|
“Cộng đồng”
, đối với người Việt hải ngoại chẳng biết tự bao giờ nó đă trở thành một thông từ mang một nghĩa bóng không mấy
hay ho, cũng do người Mỹ, người Úc hay người nào đó gốc Việt mà ra! “Hổ phụ
sinh hổ tử”, những kẻ nuôi dưỡng thù hận đi truyền thừa thù hận cho thế hệ sau.
Họ làm những chuyện để mà mắt thiên hạ trong những vụ đầu cơ chính trị mà cứ
tưởng thiên hạ mù hết! Một người không
nằm trong số đó nói ǵ về chủ trương “vùng
phi cộng sản” của những kẻ cực đoan cuồng tín đó? Mời bạn đọc theo dơi A
destructive obsession của Viet Thanh Nguyen do Quang Nguyen chuyển Việt
Chuyển Luân
“T́m đâu non nước bóng dân Hời”
(*)
Người Việt ở Mỹ đang là con tin của một dư đảng
chống cộng cuồng tín
Little Saigon hay Sài g̣n nhỏ có hai thành phố chính là Garden Grove và
Wesminter là nơi có nhiều người Việt định cư. Mới đây, hội đồng hai thành phố
này vừa ra một quyết định về việc “những vùng phi cộng sản”. Hẳn đó là hành động
tượng trưng trong chuyện chống lại chính quyền Việt Nam. Bất kỳ ai mà đă từng
biết đến cộng đồng người Việt [tại California] và các đường lối chính trị của
các phe nhóm trong cái cộng đồng này th́ cũng chẳng ngạc nhiên ǵ trước những
hành động hay hô hào chống cộng như thế. Kiểu chống đối như thế đă khuynh đảo
cộng đồng gần cả 30 năm nay rồi. Điều khác nhau giữa hành động
lần này so với
những kiểu biểu t́nh, phản đối trước đây là
có hơi hướng đáng ngờ về mặt pháp lư, do một số người Việt
trẻ có chân trong chính quyền địa phương dung dưỡng.
Nhiều người Mỹ không phải gốc Việt và thậm chí kể cả một số đông người Mỹ gốc
Việt có thể nghĩ rằng cộng đồng người Việt ở Mỹ luôn hợp nhất đứng sau hành động
đó. Nhưng không phải vậy. Rất nhiều người Việt ở Mỹ không c̣n muốn chống chủ
nghĩa cộng sản nữa, nhưng họ chẳng muốn nói mà thôi, v́ những phần tử cực đoan
trong cộng đồng người Việt luôn sẵn sàng lăm le biểu t́nh, hăm doạ thậm chí dở
thói côn đồ để dằn mặt những ai không đồng ư với họ.
Tuy nhiên, nhóm người Việt này đang cố dùng
pháp lư để tạo ra một sức mạnh chính trị và tiếng nói mà họ chưa từng có trong
quá khứ. Điều này chứng tỏ họ đă có một sự trưởng thành nào đó. Nhưng điều hết
sức thất vọng ở đây là là có một số người Việt thuộc thế hệ sau và một số nghị
viên địa phương khác lại đi hà hơi tiếp sức cho một ngọn lửa thù hận và đó là
một phương tiện cứu cánh để giành phiếu của cử tri hơn là để làm việc cho xứng
danh là người đại diện cho quyền lợi của các cử tri. Nhiều tổ chức của chúng tôi
đă tái thiết lập quan hệ với Việt Nam trên mọi phương diện từ lâu lắm rồi thông
qua những mối bang giao công vụ, du lịch và các quan hệ thương mại xă hội. Phần
đông chúng tôi đă làm việc thầm lặng, nhưng bây giờ là thời điểm cần phải nói
thẳng, nói mạnh ra rằng chúng tôi chống lại chủ nghĩa chống cộng kiểu McCathy
của một số người Việt cực đoan.
Làm như thế không có nghĩa là chúng tôi tán dương
chính phủ Việt Nam hoặc ủng hộ các chính sách của chính quyền đương nhiệm. Chằng
hạn, những người chống cộng có thể thẳng thắn chỉ trích t́nh trạng thiếu tự do
ngôn luận, thiếu sự lựa chọn chính trị trong bầu cử hoặc tệ nạn tham nhũng lan
tràn ở Việt Nam. Nhưng việc xoi mói như thế chỉ dẫn chúng ta đến t́nh trạng luẩn
quẩn trong cái ám ảnh về một cuộc chiến đă kết thúc lâu lắm rồi, nhưng lại làm
chúng ta bị xao lăng trước nhiều vấn nạn khác hiện nay. Việt Nam đang đứng trước
một thử thách về quá tŕnh toàn cầu hoá và hiện đại hoá và hẳn là quan trọng hơn
so với những thiếu sót của chế độ cộng sản. Bất kỳ ai đă từng sống, làm việc
hoặc nghiên cứu ở Việt Nam trong thời gian gần đây cũng phải xác nhận rằng có
những thử thách mới như: đất nước mở cửa cho đầu tư nhưng không thể là cái kiểu
đi mua đồ sỉ của các tập đoàn ngoại quốc; rồi t́nh trạng gia tăng khoảng cách
giữa vùng đô thị giàu có và vùng nông thôn nghèo khổ, những va chạm giữa các
sắc tộc của một quốc gia trên 50 sắc dân, t́nh trạng lao vào làn sóng văn hoá
mới và tự do t́nh dục của đám trẻ vô độ, rồi thay đổi trong quan hệ giới tính và
càng ngày càng có nhiều phụ nữ có học vấn hơn và tham gia vào lực lượng lao động
nhiều hơn; và hiểm hoạ của hội chứng suy giảm miễn dịch (AIDS) và t́nh trạng lạm
dụng ma tuư.
Trên đây chỉ là một vài chuyện đơn cử đang diễn ra ở
Việt nam mà cái đám chống cộng chẳng có [biết] ǵ để nói, mà chỉ chăm chăm vào
cái chuyện chỉ trích chủ nghĩa cộng sản. Với những ai trưởng thành trong cộng
đồng người Việt chẳng nghe được ǵ khác hơn ngoài những lời chống cộng hùng hồn
, nếu họ về Việt Nam chắc sẽ bị sốc. Việt Nam ngày nay là một đất nước của 80
mươi triệu dân đa dạng, sống động, phát triển, trẻ trung mà có khi chúng ta
không nhận ra được. Vâng, hẳn là Đảng Cộng sản đang điều khiển và lèo lái con
thuyền chính trị và kinh tế của đất nước. Tuy nhiên bất kỳ một ai thử lưu lại
Việt Nam một thời gian sẽ thấy rằng cuộc sống của người dân Việt nam đang sống
cũng chẳng khác ǵ cuộc sống của người Mỹ: họ muốn có một cuộc sống thoải mái,
muốn mưu cầu hạnh phúc, dạy dỗ con cái và không làm việc xằng bậy. Họ vượt qua
những trở ngại của những thực tế chính trị trong chế độ một đảng và với hy vọng
đảng sẽ cải thiện được đời sống cho dân. Họ vẫn tiến về phía trước và nhiều
người trong số đó lại nh́n thế giới khác hơn với cái nh́n của nhiều ngựi Việt ở
Mỹ.
Chẳng hạn như, khi thấy những người Mỹ phê phán Việt
Nam về việc vi phạm nhân quyền và là tội phạm chiến tranh th́ họ cũng sẽ coi
người Mỹ đang vi phạm nhân quyền và là kẻ gây tội ác chiến tranh đối với Iraq.
Trong khi người Mỹ điên tiết với sự kiện 9/11 và vũ khí tàn phá hàng loạt th́
chính Mỹ [lại là nước sản xuất ra vũ khí và chất độc tàn phá hàng loạt và là nước
đầu tiên trên thế giới] đi ném bom xuống Việt Nam với một số lượng c̣n nhiều hơn
lượng bom mà cả châu Âu phải hứng chịu trong suốt Đệ nhị Thế chiến. Chính Mỹ đă
đem thử nghiệm hoá chất huỷ diệt hàng loạt, chất độc màu da cam trên đất nước
Việt nam. Những đạn dược c̣n sót lại sau cuộc chiến vẫn tiếp tục sát hại người
Việt Nam. Chất độc màu da cam vẫn c̣n gây ô nhiễm môi trường và gây ra những
hậu quả về sức khoẻ hết sức khủng khiếp cho người Việt Nam. Thế th́ người Mỹ
hoặc người Mỹ gốc Việt phản ứng như thế nào đối với những vấn nạn và những lời
phê phán này? Nếu không, th́ hẳn chính họ tự phô bày ḿnh chỉ là những kẻ đạo
đức giả mà thôi. Chỉ xoáy vào những bất công của một cuộc chiến đă qua, th́ họ
chẳng có ǵ để nói được về những bất công của cuộc chiến hiện tại. Chỉ trích về
việc vi phạm nhân quyền ở Việt Nam ngày nay th́ quả là kỳ dị khi họ chẳng hé
răng đả động ǵ đến việc vi phạm nhân quyền của Mỹ ở Iraq [hay ở Việt Nam trước
đó]. Nếu chúng ta phải đánh giá lại lịch sử, th́ hăy nh́n vào câu chuyện trên
nhiều khía cạnh chứ không phải đăm đăm vào cái chuyện tào lao lập dị của Chiến
tranh Lạnh. Cấm cửa người Việt Nam, cái gọi là “vùng phi cộng sản” có lẽ có
nghĩa là dẹp bỏ đối thoại và “bế quan toả cảng” tư duy của ḿnh trước một thế
giới nơi đang có nhiều biến động chứ không phải để xoá bỏ được những vấn nạn của
chủ nghĩa cộng sản đương đại.
Quang Nguyen chuyển Việt (được sự chấp
thuận của tác giả)
Ghi chú
Chữ trong
ngoặc vuông là của người dịch.
(*) Lời thơ của Chế Lan Viên trong tập "ĐIÊU TÀN".
‘A DESTRUCTIVE OBSESSION- Vietnamese-Americans are held hostage by fanatic
anti-communist faction’ By VIET THANH NGUYEN, The Associate Professor of English
and Asian-American Studies at USC co-wrote this with Hien Duc Do of San Jose
state university; Hung Thai of UC Santa Barbara; Jeffrey Brody of Cal
State-Fullerton; Van Bich Thi Tran of the Social Science Research Council in New
York; Nguyen-vo Thu-huong of UCLA; Yen Le Espiritu of UC San Diego; Phuong
Nguyen of USC; and Dan Duffy of the University of North Carolina. Đăng trên
Orange County Register (www.ocregister.com) số ra ngày Chủ nhật 06/06/2004.
Garden Grove and Westminster, the key cities of Little Saigon and home to
many Vietnamese-Americans, recently passed resolutions to create "communist-free
zones." Such a zone is clearly a symbolic act against the government of Vietnam.
Anyone who is familiar with the Vietnamese-American community and its politics
would hardly be surprised by such an act, for vocal anti-communists have led, or
dragged, the community for nearly 30 years. What is different about this act,
versus past gestures and protests, is that it has a dubious air of legality
about it, and it is sponsored by second-generation Vietnamese-American
legislators.
Non-Vietnamese-Americans, and even many Vietnamese-Americans, may think that
the Vietnamese-American community is united behind such an act. This is not so.
Many Vietnamese-Americans have no wish to continue the fight against communism,
but are very reluctant to say so, since an extremist element in the
Vietnamese-American community resorts to protests, shouting and even violence to
quell any such disagreement. The turn to legal action, however, shows that the
Vietnamese-American community is maturing and that it is attaining a political
power and voice that it lacked in the past. What disappoints is the fact that a
new generation of Vietnamese-American and other elected officials choose to fan
the flame of hatred as the most convenient way to get votes rather than work to
represent the diverse interests of their constituents. Many of us have long
started redefining our relationship with Vietnam through our work, travels,
commerce and social connections. Most of us have done so quietly, but it is time
to speak out forcefully against the McCarthyist anti-communism of some
Vietnamese-Americans.
Doing so does not necessarily mean that we endorse the Vietnamese government
or all of its policies. For example, anti-communist critics can rightfully point
to the lack of free speech, the lack of political choice when voting and the
widespread corruption in Vietnam. But such a focus is compelled very much by an
obsession about a war that ended long ago, and blinds us to many other problems
today. The challenges of globalization and modernization to Vietnam are arguably
more important to the Vietnamese than communism's limits. Anyone who has lived,
worked or studied in Vietnam recently can testify to these new challenges:
opening the country to investment but not to wholesale purchase by foreign
corporations; the growing divide between developing urban cities and languishing
rural zones; the tensions between Vietnam's 50-plus ethnic groups; a restless
youth fascinated by popular culture and sexual freedom; changing gender
relations as more and more women gain better education and enter the work force;
and the scourge of AIDS and drug abuse.
These are just some of the things happening in Vietnam about which the
anti-communist critics have nothing to say beyond blaming communism. For those
of us who grew up in the Vietnamese-American community and heard nothing but the
rhetoric of anti-communism, returning to Vietnam can be a shock. It is a
diverse, vibrant, growing, youthful nation of 80 million people that we might
not recognize. Yes, the Communist Party is in control and defines the political
and economic life of the country. Yet anyone who stays any amount of time in
Vietnam can see that the Vietnamese live their life much like Americans: They
want to make a living, find some happiness, nurture their children and not cause
trouble. They negotiate with the political realities of one-party rule and hope
that the party can improve their lives. They move on, and many of them see the
world in a different way than Vietnamese-Americans.
Some Vietnamese, for example, resent Americans criticizing them for human
rights abuses and war crimes when they see the same abuses and crimes carried
out by Americans in Iraq. Meanwhile, the American furor about 9/11 and weapons
of mass destruction can seem odd to a country upon which the United States
dropped more bombs than it did upon all of Europe during World War II, and where
the United States practiced mass chemical warfare through Agent Orange.
Unexploded ordnance continues to maim and murder Vietnamese, and Agent Orange
still poisons the land and causes terrible health problems. How would Americans
or Vietnamese-Americans respond to such issues and criticisms? If they cannot,
then they demonstrate themselves to be hypocrites. Focusing on the injustices of
a past war, they have nothing to say about the injustices of the current war.
Pointing to human rights abuses in Vietnam today, they curiously have nothing to
say about human rights abuses in the United States or Iraq. If we must reprise
our history, then let it be through multiple stories and not the singular tale
of the Cold War. Shutting out the Vietnamese, as a "communist-free zone" would
purport to do, kills dialogue and closes minds to a world in which much more is
happening than the problems of contemporary communism.
|