|
Ai cũng muốn đất nước ḥa b́nh, kinh tế phát
triển
Quê tôi ở tận Đà Nẵng, nơi miền Trung nắng gió xa xôi.
Tuổi ấu thơ đọng măi trong kư ức của tôi là bom đạn, là chiến tranh, là cuộc
sống lam lũ nghèo khó của bà con láng giềng. Tôi là đứa con trai độc nhất của
cha mẹ. V́ vậy bao nhiêu của cải trong nhà mà ông bà nội tôi để lại, cha mẹ tôi
bán đi gần hết để cho tôi sang Ư du học một mai thành danh rồi hăy trở về.
Ngọt ngào hai tiếng Quê hương
V́ vậy, vào năm 1976, tôi viết thư cho Cha báo cho
ông biết rằng tôi sẽ trở về thăm nhà trong lúc trật tự xă hội tại Việt Nam đang
được lập lại, Cha tôi rất lo lắng và khuyên tôi hăy đợi một thời gian rồi hăy về.
Thời kỳ ấy đối với du học sinh của chúng tôi, tất cả đều ở trong tâm trạng dở
khóc, dở cười v́ “ đi th́ cũng dở, ở th́ chẳng xong”. Hộ chiếu của sinh viên
chúng tôi th́ của Chính quyền trước năm 1975 cấp, bây giờ không được công nhận.
Nếu muốn được tiếp tục du học th́ phải xin tỵ nạn chính trị, nếu muốn về nước
th́ liệu về rồi th́ nhập hộ khẩu ở đâu? Ai chấp nhận ḿnh? Bao nhiêu khó khăn
đặt ra trước mắt, cuối cùng th́ Cha tôi viết thư bảo tôi hăy chờ đợi để ông xin
hộ chiếu mới cho tôi. Năm 1976, tôi được cấp hộ chiếu của Chính quyền mới. Năm
1977 tôi về nước thăm nhà lần đầu tiên.
Sự háo hức với những ǵ ḿnh muốn biết và đă biết,
tôi nghĩ rằng ḿnh cần phải học nhiều hơn nữa ở nước bạn để một ngày nào đó ḿnh
sẽ trở về làm một điều ǵ đó có ích cho người thân và quê hương. Tôi tiếp tục
sang Ư học tiếp và t́nh yêu đến với một cô bạn gái người Ư cùng học chung trường.
Chúng tôi cưới nhau và có với nhau 2 đứa con.
Năm 1990, đất nước mở cửa. Tôi về Việt Nam và có ư
định về nước đầu tư. Quê tôi có núi Non Nước phong cảnh đẹp như tranh. Sản phẩm
được làm từ đá Non Nước dùng làm đồ trang sức như ṿng đeo tay, hoa tai…cho quư
bà, quư cô rất tuyệt vời. Những sản phẩm mỹ nghệ làm từ đá quê tôi được biết bao
du khách nước ngoài ngắm nghía ngơ ngẩn, và khi họ về nước không thể nào quên
mang theo quà lưu niệm để nhớ đến Việt Nam. Cũng từ đó, tôi nảy ra ư định làm
theo những ǵ mà từ lâu người Đà Nẵng đă từng làm là sản xuất chế tác đá mỹ nghệ,
nhưng khác ở chỗ không chỉ bán trong nước mà c̣n xuất khẩu đi nước ngoài.
Để làm được điều đó, tôi cần phải t́m người để hợp
tác. Một anh bạn người Ư rất thích ư tưởng của tôi nhưng c̣n ngại ngần. Tôi hiểu
anh thích Việt Nam, nhưng chưa yêu Việt Nam. Thời gian sau đó anh bạn tôi qua
lại Việt Nam nhiều lần, rồi bén duyên với Việt Nam lúc nào không hay. Bạn tôi
yêu một cô gái Hội An chân chất hiền ḥa và cưới cô gái ấy làm vợ. “Yêu em yêu
cả đường đi lối về”, người bạn Ư lúc này mới thực sự yêu và quư đất nước Việt
Nam.
Chúng tôi hợp tác với nhau không chỉ trong việc chế
tác đá mỹ nghệ, mà c̣n sản xuất đá dùng trong trang trí nột thất. Mỗi lần về
Việt Nam rồi qua lại bên Ư, tôi đều trầm tư. Một phần v́ tôi nhớ nhà, một phần
v́ lo công việc, một phần ước muốn được ở Việt Nam nhiều hơn. Những lúc ấy vợ
tôi gạn hỏi: “Anh nhớ đến ai? Anh có người yêu phải không?” Tôi chẳng biết nói
thế nào cho vợ hiểu, lúc này chúng tôi mới thấu hiểu được sự khác biệt về quốc
gia, về cách nghĩ, cách sống. Và chúng tôi đă chia tay nhau.
Ta về ta tắm ao ta
Sau khi chia tay với vợ, con cái của tôi vẫn sống và
đang học ở Ư, tôi thường xuyên về Việt Nam nhiều hơn. Mặc dù mang một nửa ḍng
máu Ư, nhưng các con của tôi vẫn rất yêu và quư đất nước Việt Nam – quê Cha đất
Tổ đă từng nuôi dưỡng cha các cháu nên người. Tôi cũng là người có hai quốc tịch
Ư và Việt Nam. V́ vậy, trong đợt bầu cử Hội đồng Nhân dân các cấp vừa qua ngày
25.4.2004, lần đầu tiên, sau gần 30 năm thống nhất đất nước, tôi được cầm trên
tay lá phiếu cử tri đi bầu mà nghe ḷng nao nao xúc động.
Tôi cảm nhận một điều rằng, người Đà Nẵng quê tôi nói
riêng, người Việt Nam
nói chung đều yêu quê hương đất nước ḿnh. Ai cũng muốn đất nước ḥa b́nh, kinh
tế xă hội ngày càng phát triển. Con cái được học hành không những ở trong nước
mà c̣n được du học nước ngoài. Những năm đầu thống nhất đất nước, kinh tế c̣n
nhiều khó khăn, người ta chỉ mong “ ăn no, mặc ấm”. Bây giờ khác nhiều rồi, giai
đoạn khó khăn đă qua, kinh tế đất nước ổn định và phát triển, người ta đă nghĩ
đến “ăn ngon, mặc đẹp”. Người dân ở Việt Nam rất vô tư và b́nh thản. Cuộc sống
như hiện nay như thế là tương đối ổn, dân trí ngày càng nâng cao. Hầu hết mọi
người đều yêu ḥa b́nh và muốn có một cuộc sống b́nh yên.
Hiện nay, tôi đang đầu tư làm ăn ở Việt Nam, v́ vậy
tôi dành thời gian ở Việt Nam nhiều hơn ở Ư và ngày càng gắn bó nhiều với quê
hương. Cứ 3 tháng một lần, tôi sang Ư thăm các con. Thời trẻ tôi đă từng đi khắp
đó đây trên thế giới, bây giờ đă đứng tuổi, tôi lại thích trở về với miền thôn
dă ở quê nhà, muốn sống nhiều hơn ở những nơi là thắng cảnh đẹp của Việt Nam mà
tôi đă từng đi qua.
NGUYỆT QUẾ (Viết theo lời kể của LƯU VÂN – Việt kiều
Ư)
Nguồn:
Nguoivienxu -
15:51' 18/05/2004 (GMT+7)
|