́ thôi, đă làm th́ phải làm đến nơi đến chốn. Một khi đă quyết th́ tôi chỉ ngừng lại khi việc đă xong. Khi tôi muốn hát lên một lời nào nhưng chưa hoàn thành được th́ tôi sẽ cứ ôm ấp điều đó trong ḷng kỳ cho đến khi tôi thành đạt điều tôi mong ước mới thôi.  

        Chính nhân quân tử khác tiểu nhân, lửa rơm khác lửa củi, cà chớn khác… cà khịa ở chỗ đó. Ở chỗ nghĩ rằng mọi chuyện chỉ để mà chơi!  

 Huỳnh Bất Hoặc.