|
“Hoàng hôn” và “Hôn hoàng”
Đào Thản
Song sa ṿ vơ phương trời
Nay hoàng hôn đă lại mai hôn hoàng
Giải thích sao đây hai chữ “hôn hoàng” trong câu thơ Kiều này? Là một
trường hợp sáng tạo chữ nghĩa của Nguyễn Du? Tại sao Nguyễn Du và vài trăm năm
rồi, vẫn không thấy có ai dùng lại, và “hôn hoàng” vẫn không thể đi vào đời
sống, cũng không thấy trở thành một từ trong vốn từ ngôn ngữ nghệ thuật? C̣n
nếu nó không phải là sản phẩm sáng tạo từ của Nguyễn Du, th́ ư nghĩa, tác dụng
của nó trong câu thơ ra sao? Hay đây chỉ đơn thuần là một sự đối phó, một chỗ
bí vần mà người làm thơ không tránh được?
Trước hết, có thể nghĩ rằng một tài thơ như Nguyễn Du, có lẽ ít khi bó tay trước
những yêu cầu diễn đạt nội dung, cũng như ít khi chịu để lại những chỗ vụng về
trong nghệ thuật. V́ vậy, hoàng hôn đảo thành hôn hoàng tất phải
có lí do, có yêu cầu nghệ thuật của nó.
Đảo ngược trật tự âm tiết của từ để tạo nên biến thể mới, nhiều khi là một yêu
cầu không thể thiếu trong cách dùng từ tiếng Việt. Trên thực tế, chúng ta gặp
khá nhiều cặp tồn tại song song, mà cả hai h́nh thức đều được chấp nhận, thậm
chí đôi khi không thể xác định đâu là gốc, và đâu là h́nh thức phát sinh.
Non nước và nước non, sông núi và núi sông, vinh quang với
quang vinh, … đều là những cặp biến thể từ vựng như thế.
Nhưng hôn hoàng lại không phải là một biến thể từ vựng được chấp nhận bên
cạnh hoàng hôn, như các trường hợp nước non và sông núi.
Đă không phải là biến thể từ vựng, không phải là sản phẩm sáng tạo từ, mà về
nghĩa th́ cũng không thể có ǵ khác với hoàng hôn, vậy phảu chăng nó chỉ
là một sự lặp thừa vô ích, và do đó cũng vô nghĩa?
Để diễn đạt nội dung sự việc lặp đi lặp lại ngày này sang ngày khác cũng chỉ có
thế, không có ǵ mới hơn, để miêu tả cái điệp khúc chu ḱ về sự tái hiện một
hiện tượng đáng chán nào đó đối với chủ quan con người, người ta thường dùng lối
chuyển đổi trật tự các âm như vậy đối với một tổ hợp, không kể đó là từ hay nhóm
từ. Đây là một biện pháp diễn đạt khá thông thường và quen thuộc trong ngôn ngữ
chung, không phải chỉ ở Nguyễn Du mới có, Nói về đời sống kham khổ của bộ đội
ta qua lời một người anh nuôi đă hết ḷng hết sức chăm lo cải thiện, ca dao
kháng chiến có câu:
Hôm nay có món cà chua
Ngày mai độc nhất lại mua chua cà
hoặc
Hôm nay rau muống, mai là muống rau
Bữa sáng tương cà, bữa chiều lại cà tương
Cũng giống như hôn hoàng, chua cà với muống rau không phải là
tiếng chuẩn, cũng không phải là biến thể mới của cà chua và rau muống.
Chúng chỉ được coi là biện pháp dùng từ nhằm nhấn mạnh tính chất đơn điệu của sự
lặp lại mà thôi.
Dĩ nhiên là chúng ta vẫn có thể diễn đạt được ư này mà không nhất thiết phải
dùng đến cách đảo trật tự các yếu tố:
Nay hoàng hôn, mai lại hoàng hôn
Hôm nay cà chua, mai lại cà chua
Phép đảo nói chung trong cách diễn đạt bao giờ cũng gây được một sự chú ư, tạo
ra được một cái đột xuất, khác thường. Đảo âm tiết trong các trường hợp trên
lại c̣n có khả năng tạo ra một sự đối lập rất có ư nghĩa dù chỉ là trên h́nh
thức. Có thể phân tích tác dụng của sự đối lập này như sau: Thoạt tiên, hôn
hoàng, chua cà, hay muống rau đến với ta gần giống như một tṛ chơi
chữ. Ta ngỡ như chúng sẽ báo một cái ǵ khác với hoàng hôn, cà chua,
hoặc rau muống hôm nay, nhưng ḱ thực th́ lại không phải như vậy. Cảm
giác đầu tiên ấy bỗng nhanh chóng qua đi, và ta hiểu được rằng không thể có cái
ǵ khác cả, quanh quẩn vẫn chỉ có thế. Phép đảo âm tiết do đó cũng góp phần tạo
ra những hiệu quả diễn đạt khác nhau, tùy thuộc vào từng ngữ cảnh cụ thể: Ở các
ngữ cảnh chua cà, muống rau, chúng ta c̣n được tiếp nhận thêm một sắc
thái hài hước lạc quan, một nụ cười hóm hỉnh, c̣n ở cái ngày mai hôn hoàng
của nàng Kiều th́ lại chỉ gợi thêm một nỗi buồn triền miên đến vô tận.
Đến đây một dấu hỏi có thể đặt ra: Tại sao có cái hiệu quả biểu đạt khác nhau ấy
giữa chua cà và hôn hoàng? Rơ ràng đó chỉ là đề tài của một sự
xem xét khác mà ở đây chúng ta chỉ có thể tạm bằng ḷng với cách giải thích bằng
vai tṛ tác động của ngữ cảnh. Ngữ cảnh của cả những đơn vị từ vựng, là những
đơn vị có h́nh thức và nội dung ư nghĩa độc lập, huống chi đây chỉ là trường hợp
dùng từ lâm thời. Thêm nữa, hiệu quả chung của lối đảo nói trên là hài hước,
song hài hước lại không phải chỉ có tác dụng gây cười mà thôi, từ hài hước có
thể đầy tới một hiệu quả cao hơn, đó là cái bi hài, là nỗi chua xót. Cái “cười
ra nước mắt” trong cuộc sống, trong ngôn ngữ của Tú Xương, Hồ Xuân Hương chẳng
phải là xa lại đối với chúng ta. Và cài hôn hoàng của Nguyễn Du cũng
chính là cái nội dung chua xót thấm thía trong cái vỏ ngữ âm hài hước ấy.
Cách diễn đạt kiểu hôn hoàng nói trên, từ h́nh thức đến nội dung như vậy
là rất phù hợp với cách nh́n biện chứng. Có thể gọi đó là biện pháp lặp đảo.
Nghĩa là lặp lại nhưng không thể nào lặp lại được hệt như cái cũ. Cũng như ta
“không thể nào hai lần tắm ở một ḍng sông” (Heraclit), cái hoàng hôn sẽ tới
ngày mai, bao giờ cũng là một cái hoàng hôn khác, cho dù tên gọi của nó vẫn là
hoàng hôn.
Ghi chú: Bài này được
trích trong cuốn tiểu luận về ngôn ngữ, “Một sợi rơm vàng”, của Đào Thản, Nhà
xuất bản Trẻ, Thành phố Hồ Chí Minh, năm 2002.
|